Vạch Trần Kẻ Thao Túng
Trong phòng điều khiển phụ của Tháp A Tòa án Số Khánh Đô, không khí đặc quánh mùi ozon từ các thiết bị lọc khí công nghiệp đang vận hành quá công suất. Đồng hồ đếm ngược trên bảng điều khiển trung tâm nhấp nháy con số [00:52:14] màu xanh lục lạnh lẽo.
Trần Anh Thư ngồi tựa lưng vào vách thép, hai tay siết chặt lấy cây gậy dẫn đường bằng đồng thau móp méo. Tấm lưng gầy của anh, nơi vết bỏng độ hai từ vụ cháy chung cư Thanh Đa vẫn chưa lành da, đang co rút lại đau rát dữ dội dưới lớp áo bảo hộ lao động sờn cũ. Cứ mỗi nhịp thở sâu, mồ hôi lạnh lại ngấm vào lớp băng gạc thô sơ, kéo theo một cơn buốt buốt rát rát chạy thẳng lên đỉnh đầu. Bên thái dương trái, thiết bị sonar v2 cấy ghép lậu khẽ rung lên đều đặn, phát ra những luồng sóng siêu âm thô tạo thành những vệt sáng màu cam nhạt nhấp nháy liên tục trong bóng tối vô tận của trí não anh. Tai trái của anh vẫn rỉ ra một vệt máu ấm, sẫm màu, thấm qua lớp băng mỏng chảy xuống cổ áo.
"Anh Thư, tôi đã kết nối được vào cổng nạp dữ liệu vật lý của phòng xử án," tiếng rít tần số thấp từ chiếc bộ đàm analog giấu dưới cổ áo vang lên sát màng nhĩ phải của anh. Đó là giọng của Mai Chi, khàn đặc và gấp gáp. "Cổng này nằm ngay dưới bục kỹ thuật của phòng điều khiển phụ nơi anh đang ngồi. Nó là đường truyền cáp quang độc lập chưa bị số hóa toàn phần bởi Thiên Lập. Anh phải cắm chiếc thẻ nhớ chứa khóa bảo mật gốc vào đầu đọc cơ học ngay lập tức."
Anh Thư không đáp lời bằng giọng nói. Anh khẽ nghiêng đầu, sử dụng thính giác thích ứng Sonar v2 ở Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2 để định vị không gian xung quanh. Trong trí não anh, sơ đồ căn phòng hiện lên sống động: những thùng cáp đồng cũ nát xếp xó, tiếng quạt gió của máy chủ kêu vo vo, và một khe cắm kim loại nhỏ nằm ẩn dưới bảng điều khiển bằng thép rỉ sét đứng cách anh đúng một mét rưỡi.
Anh đứng dậy, bước đi không tiếng động nhờ đôi giày đế cao su mềm. Đôi bàn tay bỏng rát rỉ máu của anh run run lướt qua ngăn bí mật của chiếc áo măng tô lót sợi carbon, rút ra chiếc thẻ nhớ MicroSD nhỏ xíu—vật chứng vô giá mà anh và Lâm Hoàng đã mạo hiểm cả mạng sống để thu hồi từ két sắt tự hủy của cha mình. Bằng xúc giác nhạy bén của đầu ngón tay, anh đưa chiếc thẻ nhớ vào khe cắm cơ học của cổng nạp dữ liệu. Một tiếng *cạch* nhỏ khô khốc vang lên.
"Đã nhận tín hiệu," tiếng gõ phím lạch cạch của Mai Chi vang lên dồn dập từ đầu dây bên kia. "Khóa bảo mật gốc đang được kích hoạt... Chúa ơi, đây rồi! Mã nguồn thô của AI K-01 chứa một tệp tin nhật ký ẩn bị khóa bằng thuật toán đa tầng. Nhưng tệp tin này... nó có chứa 'Chữ Ký Số Của Người Thiết Kế AI'—chữ ký điện tử của Giáo sư Trần Hoài Nam!"
