Nhạc nềnSakuya2

Sự Phản Kháng Của Bồi Thẩm Đoàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ từ những tầng mây tích điện axit phía trên đỉnh Tháp A Tòa án Số dội xuống, len lỏi qua lớp tường kính cường lực dày ba lớp, hóa thành một thứ rung động trầm đục chạy dọc dưới đế giày bảo hộ của Trần Anh Thư.


Trong bộ đồng phục màu xanh thẫm sờn cũ của nhân viên kỹ thuật âm thanh thuộc tập đoàn Thiên Lập, Anh Thư ngồi lặng lẽ ở góc tối nhất của phòng điều khiển phụ. Chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp xuống, che đi vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh và dải băng gạc mỏng vẫn còn thấm đẫm vệt máu loãng bên tai trái. Chấn thương màng nhĩ từ trận chiến với sóng siêu tần của sát thủ Bóng Đen hai ngày trước vẫn nhức nhối như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào. Nhưng lúc này, anh không được phép gục ngã. Đôi mắt mù của anh nhắm nghiền phía sau chiếc kính bảo hộ kỹ thuật màu xám tro, nhưng thiết bị sonar v2 cấy ghép lậu nơi thái dương đang hoạt động ở Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2, chuyển đổi từng dải tần số âm thanh trong phòng xử án thành một sơ đồ cấu trúc ba chiều màu cam nhạt sống động trong trí não.


Cách đó mười mét, đứng dưới luồng ánh sáng holographic xanh lam lạnh lẽo của phòng xử phúc thẩm, Lâm Hoàng đang siết chặt hai tay vào vành gỗ của bục biện hộ. Bộ vest đen của cậu hơi rộng, vạt áo còn vương vệt nước mưa chưa kịp khô. Đối diện với cậu là thực thể khổng lồ của K-01—avatar đại diện cho thuật toán công tố tối cao của Thiên Lập, một khuôn mặt holographic không tì vết, đôi mắt rực sáng những luồng dữ liệu chạy dọc liên tục.


"Yêu cầu biện hộ của luật sư tập sự Lâm Hoàng hoàn toàn không có cơ sở khoa học," giọng nói tổng hợp vô cảm của K-01 vang lên, dội vào không gian cách âm của phòng xử án. "Hệ thống đã cập nhật bản vá lỗi khí tượng số 4.02. Dữ liệu mô phỏng thời gian thực chứng minh: vào lúc 10 giờ 15 phút đêm xảy ra án mạng, độ ẩm không khí tại khu vực hiện trường đạt mức 98.4% do ảnh hưởng của cơn bão axit cấp 3. Độ ẩm cực hạn này đã xâm nhập vào trục bánh lắc của chiếc đồng hồ cơ hiệu Seiko 5, gây ra hiện tượng ngưng tụ hơi nước vật lý bên trong mặt kính và làm dừng động cơ cơ học ngay lập tức. Do đó, mốc thời gian dừng lại trên kim đồng hồ là do yếu tố thời tiết, không phải do va đập vật lý từ một vụ mưu sát."


Màn hình holographic trung tâm bùng lên, trình chiếu một đoạn đồ họa 3D mô phỏng chi tiết quá trình các phân tử nước axit len lỏi qua khe hở của núm chỉnh giờ trên chiếc Seiko 5, làm đông đặc dầu bôi trơn và dừng bánh răng. Logic của máy móc hiện ra hoàn hảo, không một kẽ hở.


Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư ngồi trên bục cao gõ nhẹ chiếc búa điện tử xuống mặt bàn mạ crom. Tiếng *cạch* khô khốc vang lên qua hệ thống loa lập thể. Gương mặt lão ta uy nghiêm giả tạo dưới mái tóc vuốt ngược bóng loáng, ánh mắt sắc lạnh nhìn xoáy xuống Lâm Hoàng.


