Cạm Bẫy Truy Nã Đỏ
Bóng tối dưới lòng đất quận Bình Thạnh bao giờ cũng mang một mùi vị đặc trưng của sự mục nát, rỉ sét và những cơn mưa axit chưa bao giờ dứt trên mặt đất. Trong căn hầm ngầm bỏ hoang dưới nhà dệt cũ, tiếng nước thải rỉ rả nhỏ giọt xuống những vũng nước đen ngòm tạo nên một nhịp điệu đều đặn, buốt óc. Trần Anh Thư đứng tựa lưng vào vách tường gạch ẩm ướt, đôi tay gầy gò siết chặt lấy cây gậy dẫn đường bằng đồng thau đã bị móp méo phần đầu. Vết bỏng độ hai sau lưng anh – di chứng từ vụ hỏa hoạn tàn khốc ở chung cư Thanh Đa – đang co rút lại dưới lớp áo măng tô lót sợi carbon, đau rát buốt từng cơn khi hơi ẩm lạnh buốt dưới cống ngầm ngấm vào. Đôi tai anh, vốn bị tổn thương sâu do sóng siêu tần phá hoại từ trận chiến trước, vẫn được quấn một lớp băng gạc trắng mỏng, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu nhạt nơi thái dương trái.
"Anh Thư, chúng ta không thể kéo dài tình trạng này được nữa," Lâm Hoàng khàn giọng nói, giọng cậu run lên vì lạnh và kiệt sức. Cậu ngồi bệt dưới nền đất, hai tay ôm chặt lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường – lồng Faraday tự chế duy nhất đang bảo vệ cuốn Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995 và tập bản thảo vô giá của cha Thư khỏi những đợt rà quét tầm nhiệt gắt gao của drone Thiên Lập. "Tôi đã cố gắng dùng danh nghĩa luật sư tập sự Hạng C để đăng ký vào khu chung cư Phú Mỹ Hưng mới đón Vy Vy đi một cách hợp pháp. Nhưng hệ thống tự động của tòa án số lập tức từ chối yêu cầu. Đặc nhiệm của Lực Lượng Công Lý-Tech đã phong tỏa toàn bộ khu vực xung quanh căn hộ của em gái anh. Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng đã trực tiếp thiết lập một hàng rào camera nhận diện khuôn mặt dày đặc. Đây là một cái bẫy rõ ràng, họ đang dùng Vy Vy làm mồi nhử để ép anh phải lộ diện."
Anh Thư im lặng. Khóe mắt anh co rút nhẹ dưới chiếc kính râm đen che đi vết sẹo cấy ghép sonar. Thiết bị sonar v2 cấy ghép ở thái dương anh khẽ nhấp nháy luồng sáng màu cam nhạt đặc trưng dưới lớp mũ trùm đầu. Sóng âm phản hồi dội lại từ vách gạch cổ kính vẽ nên một sơ đồ không gian ba chiều tĩnh lặng của căn hầm ngầm, nhưng tâm trí anh thì đang trải qua một cơn bão dữ dội. Một bên là chú Bảy – người tài xế cũ đang nắm giữ chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa ghi âm cuộc đối thoại mưu sát cha mẹ anh mười năm trước – cần được bảo vệ tuyệt đối dưới lòng đất. Một bên là Trần Khánh Vy, em gái ruột của anh, người đang bị giam lỏng bởi một kẻ lạnh lùng và tàn nhẫn như Đội trưởng Hùng. Sự giằng xé nội tâm tột cùng bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh không thể để em gái mình trở thành nạn nhân của cuộc chiến này, nhưng anh cũng không thể để di sản của cha bị tiêu hủy.