Anh Thư nhắm chặt đôi mắt mù phía sau chiếc kính bảo hộ xám tro. Một cơn dằn vặt nội tâm dữ dội bóp nghẹt lồng ngực anh. Cha anh, người thẩm phán chính trực mà anh tôn thờ cả đời, thực sự từng đặt những viên gạch đầu tiên cho con quái vật AI đang thống trị cả thành phố này. Nhưng nỗi đau đớn ấy nhanh chóng bị thay thế bởi sự kinh hoàng khi Mai Chi tiếp tục đọc dữ liệu giải mã:
"Anh Thư... tệp tin log này ghi nhận toàn bộ 'Tỷ Lệ Lỗi 15% Của AI Thiên Lập' đối với khu vực Hạ Tầng Tân Bình. Họ đã cố tình che giấu con số này suốt mười năm qua. Và nhìn vào đây... bản vá lỗi khí tượng số 4.02 mà K-01 vừa trình bày tại tòa... nó không phải dữ liệu tự động. Nó được nhập thủ công bằng tài khoản của Lê Minh Triết vào lúc 3 giờ 14 phút sáng nay! Triết đã ngụy tạo báo cáo độ ẩm bão axit để bác bỏ chứng cứ chiếc đồng hồ Seiko 5 dừng lúc 10 giờ 15 phút!"
"Hợp đồng tài chính thì sao?" Anh Thư khàn giọng hỏi, giọng nói trầm ấm của anh đè nén một cơn phẫn nộ tột cùng.
"Có rồi! Nhật ký giao dịch chuyển Điểm Công Dân ngầm từ Thiên Lập vào tài khoản ẩn danh của Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư. Hơn năm triệu điểm công dân và ba phần trăm cổ phần ngầm của công ty con Thiên Lập. Tất cả đều được ký duyệt bằng chữ ký số của chính Trịnh Khắc Thư để đổi lấy việc lão ký quyết định tước bằng của anh mười năm trước và hợp thức hóa các bản án oan của Lê Văn Tự."
"Mai Chi," Anh Thư đứng thẳng người, tay nắm chặt cây gậy đồng thau móp méo, ánh sáng sonar màu cam bên thái dương rực sáng mạnh mẽ. "Tải toàn bộ dữ liệu này lên hệ thống trình chiếu chính của phòng xử án phúc thẩm. Khi phiên tòa mở lại, chúng ta sẽ lật ngửa quân bài này trước bồi thẩm đoàn và công chúng."
"Nhưng nếu tôi làm vậy, vị trí mạng của tôi sẽ bị lộ hoàn toàn trước máy quét của Thiên Lập," giọng Mai Chi run lên. "Tôi sẽ bị định vị khẩn cấp trong vòng ba mươi giây."
"Tôi biết," Anh Thư trầm giọng, tông giọng điềm tĩnh của anh mang theo một sức nặng thép. "Nhưng đây là cơ hội duy nhất để chúng ta kéo Trịnh Khắc Thư xuống khỏi bục phán quyết. Hãy tin tôi."
***
Một tiếng hoãn tòa trôi qua nhanh chóng như một cái chớp mắt của số phận.
Khi cánh cửa Buồng Tuyên Án Phúc Thẩm Tháp A trượt mở trở lại, bầu không khí bên trong phòng xử đã căng thẳng đến mức nghẹt thở. Hàng ngàn người dân khu ổ chuột Tân Bình vẫn đang bao vây bên ngoài tòa tháp, tiếng hô vang đòi minh bạch của họ dội qua lớp tường kính dày như tiếng sấm rền rĩ liên tục.
Lâm Hoàng đứng ở bục biện hộ, hai bàn tay cậu siết chặt đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch. Dưới chân cậu, chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường vẫn nằm im lìm trong bóng tối của gầm bục gỗ, bảo vệ cuốn Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995 bên trong khỏi mọi máy quét tầm xa của lực lượng hành pháp.
Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư bước vào phòng xử với phong thái uy nghiêm giả tạo thường ngày. Chiếc áo choàng thẩm phán thêu chỉ vàng phẳng phiu khoác trên bờ vai rộng, gương mặt lão ta lạnh lùng và ngạo nghễ khi nhìn xuống Lâm Hoàng. Lão tin chắc rằng trong vòng một tiếng hoãn tòa vừa qua, Lê Minh Triết đã dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết nhập liệu trên máy chủ trung tâm.
Lão gõ nhẹ chiếc búa điện tử xuống mặt bàn mạ crom. Tiếng *cạch* khô khốc vang lên.
