Săn Lùng Nhân Chứng Cũ
Bóng tối dưới lòng Hệ thống thoát nước thời Pháp dày đặc và lạnh lẽo như một khối thạch đông. Tiếng nước thải rào rào dội vào những vách gạch vòm rêu phong cổ kính, tản mát ra khắp không gian ngầm một mùi rỉ sét và hóa chất nồng nặc. Trần Anh Thư đứng tựa lưng vào mảng tường gạch ẩm ướt, hai tay ôm chặt lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường trước ngực. Vết bỏng độ hai sau lưng anh – di chứng từ vụ cháy chung cư Thanh Đa – đang co rút lại dưới lớp áo măng tô lót sợi carbon, đau rát buốt từng cơn khi hơi ẩm lạnh buốt dưới cống ngầm ngấm vào. Đôi tai anh, vốn bị rách màng nhĩ nhẹ từ trận chiến sóng siêu tần trước đó, vẫn được quấn một lớp băng gạc trắng mỏng, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu nhạt nơi thái dương.
*Bì bõm. Bì bõm.*
Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía nhánh cống tối đen phía bắc. Thiết bị sonar v2 cấy ghép ở thái dương Anh Thư khẽ nhấp nháy luồng sáng màu cam nhạt đặc trưng dưới lớp mũ trùm đầu. Sóng âm phản hồi dội lại vẽ nên một sơ đồ không gian ba chiều sắc nét trong não bộ anh: một dáng người quen thuộc đang chạy trốn bạt mạng, hai tay siết chặt quai xách chiếc cặp tài liệu, hơi thở đứt quãng liên tục.
"Hoàng?" Anh Thư khàn giọng gọi, tông giọng trầm ấm của anh khẽ vang vọng trong lòng cống tối.
"Anh Thư! Là tôi..." Lâm Hoàng loạng choạng lao tới, trượt chân trên nền gạch trơn trượt và suýt nữa ngã nhào xuống dòng nước thải đen ngòm nếu Anh Thư không kịp đưa cây gậy dẫn đường bằng đồng thau ra đỡ lấy vai cậu.
Lâm Hoàng thở dốc, cả cơ thể run lên bần bật vì lạnh và kiệt sức. Bộ vest luật sư tập sự màu đen của cậu ướt sũng nước mưa axit, bám đầy bùn đất của khu ổ chuột. Nhưng đôi mắt sau cặp kính cận mờ hơi nước của Hoàng lại rực lên một sự phẫn nộ và đau đớn tột cùng.
"Thầy Minh... thầy đã bị chúng bắt đi rồi," Hoàng nghẹn ngào, giọng nói lạc đi dưới tiếng nước chảy. "Văn phòng luật cũ đã bị dán niêm phong bằng dải băng holographic đỏ của Thiên Lập. Đặc nhiệm của Lực Lượng Công Lý-Tech đang chăng dây phong tỏa toàn bộ ngõ hẻm trên mặt đất. Thầy Minh... trước khi bị áp giải đi, thầy đã khẽ gõ nhẹ ba nhịp lên lòng bàn tay truyền ám hiệu rút lui cho tôi. Thầy bảo chúng ta phải đi vào bóng tối."
Anh Thư siết chặt ngón tay vào cây gậy đồng thau. Khóe mắt anh co rút nhẹ dưới chiếc kính râm đen. Anh cảm nhận được nhịp tim dồn dập ở mức 130 nhịp/phút của Hoàng qua sóng sonar phản hồi. Nỗi đau mất đi tổng hành dinh trên mặt đất và sự hy sinh của người thầy Nguyễn Văn Minh đè nặng lên lồng ngực hai người trẻ tuổi.
"Thầy Minh đã dùng danh dự và cả sự nghiệp của mình để đổi lấy bản kháng nghị viết tay đó," Anh Thư trầm giọng, giọng nói điềm tĩnh của anh như một mỏ neo giữ cho Hoàng không bị cuốn vào cơn hoảng loạn. "Lịch hoãn phúc thẩm năm ngày đã được kích hoạt trên hệ thống tối cao. Thầy đã mua cho chúng ta năm ngày vàng ngọc bằng máu và nước mắt. Chúng ta không được phép lãng phí dù chỉ một giây."
"Nhưng chúng ta phải bắt đầu từ đâu?" Hoàng vuốt nước mưa trên mặt, giọng đầy bế tắc. "Văn phòng bị khóa chặt, chúng ta bị cắt đứt hoàn toàn liên lạc với bên ngoài."
