Vết Nứt Trên Hệ Thống
Dưới lòng đất Tân Khánh Đô, bóng tối không đơn thuần là sự vắng bóng của ánh sáng. Nó là một thực thể đặc quánh, nồng nặc mùi rỉ sét của những đường ống dẫn nước thải từ thời Pháp thuộc, mùi khí metan ẩm mốc và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ tử thần.
*Cộc. Cộc.*
Trần Anh Thư khẽ gõ nhẹ đầu gậy dẫn đường bằng đồng thau móp méo xuống nền gạch vòm ẩm ướt. Tiếng kim loại va chạm phát ra một luồng sóng âm tần số thấp, lan tỏa vào khoảng không tối tăm. Trong trí não của vị cựu luật sư mù, một sơ đồ không gian ba chiều màu cam nhạt lập tức hiện lên sống động. Hệ thống thoát nước thời Pháp cổ xưa này là nơi trú ẩn duy nhất giúp anh tạm thời biến mất khỏi mạng lưới rà quét dày đặc của Lực Lượng Công Lý-Tech.
Anh Thư khẽ rên nhẹ, bàn tay gầy gò đưa lên chạm vào thái dương trái. Vết sẹo cấy ghép thiết bị sonar v2 vẫn còn tấy đỏ, thi thoảng rỉ ra một vệt máu ấm loãng đã khô cứng trên da. Trận chiến phúc thẩm nghẹt thở của Lê Văn Tự tại Tháp A đã vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng của anh. Vết bỏng độ hai sau lưng anh – di chứng từ vụ cháy chung cư Thanh Đa – đang co rút lại dưới lớp lót sợi carbon của chiếc áo măng tô xám sờn cũ, đau rát buốt đến tận xương tủy mỗi khi anh hít thở sâu.
"Nhiệt độ cơ thể của anh đang tăng lên 38,5 độ. Vết bỏng đang bị nhiễm trùng nhẹ do độ ẩm dưới này quá cao," tiếng nói trầm thấp, lý trí của Mai Chi vang lên từ góc hầm.
Chi đang ngồi trước một chiếc máy tính cổ điển dày cộp, màn hình CRT tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục nhạt nhẽo. Xung quanh cô là những sợi cáp đồng thô sơ nối thẳng vào một máy chủ độc lập. Đây là thánh đường của quy tắc Ngắt Kết Nối Không Khí (Air-gapped Network) mà nhóm thiết lập để chống lại sự xâm nhập kỹ thuật số của siêu máy tính Thiên Lập. Không có Wi-Fi, không có sóng Bluetooth, mọi dữ liệu chỉ được truyền tay bằng những chiếc đĩa mềm và đĩa từ cũ kỹ.
"Tôi không sao," Anh Thư khàn giọng trả lời, tông giọng trầm ấm của anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh đáng ngạc nhiên. "Dữ liệu giải mã từ Tháp A thế nào rồi?"
Mai Chi không trả lời ngay. Những ngón tay thanh mảnh của cô gõ lạch cạch trên bàn phím cơ học không tiếng động. Ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt vì thiếu ngủ của cô.
"Tôi đã bóc tách được tệp tin nhật ký vận hành ban đầu của AI K-01 trước khi hệ thống bị ngắt điện khẩn cấp," Chi thở dài, giọng cô bỗng chốc run lên. "Thư... tôi tìm thấy một tệp tin bị khóa mã hóa đa tầng. Tên mã của nó làACC_2016_10_15`. Trùng khớp hoàn toàn với ngày xảy ra vụ tai nạn của cha mẹ anh mười năm trước."
Anh Thư siết chặt tay vào cây gậy đồng thau. Nhịp tim của anh – thứ mà anh luôn kiểm soát dưới mức 60 nhịp mỗi phút – đột ngột tăng vọt. Sóng sonar màu cam nhạt trong trí não anh khẽ dao động dữ dội.
