Nhạc nềnSakuya2

Đột Nhập Biệt Thự Phú Mỹ Hưng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của rạng sáng ngày thứ mười hai kể từ khi phiên tòa sơ thẩm của Lê Văn Tự bị hoãn vẫn không hề dứt. Những hạt mưa nặng trĩu, mang theo thứ mùi hóa chất nồng hắc và lạnh buốt, gõ liên hồi vào lớp kính bảo hộ của chiếc mũ trùm đầu mà Trần Anh Thư đang đội.


Anh đứng nép mình trong bóng tối của một tán cây bàng rụng gần hết lá ở rìa phân khu Phú Mỹ Hưng Mới. Chiếc áo măng tô xám sờn cũ khoác bên ngoài lớp lưới sợi carbon mỏng bó sát người. Đây là món quà thủ công vô giá của chị Hoa May, lớp lót đặc biệt này giúp hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt sinh học từ cơ thể anh, biến anh thành một thực thể vô hình trước những chiếc drone tuần tra tầm nhiệt đang lơ lửng trên bầu trời rực rỡ ánh đèn holographic của khu Thượng Tầng.


Nhưng sự bảo vệ vật lý ấy không thể làm dịu đi nỗi đau thể xác đang hành hạ vị cựu luật sư mù. Vết bỏng độ hai sau lưng anh—di chứng từ vụ phóng hỏa tàn khốc ở chung cư Thanh Đa—vừa bị rách miệng do cú trượt chân dưới lòng cống ngầm Bình Thạnh vài tiếng trước. Máu loãng rỉ ra, thấm vào lớp sợi carbon nhám ráp, mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn đau buốt rát đến tận xương tủy. Chưa dừng lại ở đó, bên tai trái của anh, một vệt máu ấm, sẫm màu vẫn thi thoảng rỉ qua lớp băng gạc mỏng. Chấn thương màng nhĩ do sóng siêu tần của sát thủ Bóng Đen để lại vẫn chưa hề lành, và việc phải liên tục kích hoạt kính sonar v2 ở thái dương đang vắt kiệt những giọt sinh lực cuối cùng của anh.


"Anh Thư... anh nghe rõ tôi nói chứ?"


Tiếng rít tần số thấp từ chiếc bộ đàm analog giấu dưới cổ áo măng tô vang lên sát màng nhĩ phải. Giọng của Lâm Hoàng nhỏ rí, run rẩy nhưng đầy quyết tâm. Hoàng đang nấp ở phía bên kia bức tường rào bằng đá xám của ngôi biệt thự, tay ôm chặt chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường.


Anh Thư khẽ gõ nhẹ ngón tay vào bộ đàm hai tiếng—ám hiệu xác nhận. Anh nhắm nghiền đôi mắt mù phía sau chiếc kính râm đen, tập trung toàn bộ thính giác vào không gian xung quanh. Thiết bị sonar v2 cấy ghép lậu bên thái dương bắt đầu phát ra những luồng sóng siêu âm thô, không thể bị rà quét bởi máy chủ của Thiên Lập.


Trong bóng tối tuyệt đối của trí não anh, thế giới xung quanh bắt đầu hiện lên dưới dạng những đường nét cấu trúc 3D màu cam nhạt. Anh "nhìn" thấy bức tường rào cao hơn hai mét, những hàng rào dây kẽm gai tích hợp dòng điện cao thế, và đặc biệt là chu kỳ xoay của chiếc camera an ninh thông minh đặt ở góc cổng biệt thự.


"Hệ thống giám sát của Thiên Lập ở đây hoạt động theo chu kỳ quét nhiệt ba giây một lần," Thư truyền giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của mình qua bộ đàm để trấn an người học trò. "Chúng ta phải áp dụng đúng thủ pháp Ẩn Thân Vật Lý Trong Vùng Mù. Khi camera xoay sang góc bốn mươi lăm độ phía đông nam, cậu sẽ có đúng ba giây để vượt qua khoảng trống rào trước khi luồng quét hồng ngoại quay trở lại. Chuẩn bị... ba, hai, một... Chạy!"


Bóng dáng Lâm Hoàng lướt đi nhanh chóng và dứt khoát như một bóng ma trong đêm tối, lọt qua khe hở của hệ thống an ninh mà không kích hoạt bất kỳ cảnh báo đỏ nào. Cậu đáp xuống bãi cỏ sũng nước bên trong khuôn viên biệt thự, thở dốc khò khè, nhanh chóng nép sát vào bóng tối của bậc thềm đá.


Anh Thư lặng lẽ bám theo sau. Cây Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau của anh khẽ gõ nhẹ xuống nền đất ướt—*Cộc. Cộc.* Tiếng gõ mảnh, giòn giã dội ngược lại, vẽ nên sơ đồ lối vào biệt thự cũ của cha anh.