"Hùng biết tôi sẽ không bỏ mặc Vy Vy," Anh Thư trầm giọng trả lời, tông giọng trầm ấm và điềm tĩnh của anh như một mỏ neo giữ cho Hoàng không bị cuốn vào cơn hoảng loạn. "Thuật toán của AI Thiên Lập luôn xây dựng mô hình hành vi dựa trên các mối quan hệ huyết thống. Chúng tính toán rằng tỷ lệ tôi xuất hiện tại Phú Mỹ Hưng để cứu Vy Vy là chín mươi hai phần trăm. Vì vậy, chúng đã tập trung toàn bộ lực lượng đặc nhiệm và drone tuần tra quét nhiệt xung quanh căn hộ của cô ấy. Nhưng máy móc có một điểm yếu chết người: chúng chỉ vận hành dựa trên các thông số dữ liệu đầu vào. Nếu chúng ta cung cấp cho chúng những dữ liệu giả lập hoàn hảo, chúng ta có thể làm quá tải hệ thống phán quyết tự động của chúng."
"Anh định làm gì?" Lâm Hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt sau cặp kính cận mờ hơi nước rực lên một sự tò mò lẫn lo âu.
"Chúng ta sẽ áp dụng phương pháp Dàn Dựng Hiện Trường Giả Ngoại Tuyến," Anh Thư dứt khoát nói. "Thiên Lập sử dụng các drone tuần tra để quét nhiệt độ và nhịp tim sinh học của cư dân để định danh tội phạm tiềm năng. Chúng ta sẽ chế tạo các nguồn phát nhiệt di động giả bằng cách sử dụng những viên pin cũ, cuộn dây đồng và các linh kiện điện tử thô sơ từ tiệm sửa máy của chú Ba. Khi dòng điện chạy qua cuộn dây, nó sẽ tạo ra nhiệt lượng tương đương với thân nhiệt của một người đang chạy trốn – khoảng ba mươi bảy độ C. Đồng thời, chúng ta sẽ lắp đặt các bộ dao động cơ học nhỏ từ con lắc đồng hồ cũ để tạo ra những nhịp đập vật lý đều đặn ở tần số bảy mươi nhịp một phút, mô phỏng hoàn hảo nhịp tim của con người."
Lâm Hoàng nhanh chóng hiểu ra kế hoạch. Cậu đứng bật dậy, đặt chiếc hộp sắt xuống bàn gỗ: "Tôi hiểu rồi! Chúng ta sẽ rải các nguồn phát nhiệt giả này tại các ngõ hẻm xung quanh khu vực Phú Mỹ Hưng. Khi hệ thống AI phát hiện nhiều nguồn nhiệt có nhịp tim di động xuất hiện cùng một lúc tại các vị trí khác nhau, thuật toán của chúng sẽ bị xung đột dữ liệu. Chúng sẽ buộc phải chia nhỏ đội hình đặc nhiệm của Hùng để truy quét các mục tiêu giả, tạo ra những vùng mù an ninh tạm thời xung quanh căn hộ của Vy Vy."
"Đúng vậy," Anh Thư khẽ gật đầu. "Nhưng cái giá phải trả là rất lớn. Để lọt vào vùng mù an ninh ấy, tôi phải di chuyển hoàn toàn không để lại dấu vết nhiệt. Chiếc áo măng tô lót sợi carbon của tôi chỉ có thể che chắn được một phần. Tôi phải chủ động thực hiện kỹ thuật Hạ Thân Nhiệt Chủ Động – kiểm soát hơi thở để làm giảm nhiệt độ bề mặt da tạm thời xuống dưới ba mươi lăm độ C khi đi qua các trạm quét nhiệt. Cơ thể tôi đang bị tổn thương do vết bỏng cũ và chấn thương tai, việc hạ thân nhiệt quá lâu dưới cơn mưa axit sẽ khiến phổi tôi bị suy nhược nghiêm trọng. Nhưng đây là cơ hội duy nhất."
