Nhạc nềnSakuya2

Kẽ Hở Trên Giấy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít điện tử chói tai vang lên từ khe cửa thép của Phòng Giam Số 4, báo hiệu hệ thống khóa đa tầng đang được giải phóng từ bên ngoài. Chỉ trong vòng chưa đầy ba giây nữa, cánh cửa nặng nề kia sẽ mở ra, và những họng súng điện của Lực lượng Công lý-Tech sẽ chĩa thẳng vào lồng ngực họ.


Trần Anh Thư vẫn đang quỳ một chân dưới gầm ghế thép của Lê Văn Tự. Đầu ngón tay anh dán chặt vào thiết bị nghe lén siêu nhỏ phát ra tần số 18kHz. Gương mặt anh, che sau lớp kính râm đen, không lộ một chút hoảng loạn. Anh áp dụng kỹ thuật Kiểm Soát Nhịp Tim Dưới 60, ép lồng ngực mình xẹp xuống, điều hòa nhịp thở theo chu kỳ chậm rãi để triệt tiêu mọi phản ứng sinh học mà các cảm biến trong phòng giam có thể ghi nhận.


"Hoàng, đứng thẳng dậy. Cất cuốn sổ vào túi măng tô," Anh Thư ra lệnh bằng một tông giọng trầm, cực nhỏ nhưng đĩnh đạc. "Đừng chạm vào bất kỳ thiết bị điện tử nào."


Lâm Hoàng run rẩy chấp hành. Cậu vừa kịp nhét cuốn sổ tay giấy ráp vào túi áo thì cánh cửa thép trượt xoạch sang bên cạnh. Ba đặc nhiệm hành pháp mặc giáp đen mờ, khuôn mặt che kín sau chiếc mặt nạ đồng thau lạnh lẽo, bước vào với khẩu súng phóng điện cao tần lăm lăm trên tay. Luồng ánh sáng đỏ từ kính quét của họ quét qua căn phòng, dừng lại trên người Anh Thư đang từ từ đứng dậy, tay cầm cây gậy dẫn đường bằng đồng thau gõ nhẹ xuống sàn.


"Hết giờ thăm nuôi," gã đặc nhiệm đi đầu lên tiếng, giọng nói ồm ồm bị bóp méo qua bộ lọc âm thanh. "Yêu cầu luật sư tập sự Lâm Hoàng và trợ lý di chuyển ra ngoài ngay lập tức. Phạm nhân Lê Văn Tự sẽ được chuyển đến Buồng Tuyên Án Tự Động Tháp A sau mười phút nữa."


Lê Văn Tự ngẩng đầu lên, ánh mắt gã nhìn Anh Thư đầy khẩn thiết. Chiếc bùa bình an bằng vải đỏ chứa chiếc chìa khóa cơ học của Giáo sư Nam vẫn nằm yên vị dưới cổ áo gã tù nhân, may mắn thoát khỏi đợt rà quét thô bạo của lính gác nhờ lớp vải thô tiêu âm. Anh Thư khẽ gật đầu với Tự – một lời hứa không lời của một người bảo vệ bóng tối.


***


Buồng Tuyên Án Tự Động Tháp A là một thánh đường của công nghệ kiểm soát tư pháp, nhưng đối với những kẻ đứng ở vành móng ngựa, nó không khác gì một hầm mộ lạnh lẽo.


Căn phòng hình tròn được bao bọc hoàn toàn bằng những tấm kính đen bóng loáng, không một kẽ hở, không một bóng dáng của ánh sáng tự nhiên. Ở vị trí trung tâm, một luồng sáng holographic màu xanh lạnh từ trần nhà dội xuống, tụ lại thành một avatar holographic của Công tố viên ảo K-01. Gương mặt của K-01 không có một tì vết, đôi mắt rực sáng những luồng dữ liệu chạy liên tục với tốc độ chóng mặt.


Phía trên bục cao, Thẩm phán Phạm Thế Nam ngồi đó với dáng người mập mạp, gương mặt bóng dầu mệt mỏi sau cặp kính gọng đen dày. Ông ta là biểu tượng của sự tha hóa tư pháp thế hệ mới – một thẩm phán lười biếng, kẻ coi phán quyết của AI là ý chí của chúa trời và chỉ chờ đợi để gõ chiếc búa tòa án điện tử tự động nhằm tích lũy chỉ số hiệu suất công việc.


Lê Văn Tự đứng trơ trọi giữa buồng kính, hai tay bị khóa chặt vào vành móng ngựa kim loại. Lâm Hoàng đứng ở bàn biện hộ phía dưới, đôi vai cậu run lên bần bật dưới áp lực của hàng ngàn cảm biến sinh trắc học đang hướng về phía mình.


