Khóa Bảo Mật Của Cha
Luồng điện cao thế xé toạc không khí đêm muộn, để lại những vệt sáng xanh lét, khét lẹt mùi ozone trên những mảng tường bê tông vô trùng của khu chung cư cao cấp Phú Mỹ Hưng mới. Tiếng rít của súng điện cao tần dội vào màng nhĩ Trần Anh Thư như những mũi khoan rực lửa.
"Đi theo anh! Sát vách tường bên trái, ba bước, nhảy!"
Anh Thư hét lên, giọng khản đặc nhưng đĩnh đạc lạ thường. Một tay anh siết chặt cổ tay gầy gò, run rẩy của Trần Khánh Vy, tay kia dùng cây gậy dẫn đường bằng đồng thau gõ mạnh xuống mặt sàn đá hoa cương.
*Cộc!*
Sóng âm phản hồi dội ngược lại từ thiết bị sonar v2 cấy ghép bên thái dương trái của anh, vẽ nên một sơ đồ ba chiều màu cam nhạt trong bóng tối vô tận của trí não. Anh "nhìn" thấy luồng quét laser đỏ của drone tuần tra Thiên Lập đang quét sát sạt qua khe cửa kính vỡ, và cả nhịp bước chân dồn dập, nặng nề của toán đặc nhiệm do Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng chỉ huy đang áp sát từ lối cầu thang chính. Tai trái của Thư rỉ ra một vệt máu ấm, chảy dài xuống cổ áo măng tô lót sợi carbon. Quá tải thính giác ở Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2 đang vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng của vị cựu luật sư mù.
"Anh Thư... em sợ..." Vy Vy nấc lên, bước chân cô loạng choạng trên những mảnh kính vỡ vụn.
"Đừng nhìn xuống! Nhắm mắt lại và tin anh!"
Anh Thư kéo mạnh em gái lách qua khe hở hẹp của lối thoát hiểm phụ, ngay trước khi một luồng đạn điện cao tần quét qua vị trí họ vừa đứng, làm nổ tung tủ điện hành lang thành một cơn mưa tia lửa. Vết bỏng độ hai sau lưng Thư bị rách miệng do vận động mạnh, máu loãng ngấm vào lớp lót carbon đau rát buốt đến tận xương tủy. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu môi, hạ thân nhiệt chủ động xuống mức tối đa để đánh lừa cảm biến nhiệt của bầy drone đang gầm rú phía trên đầu.
Họ trượt nhanh xuống đường ống kỹ thuật tối tăm, lao thẳng vào lòng Hệ thống thoát nước thời Pháp cũ kỹ của thành phố. Dòng nước thải buốt giá ngập ngang hông dội vào cơ thể suy kiệt của Thư, nhưng nó là lá chắn hoàn hảo giúp dập tắt hoàn toàn dấu vết nhiệt sinh học của hai người trước máy quét hồng ngoại của Hùng.
***
Gần hai tiếng đồng hồ di chuyển bì bõm trong mê cung ngầm, họ mới thoát được về căn hầm ngầm bỏ hoang dưới nhà máy dệt cũ ở quận Bình Thạnh.
Không gian ẩm mốc, lạnh lẽo đón chào họ bằng tiếng rỉ rả của nước mưa axit nhỏ giọt từ trần bê tông nứt nẻ. Lâm Hoàng vội vã lao ra đỡ lấy Anh Thư khi vị cựu luật sư mù quỵ xuống ngay bục cửa hầm. Chiếc áo măng tô lót sợi carbon của Thư ướt sũng, lạnh ngắt như băng. Vy Vy đứng nép sát vào góc tường, đôi mắt u buồn, kinh hoàng nhìn người anh trai đang thở dốc khò khè, vệt máu bên tai trái đã khô lại thành một mảng sẫm màu tàn nhẫn.
"Anh Thư! Anh bị quá tải sonar rồi!" Lâm Hoàng hốt hoảng, vội vã mở chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường lấy ra một chiếc khăn sạch để lau vết máu cho Thư. "Bác sĩ Hồng nói anh không được sử dụng thiết bị ở tần số cao liên tục nữa, màng nhĩ của anh sẽ rách vĩnh viễn mất!"
"Tôi không sao..." Thư xua tay, giọng nói yếu ớt nhưng đôi mắt mù phía sau chiếc kính râm đen vẫn nghiêm nghị hướng về phía góc phòng, nơi Mai Chi đang ngồi bó gối trước ba chiếc màn hình CRT dày cộp tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục lạnh lẽo. "Chi... kết quả thế nào rồi?"
Mai Chi không quay đầu lại. Những ngón tay thanh tú nhưng nhợt nhạt của cô lướt đi thoăn thoắt trên bàn phím cơ học cổ điển, tạo nên những tiếng *lạch cạch* khô khốc, dồn dập. Gương mặt cô hốc hác, quầng thâm dày đặc dưới mắt cho thấy cô đã không ngủ suốt ba mươi sáu tiếng qua để thực hiện cuộc chạy đua giải mã công nghệ với hệ thống phòng thủ mạng tự động của Thiên Lập.