"Thời gian tạm hoãn đã hết," Thẩm phán Thư dõng dạc tuyên bố, giọng nói trầm đầy quyền lực áp đặt vang vọng khắp phòng xử. "Yêu cầu phía biện hộ trình bày chứng cứ vật lý kiểm chứng hoặc tòa sẽ tiến hành tuyên án phúc thẩm ngay lập tức theo đề xuất của công tố viên số K-01."
Avatar khổng lồ của K-01 bùng lên luồng sáng xanh lam lạnh lẽo, đôi mắt dữ liệu của nó quét qua Lâm Hoàng như một sự phán xét tối hậu.
Lâm Hoàng không hề run sợ. Cậu ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Thẩm phán Thư. Qua chiếc tai nghe analog siêu nhỏ giấu trong tai, cậu nghe thấy tiếng thở dồn dập và tiếng máu rỉ của người thầy mù đang túc trực trong bóng tối phòng điều khiển phụ.
"Thưa bồi thẩm đoàn, thưa Hội đồng xét xử," Lâm Hoàng dõng dạc nói, giọng cậu ấm áp, vang dội lấn lướt cả tiếng sấm ngoài kia. "Phía biện hộ chúng tôi không cần trình ra chiếc đồng hồ Seiko 5 nữa. Bởi vì chúng tôi đã có câu trả lời cho việc vì sao hệ thống AI K-01 của Thiên Lập lại luôn đưa ra một phán quyết hoàn hảo không tì vết để kết án những người nghèo khổ của khu ổ chuột Tân Bình."
Thẩm phán Thư nhíu mày, nụ cười khinh bỉ thoáng hiện trên môi: "Luật sư tập sự Lâm Hoàng, tòa cảnh cáo cậu không được đưa ra những lập luận suy diễn vô căn cứ để bôi nhọ hệ thống tư pháp số."
"Tôi không bôi nhọ. Tôi chỉ trình bày sự thật vật lý," Lâm Hoàng hét lớn, tay cậu đập mạnh xuống bàn điều khiển. "Mai Chi! Kích hoạt!"
Ngay lập tức, luồng sáng xanh lam của phòng xử án vụt tắt.
Toàn bộ các màn hình holographic khổng lồ treo xung quanh phòng xử bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Những dải ánh sáng xanh lam lạnh lẽo bị thay thế bằng những luồng sóng dữ liệu màu cam nhạt rực cháy.
Trên màn hình trung tâm, tệp tin nhật ký ẩn của hệ thống K-01 bùng lên trước sự kinh hoàng của toàn bộ phòng xử án.
"Bản vá lỗi khí tượng số 4.02 — Trạng thái: Nhập thủ công. Tài khoản thực hiện: Lê Minh Triết (Trợ lý Thẩm phán tối cao) — Thời gian: 03:14:22 AM ngày hôm nay."
Dòng chữ đỏ rực rỡ lơ lửng giữa không trung như một nhát dao chém đôi sự dối trá của Thiên Lập. Toàn bộ mười hai thành viên bồi thẩm đoàn nhân dân đồng loạt đứng bật dậy, những tiếng la hét, phẫn nộ bắt đầu bùng lên từ dãy ghế khán giả.
"Cái gì thế kia? Bản vá thời tiết là giả sao?"
"Họ tự nhập thủ công để gài bẫy người vô tội!"
"Im lặng! Tất cả im lặng!" Thẩm phán Thư hoảng loạn thực sự. Lão đập búa liên tục, nhưng chiếc búa điện tử lúc này đã mất kết nối hoàn toàn với hệ thống âm thanh. Gương mặt uy nghiêm giả tạo của lão co rút lại, mồ hôi chảy ròng ròng làm bết bát những lọn tóc vuốt ngược bóng loáng.
Nhưng cơn ác mộng của lão chỉ mới bắt đầu.
Màn hình tiếp tục chuyển trang, trình chiếu biểu đồ phân tích hành vi của thuật toán K-01. Con số '15% sai sót hệ thống' đối với cư dân khu ổ chuột Tân Bình hiện ra rõ rệt, đi kèm với dòng lệnh ẩn 'Gán Nhãn Định Kiến' tự động cộng thêm ba mươi phần trăm tỷ lệ phạm tội cho bất kỳ ai cư trú tại khu vực này.