Ngôi biệt thự này từng là nơi chứa đựng tuổi thơ của anh, nơi Giáo sư Trần Hoài Nam đã dạy anh những bài học đầu tiên về công lý hiến pháp bằng những trang sách luật giấy cổ điển. Giờ đây, ngôi nhà ấy bị niêm phong hoàn toàn dưới danh nghĩa tài sản tranh chấp của tập đoàn Thiên Lập, rêu phong phủ đầy trên những bậc thềm đá, và những dải băng holographic màu xanh lạnh lẽo chăng kín lối cửa chính như một lời đe dọa từ hệ thống tư pháp số hóa.


"Lối vào cửa sau đã bị khóa bằng xích sắt cơ học," Lâm Hoàng thì thầm qua bộ đàm khi hai người tiếp cận cửa bếp. "Tôi mang theo kìm thủy lực, để tôi cắt nó."


"Đừng!" Thư khẽ đưa tay ngăn lại. "Tiếng động kim loại va chạm ở tần số cao sẽ lập tức kích hoạt cảm biến âm thanh của hệ thống bảo vệ tự động của biệt thự. Hãy để tôi."


Anh Thư tháo chiếc găng tay sợi carbon bên tay phải, để lộ những đầu ngón tay chai sần nhưng cực kỳ nhạy cảm của người mù. Anh lướt nhẹ các ngón tay lên ổ khóa xích sắt rỉ sét. Đây là loại khóa cơ học Yale từ thế kỷ trước, thứ mà cha anh luôn tin dùng hơn là những ổ khóa thông minh dễ bị hack từ xa. Xúc giác nhạy bén của Thư cảm nhận được cấu trúc của các rãnh khóa bên trong. Anh rút từ trong túi áo măng tô một chiếc nhíp thép thô sơ do chú Chín Khóa chế tạo, nhẹ nhàng đưa vào khe khóa.


*Tách. Tách.*


Tiếng chốt bi cơ học nảy lên rất nhỏ, hầu như không thể nghe thấy bằng tai thường. Sợi xích sắt nặng nề tuột ra, rơi vào lòng bàn tay bọc sợi carbon của Lâm Hoàng không tiếng động. Cánh cửa bếp gỗ sồi từ từ mở ra, đưa họ vào bên trong không gian lạnh lẽo, nồng hắc mùi bụi bặm và ẩm mốc của ngôi biệt thự bị niêm phong mười năm qua.


Anh Thư bước vào phòng khách cũ, cây gậy đồng thau gõ nhẹ xuống sàn gỗ—*Cộc.* Luồng sóng âm từ Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2 của sonar v2 lập tức tái tạo lại toàn bộ kết cấu căn phòng trong não bộ anh. Anh nhìn thấy chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi quen thuộc của cha, những giá sách trống rỗng đã bị Thiên Lập tịch thu tài liệu, và cả bức chân dung sơn dầu của cha mẹ anh treo trên tường giờ đây đã bị phủ một lớp bụi dày xám xịt.


Lồng ngực Anh Thư co thắt lại. Nỗi đau mất cha, sự ra đi đáng ngờ của mẹ trong vụ tai nạn mười năm trước, và sự thật kinh hoàng rằng chính cha anh là người đồng sáng lập nên thuật toán K-01... tất cả ùa về như một cơn bão dữ dội. Nhưng anh cắn chặt răng, ép bản thân phải giữ cái đầu lạnh tột cùng. Anh không đến đây để hoài niệm, anh đến để thu hồi chìa khóa giải mã công lý.


"Hoàng, đặt chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường xuống dưới gầm bàn," Thư ra lệnh bằng tông giọng trầm ấm nhưng dứt khoát. "Bảo vệ Bộ Luật Giấy và bản thảo của cha an toàn bên trong. Bây giờ, chúng ta phải tìm chiếc két sắt âm tường."


Thư tiến về phía bức tường gỗ sồi phía sau bàn làm việc của cha. Anh không dùng mắt để tìm kiếm, anh dùng Quét Sonar Không Gian Tối. Anh gõ nhẹ đầu gậy dẫn đường bằng đồng thau lên từng mảng tường gỗ.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Âm thanh phản hồi từ những mảng tường rỗng dội lại đều đặn. Cho đến khi đầu gậy đồng thau chạm vào mảng tường phía sau bức chân dung gia đình cũ, âm thanh đột ngột chuyển sang tông trầm đục, đặc khít—*Bịch.*


"Ở đây," Thư khẽ nói. Anh dùng tay đẩy nhẹ bức tranh sơn dầu sang một bên, để lộ ra một mảng tường gỗ sồi có vết nứt nhỏ được ngụy trang tinh vi. Anh miết ngón tay dọc theo vết nứt, cảm nhận một ổ khóa cơ học dẹt nằm ẩn sâu bên trong.


