Nhạc nềnSakuya2

Kẻ Gác Đêm Sợ Hãi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa axit gõ lẹt bẹt trên mái tôn rỉ sét của ngôi nhà cổ rìa Bình Thạnh nghe dồn dập và tàn nhẫn như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ tử thần. Nước mưa mang theo hàm lượng hóa chất cao, ăn mòn những mảng vôi vữa cuối cùng trên vách tường loang lổ, bốc lên một thứ mùi khét lẹt, ẩm mốc đặc trưng của siêu đô thị Tân Khánh Đô khi về đêm.


Trong căn phòng khách tối tăm, Lâm Hoàng đứng chết lặng. Đôi kính cận mỏng của cậu mờ đi vì hơi nước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Ngoài cửa sổ kính nứt nẻ, tiếng rít xé gió của bầy drone tuần tra nhỏ gọn thuộc Tập đoàn Thiên Lập bắt đầu rộ lên. Tiếng cánh quạt cơ học rít liên hồi, dội thẳng vào màng nhĩ như một bản án tử hình cận kề.


"Hoàng. Đừng cử động."


Một giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang lên từ bóng tối phía sau cậu. Trần Anh Thư bước lên một bước, chiếc áo măng tô lót sợi carbon ngụy trang của anh khẽ sột soạt. Đôi mắt mù của anh nhắm nghiền sau chiếc kính râm đen, nhưng thái dương bên trái – nơi cấy ghép thiết bị sonar v2 – đang nhấp nháy một luồng sáng màu cam nhạt cực kỳ mỏng manh. Tai trái của anh vẫn còn quấn một lớp băng gạc mỏng, thi thoảng rỉ ra một vệt máu ấm do chấn thương màng nhĩ chưa lành hẳn, nhưng thính giác của anh lúc này đã đạt đến Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2.


Trong trí não của Anh Thư, thế giới không gian ba chiều hiện lên bằng những dải sóng âm màu cam nhạt sắc nét. Anh "nhìn" thấy kết cấu của ngôi nhà Pháp cổ, thấy nhịp tim đập dồn dập ở mức 118 nhịp mỗi phút của Lâm Hoàng, và nghe rõ mồn một tiếng rít tần số cao của bầy drone đang lượn lờ ngoài sân.


"Chúng đang quét hồng ngoại theo chu kỳ ba giây," Thư thì thầm, bàn tay gầy gò siết chặt lấy cây Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau. "Áo măng tô của tôi và chiếc túi của cậu đã được chị Hoa May lót sợi carbon cách nhiệt, nhưng nếu cậu thở quá mạnh, luồng khí nóng từ miệng cậu sẽ kích hoạt cảm biến của chúng. Áp dụng kỹ thuật Kiểm Soát Nhịp Tim, hít sâu vào bằng cơ hoành, giữ khí trong bảy giây rồi thở ra thật chậm."


Lâm Hoàng làm theo một cách máy móc. Cậu cảm nhận được nhịp tim mình đang từ từ hạ xuống dưới sự dẫn dắt điềm tĩnh của người thầy mù.


*Cộc.*


Anh Thư khẽ gõ nhẹ đầu gậy đồng thau xuống sàn gạch mục nát. Luồng sóng âm phản hồi dội lại vẽ nên hình ảnh một dáng người mập mạp đang ngồi co rúm trên chiếc ghế bành cũ kỹ ở góc phòng. Đó là Ngô Văn Tài. Cựu Đội trưởng điều tra hiện trường năm xưa giờ đây chỉ còn là một gã trung niên bụng phệ, mặc bộ cảnh phục xộc xệch bám đầy vết ố của rượu rẻ tiền. Gương mặt gã đỏ gay vì cồn, đôi mắt hí gian xảo lúc này ngập tràn sự hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy hai kẻ đột nhập.


"Các... các người là ai?" Tài thều thào, giọng gã run lên bần bật, tay lóng ngóng muốn với lấy vỉ thuốc an thần trên bàn. "Đừng giết tôi... Tôi không có tiền. Điểm Công Dân của tôi chỉ còn mười hai điểm... Tôi là kẻ phế thải..."


Anh Thư bước tới, cây gậy đồng thau gõ nhẹ một nhịp sát mũi giày của Tài. Tiếng động thanh mảnh nhưng sắc gọn khiến gã cựu cảnh sát giật nảy mình.


"Mười năm trước, ông có nhiều hơn mười hai điểm công dân rất nhiều, đúng không, Đội trưởng Ngô Văn Tài?" Thư trầm giọng nói, tông giọng của anh lạnh lẽo như nước mưa axit ngoài kia. "Thời điểm ông nhận ba vạn Điểm Công Dân chuyển khoản ngầm từ một tài khoản ẩn danh để ký vào bản báo cáo hiện trường vụ tai nạn của Giáo sư Trần Hoài Nam."


Nghe đến cái tên Trần Hoài Nam, Ngô Văn Tài trợn tròn mắt. Gã nhìn chăm chằm vào chiếc kính râm đen và vệt sẹo cấy ghép sonar trên thái dương của Anh Thư. Ký ức kinh hoàng của mười năm trước dội về như một gáo nước lạnh dập tắt cơn say của gã.