***
Đêm muộn tại Phân Khu Phú Mỹ Hưng Mới, không khí hoàn toàn khác biệt với sự nhơ nhớp, bùn lầy của khu Hạ Tầng. Nơi đây là thánh đường của giới tinh hoa, rực rỡ dưới ánh sáng holographic đa sắc của các biển quảng cáo khổng lồ lơ lửng giữa không trung. Những tòa nhà chung cư cao tầng bằng kính và thép không gỉ vươn thẳng lên trời xanh, sạch sẽ đến mức vô trùng. Tuy nhiên, dưới cơn mưa axit đang trút xuống rào rạo, bầu không khí xung quanh căn hộ của Trần Khánh Vy lại bao trùm một sự căng thẳng lạnh người.
Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng đứng trong chiếc xe chỉ huy bọc thép, đôi mắt lạnh lùng sau chiếc mặt nạ đồng thau che kín mặt chăm chú quan sát màn hình giám sát trung tâm. Hệ thống camera nhận diện khuôn mặt và cảm biến nhiệt tầm xa đã được thiết lập dày đặc xung quanh tòa nhà của Vy Vy, tạo thành một tấm lưới an ninh không góc chết.
"Báo cáo Đội trưởng," tiếng nói của một nhân viên kỹ thuật vang lên. "Mục tiêu Trần Khánh Vy vẫn đang ở trong căn hộ tầng bốn. Không có bất kỳ dấu hiệu di chuyển nào. Hệ thống quét nhiệt xung quanh tòa nhà hoạt động bình thường, chưa phát hiện nguồn nhiệt lạ nào xâm nhập."
Hùng không đáp, gã chỉ khẽ vuốt nhẹ báng khẩu súng phóng điện cao tần đeo bên hông. Bản năng của một cựu điều tra viên dày dạn kinh nghiệm bảo gã rằng, Trần Anh Thư đang ở rất gần. Sự im lặng này chỉ là khúc dạo đầu cho một cơn bão.
Đúng lúc đó, trên màn hình giám sát của xe chỉ huy, hàng loạt chấm đỏ cảnh báo nhiệt độ đột ngột bùng lên tại ba con hẻm phụ phía đông và phía nam của tòa nhà chung cư.
"Cảnh báo! Phát hiện nhiều nguồn nhiệt sinh học di động bất thường," tiếng còi báo động điện tử rít lên chói tai. "Mục tiêu một: nhiệt độ ba mươi bảy độ hai, nhịp tim bảy mươi hai lần trên phút, đang di chuyển nhanh về phía hẻm số ba. Mục tiêu hai: nhiệt độ ba mươi bảy độ, nhịp tim bảy mươi lần trên phút, xuất hiện tại bãi đỗ xe phía nam."
"Cái gì?" Nhân viên kỹ thuật hoảng loạn lướt ngón tay trên bàn phím. "Hệ thống nhận diện khuôn mặt bị nhiễu do mưa axit lớn, không thể xác định diện mạo quang học trực tiếp. Nhưng các thông số sinh trắc học hoàn toàn khớp với một người đang chạy trốn!"
Nguyễn Văn Hùng nhíu mày dưới chiếc mặt nạ đồng thau. Gã nhìn vào các biểu đồ dải phổ nhiệt đang nhấp nháy liên tục trên màn hình. Thuật toán của AI Thiên Lập lập tức đưa ra khuyến nghị: *Độ tin cậy mục tiêu tám mươi lăm phần trăm. Yêu cầu điều động lực lượng đặc nhiệm chia nhỏ để bao vây phong tỏa các lối thoát.*
"Đội trưởng, chúng ta có chia quân không?" Hùng gằn giọng qua bộ lọc âm thanh: "Không. Đây có thể là đòn nghi binh của Thư. Giữ nguyên vị trí gác cửa chính."
"Nhưng thưa Đội trưởng," nhân viên kỹ thuật vội vã cắt ngang. "Hệ thống tự động phán quyết K-01 vừa gửi lệnh cưỡng chế bắt giữ khẩn cấp đối với mục tiêu tại hẻm số ba. Nếu chúng ta không thực thi lệnh của AI trong vòng hai phút, chỉ số hiệu suất công việc của toàn đội sẽ bị gián đoạn và bị trừ Điểm Công Dân tự động!"
