Nhạc nềnSakuya2

Bản Ghi Âm Câm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lâm Hoàng ngã nhoài xuống lòng cống ngầm ẩm ướt, tiếng nước thải cuộn chảy nuốt chửng tiếng khóc nghẹn ngào của cậu trong bóng tối câm lặng. Dưới làn nước đen ngòm hôi thối ngập ngang hông, Trần Anh Thư đưa bàn tay gầy gò gạt dòng nước, siết chặt lấy bả vai đang run rẩy của người học trò. Tai trái của anh vẫn rỉ ra một vệt máu ấm, thấm qua lớp băng gạc mỏng dính nước mưa axit lạnh buốt, nhưng đôi mắt mù của anh hướng thẳng vào bóng tối phía trước, nơi những dải sóng âm màu cam nhạt từ thiết bị kính sonar v2 đang vẽ nên sơ đồ lối thoát hiểm nghèo nàn.


"Đứng dậy, Hoàng," giọng Anh Thư trầm ấm nhưng lạnh lùng như dòng nước dưới cống ngầm. Anh không quay đầu lại, tay giữ chặt cây Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau đã móp méo đầu gậy sau trận chiến với bầy drone. "Ngô Văn Tài đã dùng mạng sống của mình để đổi lấy tọa độ này. Chúng ta không có quyền gục ngã ở đây. Đi."


Họ bì bõm di chuyển suốt hai tiếng đồng hồ trong mê cung gạch vòm thời Pháp cũ. Vết bỏng độ hai sau lưng Anh Thư – di chứng tàn khốc từ vụ cháy chung cư Thanh Đa – co rút lại dưới lớp lót sợi carbon của chiếc áo măng tô xám sờn cũ, đau rát buốt đến tận xương tủy mỗi khi anh hít thở sâu. Khi họ đẩy nắp cống ngầm chui lên căn hầm ẩn náu bỏ hoang dưới chân mố cầu bê tông cổ Bình Thạnh, Út Nhỏ đã chờ sẵn ở đó.


Thằng bé mười hai tuổi đen nhẻm, ướt sũng nước mưa, đôi mắt lém lỉnh thường ngày giờ đây đỏ hoe vì lo sợ. Trên chiếc bàn gỗ mục nát, Út Nhỏ cẩn thận đặt xuống một vật phẩm bọc trong lớp nilon chống thấm nước. Đó là chiếc Băng Từ Cassette Maxell 90 – cuộn băng từ cổ điển mà cậu bé và Lâm Hoàng đã mạo hiểm đột nhập vào trạm biến áp cũ ở ngoại ô Quận 8 để thu hồi theo lời trăng trối của Ngô Văn Tài.


"Anh Thư... anh Hoàng... em lấy được nó rồi," Út Nhỏ thều thào, giọng run lên vì lạnh. "Nó nằm đúng hòm thư số mười hai dưới bệ máy phát điện cũ. Nhưng lúc em rút ra, em thấy có vệt sơn đen bóng vẽ biểu tượng đầu rắn của sát thủ Bóng Đen ngay trên nắp hộp sắt bảo vệ."


Nghe đến cái tên Bóng Đen, chân mày Anh Thư nhíu chặt lại. Gã sát thủ công nghệ cao cấp của Thiên Lập đã bám theo họ từ lâu. Việc gã để lại biểu tượng đầu rắn chứng tỏ cuộn băng này đã bị can thiệp.


Từ góc tối của căn hầm, một gã đàn ông gầy nhom, đeo chiếc tai nghe chụp tai cỡ lớn bước ra. Phạm Minh Tuấn – kỹ sư âm thanh tự do kiêm chuyên gia phần cứng ngầm của phong trào phản kháng – giật mạnh điếu thuốc lá đang cháy dở trên môi, mắt gã dán chặt vào cuộn băng Maxell 90. Gã dùng ngón tay lem nhem mực in vuốt nhẹ lớp băng từ màu nâu sẫm lộ ra ngoài vỏ nhựa.


"Băng cơ học analog từ thập niên 90," Tuấn trầm giọng, phong thái lập dị thường ngày biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc của một chuyên gia âm thanh thực thụ. "Thiên Lập không thể hack hay xóa cuộn băng này từ xa bằng thuật toán đám mây. Nhưng Bóng Đen là một kẻ điên cuồng công nghệ. Hắn biết chúng ta sẽ tìm đến đây."


