Nhạc nềnSakuya2

Phán Quyết Phúc Thẩm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ập xuống phòng xử án phúc thẩm Tháp A nhanh chóng và tàn nhẫn như một phán quyết tự động. Hệ thống điện chính bị cắt phụt, dập tắt hoàn toàn những luồng sáng holographic xanh lam lạnh lẽo của công tố viên số K-01. Trong một tích tắc, toàn bộ không gian rộng lớn của tòa tháp công nghệ rơi vào trạng thái câm lặng ngột ngạt trước khi tiếng la hét hoảng loạn của hàng trăm khán giả và bồi thẩm đoàn bùng nổ như một đê vỡ.


*Tạch! Tạch! Tạch!*


Những vệt sáng xanh lè từ súng điện cao tần của Lực Lượng Công Lý-Tech bắt đầu xé toạc màn đêm. Tiếng bước chân rầm rập của đặc nhiệm dã chiến đeo mặt nạ đồng thau vang lên từ phía hành lang chính, kèm theo tiếng gầm rú của bầy drone tuần tra đang cố gắng khởi động lại cảm biến hồng ngoại trong điều kiện mất điện đột ngột.


Trần Anh Thư đứng sừng sững trong phòng điều khiển phụ bị đập vỡ kính. Đôi mắt mù của anh nhắm nghiền phía sau chiếc kính bảo hộ xám tro, nhưng bộ não của anh đang vận hành với một tần số khủng khiếp. Tai trái của anh rỉ máu nóng hổi, dòng máu loãng chảy dài xuống cổ áo măng tô lót sợi carbon, tấy buốt dữ dội. Quá tải thính giác ở Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2 đang vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng của anh, nhưng anh biết mình không được phép ngã xuống lúc này.


*Cộc. Cộc.*


Anh khẽ gõ nhẹ đầu gậy dẫn đường bằng đồng thau móp méo xuống sàn gạch kỹ thuật. Tiếng kim loại va chạm phát ra một luồng sóng âm thô sơ, lan tỏa trong không khí tối đen. Trong trí não Anh Thư, một sơ đồ không gian ba chiều màu cam nhạt lập tức hiện lên sống động. Anh nhìn thấy Lâm Hoàng đang đứng che chở cho chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường dưới bục biện hộ, nhịp tim của cậu đập dồn dập ở mức một trăm ba mươi nhịp mỗi phút. Anh nhìn thấy mười hai thành viên bồi thẩm đoàn nhân dân đang co cụm lại ở góc phòng xử án, run rẩy trước những luồng đạn điện đang bắn bừa bãi.


"Lâm Hoàng! Kích hoạt bình cứu hỏa CO2 ngay lập tức!" Anh Thư hét lên, giọng nói trầm ấm của anh vang vọng, xuyên qua tiếng ồn ào hỗn loạn.


Lâm Hoàng nghe thấy tiếng thầy, không chút do dự, cậu quờ tay chộp lấy bình chữa cháy đặt sát bục gỗ, giật chốt và xịt thẳng vào khoảng không trước mặt. Một luồng khói trắng lạnh ngắt gầm rú tuôn ra, bao phủ toàn bộ khu vực vành móng ngựa. Luồng khí CO2 lạnh buốt lập tức tạo ra một bức tường nhiệt độ âm, làm nhiễu loạn hoàn toàn các máy quét hồng ngoại cầm tay của Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng và bầy drone đang lao vào phòng.


"Mục tiêu biến mất trên màn hình quét nhiệt!" Tiếng gầm rú của một đặc nhiệm vang lên qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ đồng thau. "Yêu cầu bắn súng điện bừa bãi để phong tỏa khu vực!"


"Dừng tay lại!"


Anh Thư bước ra khỏi phòng điều khiển phụ, bước chân anh dứt khoát và đĩnh đạc lạ thường trên nền gạch vỡ vụn. Cây gậy đồng thau của anh gõ nhịp đều đặn, vẽ ra lối đi an toàn giữa những luồng đạn điện đang xẹt qua không trung. Anh đứng sừng sững trước vành móng ngựa, đối diện với bóng tối của bục thẩm phán nơi Trịnh Khắc Thư vừa bỏ chạy.


"Bồi thẩm đoàn nhân dân thành phố Khánh Đô!" Giọng nói của Anh Thư dõng dạc, uy nghiêm lấn át cả tiếng súng điện và tiếng đập cửa ngoài kia. "Hệ thống tư pháp số đang run sợ trước sự thật vật lý! Họ đã cắt điện, họ dùng bạo lực để b bịt miệng chúng ta, vì họ biết thuật toán phán quyết K-01 đã hoàn toàn sụp đổ trước những bằng chứng không thể chối cãi!"


Tiếng ồn ào của đám đông bỗng chốc dịu xuống. Hàng trăm cặp mắt trong bóng tối hướng về phía vị luật sư mù đang đứng hiên ngang dưới những vệt sáng xanh lè của súng điện.


"Tôi yêu cầu bồi thẩm đoàn thực hiện quyền tối cao của mình theo Điều 102 của Hiến pháp giấy năm 1995!" Anh Thư chỉ tay về phía góc phòng xử án. "Một phán quyết bằng xương bằng thịt của con người, không phải bằng thuật toán bị thao túng! Hãy bỏ phiếu thủ công bằng cách giơ tay ngay trong bóng tối này! Ai đồng ý tuyên bố bị cáo Lê Văn Tự trắng án hoàn toàn?"