"Anh... anh là đứa con trai mù của Giáo sư Nam!" Tài hét lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, gã định đứng bật dậy chạy trốn nhưng Lâm Hoàng đã nhanh chóng bước lên, dùng chiếc gậy gỗ tì chặt vào vai gã giữ ghì xuống ghế.


"Ngồi yên!" Hoàng nghiến răng nói. "Ông đã trốn chạy sự thật mười năm rồi. Hôm nay, công lý con người sẽ đòi lại món nợ đó."


"Không phải tôi! Tôi chỉ làm theo lệnh thôi!" Tài khóc lóc, hai tay ôm chặt lấy đầu, nhịp tim của gã qua thính giác sonar của Thư đã tăng vọt lên mức 142 nhịp mỗi phút. "Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư... chính hắn đã ép buộc tôi! Hắn bảo nếu tôi không ký vào bản báo cáo hiện trường giả mạo đó, hắn sẽ trừ sạch điểm công dân của cả gia đình tôi, đưa con gái tôi vào Phân Khu 9!"


Anh Thư khẽ nghiêng đầu, phân tích từng dao động nhỏ trong tần số giọng nói của Tài. Không có sự giả tạo. Sự sợ hãi này là thật.


"Nói rõ hơn về vụ tai nạn," Thư ra lệnh, tay anh siết chặt gậy đồng.


"Chiếc xe... chiếc xe chở cha mẹ anh không hề bị hỏng hệ thống phanh tự động như báo cáo số hóa của Thiên Lập," Tài thều thào, nước mắt nước mũi giàn giụa. "Hệ thống lái tự động của chiếc xe đã bị hack từ xa bằng một giao thức mã nguồn cao cấp của Thiên Lập. Thẩm phán Thư đã nhận được lệnh từ Thượng Tầng để xóa sổ Giáo sư Nam vì ông ấy phát hiện ra thuật toán phán quyết K-01 có tỷ lệ lỗi hệ thống lên đến mười lăm phần trăm. Tôi... tôi chỉ là kẻ thu dọn hiện trường, tiêu hủy các chứng cứ vật lý và làm giả dữ liệu camera hành trình..."


*Xoảng!*


Lời nói của Tài bị cắt ngang bởi một tiếng nổ lớn. Cửa kính phòng khách vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ. Một chiếc drone tuần tra của Thiên Lập, rực sáng luồng đèn quét hồng ngoại màu đỏ chói mắt, phá cửa lao thẳng vào phòng. Tiếng cánh quạt của nó rít lên chói tai, luồng gió mạnh thổi tung những mảnh giấy vụn trên sàn.


"Cảnh báo! Đối tượng nguy cơ cao detected! Kích hoạt quy trình cưỡng chế bắt giữ!"


"Hoàng! Nằm xuống!" Anh Thư hét lớn.


Dưới Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2, Anh Thư định vị chính xác quỹ đạo di chuyển của chiếc drone đang lao tới với tốc độ cực nhanh. Không cần ánh sáng, anh vung mạnh cây Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau trong không trung. Một tiếng *Bốp* khô khốc vang lên. Đầu gậy bằng đồng thau nện thẳng vào cánh quạt chính của chiếc drone đi đầu, tạo ra một cơn mưa tia lửa điện xanh loét. Chiếc drone mất thăng bằng, đâm sầm vào vách tường gạch rồi nổ tung thành một quả cầu lửa nhỏ.


Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu. Ngoài sân, tiếng bước chân dồn dập của đặc nhiệm Lực Lượng Công Lý-Tech đang áp sát. Tiếng báng súng va chạm vào áo giáp nghe lạnh người.


"Chúng ta phải đi ngay!" Hoàng hét lên, cậu dùng hai tay kéo Ngô Văn Tài đứng dậy khỏi chiếc ghế bành. "Lối thoát hiểm hành lang sau!"


"Đặc nhiệm đang nổ súng điện cao tần từ phía sân sau!" Anh Thư chặn Hoàng lại. Sonar của anh đã quét được những luồng điện xanh dương rực sáng đang phóng ra từ các khẩu súng điện của đặc nhiệm ngoài vườn sau. "Chúng ta sẽ bị kẹt nếu đi lối đó. Áp dụng kỹ thuật Ẩn Thân Vật Lý Trong Vùng Mù. Theo tôi!"


Anh Thư dẫn đầu, lướt đi lặng lẽ như một bóng ma trong ngõ tối. Anh tính toán chính xác chu kỳ quét ba giây của bầy drone còn lại ngoài hành lang. Cứ sau mỗi lần luồng sáng đỏ vừa quét qua, anh lại kéo Hoàng và Tài di chuyển nhanh ba bước vào các góc khuất của vách tường cổ kính.


*Đoàng! Đoàng!*


Những luồng đạn điện cao tần bắn phá dữ dội vào khung cửa gỗ, tạo ra những tiếng nổ chát chúa và mùi khét của gỗ cháy. Lâm Hoàng dìu Ngô Văn Tài loạng choạng chạy theo sau Thư. Gã cựu cảnh sát mập mạp lúc này đã kiệt sức, hai chân gã run rẩy không thể bước nổi dưới áp lực của súng đạn.