Sức ép từ thuật toán tối cao của Thiên Lập đã buộc Hùng phải nhượng bộ. Tại siêu đô thị này, không một ai – kể cả chỉ huy hành pháp – được phép bất tuân mệnh lệnh của AI phán quyết nếu muốn duy trì đặc quyền của mình.
"Đáng chết!" Hùng nghiến răng ra lệnh: "Toán một và toán hai di chuyển bao vây hẻm số ba và bãi đỗ xe phía nam. Toán ba giữ nguyên vị trí gác sảnh tòa nhà. Drone tuần tra hạ độ cao quét nhiệt toàn bộ khuôn viên!"
Đội hình đặc nhiệm của Hùng lập tức bị chia nhỏ và phân tán ra các hướng theo sự điều phối tự động của thuật toán. Hệ thống nhận diện khuôn mặt tự động xung quanh căn hộ của Vy Vy tạm thời bị quá tải dữ liệu do liên tục phải xử lý các báo động sai vị trí từ các nguồn phát nhiệt giả của Anh Thư.
***
Trong bóng tối của con hẻm nhỏ sát hông tòa nhà chung cư, Trần Anh Thư lướt đi lặng lẽ như một bóng ma. Anh mặc chiếc áo măng tô lót sợi carbon trùm kín đầu, vạt áo sờn cũ ướt sũng nước mưa axit lạnh ngắt. Cơ thể anh run lên bần bật, từng thớ thịt co rút đau đớn khi anh cố gắng thực hiện kỹ thuật Hạ Thân Nhiệt Chủ Động. Hơi thở anh mỏng manh, chậm rãi đến mức tối thiểu, nhịp tim hạ xuống dưới mốc năm mươi nhịp một phút để triệt tiêu hoàn toàn dấu vết nhiệt sinh học trước các drone tuần tra đang bay vo vo ngay trên đầu.
*Cộc.*
Anh Thư khẽ gõ nhẹ đầu gậy đồng thau xuống nền gạch đá hoa cương ướt sũng của sảnh phụ tòa nhà. Luồng sóng âm phản hồi dội lại vẽ nên một sơ đồ cấu trúc ba chiều sắc nét trong não bộ anh. Anh "nhìn" thấy toán lính gác duy nhất còn lại ở sảnh chính đang bị thu hút sự chú ý bởi tiếng còi báo động từ bãi đỗ xe phía nam. Lối cầu thang thoát hiểm phía sau hoàn toàn trống trải.
Thư di chuyển nhanh chóng và dứt khoát vào các vùng mù của camera an ninh dựa trên chu kỳ quét năm giây mà anh đã tính toán kỹ lưỡng. Anh lướt qua cánh cửa thoát hiểm, leo nhanh lên các bậc thang bê tông lạnh lẽo để tiếp cận tầng bốn. Vết bỏng sau lưng anh đau rát như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào mỗi khi anh vận động mạnh, mồ hôi lạnh hòa cùng máu loãng rỉ ra từ tai trái thấm đẫm lớp gạc mỏng.
Đứng trước cánh cửa căn hộ phòng 402 của Trần Khánh Vy, Anh Thư không sử dụng thiết bị điện tử. Anh dùng đôi bàn tay gầy gò, nhạy cảm của mình để cảm nhận khe hở của ổ khóa cơ học dự phòng bên dưới tay nắm cửa thông minh. Sử dụng một sợi dây thép mỏng được mài sắc, Thư khẽ xoay nhẹ chốt cơ học trong vòng ba giây.
*Cạch.*
Tiếng chốt khóa nhỏ khốc vang lên, cánh cửa khẽ mở ra. Anh Thư lặng lẽ bước vào trong căn hộ sang trọng nhưng ngột ngạt.