"Lập luận của phía công tố số đã được xác thực bởi thuật toán có độ tin cậy 99.8%," Thẩm phán Thư dõng dạc nói, tông giọng trầm đầy quyền lực áp đặt. "Yêu cầu của phía biện hộ về việc trưng cầu giám định vật lý thủ công đối với chiếc đồng hồ cơ Seiko 5 bị bác bỏ. Tòa án không chấp nhận các phương pháp thủ công lạc hậu làm trì hoãn tiến trình tố tụng số hóa."


Lâm Hoàng cắn chặt môi đến mức rỉ máu. Cậu liếc nhanh về phía góc phòng điều khiển phụ, nơi người thầy mù của mình đang ẩn thân. Qua chiếc tai nghe analog tần số thấp siêu nhỏ giấu trong tai Hoàng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của Anh Thư truyền đến như một dòng nước mát xoa dịu sự hoảng loạn:


*"Hoàng, đừng hoảng sợ. Hãy nhìn vào bục nhân chứng. Có một gã kỹ thuật viên nhập liệu của Thiên Lập đang đứng cạnh K-01. Tập trung vào hắn. Tôi nghe thấy nhịp tim của hắn. Từ khi K-01 bắt đầu trình chiếu báo cáo thời tiết giả, nhịp tim của gã đã tăng từ 72 lên đến 124 nhịp mỗi phút. Tiếng hít thở của hắn rất ngắn và đứt quãng. Hắn đang nói dối. Bản vá lỗi khí tượng đó không phải là dữ liệu lịch sử tự động, nó được nhập thủ công vào hệ thống lúc 3 giờ sáng nay để hợp thức hóa bản án. Hãy dùng đòn đánh thẳng vào quy trình nhập liệu."*


Lâm Hoàng hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ năng Thuyết Phục Bằng Sự Thấu Cảm Nhân Văn mà Anh Thư đã truyền dạy hàng đêm trong căn hầm ngầm ẩm ướt. Cậu không nhìn vào K-01, cũng không nhìn Thẩm phán Thư. Cậu quay thẳng người về phía bồi thẩm đoàn nhân dân—mười hai cư dân đại diện cho khu Hạ Tầng đang ngồi ở dãy ghế gỗ bên trái phòng xử.


"Thưa bồi thẩm đoàn," Lâm Hoàng cất tiếng, giọng cậu không còn run rẩy mà vang lên đĩnh đạc, ấm áp, mang theo hơi ấm của lòng tin con người. "Phía công tố số muốn chúng ta tin rằng một cơn mưa có thể bẻ gãy một trục bánh lắc bằng thép rèn bên trong một chiếc đồng hồ chống nước của Nhật Bản. Họ muốn chúng ta tin vào một mô phỏng máy tính được vẽ ra bởi chính tập đoàn Thiên Lập—những kẻ đang vận hành cả tòa án lẫn dịch vụ bảo hiểm tư pháp tại thành phố này. Nhưng tôi muốn hỏi người trực tiếp chịu trách nhiệm về dữ liệu đó."


Lâm Hoàng bước một bước dài về phía bục nhân chứng, ngón tay chỉ thẳng vào gã kỹ thuật viên trẻ tuổi đang đứng khép nép dưới bóng của avatar K-01.


"Anh Hứa Minh, chuyên viên nhập liệu cấp trung của Thiên Lập," Hoàng dồn hỏi, ánh mắt sắc sảo khóa chặt mục tiêu. "Anh có dám khẳng định dưới lời thề danh dự trước bồi thẩm đoàn rằng bản vá dữ liệu khí tượng số 4.02 không hề bị chỉnh sửa thủ công vào lúc 3 giờ sáng nay, ngay sau khi chúng tôi nộp đơn kháng cáo bằng giấy không?"


"Tôi... tôi..." Gã kỹ thuật viên lắp bắp, gương mặt nhợt nhạt dưới ánh đèn led.