Tuấn cẩn thận đặt cuộn băng vào khay đọc của chiếc máy cassette cổ điển Sony TCM-200DV, cắm dây kết nối vào hệ thống máy tính CRT dày cộp tỏa ánh sáng xanh lục nhạt nhẽo. Đây là hệ thống vận hành theo quy tắc Ngắt Kết Nối Không Khí (Air-gapped Network) hoàn toàn cô lập để tránh sự rà quét của siêu máy tính Thiên Lập.


"Để tôi chạy thử qua bộ lọc nhiễu số của máy tính trước," Tuấn vừa nói vừa nhấn nút Play cơ học trên đầu băng. *Cạch.*


Một tiếng rít kinh hoàng dội thẳng ra từ loa ngoài của máy tính. Nó không phải là tiếng xè xè của băng cũ, mà là một dải âm siêu tần chói tai, rít lên nhức óc như tiếng kim loại mài vào đá với tần số cực cao. Kim đo sóng âm trên màn hình dao động ký của Tuấn lập tức vọt lên mức đỏ kịch khung, dải sóng xanh lục nhấp nháy liên tục thành những đỉnh nhọn hoắt tàn bạo.


"Khốn nạn!" Tuấn hét lên, vội vã tắt máy. "Lớp nhiễu siêu tần! Bóng Đen đã sử dụng một thiết bị phát từ trường cực mạnh để ghi đè một dải sóng siêu tần phá hoại lên toàn bộ cuộn băng. Nó hoạt động như một bức tường âm thanh kỹ thuật số, che giấu hoàn toàn dải giọng nói của con người bên dưới."


Lâm Hoàng bước lên, gương mặt cậu tái nhợt dưới ánh đèn neon chập chờn: "Anh Tuấn, anh không thể dùng phần mềm lọc nhiễu AI thông thường để bóc tách nó sao?"


Tuấn cười khổ, lắc đầu: "Tôi đã thử nạp đoạn âm thanh này vào module lọc của Thiên Lập. Nhưng cậu biết chuyện gì xảy ra không? Thuật toán bảo mật của tập đoàn lập tức nhận diện đây là tệp tin bị khóa mã hóa cấp độ tối mật. Nó phát lệnh tự động xóa tệp tin và suýt nữa đã gửi định vị ngược về trung tâm giám sát của Đội trưởng Hùng nếu tôi không rút cáp mạng vật lý kịp thời. Chúng ta không thể dùng công nghệ số để đấu với chúng ở dải tần này."


"Và từ trường của lớp nhiễu đó đang làm phân rã lớp bột từ trên băng giấy," Tuấn nhìn đồng hồ đếm ngược trên màn hình dao động ký với vẻ mặt tuyệt vọng. "Mỗi lần đầu đọc từ chạm vào băng, lớp từ trường phá hoại lại nung chảy thêm một phần dữ liệu cơ học. Chúng ta chỉ có tối đa mười phút trước khi cuộn băng này biến thành một sợi nhựa câm lặng hoàn toàn. Mọi lời khai mưu sát mười năm trước sẽ biến mất vĩnh viễn."


Căn hầm ngầm rơi vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng nước thải nhỏ giọt rào rạo ngoài đường cống và tiếng thở dồn dập, bất an của Lâm Hoàng. Mười phút. Mười năm oan ức của gia đình họ Trần, mạng sống của Lê Văn Tự, và sự hy sinh của Ngô Văn Tài đều đang nằm trên sợi băng mỏng manh đang rã ra từng giây.


"Đưa tai nghe cho tôi," Anh Thư đột ngột lên tiếng. Giọng nói của anh điềm tĩnh, lạnh lùng nhưng mang theo một sức nặng không thể lay chuyển.


Tuấn trợn mắt nhìn anh: "Anh Thư, anh điên rồi! Tai trái của anh đang bị chấn thương màng nhĩ nghiêm trọng sau trận chiến với Bóng Đen. Sóng siêu tần phá hoại này được thiết kế để phá hủy tế bào thính giác. Nếu anh đeo tai nghe trực tiếp vào dải tần này, anh có thể bị điếc vĩnh viễn!"