Trong phòng khách rực rỡ ánh sáng vàng ấm áp, Trần Khánh Vy đang đứng bên cửa sổ kính lớn, đôi mắt u buồn nhìn xuống màn mưa axit và những luồng sáng laser đỏ của đặc nhiệm bên dưới. Mái tóc đen của cô buộc cao gọn gàng, gương mặt gầy gò lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Nghe thấy tiếng động nhẹ phía sau, Vy Vy giật mình quay lại. Khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò khoác chiếc áo măng tô xám sờn cũ, mắt đeo kính râm đen và tay cầm cây gậy đồng thau móp méo, cô hoảng loạn định hét lên.
"Vy Vy, là anh đây!"
Anh Thư lao tới nhanh như một tia chớp, một tay bịt chặt miệng em gái, tay kia ôm ghì lấy bờ vai run rẩy của cô để giữ cô không bị ngã.
"Ưm... ưm..." Vy Vy giãy giụa quyết liệt, đôi mắt cô trợn trừng lên đầy phẫn nộ và hận thù. Cô dùng móng tay cào mạnh vào tay Anh Thư, để lại những vết xước rỉ máu trên làn da nhợt nhạt của anh.
"Vy Vy, nghe anh nói! Làm ơn im lặng," Anh Thư khẩn thiết thì thầm sát tai cô, giọng nói trầm ấm của anh run lên vì kiệt sức và đau đớn. Anh không buông tay, chỉ khẽ áp lồng ngực mình sát vào lưng cô. "Hãy cảm nhận nhịp tim của anh. Anh không mưu sát cha. Lê Văn Tự không phải là hung thủ. Chúng ta đều là những con rối bị Thẩm phán Thư và Thiên Lập thao túng suốt mười năm qua."
Vy Vy khựng lại. Qua lớp áo mỏng, cô cảm nhận được nhịp tim của Anh Thư – một nhịp đập chậm rãi ở mức năm mươi nhịp một phút nhưng cực kỳ mạnh mẽ, chân thành và ngập tràn sự đau đớn dồn nén. Đó là nhịp tim của người anh trai ruột thịt đã từng cõng cô đi qua những ngày mưa gió thời thơ ấu, không phải nhịp tim hỗn loạn, dối trá của một kẻ sát nhân hay một tên tội phạm truy nã đỏ mà truyền thông Thiên Lập vẫn rêu rao hàng ngày.
Anh Thư từ từ buông tay khỏi miệng em gái. Vy Vy lùi lại một bước, đôi vai cô run lên bần bật, nước mắt tràn ra khỏi khóe mi u buồn chảy dài trên đôi gò má gầy gò.
"Anh... anh còn đến đây làm gì?" Vy Vy khóc nghẹn, giọng nói cô lạnh lùng nhưng chứa đựng một nỗi đau đớn tột cùng. "Anh đang là tội phạm bị truy nã đỏ toàn thành phố. Anh đã bào chữa cho Lê Văn Tự – kẻ mà cả thế giới này đều biết đã giết cha chúng ta! Anh làm vậy để đổi lấy danh tiếng giả tạo cho văn phòng luật ngầm của anh sao? Anh có biết mười năm qua tôi đã phải sống thế nào dưới sự thương hại và giám sát của người khác không?"
"Vy Vy, bức ảnh hiện trường vụ tai nạn mười năm trước mà em đang giữ... em có nhớ vết thương trên ngực cha không?" Anh Thư bước lên một bước, ánh mắt mù nghiêm nghị hướng về phía em gái. "Đó là một vết rách mô mềm hình chữ V ngược, xiên góc bốn mươi lăm độ từ trên xuống dưới. Điều đó chứng minh hung thủ thực sự phải là kẻ cao hơn cha ít nhất mười xăng-ti-mét và thuận tay trái. Nhưng Lê Văn Tự là một công nhân bốc xếp thấp hơn cha và thuận tay phải hoàn toàn. AI Thiên Lập đã cố tình bỏ qua chứng cứ vật lý ấy để kết tội oan cho Tự, biến chú ấy thành kẻ thế mạng nhằm bịt đầu mối vụ mưu sát cha mẹ chúng ta!"