Trong phòng điều khiển, Anh Thư tập trung thính giác đặc dị đến mức cực hạn. Sóng âm phản hồi dội ngược lại từ lồng ngực của Hứa Minh qua micro phòng xử truyền vào tai nghe của anh. Nhịp tim của gã kỹ thuật viên nhảy vọt lên 138 nhịp mỗi phút. Cơ ngực của gã co thắt mạnh, tiếng nuốt nước bọt khan rào rạo vang lên rõ rệt.


*"Hắn sắp sụp đổ rồi, Hoàng. Nhịp tim là 138, huyết áp đang tăng nhanh. Hãy đưa ra lá bài nghi ngờ hợp lý ngay lập tức!"* Anh Thư truyền âm khẩn cấp qua bộ đàm. Sự tập trung sonar v2 ở cường độ cao trong không gian kín khiến tai trái của anh bắt đầu rỉ máu, một giọt máu ấm, đỏ sẫm từ từ lăn xuống cổ áo bảo hộ, nhưng anh cắn răng chịu đựng.


Lâm Hoàng lập tức bắt nhịp, giọng cậu đanh thép lấn át cả tiếng rè rè của hệ thống loa:


"Sự im lặng của anh chính là câu trả lời! Thưa bồi thẩm đoàn, đây chính là 'Sự nghi ngờ hợp lý' (Reasonable Doubt) mà hiến pháp giấy năm 1995 đã quy định để bảo vệ quyền sống của mỗi công dân. Nếu dữ liệu đầu vào của một thuật toán phán quyết sinh mạng con người có thể bị thay đổi bằng một vài dòng lệnh thủ công của một kỹ thuật viên trong đêm tối, thì đó không phải là công lý khách quan của máy móc. Đó là một công cụ tàn sát có tổ chức được ngụy trang dưới danh nghĩa công nghệ!"


Một làn sóng xầm xì, phẫn nộ bùng lên từ dãy ghế của bồi thẩm đoàn nhân dân. Những người dân nghèo khổ của khu ổ chuột Tân Bình đứng dậy, ánh mắt họ hướng về phía Thẩm phán Thư đầy giận dữ. Áp lực dư luận tích lũy từ những tờ đơn phát lậu của phong trào 'Lương Tâm Giấy' ngoài phố lúc này đã tràn vào phòng xử án.


Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư hoảng loạn thực sự. Lão ta liên tục gõ búa điện tử, nhưng tiếng còi báo động đỏ của K-01 cũng không thể dập tắt được tiếng la hét đòi minh bạch của người dân.


Người trưởng bồi thẩm đoàn đứng lên, dõng dạc tuyên bố: "Bồi thẩm đoàn nhân dân yêu cầu tạm dừng phiên tòa để tiến hành một cuộc đối chất trực tiếp và kiểm tra thủ công nhật ký nhập liệu gốc của Thiên Lập!"


Thẩm phán Thư mồ hôi đầm đìa trên trán, biết rằng nếu cố tình ép án lúc này sẽ kích hoạt một cuộc bạo động dân quyền ngay trước tháp tòa án. Lão ta cắn răng gõ búa:


"Tòa phúc thẩm quyết định tạm hoãn nghị án trong vòng một tiếng để hội đồng thẩm phán xem xét yêu cầu của bồi thẩm đoàn!"


Ánh đèn phòng xử vụt tắt một nửa, chuyển sang chế độ chờ màu vàng nhạt. Lâm Hoàng thở hắt ra, gục đầu xuống bục gỗ sồi, hai tay vẫn còn run rẩy. Trong khi đó, ở góc tối của phòng điều khiển phụ, Trần Anh Thư lặng lẽ lau vệt máu bên tai, bàn tay siết chặt lấy chiếc máy ghi âm cơ học giấu dưới lớp áo bảo hộ. Một tiếng đồng hồ tạm hoãn chính là khoảng thời gian vàng ngọc cuối cùng để họ tải dữ liệu giải mã lên máy chủ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!