"Tường lửa của K-01 mạnh hơn tôi tưởng," Chi nói, giọng khàn khàn vì thiếu nước. "Sau khi phiên tòa của Lê Văn Tự bị hoãn, Thiên Lập đã nâng cấp thuật toán mã hóa của hệ thống K-01. Cứ mỗi ba mươi giây, máy chủ trung tâm lại tự động thay đổi thuật toán khóa một lần. Nếu tôi dùng các phương thức bẻ khóa hiện đại như brute-force hay thuật toán AI học sâu, hệ thống an ninh mạng của chúng sẽ lập tức nhận diện hành vi dị thường và cô lập phân khu dữ liệu ngay lập tức."
Lâm Hoàng bước lại gần, đặt chiếc hộp sắt bảo vệ Bộ Luật Giấy xuống bàn: "Vậy cô làm cách nào để duy trì kết nối ngầm mà không bị phát hiện?"
Mai Chi khẽ mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy tự hào của một thiên tài lập trình: "Tôi đã sử dụng một backdoor tự chế bằng các giao thức mạng analog tần số thấp từ những năm hai ngàn. Thuật toán hiện đại của Thiên Lập được tối ưu hóa để săn lùng các cuộc tấn công mạng tốc độ cao, nhưng chúng hoàn toàn bỏ qua các dòng lệnh cổ điển, chậm chạp chạy trên nền tảng cũ. Nó giống như việc một chiếc radar quân sự tối tân cố gắng quét tìm một con chim bồ câu đưa thư bằng giấy vậy."
Cô gõ một phím *Enter* dứt khoát. Trên màn hình CRT, hàng vạn dòng code màu xanh lục bắt đầu chạy ngược lên với tốc độ chóng mặt.
"Tôi đã thâm nhập được vào phân khu lưu trữ dữ liệu thô của K-01 trước khi tài khoản lập trình viên cũ của tôi bị Thiên Lập phát hiện và khóa vĩnh viễn," Chi tiếp tục, ánh mắt cô rực lên sự chấn động. "Và đây là những gì tôi tìm thấy ẩn sâu trong mã nguồn sơ khai của thuật toán phán quyết tối cao."
Màn hình đột ngột dừng lại tại một khối mã lệnh phức tạp, được bao bọc bởi một lớp tường lửa có cấu trúc hình học cổ điển kỳ lạ. Ở góc dưới cùng của khối mã, nổi bật lên một dãy ký tự được mã hóa bằng thuật toán SHA-256 cổ xưa.
Chi lướt ngón tay, giải mã dãy ký tự trực tiếp trước mắt mọi người. Khi những chữ cái đầu tiên hiện ra, Lâm Hoàng gasp lên một tiếng kinh hoàng, còn Trần Khánh Vy thì đứng bật dậy khỏi góc tối, đôi bàn tay cô siết chặt vào vạt áo.
Ký tự hiển thị rõ ràng trên màn hình: **[DESIGNER_SIGNATURE: TRAN HOAI NAM - 2016]**.
"Chữ Ký Số Của Người Thiết Kế AI..." Lâm Hoàng lẩm bẩm, giọng run rẩy như không tin vào mắt mình. "Giáo sư Trần Hoài Nam... cha của anh Thư... chính là người đã thiết kế nên thuật toán phán quyết tối cao K-01 sao?"
Căn hầm ngầm rơi vào một sự câm lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng rít rè rè của những bóng đèn neon cũ và tiếng thở khò khè, nặng nề của Trần Anh Thư. Vị cựu luật sư mù đứng sừng sững như một pho tượng đá cổ xưa, đôi bàn tay anh nắm chặt lấy gậy đồng thau đến mức các khớp xương trắng bệch. Lời cảnh báo của Vy Vy tại căn hộ Phú Mỹ Hưng giờ đây đã được chứng minh bằng những dòng code lạnh lùng trước mắt. Cha anh – biểu tượng của công lý nhân văn truyền thống, người đã truyền dạy cho anh tư duy hiến pháp nghiêm cẩn – lại chính là kẻ đã đặt viên gạch đầu tiên cho con quái vật công nghệ đang bóp nghẹt siêu đô thị này.
"Anh Thư... anh có sao không?" Lâm Hoàng lo lắng hỏi.
"Chi... đọc tiếp đi," Thư trầm giọng, tông giọng của anh lạnh lẽo đến đáng sợ, triệt tiêu hoàn toàn mọi cảm xúc cá nhân.