Khánh Vy bàng hoàng lùi lại, hai tay ôm lấy đầu: "Không... không thể nào! Thẩm phán Trịnh Khắc Thư đã nhận nuôi tôi, ông ấy đã cho tôi một cuộc sống sạch sẽ ở Thượng Tầng. Ông ấy luôn bảo vệ tôi khỏi những rắc rối của anh!"
"Trịnh Khắc Thư nhận nuôi em chỉ để biến em thành một quân cờ tâm lý chống lại anh khi cần thiết," Anh Thư đau đớn nói, giọng anh khản đặc. "Chính hắn là kẻ đã ký quyết định tước bằng luật sư của anh và dàn dựng vụ tai nạn mưu sát cha mẹ mười năm trước để bảo vệ bí mật về Tỷ Lệ Lỗi Mười Lăm Phần Trăm của thuật toán Thiên Lập. Anh đến đây hôm nay không phải để xin em tha thứ, mà để đưa em ra khỏi cạm bẫy của hắn trước khi hắn tiêu hủy toàn bộ chứng cứ."
Vy Vy nhìn người anh trai mù đang đứng trước mặt mình – cơ thể gầy guộc của anh đang run rẩy vì lạnh, tai trái vẫn còn rỉ máu nhạt, vạt áo măng tô sờn cũ bám đầy bùn đất của khu Hạ Tầng nhưng phong thái vẫn thẳng đứng, kiêu hãnh như người cha quá cố của họ năm xưa. Sự hoài nghi bấy lâu nay trong lòng cô về sự liêm chính của Thẩm phán Thư bắt đầu bùng lên thành một nỗi sợ hãi kinh hoàng.
Cô lau nước mắt, bước lại gần Anh Thư, giọng cô đột ngột trở nên lạnh lùng và nghiêm trọng đến lạ lùng: "Anh Thư... nếu những gì anh nói là sự thật, thì anh đã quá muộn rồi."
"Ý em là sao?" Anh Thư nhíu mày.
"Thẩm phán Trịnh Khắc Thư đã biết anh cứu được chú Bảy dưới sông Sài Gòn," Vy Vy thì thầm, ánh mắt cô rực lên một sự cảnh báo chấn động. "Chiều nay, tôi lén nghe được cuộc đối thoại giữa ông ấy và Lê Minh Triết. Ông ấy đang nắm giữ một bộ hồ sơ tuyệt mật từ mười năm trước – một bản giao kèo ngầm có chữ ký số của chính cha chúng ta, Giáo sư Trần Hoài Nam. Thẩm phán Thư chuẩn bị công bố tài liệu đó trước công chúng vào sáng mai để chứng minh rằng cha chúng ta chính là người đã đồng sáng lập và cố tình cài đặt các dòng lệnh phân biệt giai cấp vào thuật toán Thiên Lập để trục lợi cá nhân. Nếu tài liệu đó được công bố... danh dự ba đời làm luật sư chính trực của dòng họ Trần sẽ bị hủy hoại hoàn toàn vĩnh viễn, và cuộc đấu tranh của anh sẽ trở thành một trò hề vô nghĩa trong mắt công chúng!"
Anh Thư sững sờ. Luồng sóng sonar v2 phản hồi trong não bộ anh đột ngột chao đảo dữ dội. Lời cảnh báo của Vy Vy như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào niềm tin lớn nhất của đời anh. Cha anh – người thầy vĩ đại, ngọn hải đăng công lý của cuộc đời anh – lại chính là người đồng sáng tạo ra con quái vật AI độc tài này sao?
Tiếng còi báo động đỏ của lực lượng đặc nhiệm ngoài sảnh chung cư đột ngột rú lên vang dội, cắt đứt bầu không khí ngột ngạt trong phòng. Luồng sáng quét hồng ngoại của drone tuần tra bắt đầu rọi thẳng qua cửa sổ kính lớn, khóa chặt bóng dáng của hai anh em.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!