Ở hàng ghế khán giả u tối phía sau, Trần Anh Thư ngồi lặng lẽ. Anh đeo một chiếc tai nghe analog thô sơ, kết nối bằng sợi dây cáp đồng siêu nhỏ chạy ngầm dưới lớp lót áo măng tô đến chiếc bộ đàm cầm tay của Lâm Hoàng. Đây là hệ thống liên lạc ngắt kết nối không khí hoàn toàn, vô hình trước mọi bộ quét sóng wifi hay bluetooth của Tháp A.


"Phiên tòa sơ thẩm xét xử bị cáo Lê Văn Tự về tội danh mưu sát Giáo sư Trần Hoài Nam bắt đầu," giọng nói của Thẩm phán Phạm Thế Nam vang lên qua loa phóng thanh, uể oải và thiếu kiên nhẫn. "Công tố viên số K-01, trình bày chứng cứ."


Ngay lập tức, avatar của K-01 bước lên một bước ảo. Luồng sáng xanh bùng lên, dựng lại một hiện trường 3D sống động giữa phòng xét xử. Đó là cảng sông Tân Bình dưới cơn mưa axit tầm tã đêm xảy ra án mạng.


"Theo phân tích hành vi của thuật toán phán quyết tối cao," giọng nói của K-01 vang lên, lạnh lùng, đều đều và không có cảm xúc. "Bị cáo Lê Văn Tự, công dân Hạng D, có chỉ số lương thiện là 15 điểm. Vào lúc mười giờ bốn mươi lăm phút đêm qua, camera an ninh phân khu đã ghi nhận bị cáo chạy trốn khỏi kho số 3 với vết máu của nạn nhân bám trên tay áo. Thuật toán đã giả lập góc đâm, lực đâm và quỹ đạo di chuyển của bị cáo, xác định tỷ lệ phạm tội của Lê Văn Tự là chín mươi chín phẩy tám phần trăm. Chứng cứ số hóa hoàn hảo, không có biến số ngoại phạm."


Màn hình hiển thị hình ảnh giả lập 3D của Lê Văn Tự cầm dao đâm thẳng vào ngực Giáo sư Nam. Tự nhìn thấy cảnh tượng đó, gã gào lên trong tuyệt vọng: "Không phải! Tôi không giết người! Tôi chỉ chạm vào ông ấy khi ông ấy đã chết!"


"Im lặng, bị cáo," Thẩm phán Phạm Thế Nam gõ nhẹ chiếc búa điện tử. "Hệ thống AI không bao giờ nói dối. Logic của máy móc là tuyệt đối." Ông ta quay sang Lâm Hoàng. "Luật sư biện hộ Lâm Hoàng, cậu có năm phút để đưa ra chứng cứ ngoại phạm số hóa hợp chuẩn của Thiên Lập. Nếu không, tòa sẽ tiến hành tuyên án tử hình trực tiếp theo quy trình Phán Quyết 5 Phút."


Đồng hồ holographic đếm ngược màu đỏ xuất hiện lơ lửng giữa không trung: [04:59]... [04:58]...


Lâm Hoàng cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cậu nhìn vào màn hình máy tính bảng đã bị hệ thống tòa án khóa chặt quyền truy cập tự do. Cậu hoàn toàn bất lực. Cậu định mở miệng để nói lời xin giảm nhẹ tội danh theo kịch bản thông thường – một hành động đồng nghĩa với việc chấp nhận bản án tử hình cho Lê Văn Tự.


*"Hoàng. Nghe tôi."* Tiếng nói trầm ấm, điềm tĩnh của Anh Thư vang lên trong tai nghe của Hoàng. *"Nhịp tim của cậu đang là chín mươi tám. Hạ nó xuống. Đừng nhìn vào màn hình của họ. Nhìn vào cuốn sổ giấy của cậu. Đọc chính xác những gì tôi chuẩn bị đọc sau đây."*


Lâm Hoàng hít một hơi sâu, bàn tay cậu siết chặt chiếc bút mực. Cậu ngẩng đầu lên, đối diện với luồng sáng xanh của K-01.


"Tôi phản đối phán quyết sơ bộ của công tố viên số," Lâm Hoàng dõng dạc nói, giọng cậu đã bớt run rẩy hơn. "Chứng cứ số hóa của phía công tố dựa trên một tiền đề sai lệch hoàn toàn về mặt thời gian."


Thẩm phán Phạm Thế Nam nhướng mày đầy khó chịu. "Luật sư Hoàng, tôi nhắc lại, mọi phản đối không có dữ liệu số hóa đối chứng đều vô hiệu trước thuật toán."


*"Đọc đi, Hoàng,"* Anh Thư chỉ đạo qua bộ đàm. *"Điều bốn mươi hai, Khoản ba."*


Lâm Hoàng không chạm vào bàn phím. Cậu cúi xuống, rút từ trong túi da ra một tờ giấy kraft thô ráp, ố vàng và có nhiều nếp gấp. Đó là đơn Kháng Cáo Bằng Văn Bản Giấy Ký Tay của Lê Văn Tự, mang chữ ký bằng mực tươi màu xanh vẫn còn hơi ẩm của bị cáo.