"Là két sắt cơ học của cha," Lâm Hoàng bước lại gần, mắt cậu rực lên sự kinh ngạc. "Nhưng... Anh Thư, nhìn kìa!"


Hoàng khẽ nuốt nước bọt, chỉ tay vào những luồng sáng laser màu đỏ nhạt, mảnh như sợi chỉ, quét chéo nhau dày đặc ngay phía trước ổ khóa cơ học. Đó chính là hệ thống cảm biến tự hủy bằng laser công suất cao mà Thiên Lập đã lắp đặt bảo vệ vòng ngoài.


"Mai Chi nói đúng," Hoàng run rẩy nói, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Hệ thống laser này liên kết trực tiếp với cảm biến nhiệt độ và trọng lực của két sắt. Chỉ cần chúng ta đưa dụng cụ kim loại vào bẻ khóa sai lệch một milimet, hoặc nhiệt độ phòng tăng lên do hơi ấm cơ thể chúng ta tiếp cận quá gần, hệ thống sẽ kích hoạt laser nung chảy toàn bộ thẻ nhớ và khóa bảo mật bên trong thành tro bụi trong vòng ba giây."


Anh Thư đứng yên trong bóng tối, mệt mỏi nhưng tập trung cao độ. Tai trái của anh lại rỉ ra một vệt máu ấm, sức nóng tỏa ra từ thiết bị sonar đang khiến dây thần kinh thị giác của anh đau nhức dữ dội. Anh biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất.


"Hoàng, chuẩn bị bình khí CO2 nhỏ mà cậu mang theo," Thư ra lệnh, giọng anh điềm tĩnh đến lạnh lùng. "Khi tôi bắt đầu bẻ khóa, ma sát cơ học giữa các bánh răng sẽ làm tăng nhiệt độ bên trong ổ khóa. Cậu phải liên tục xịt khí CO2 lạnh ở khoảng cách mười centimet để làm lạnh bề mặt khóa, giữ nhiệt độ luôn ở mức dưới hai mươi độ C. Nhưng tuyệt đối không được xịt trực tiếp vào cảm biến laser ở phía trên, nếu không sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột sẽ kích hoạt hệ thống tự hủy."


"Tôi hiểu rồi," Hoàng siết chặt vòi xịt của bình khí CO2, tay cậu run lên bần bật vì áp lực tâm lý cực hạn.


Anh Thư hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật Kiểm Soát Nhịp Tim Dưới 60 để triệt tiêu sự run rẩy của cơ thể và giảm thiểu tiếng ồn sinh học của bản thân. Nhịp tim của anh hạ dần từ tám mươi xuống còn năm mươi tám nhịp mỗi phút, mang lại một sự tĩnh lặng kỳ lạ trong tâm trí.


Anh tháo hoàn toàn kính râm, để lộ đôi mắt mù nghiêm nghị mang những vết sẹo cấy ghép sonar. Anh đưa bàn tay trần không đeo găng tiếp cận ổ khóa cơ học, lách qua những sợi chỉ laser đỏ nhạt một cách tỉ mỉ đến từng micromet. Xúc giác nhạy bén của anh cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ bề mặt kim loại của két sắt.


Anh đưa chiếc nhíp thép bẻ khóa vào khe khóa dẹt dập chữ T.H.N.


*Click.*


Tiếng bánh răng cơ học đầu tiên chuyển động.


"Xịt khí CO2 ngay!" Thư khẽ ra lệnh.


Một luồng khí CO2 lạnh buốt phả ra từ tay Lâm Hoàng, bao bọc lấy ổ khóa kim loại trong một làn sương mờ màu trắng, ngăn chặn sự gia tăng nhiệt độ do ma sát cơ học. Mồ hôi trên trán Hoàng nhỏ từng giọt xuống sàn gỗ, cậu phải giữ khoảng cách chính xác tuyệt đối trước những sợi chỉ laser đang lơ lửng sát cạnh ngón tay của Anh Thư.


Anh Thư nhắm mắt, tập trung toàn bộ tâm trí vào các đầu ngón tay và thính giác v2. Trong trí não anh, cấu trúc của ổ khóa cơ học hiện lên như một mê cung của những bánh răng đồng thau cổ điển đang quay chậm rãi.


*Tách... Click...*


Bánh răng thứ hai khớp vào vị trí. Nhưng đúng lúc đó, tiếng rít tần số cao của hệ thống tự hủy bắt đầu vang lên từ phía trên trần két sắt. Cảm biến nhiệt độ đã ghi nhận sự dao động nhỏ của không khí phòng.