"Tôi... tôi không chạy nổi nữa..." Tài rên rỉ.


"Cố lên, ông Tài! Ông là nhân chứng duy nhất của chúng tôi!" Hoàng nghiến răng, bả vai cậu đau nhức vì phải gánh nửa trọng lượng cơ thể của Tài.


Đột nhiên, tiếng rít xé gió của hai chiếc drone tuần tra mới vang lên ngay trên đỉnh đầu hành lang. Luồng ánh sáng quét hồng ngoại từ camera của chúng đang từ từ dịch chuyển về phía góc khuất nơi họ đang ẩn nấp. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy ba mét.


Trong tình thế hiểm nghèo, Anh Thư liếc nhanh qua bản đồ âm thanh trong não. Anh "nhìn" thấy đường ống dẫn nước nóng bằng đồng chạy dọc hành lang nhà bếp sát bên cạnh.


"Hoàng! Che mặt Tài lại!"


Anh Thư vung mạnh gậy đồng thau, nện một cú chí mạng vào van xả của đường ống nước nóng.


*Xì...!*


Một luồng hơi nước nóng áp suất cao phun ra xối xả, lấp đầy toàn bộ không gian hành lang hẹp bằng một màn sương trắng xóa dày đặc. Luồng hơi nước nóng đột ngột này ngay lập tức làm nhiễu loạn hoàn toàn máy quét hồng ngoại tầm nhiệt của bầy drone. Màn hình điều khiển của hệ thống Thiên Lập chỉ còn hiển thị một vùng màu đỏ rực rỡ của nhiệt lượng cao, hoàn toàn mất dấu vết sinh học của ba người.


"Chạy!" Anh Thư hô lớn.


Họ lao nhanh qua màn sương mù nóng rực, hướng thẳng ra phía lối cửa bên hông dẫn ra sát mép sông Bình Thạnh.


Thế nhưng, thuật toán của Thiên Lập không dễ dàng bị đánh bại. Một chiếc drone tuần tra chiến đấu hạng nặng từ trên cao bất ngờ lao xuống từ góc mù của mái hiên. Nó không cần quét nhiệt, nó xả một loạt đạn điện định vị ngẫu nhiên vào màn sương.


*Hưu... Phập!*


Một luồng đạn điện bắn trúng vào bắp chân trái của Ngô Văn Tài. Gã cựu cảnh sát rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn thân gã co giật mạnh dưới dòng điện cao tần rồi ngã nhào xuống nền đất bùn nhầy nhụa sát mép sông. Dòng điện khiến các cơ chân của gã bị tê liệt hoàn toàn.


Lâm Hoàng định lao ra đỡ gã dậy, nhưng Anh Thư đã nắm chặt lấy vai cậu kéo lại. Sonar của anh cho thấy ba đặc nhiệm Công lý-Tech mặc giáp đen đã vượt qua hàng rào dây thép gai, súng điện lăm lăm trên tay chỉ cách họ chưa đầy mười mét.


"Cậu Hoàng... Anh Thư... chạy đi!" Ngô Văn Tài gào lên dưới làn mưa axit, gương mặt gã co rúm vì đau đớn và hối hận. Gã dùng hết sức lực còn lại đẩy mạnh Anh Thư về phía lối xuống cống ngầm sát bờ sông. "Tôi không thoát được đâu... Chúng sẽ giết tôi để bịt đầu mối..."


"Ông Tài!" Hoàng khóc nghẹn.


"Nghe đây!" Tài hét lên, máu tươi từ vết thương ở chân gã hòa cùng nước mưa đen ngòm. "Trạm biến áp cũ... ngoại ô quận Tám... Hòm thư số mười hai dưới bệ máy phát... Tôi đã giấu một cuộn băng cassette sao lưu vật lý ở đó... Nó chứa toàn bộ ghi âm cuộc gọi của Thẩm phán Thư... Chạy đi!"


Ngay khi lời nói của Tài vừa dứt, hai đặc nhiệm Công lý-Tech lao tới, đè nghiến gã xuống nền đất bùn. Chiếc còng điện tử khóa chặt hai tay gã, dòng điện một lần nữa kích hoạt khiến Tài co giật rồi ngất lịm đi.


"Bắt được nhân chứng Ngô Văn Tài! Tiếp tục truy quét hai đối tượng còn lại!" Tiếng gã đặc nhiệm đi đầu vang lên qua bộ lọc âm thanh.


Anh Thư siết chặt cây gậy đồng thau móp méo, vết bỏng sau lưng anh bị nước mưa axit ngấm vào đau rát buốt đến tận cùng xương tủy. Anh kéo mạnh Lâm Hoàng đang chết lặng lao xuống nắp cống ngầm tối đen sát mép nước sông Sài Gòn, biến mất vào bóng tối sâu thẳm của lòng đất ngay trước khi luồng ánh sáng quét của bầy drone tràn tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!