Cậu bước thẳng lên bục thư ký, đặt tờ giấy thô sơ ấy lên chiếc bàn quét kim loại sang trọng.


"Theo Điều bốn mươi hai, Khoản ba của Hiến pháp Tư pháp Khánh Đô năm 1995 – một văn bản luật giấy tối cao chưa từng bị số hóa hay bãi bỏ bởi Tập đoàn Thiên Lập," Lâm Hoàng nói lớn, từng lời đĩnh đạc vang vọng khắp căn phòng kính đen. "Mọi bị cáo đều có quyền nộp đơn kháng cáo bằng văn bản giấy có chữ ký tươi trực tiếp lên Thẩm phán con người. Khi đơn này được trình diện, quy trình xét xử tự động bắt buộc phải tạm dừng trong bảy mươi hai giờ để tiến hành xác minh thủ công bởi một thẩm phán độc lập."


Avatar của K-01 lập tức xoay người lại. Đôi mắt holographic của nó phát ra những tia laser xanh quét lên tờ giấy kraft.


"Cảnh báo: Tài liệu không có định danh số," tiếng còi báo động nhỏ vang lên từ hệ thống loa của K-01. "Không thể tích hợp vào cơ sở dữ liệu vụ án. Đơn vô hiệu theo quy trình tố tụng số hóa."


"Đơn không vô hiệu!" Lâm Hoàng đập mạnh tay xuống bàn, áp dụng kỹ thuật Gieo Rắc Nghi Ngờ Logic mà Anh Thư đã truyền dạy. "Quy trình tố tụng số hóa của Thiên Lập chỉ là một nghị định hành chính cấp dưới. Hiến pháp năm 1995 là luật tối cao của quốc gia này. Máy móc của các ông có thể từ chối đọc giấy, nhưng Thẩm phán Phạm Thế Nam – một con người đại diện cho công lý hiến định – không thể từ từ chối nó! Nếu ông gõ búa tuyên án tử hình lúc này, ông đang trực tiếp vi phạm Hiến pháp và hủy hoại tư cách thẩm phán của chính mình!"


Phạm Thế Nam giật mình, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán ông ta. Lời cảnh báo của Lâm Hoàng đã đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của ông ta: sự sụt giảm chỉ số an toàn chính trị và nguy cơ bị bồi thẩm đoàn nhân dân khởi kiện lạm quyền.


Luồng dữ liệu trên mắt K-01 nhấp nháy liên tục với tần số cực cao. Màn hình hệ thống hiển thị thông báo: [Logic Conflict Detected - Constitution Override Priority]. Thuật toán phán quyết tối cao đang bị nghẽn mạch xử lý trước một biến số nằm ngoài vùng dữ liệu huấn luyện của nó.


Phạm Thế Nam nhìn tờ đơn giấy kraft mang chữ ký mực xanh run rẩy của Lê Văn Tự, rồi nhìn biểu tượng cảnh báo lỗi logic màu đỏ đang nhấp nháy trên màn hình điều khiển của mình. Ông ta hiểu rằng mình không còn lựa chọn nào khác.


"Tòa... tòa chấp nhận đơn kháng cáo giấy," Phạm Thế Nam run rẩy gõ chiếc búa điện tử xuống bục gỗ, tiếng búa vang lên một tiếng "bíp" khô khốc. "Quy trình tuyên án tự động bị đình chỉ. Phiên tòa tạm hoãn trong bảy mươi hai giờ để tiến hành xác minh thủ công."


Lê Văn Tự quỵ xuống vành móng ngựa, khóc nấc lên vì thoát chết trong gang tấc. Lâm Hoàng thở phào, lưng áo cậu đã ướt đẫm mồ hôi.


Nhưng ngay khi Lâm Hoàng chuẩn bị quay người bước ra khỏi phòng xét xử, luồng sáng xanh của K-01 bỗng nhiên tụ lại, khóa chặt vào võng mạc của cậu. Một tia laser đỏ rực quét qua mắt Hoàng, và giọng nói tổng hợp của AI vang lên đầy đe dọa:


"Biến số nhiễu loạn detected. Tiến hành đưa đối tượng Lâm Hoàng vào danh sách giám sát đặc biệt của Lực lượng Công lý-Tech."


Anh Thư ngồi ở hàng ghế phía sau, nghe thấy lời cảnh báo lạnh lùng ấy qua tai nghe analog. Anh khẽ siết chặt cây gậy đồng thau, biết rằng vết nứt nhỏ đầu tiên đã được tạo ra, nhưng trò chơi sinh tử với Thiên Lập giờ đây mới thực sự bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!