"Tôi không có đôi mắt để nhìn sự thật trên màn hình số của cậu, Tuấn ạ," Anh Thư bước tới, bàn tay gầy gò của anh định vị chính xác chiếc tai nghe chụp tai cỡ lớn trên bàn dựa vào tiếng ù ù của dòng điện. "Nhưng tôi có đôi tai sinh học chưa bị số hóa. Tôi sẽ dùng thính giác của mình làm bộ lọc analog cuối cùng. Bật băng lên."


Lâm Hoàng định ngăn cản nhưng ánh mắt mù nghiêm nghị của Anh Thư hướng về phía cậu khiến cậu khựng lại. Cậu hiểu, đây là canh bạc duy nhất của người thầy.


Anh Thư đeo chiếc tai nghe da sờn cũ lên đầu. Cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy thính giác của anh. Anh nhắm chặt mắt, hít thở sâu bằng cơ hoành, áp dụng kỹ thuật Kiểm Soát Nhịp Tim để hạ nhịp tim xuống dưới mức 60 nhịp mỗi phút. Tiếng ồn sinh học của cơ thể anh giảm dần, nhường chỗ cho sự tập trung thính giác cực hạn.


"Tuấn, chạy băng qua bộ lọc analog thô," Thư ra lệnh, giọng anh trầm xuống. "Tôi muốn cậu vặn núm tần số quét thủ công. Giảm dần từ 20kHz xuống. Khi nào tôi ra hiệu, cậu phải dừng lại ngay lập tức."


Tuấn cắn chặt răng, ngón tay run rẩy đặt lên núm vặn xoay của chiếc mixer analog cổ điển. Gã nhấn nút Play. *Cạch.*


*RÍTTTTTTTTTTT...!*


Cơn đau ập đến như một mũi khoan bằng thép nung đỏ đâm thẳng vào màng nhĩ của Anh Thư. Cơn đau khủng khiếp từ dải sóng siêu tần 18kHz dội thẳng vào dây thần kinh thính giác, chạy dọc xuống tủy sống khiến toàn bộ cơ thể anh co rút lại. Vết bỏng sau lưng anh như bị lửa thiêu đốt trở lại. Hai bên thái dương của anh, luồng sáng cam nhạt từ chip sonar quân sự cũ nhấp nháy liên tục với tần số điên cuồng. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ bên dưới lớp gạc trắng bên tai trái, nhỏ từng giọt đỏ thẫm xuống vai áo măng tô xám.


Lâm Hoàng siết chặt nắm tay, nước mắt chực trào ra: "Anh Thư!"


"Vặn xuống!" Anh Thư nghiến răng ra lệnh, giọng anh khàn đặc vì đau đớn. Anh đang áp dụng kỹ năng Chịu Đựng Sóng Siêu Tần Phá Hoại, dùng ý chí sắt đá để cô lập cơn đau thể xác, giữ cho vùng nhận thức trung ương không bị ngất đi.


Tuấn vặn núm xoay. Kim tần số trên dao động ký lướt qua mốc 16kHz... rồi 14kHz.


Tiếng rít siêu tần bắt đầu chuyển từ dải âm nhọn hoắt sang một chuỗi âm thanh đục ngầu, rợn người. Trong bóng tối vô tận của trí não Anh Thư, dải sóng siêu tần phá hoại bắt đầu bị bóc tách thành từng lớp mỏng. Bằng thính giác thích ứng sonar đạt ngưỡng nhạy bén cực hạn, anh bắt đầu Đọc Vị Tần Số Giọng Nói. Anh không nghe âm thanh như một chỉnh thể, mà bóc tách nó thành dải tần giọng nam trung (khoảng 85Hz đến 180Hz) – nơi dải giọng nói con người bị chôn giấu dưới lớp nhiễu trắng.


"Dừng lại!" Thư hét lên khi núm vặn chạm mốc 12.8kHz.


Tuấn giữ chặt tay.


Trong tai nghe của Anh Thư, bên dưới tiếng rít u u của từ trường bị phá hủy, một giọng nói con người bắt đầu hiện lên. Giọng nói méo mó, đứt quãng nhưng mang một cao độ run rẩy đặc trưng của kẻ đang sợ hãi.


*"...Tôi... tôi đã xóa sạch dữ liệu camera hành trình... Nhưng chiếc xe đó... hệ thống lái tự động bị can thiệp... Đó là mưu sát..."*


Đó là giọng của Ngô Văn Tài mười năm trước.