Mai Chi khẽ nuốt nước bọt, cô lướt ngón tay để mở phân khu dữ liệu tiếp theo: "Đây là phần tồi tệ nhất. Trong tài liệu nghiên cứu lỗi hệ thống mà Giáo sư Nam để lại, ông ấy đã chứng minh bằng toán học xác suất rằng thuật toán K-01 có một lỗi hệ thống cố ý lên đến mười lăm phần trăm khi quét hành vi của cư dân khu ổ chuột Tân Bình. Nói cách khác, AI Thiên Lập mặc nhiên cộng thêm ba mươi phần trăm nguy cơ phạm tội cho bất kỳ ai sống ở khu Hạ Tầng. Đây không phải là lỗi kỹ thuật ngẫu nhiên, Thư ạ. Đây là một dòng lệnh được cố ý lập trình sẵn trong module 'Gán Nhãn Định Kiến' để giúp tập đoàn Thiên Lập hợp thức hóa việc bắt giữ những người nghèo phản đối dự án quy hoạch đô thị, biến họ thành lao động cưỡng bức."
"Cha tôi... có biết về dòng lệnh này không?" Thư hỏi, giọng anh run lên một nhịp rất nhỏ.
"Không," Chi dứt khoát trả lời. "Dựa trên nhật ký chỉnh sửa mã nguồn, Giáo sư Nam phát hiện ra dòng lệnh định kiến này do Tiêu Kiến Quốc và Thẩm phán Thư âm thầm cài cắm vào sau khi ông bàn giao bản thiết kế sơ khai. Khi ông cố gắng công bố Tỷ Lệ Lỗi 15% này ra ánh sáng và rút lui khỏi dự án, chúng đã dàn dựng vụ tai nạn mưu sát ông mười năm trước để bịt đầu mối. Nhưng trước khi chết, cha anh đã kịp để lại một tệp dữ liệu cốt lõi chứa bằng chứng toán học chứng minh sự thao túng chủ quan này để minh oan cho bản thân và bảo vệ danh dự dòng họ."
"Tệp dữ liệu đó ở đâu?" Vy Vy lao tới bên bàn máy tính, giọng cô ngập tràn sự khẩn thiết.
"Nó đang bị khóa," Mai Chi thở dài, cô chỉ tay vào một biểu tượng ổ khóa màu đỏ rực hiển thị trên màn hình CRT thứ hai. "Khóa bảo mật này không phải là kỹ thuật số. Cha anh đã sử dụng một khóa bảo mật phần cứng vật lý – một chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa mã khóa cơ học được mã hóa đa tầng. Theo nhật ký định vị GPS cũ của hệ thống, chiếc thẻ nhớ vật lý này hiện đang được cất giữ bên trong một két sắt bí mật âm tường tại phòng làm việc cũ của ông ở Biệt thự Giáo sư Trần Hoài Nam tại khu Phú Mỹ Hưng mới."
Lâm Hoàng nhíu mày: "Biệt thự cũ của gia đình anh Thư? Nơi đó đã bị Thiên Lập niêm phong dưới danh nghĩa tài sản tranh chấp suốt mười năm qua. Lực lượng Công lý-Tech và đặc nhiệm của Hùng tuần tra khu vực đó hai mươi tư trên bảy. Làm sao chúng ta lọt vào được?"
"Đó chưa phải là rào cản lớn nhất," Mai Chi quay sang nhìn Anh Thư, ánh mắt cô ngập tràn sự cảnh giác và lo âu tột độ. "Tôi vừa dùng backdoor quét qua sơ đồ an ninh của biệt thự cũ. Thiên Lập đã phát hiện ra sự biến mất của tài liệu nghiên cứu lỗi hệ thống từ lâu. Chúng không thể phá hủy két sắt cổ của cha anh bằng lực lượng vật lý vì sợ kích hoạt cơ chế tự hủy dữ liệu của ông. Vì vậy, chúng đã cải tiến toàn bộ hệ thống phòng thủ xung quanh két sắt."
Chi gõ phím, hiển thị bản vẽ kỹ thuật 3D của két sắt âm tường tại biệt thự cũ. Những luồng sáng laser màu đỏ quét chéo nhau dày đặc xung quanh ổ khóa cơ học.
"Thư... cái két sắt này đã bị Thiên Lập lắp đặt một hệ thống cảm biến tự hủy bằng laser công suất cao bảo vệ vòng ngoài," giọng Mai Chi run lên đầy đe dọa. "Hệ thống laser này liên kết trực tiếp với cảm biến trọng lực và nhiệt độ của ổ khóa cơ học. Chỉ cần anh bẻ khóa sai lệch một milimet, hoặc nhiệt độ bề mặt két sắt tăng lên quá mức cho phép, hệ thống laser sẽ lập tức kích hoạt, nung chảy toàn bộ thẻ nhớ và khóa bảo mật bên trong thành tro bụi trong vòng ba giây. Đồng thời, còi báo động khẩn cấp của cảnh sát khu vực Phú Mỹ Hưng sẽ vang lên, khóa chặt toàn bộ lối thoát của anh."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!