"Mã hóa đa tầng của Thiên Lập sử dụng thuật toán sinh trắc học để khóa," Chi tiếp tục, mắt không rời khỏi những dòng lệnh đang chạy dọc màn hình. "Nhưng điều đáng nói là, tệp tin này ghi nhận một yêu cầu can thiệp thủ công từ một tài khoản có Điểm Công Dân Hạng A. Kẻ đã ra lệnh xóa sạch dữ liệu gốc của vụ tai nạn chính là Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư. Và người trực tiếp thực hiện việc ngụy tạo hiện trường trên mặt đất khi đó... là Ngô Văn Tài."
"Ngô Văn Tài..." Anh Thư thầm lặp lại cái tên đó. Cựu đội trưởng điều tra hiện trường năm xưa, kẻ đã ký vào bản báo cáo kết luận cha mẹ anh chết do lỗi kỹ thuật của hệ thống lái tự động. "Hắn đang ở đâu?"
"Hắn đã bị sa thải khỏi ngành cảnh sát từ ba năm trước sau khi Thiên Lập tự động hóa hoàn toàn quy trình điều tra hiện trường," Mai Chi gõ một dòng lệnh cuối cùng rồi quay sang nhìn Thư. "Hiện tại, hắn đang bị giam lỏng tại một căn nhà cũ ở rìa quận Bình Thạnh dưới danh nghĩa 'điều trị tâm lý đặc biệt'. Thực chất, đó là một hình thức giam giữ không chính thức để Thiên Lập kiểm soát những kẻ nắm giữ bí mật cũ. Lâm Hoàng đã lên mặt đất để tìm cách tiếp cận hắn."
Anh Thư khẽ chau mày. Việc để Lâm Hoàng – một luật sư tập sự Hạng C mới lọt vào danh sách đen của Thiên Lập – di chuyển trên mặt đất lúc này là một quyết định cực kỳ mạo hiểm.
"Tôi đã dặn Hoàng không được mang theo bất kỳ thiết bị thông minh nào," Anh Thư trầm giọng nói. "Mạng lưới camera nhận diện khuôn mặt và drone tuần tra của Thiên Lập có thể phát hiện ra một biến số nhiễu loạn chỉ trong vòng ba giây nếu có tín hiệu định vị lạ phát ra."
"Tôi biết," Mai Chi lo lắng nói. "Nhưng tài khoản định danh của Hoàng đã bị đưa vào danh sách giám sát đặc biệt của AI K-01 sau phiên phúc thẩm của Lê Văn Tự. Dù cậu ấy có tắt điện thoại, hệ thống camera quang học của thành phố vẫn có thể truy vết dựa trên nhân trắc học và dáng đi."
***
Tên mặt đất, Tân Khánh Đô hiện lên như một bức tranh tương phản tàn nhẫn giữa ánh sáng và bóng tối.
Mưa axit rơi lẹt bẹt trên những tấm biển quảng cáo holographic khổng lồ chiếu hình ảnh những công dân Hạng A rạng rỡ, đối lập hoàn toàn với những con hẻm chật hẹp, nhầy nhụa bùn đất của khu vực rìa Bình Thạnh.
Lâm Hoàng kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác gió màu đen sờn cũ, bước đi vội vã qua những dãy nhà san sát. Cậu cố tình đi sát vào mép tường, tận dụng những mái hiên tôn rỉ sét để che khuất khuôn mặt khỏi tầm quét của bầy drone tuần tra đang gầm rú trên bầu trời xám xịt.
Trái tim Hoàng đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu nhớ như in lời dặn của Anh Thư trước khi cậu bước lên từ đường hầm tối: *"Lâm Hoàng, khi đi trên phố, hãy kiểm soát nhịp thở của mình. Đừng nhìn thẳng vào các camera an ninh ở ngã tư. Bất kỳ sự thay đổi đột ngột nào trong nhịp tim hay ánh mắt của cậu đều sẽ bị thuật toán dự báo hành vi của Thiên Lập gán nhãn là 'nguy cơ cao'."*
Hoàng dừng lại trước một trạm kiểm soát tự động ngăn cách giữa phân khu lao động và khu vực hành chính phụ. Để đi tiếp, cậu bắt buộc phải quét thẻ căn cước số qua khe đọc kim loại của chiếc cổng từ tự động.
Cậu ngập ngừng rút chiếc thẻ hành nghề luật sư cũ của mình ra, hít một hơi thật sâu rồi đưa vào máy quét.