Trong bóng tối ngột ngạt, một thành viên bồi thẩm đoàn run rẩy giơ tay lên. Rồi người thứ hai. Người thứ ba.


Anh Thư nghiêng đầu, thính giác đặc dị của anh thu nhận tiếng gió lướt qua của những cánh tay giơ lên, tiếng nhịp tim của họ từ hoảng loạn dần trở nên kiên định, bình thản khi họ dám đưa ra một quyết định của lương tri.


"Mười hai phiếu thuận!" Lâm Hoàng hét lên, nước mắt cậu tràn ra sau lớp kính cận mờ hơi nước. "Bồi thẩm đoàn nhất trí biểu quyết trắng án cho Lê Văn Tự!"


Từ chiếc máy bộ đàm analog giấu dưới cổ áo Thư, tiếng gõ phím lạch cạch của Mai Chi vang lên: "Tôi đã đồng bộ kết quả biểu quyết này lên toàn bộ các đài phát ngắn AM của phong trào phản kháng! Sự thật đã được phát đi! Thẩm phán Thư đã thua cuộc!"


"Khốn kiếp! Bắt lấy gã mù đó cho tôi!" Tiếng gầm rú của Đội trưởng Hùng vang lên ngay sát sườn bếp kỹ thuật. Một đặc nhiệm dã chiến lao thẳng về phía Anh Thư, chiếc dùi cui điện cao tần vung lên xé gió.


Anh Thư không cần nhìn. Xúc giác và thính giác sonar v2 nhạy bén giúp anh cảm nhận được luồng gió nóng từ cú đánh thế mạng. Anh lách người nhẹ nhàng sang bên phải, dùng gậy đồng thau chèn thẳng vào khớp gối của tên đặc nhiệm. Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên, gã đặc nhiệm mất đà ngã nhào xuống sàn gạch. Thư xoay người, đầu gậy đồng thau móp méo quét một vòng tròn hoàn hảo, đập mạnh vào cổ tay tên thứ hai đang áp sát, tước đi khẩu súng phóng điện của hắn.


"Hoàng! Thu hồi Hộp Sắt! Rút lui!" Anh Thư hét lớn.


Lâm Hoàng chộp lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường dưới bục biện hộ, ôm chặt trước ngực như một báu vật vô giá. Cậu lao về phía Anh Thư.


Ngay dưới chân bục biện hộ, một nắp cống bằng thép của hệ thống thoát nước thời Pháp cổ kính đã được chú Ba cạy sẵn từ trước khi phiên tòa diễn ra. Anh Thư dùng gậy đồng thau gõ mạnh vào nắp cống để định vị lối xuống cho Hoàng.


"Xuống trước đi, Hoàng!" Anh Thư ra lệnh.


Lâm Hoàng lọt người xuống đường ống tối tăm, dòng nước thải lạnh ngắt dội vào cơ thể khiến cậu rùng mình, nhưng cậu vẫn ôm chặt lấy chiếc hộp sắt bảo vệ cuốn Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995. Anh Thư nhảy xuống ngay sau đó, kéo cánh cửa thép sập lại, khóa chặt mọi luồng đạn điện và tiếng gào rú của đặc nhiệm phía trên mặt đất.


Bóng tối dưới lòng đất bao trùm lấy họ, ẩm ướt, lạnh lẽo và nồng nặc mùi metan. Anh Thư đứng tựa lưng vào vách gạch vòm cổ kính, hơi thở dồn dập khò khè. Vết bỏng sau lưng anh bị rách miệng rỉ máu ấm, hòa cùng nước bẩn cống ngầm rát buốt đến tận xương tủy. Nhưng dưới ngực áo măng tô lót sợi carbon của anh, tập bản thảo nghiên cứu lỗi AI của cha vẫn nằm nguyên vẹn, khô ráo.


Lê Văn Tự đã được tự do hoàn toàn nhờ phán quyết phúc thẩm lịch sử của bồi thẩm đoàn. Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư sẽ bị đình chỉ chức vụ để điều tra hành vi nhận hối lộ. Vết nứt đầu tiên trên hệ thống phán quyết số của tập đoàn Thiên Lập đã bị xé toạc và không thể hàn gắn.


Nhưng Anh Thư biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Tiêu Kiến Quốc chắc chắn sẽ không để yên cho anh sau đòn đau này. Lệnh Truy Nã Đỏ Sau Chiến Thắng đã được kích hoạt, biến anh thành tội phạm nguy hiểm nhất thành phố.


Anh Thư siết chặt cây gậy đồng thau móp méo, những bước chân bì bõm dưới dòng nước thải lạnh ngắt dẫn anh đi sâu vào bóng tối của đường ngầm. Anh không còn văn phòng luật cũ, không còn danh tính hợp pháp trên mặt đất, nhưng anh mang theo công lý nhân văn chân chính trong lồng ngực. Anh sẽ lật đổ hoàn toàn Trịnh Khắc Thư và vạch trần bộ mặt thật của Tiêu Kiến Quốc để đòi lại danh dự cho người cha quá cố.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!