Anh Thư tập trung toàn bộ thính lực, mồ hôi lạnh hòa cùng máu tươi chảy ròng ròng trên má. Anh nghe thấy một giọng nói thứ hai đáp lại. Giọng nói trầm, uy nghiêm, mang tông giọng sắc bén của kẻ nắm giữ quyền lực phán quyết tối cao. Không cần máy phân tích dữ liệu, Thư nhận ra ngay lập tức cao độ và độ rung đặc thù của dây thanh quản này.


Đó là Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư.


*"Câm miệng, Đội trưởng Tài! Ông đã nhận đủ Điểm Công Dân cho sự im lặng của mình. Bản báo cáo hiện trường ngày mai phải ghi rõ: lỗi phanh tự động do hao mòn cơ học. Không có hacker nào cả. Không có sự can thiệp nào từ Thiên Lập. Hiểu chưa?"*


*"Nhưng... còn đứa con trai mù của Giáo sư Nam? Nó... nó vẫn sống..."*


*"Nó đã bị mù vĩnh viễn và bị tước bằng hành nghề. Một kẻ phế thải Hạng F thì làm được gì?"*


Cuộn băng cassette tiếp tục quay, tiếng rít từ trường bắt đầu tăng mạnh khi lớp bột từ bị nung chảy diện rộng. Thời gian của họ chỉ còn tính bằng giây.


Đột nhiên, trong tai nghe của Anh Thư xuất hiện một dải tần số âm thanh thứ ba. Dải tần này cực kỳ thấp, khoảng 70Hz, nhưng mang một năng lượng từ trường cực mạnh, đè bẹp cả giọng nói của Thẩm phán Thư. Đó là một giọng nói trung niên, đĩnh đạc, lạnh lùng đến mức tàn nhẫn, dội thẳng vào màng nhĩ đang rỉ máu của Anh Thư như một tiếng sét giữa đêm giông bão.


*"Trịnh Khắc Thư, nghe cho rõ đây. Không được để lại bất kỳ biến số nào. Xóa sổ cả gia đình họ Trần để bảo toàn dự án Thiên Lập."*


*Cạch. Rè...*


Cuộn băng cassette Maxell 90 phát ra một tiếng rít dài rồi dừng lại hoàn toàn. Sợi băng từ màu nâu sẫm bên trong khay đọc đã bị nung chảy thành một dải nhựa đen quéo, bốc lên một làn khói khét lẹt của hóa chất bị cháy.


Anh Thư đứng sừng sững giữa căn hầm tối. Chiếc tai nghe chụp tai từ từ trượt khỏi đầu anh, rơi xuống mặt bàn gỗ với một tiếng *Cạch* khô khốc.


Hai bên tai anh, máu tươi chảy thành dòng thẫm đỏ, nhuộm kín cả cổ áo măng tô xám sờn cũ. Đôi mắt mù của anh nhắm nghiền, gương mặt co rúm lại trong một sự căm phẫn tột cùng, lạnh lẽo đến mức Lâm Hoàng và Phạm Minh Tuấn đứng bên cạnh cũng phải rùng mình kinh hãi.


"Anh Thư... anh nghe thấy gì?" Lâm Hoàng run rẩy hỏi, giọng cậu nghẹn lại.


Anh Thư siết chặt cây gậy đồng thau móp méo đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, tiếng kim loại rít lên dưới tàn lực của anh.


"Giọng nói thứ hai... là Thẩm phán Trịnh Khắc Thư," Anh Thư thều thào, giọng anh khàn đặc nhưng chứa đựng một luồng sát khí âm trầm. "Nhưng bên cạnh hắn... có một giọng nói thứ ba. Một kẻ đứng trên cả Thẩm phán tối cao. Hắn đã ra lệnh... xóa sổ cả gia đình tôi để bảo vệ dự án Thiên Lập."


Lâm Hoàng chết lặng. Kẻ đứng trên cả Thẩm phán tối cao kiêm cổ đông ngầm của Thiên Lập, ra lệnh xóa sổ một Giáo sư luật học hàng đầu thành phố... Quy mô của cuộc chiến này đã vượt ra ngoài một bản án oan sai của Lê Văn Tự. Nó chạm đến bộ não tối cao vận hành cả siêu đô thị Tân Khánh Đô.


Ngoài kia, tiếng mưa axit vẫn gõ dồn dập vào mố cầu bê tông cổ, báo hiệu một đêm dài tăm tối và những đợt truy quét khốc liệt hơn đang chuẩn bị ập xuống lòng đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!