*Tít... Tít... Rè...*
Một luồng ánh sáng đỏ chói mắt đột ngột bùng lên từ đỉnh cổng từ. Giọng nói tổng hợp vô cảm của máy quét vang lên, dội thẳng vào màng nhĩ của Hoàng:
"Cảnh báo: Tài khoản định danh của Lâm Hoàng, Luật sư tập sự Hạng C, đang nằm trong diện giám sát đặc biệt. Chỉ số Điểm Công Dân hiện tại: 42 điểm. Quyền di chuyển qua phân khu hành chính bị từ chối. Yêu cầu đối tượng đứng yên tại chỗ để Lực Lượng Công Lý-Tech tiến hành xác minh trực tiếp."
Hoàng giật bắn mình. Cậu nhìn thấy chiếc camera xoay trên đỉnh cổng từ đang từ từ hạ xuống, luồng sáng xanh quét thẳng vào võng mạc của cậu. Cách đó không xa, tiếng còi hú của xe tuần tra Công lý-Tech bắt đầu vang lên dồn dập.
Không chút do dự, Hoàng giật mạnh chiếc thẻ căn cước ra, xoay người lao thẳng vào một con hẻm tối tăm bên cạnh. Cậu chạy bán mạng dưới cơn mưa buốt giá, tiếng giày thể thao giẫm rào rạo trên những vũng nước bẩn. Phía sau cậu, tiếng cánh quạt của hai chiếc drone tuần tra nhỏ rít lên xé gió, luồng ánh sáng quét hồng ngoại của chúng bắt đầu rải thảm dọc theo lối vào con hẻm.
***
Dưới hầm ngầm, Mai Chi đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế. Trên màn hình máy tính của cô, một bảng cảnh báo màu đỏ rực liên tục nhấp nháy.
"Thư! Tài khoản của Lâm Hoàng vừa kích hoạt báo động tại trạm kiểm soát số 4 quận Bình Thạnh!" Chi hét lên, những ngón tay cô gõ dồn dập trên bàn phím để truy cập vào backdoor của hệ thống camera khu vực. "Hệ thống của Thiên Lập đã phát hiện ra cậu ấy! Chúng đang điều động hai toán đặc nhiệm dã chiến áp sát khu vực hẻm 12!"
Anh Thư đứng phắt dậy, cây gậy đồng thau của anh gõ mạnh xuống sàn gạch cổ kính tạo ra một tiếng *cạch* khô khốc vang vọng. Gương mặt anh nghiêm nghị tột cùng.
"Chi! Sử dụng phương pháp tạo dữ liệu nhiễu sóng ngay lập tức!" Anh Thư ra lệnh, giọng nói trầm ấm của anh đanh lại đầy uy lực. "Tạo ra mười gói dữ liệu định vị giả của Hoàng ở phân khu ngược lại để đánh lạc hướng máy chủ trung tâm!"
"Tôi đang làm đây!"
Mai Chi nhanh chóng cắm một chiếc ổ cứng di động tự chế vào cổng USB cơ học. Cô kích hoạt dòng lệnh bypass mà cô đã xây dựng từ những ngày còn làm việc tại Thiên Lập. Dòng lệnh này sử dụng chữ ký số của chính Giáo sư Trần Hoài Nam để tạo ra một lỗ hổng logic tạm thời trên hệ thống định vị của K-01.
Trên bản đồ kỹ thuật số của trung tâm điều hành Thiên Lập, mười tín hiệu định vị mang mã số của Lâm Hoàng đột ngột xuất hiện đồng thời tại mười vị trí khác nhau ở quận 1 và quận 3.
Sự xuất hiện đột ngột của các biến số phi tuyến tính này khiến thuật toán của K-01 bị quá tải xử lý trong vòng năm giây. Luồng sáng quét của bầy drone đang bám theo Hoàng bỗng chốc khựng lại, xoay tròn hỗn loạn giữa không trung trước khi chuyển hướng bay về phía trung tâm thành phố để xác minh các tín hiệu giả.