Avatar của K-01 bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, luồng sáng holographic của nó chập chờn như một ngọn nến trước gió. Giọng nói tổng hợp vô cảm của nó bị bóp méo, phát ra những tiếng rít chói tai:
"Cảnh báo... System Corruption Detected... Logic Conflict... Khóa bảo mật gốc không hợp lệ... Chữ ký điện tử của Trần Hoài Nam được phát hiện... Hệ thống mất quyền kiểm soát tối cao..."
"Tắt nó đi! Lê Minh Triết! Tắt ngay cái màn hình đó đi cho tôi!" Thẩm phán Thư gào lên, giọng lão lạc đi vì sợ hãi tột độ. Lão nhìn thấy sự sụp đổ của cả một đế chế quyền lực mà lão đã dày công xây dựng bằng xương máu của biết bao nạn nhân oan sai. Sự kiêu ngạo của kẻ gác cổng công lý số lúc này đã hoàn toàn vỡ vụn dưới những dòng dữ liệu đỏ rực.
Nhưng Mai Chi đã sử dụng 'Chữ Ký Số Của Người Thiết Kế AI'—backdoor tối cao của Giáo sư Nam—để khóa chặt quyền truy cập của quản trị viên Thiên Lập. Chiếc máy tính bảng của Triết liên tục báo lỗi đỏ chói.
Lâm Hoàng bước lên phía trước, giọng cậu đanh thép như tiếng búa gõ vào lương tri của toàn thành phố:
"Và đây là bằng chứng cuối cùng! Nhật ký giao dịch tài chính ngầm giữa Tập đoàn Thiên Lập và Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư. Năm triệu điểm công dân đã được chuyển vào tài khoản ẩn danh của lão ngay sau khi lão ký quyết định tước bằng của luật sư Trần Anh Thư mười năm trước! Trịnh Khắc Thư không phải là người bảo vệ công lý. Lão là một kẻ buôn bán sinh mạng con người, một con rối được Thiên Lập nuôi dưỡng để hợp thức hóa sự độc tài công nghệ!"
Phòng xử án bùng nổ trong sự hỗn loạn cực hạn. Người dân bên ngoài bắt đầu đập phá cửa kính Tháp A, tiếng la hét đòi treo cổ kẻ tham túng vang dội khắp các hành lang hành pháp.
Thẩm phán Thư đứng sững sờ trên bục cao, đôi mắt lão trợn trừng nhìn vào bản danh sách giao dịch tài chính mang tên mình đang hiển thị công khai trước hàng triệu cặp mắt của công chúng thành phố qua các kênh phát thanh ngầm. Lão biết mình đã mất tất cả. Sự nghiệp, danh dự, cổ phần ngầm của Thiên Lập—mọi thứ đã sụp đổ hoàn toàn trong vòng chưa đầy ba mươi giây.
Trong cơn hoảng loạn tột cùng, lão rú lên qua chiếc micro phụ cầm tay:
"Đặc nhiệm! Lực Lượng Công Lý-Tech đâu? Ngắt nguồn điện khẩn cấp của toàn bộ Tháp A! Bắt giữ Lâm Hoàng và tất cả những kẻ phản loạn trong phòng điều khiển ngay lập tức! Bắn bỏ nếu chúng kháng cự!"
*Phụt!*
Nguồn điện chính của Tháp A bị cắt khẩn cấp từ phòng máy phát dự phòng của Thiên Lập.
Toàn bộ phòng xử án phúc thẩm chìm vào bóng tối hoàn toàn, lạnh lẽo và ngột ngạt. Tiếng la hét hỗn loạn của bồi thẩm đoàn và người dân vang lên điên cuồng trong đêm tối.
*Xoảng! Xoảng!*
Cửa kính của phòng điều khiển phụ bị đập vỡ vụn. Tiếng bước chân dồn dập của đặc nhiệm Công lý-Tech đeo mặt nạ đồng thau rầm rập tiến vào hành lang.
*Tạch! Tạch! Tạch!*
Những luồng tia lửa điện xanh lè từ súng điện cao tần bắt đầu nổ ra bừa bãi trong bóng tối, xé toạc màn đêm của phòng xử án, báo hiệu một cuộc săn lùng đẫm máu bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!