"Nhiệt độ đang tăng lên! Trục quay tự hủy bắt đầu kích hoạt!" Lâm Hoàng hoảng hốt kêu lên, mắt cậu dán vào chiếc đèn LED nhỏ của cảm biến đang chuyển dần từ màu xanh sang màu cam cảnh báo.


"Giữ nguyên vị trí xịt CO2! Đừng cử động!" Anh Thư hét lên trong tâm trí, nhưng giọng nói của anh vẫn giữ được sự đĩnh đạc lạnh lùng.


Trong bóng tối tuyệt đối của trí não, anh "nhìn" thấy trục bánh răng tự hủy của hệ thống laser đang bắt đầu xoay tròn, chuẩn bị phóng luồng laser nung chảy khay chứa thẻ nhớ phía sau ổ khóa. Chỉ còn đúng năm giây trước khi chiếc thẻ nhớ chứa khóa bảo mật gốc biến thành một vũng nhựa cháy.


Anh Thư không hề do dự. Anh chộp lấy cây Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau bằng tay trái, dùng tàn lực nhấn mạnh đầu gậy có lõi thép đặc vào khe hở nhỏ giữa tường gỗ và két sắt, chèn chặt vào hệ thống bánh răng tự hủy cơ học của Thiên Lập.


*Rắc!*


Tiếng kim loại va chạm và biến dạng vang lên chói tai. Cây gậy dẫn đường bằng đồng thau bị móp méo nặng nề dưới áp lực cơ học cực lớn, nhưng lõi thép đặc của nó đã thành công khóa chặt trục xoay tự hủy của hệ thống laser.


Chiếc đèn LED cảnh báo của cảm biến laser nhấp nháy đỏ liên tục, nhưng luồng laser không thể phóng ra do trục cơ học bị kẹt cứng.


Nhanh như cắt, Anh Thư dùng tay phải thực hiện cú xoay vòng số cơ học cuối cùng của két sắt.


*Cạch!*


Cánh cửa két sắt âm tường bật mở. Bên trong khay nhung nhỏ, nổi bật lên một chiếc thẻ nhớ MicroSD màu đen sẫm, mang chữ ký điện tử được khắc bằng laser siêu nhỏ của cha anh.


Anh Thư đưa ngón tay run rẩy, nhanh chóng rút chiếc thẻ nhớ ra ngoài, nhét chặt vào ngăn bí mật dưới lớp lót sợi carbon của áo măng tô.


"Lấy được rồi! Chạy ngay!" Thư hét lên.


Nhưng ngay khi anh vừa rút cây gậy đồng thau móp méo ra khỏi khe tường, sự bẻ gãy cơ học đột ngột của hệ thống bảo vệ đã kích hoạt còi báo động khẩn cấp của biệt thự.


*Hú... Hú... Hú...*


Tiếng còi báo động đỏ chói tai bùng nổ, vang vọng khắp phân khu Phú Mỹ Hưng Mới. Đèn holographic đỏ rực rỡ từ các camera an ninh ngoài sân rọi thẳng qua cửa kính phòng khách, nhuộm đỏ cả căn phòng trong một bầu không khí khủng bố.


"Cảnh báo: Phát hiện xâm nhập trái phép tại Biệt thự Giáo sư Trần Hoài Nam. Lực lượng Công lý-Tech đã được điều động khẩn cấp," tiếng còi tổng hợp của hệ thống an ninh đô thị gầm rú ngoài sân.


Lâm Hoàng hốt hoảng chộp lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường dưới gầm bàn, dìu Anh Thư lao nhanh ra phía cửa bếp. Nhưng qua thính giác sonar v2 đang rè rè đau đớn, Anh Thư đã nghe thấy tiếng rít xé gió của hàng loạt cánh quạt drone tuần tra đang áp sát từ phía bầu trời.


Và tệ hơn thế, tiếng bước chân dầm dập, nặng nề của đặc nhiệm hành pháp đeo mặt nạ đồng thau đã bao vây toàn bộ khuôn viên sân trước.


"Đứng im! Hạ vũ khí và giơ tay lên!"


Giọng nói ồm ồm, lạnh lùng của Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng vang lên qua bộ lọc âm thanh của loa công suất lớn ngay trước thềm cửa bếp.


*Đoàng! Đoàng!*


Hàng loạt luồng đạn điện cao tần xé toạc màn mưa axit, bắn vỡ vụn cánh cửa kính bếp gỗ sồi, để lại những vệt sáng xanh lét khóa chặt toàn bộ lối thoát trên mặt đất của hai người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!