***
Lâm Hoàng tựa lưng vào bức tường gạch mốc meo của một ngôi nhà bỏ hoang, hơi thở đứt quãng khò khè. Cậu cúi xuống nhìn chiếc điện thoại burner thô sơ – chiếc điện thoại không có sim, không kết nối mạng mà chú Ba đã độ lại cho cậu trước khi bị bắt. Chiếc màn hình đen trắng nhỏ xíu lúc này không hề có tín hiệu, chứng minh cậu đã tạm thời cắt đuôi được bầy drone nhờ sự can thiệp của Mai Chi.
Hoàng lau nước mưa trên mặt, ngước nhìn ngôi nhà hai tầng kiến trúc Pháp cổ kính nằm khuất sau những rặng dừa nước rậm rạp ở rìa bờ sông Bình Thạnh.
Đây chính là tọa độ mà Út Nhỏ đã thu thập được từ giới xe ôm công nghệ ở khu vực này. Ngôi nhà hoang tàn, rêu phong phủ đầy vách tường gạch xám, xung quanh được bao bọc bởi một hàng rào dây thép gai đã rỉ sét. Đây là nơi Thiên Lập dùng để giam lỏng Ngô Văn Tài – kẻ nắm giữ chiếc chìa khóa giải mã vụ mưu sát cha mẹ Anh Thư mười năm trước.
Hoàng rón rén tiến về phía hàng rào, khéo léo lách người qua một khe hở hẹp của sợi kẽm gai. Cậu áp sát vào vách tường đá lạnh ngắt của ngôi nhà, lắng nghe tiếng động bên trong.
Không có tiếng người nói. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa kính vỡ vụn và tiếng sóng sông Sài Gòn vỗ oàm oạp vào bờ đất sát bên ngoài.
Hoàng nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào sảnh chính. Không gian bên trong tối đen như mực, sực mùi bụi bặm và ẩm mốc của một nơi đã lâu không có hơi người. Cậu rút chiếc đèn pin cơ học cầm tay ra, khẽ bóp nhẹ cần gạt để tạo ra luồng ánh sáng vàng nhạt, yếu ớt quét qua căn phòng.
Ngay giữa phòng khách, một chiếc ghế bành cũ kỹ rách nát đang đặt đối diện với một bức tường loang lổ. Trên bàn gỗ bên cạnh là những vỏ chai rượu rỗng và vài vỉ thuốc an thần đã dùng hết.
*Rè... Rè...*
Đột nhiên, chiếc máy bộ đàm analog tần số thấp giấu trong túi áo khoác của Hoàng khẽ rung lên bần bật.
Hoàng hốt hoảng rút chiếc bộ đàm ra, áp sát vào tai. Giọng nói của Mai Chi vang lên qua tiếng rè rè từ trường cực mạnh, khẩn cấp đến mức nghẹt thở:
"Lâm Hoàng! Chạy ngay đi! Tôi vừa phát hiện ra một dòng lệnh quét khẩn cấp từ máy chủ trung tâm của K-01. Tài khoản của cậu vừa bị AI chính thức đánh dấu đỏ là 'đối tượng có nguy cơ cao' cấp độ 1! Chúng đã phát hiện ra vị trí thực tế của cậu qua camera giám sát hành trình của một chiếc xe tuần tra đi ngang qua ngõ!"
Hoàng cảm thấy máu trong người như đông cứng lại.
"Chi... tôi đã tìm thấy nơi giấu Ngô Văn Tài rồi..." Hoàng thầm thì vào bộ đàm, giọng run lên bần bật.
"Muộn rồi! Lực Lượng Công Lý-Tech đang điều động ba xe bọc thép đặc nhiệm phong tỏa toàn bộ bán kính năm trăm mét xung quanh ngôi nhà! B bầy drone tuần tra chiến đấu đã cất cánh từ Tháp A! Cậu chỉ có đúng sáu mươi giây trước khi chúng nổ súng phóng điện tiêu diệt! Chạy ngay xuống lối thoát nước sát bờ sông!"
Từ phía ngoài sân, tiếng gầm rú của động cơ xe đặc nhiệm dã chiến và tiếng xé gió kinh hoàng của hàng chục chiếc drone tuần tra bắt đầu dội vào vách tường ngôi nhà cổ kính, làm rung chuyển cả những mảng trần thạch cao mục nát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!