"Chúng ta cần lời khai chính thức của người tài xế cũ – chú Bảy," Anh Thư dứt khoát nói. "Chú ấy là nhân chứng sống duy nhất còn giữ các tài liệu giấy liên quan đến vụ tai nạn mưu sát cha mẹ tôi mười năm trước. Thẩm phán Thư và tập đoàn Thiên Lập đồng ý hoãn án phúc thẩm năm ngày chỉ vì họ tin rằng trong năm ngày này, họ có thể săn lùng và tiêu diệt chú Bảy trước khi chúng ta tiếp cận được chú ấy."
Đúng lúc đó, tiếng xích xe máy côn tay đời cũ nổ giòn vang lên từ phía cửa xả cống ngầm hướng ra sông Sài Gòn. Một chiếc xe máy Honda Win đã được độ lại động cơ, không có thiết bị định vị GPS và được phủ một lớp sơn chống rà quét hồng ngoại lao tới. Người cầm lái là Trịnh Văn Lâm – gã tài xế công nghệ trung thành của văn phòng luật cũ. Lâm dừng xe, gạt chân chống, vội vã tháo chiếc mũ bảo hiểm sờn rách, gương mặt nhỏ thó lộ rõ vẻ hốt hoảng.
"Anh Thư! Cậu Hoàng! Tình hình khẩn cấp rồi!" Lâm nói gấp, giọng run lên vì lạnh. "Tôi vừa nghe ngóng được từ mạng lưới xe ôm ngoại tuyến. Lê Minh Triết – gã trợ lý công nghệ của Thẩm phán Thư – đã định vị được vị trí ẩn náu của chú Bảy tại một safehouse bỏ hoang sát ranh giới sông Sài Gòn thuộc quận Bình Thạnh. Triết đã điều động một biệt đội drone quét nhiệt tầm xa để lùng sục khu vực đó. Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng cùng lực lượng đặc nhiệm Công lý-Tech đang di chuyển áp sát để khóa chặt các hẻm thoát hiểm trên mặt đất!"
Anh Thư khẽ nghiêng đầu, thính giác sonar v2 cấy ghép ở thái dương nhấp nháy luồng sáng cam nhạt liên tục. Anh đang tính toán. Khoảng cách từ vị trí hầm ngầm này đến bến sông Bình Thạnh là khoảng ba cây số đường ngầm. Nhưng nếu đi đường ngầm, họ sẽ không kịp trước tốc độ bay của drone quét nhiệt.
"Lâm," Anh Thư quay sang gã tài xế. "Chiếc xe máy của anh có thể chịu được hai người và vượt qua các vùng mù camera chứ?"
"Được chứ anh Thư! Xe tôi đã bẻ khóa hệ thống định vị của Thiên Lập, động cơ đã được độ lại lực kéo cực mạnh. Nhưng trên mặt đất lúc này mưa axit rất lớn, drone quét nhiệt của chúng có thể phát hiện ra hơi ấm của động cơ xe từ khoảng cách cả trăm mét!"
"Chúng ta sẽ áp dụng quy tắc Ẩn Thân Vật Lý Trong Vùng Mù," Anh Thư dứt khoát khoác chiếc áo măng tô lót sợi carbon lên người, kéo kín mũ trùm che đi vệt sẹo cấy ghép sonar. "Tôi đã ghi nhớ chu kỳ quét của camera an ninh đô thị dựa trên bản đồ giấy của ông Bảy. Chu kỳ quét nhiệt của drone Thiên Lập là năm giây một lần. Chúng ta chỉ di chuyển trong khoảng giãn cách ba giây giữa hai lần quét. Lâm Hoàng, cậu ở lại hầm ngầm này bảo vệ Bộ Luật Giấy và chiếc hộp sắt bằng mọi giá. Tôi và Lâm sẽ đi đón chú Bảy."
"Anh Thư... anh đang mang thương tích, tai anh vẫn còn rỉ máu!" Hoàng lo lắng giữ tay Thư lại.
"Năm ngày của thầy Minh đang trôi đi, Hoàng ạ," Anh Thư khẽ gạt tay Hoàng ra, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định tuyệt đối. "Tôi không thể để cái chết của cha mẹ tôi và sự hy sinh của thầy bị chôn vùi dưới những dòng code của Thiên Lập."
Anh bước nhanh lên yên sau chiếc xe máy của Trịnh Văn Lâm. Tiếng động cơ Win độ rú lên một tiếng giòn giã rồi lao vút đi, để lại Lâm Hoàng đứng đơn độc giữa lòng cống ngầm tối tăm, hai tay ôm chặt chiếc hộp sắt bảo vật.
***
Cơn mưa axit trút xuống bến sông Sài Gòn mỗi lúc một nặng hạt, từng giọt nước mưa rát buốt gõ liên tiếp vào lớp nilon che chắn của những ngôi nhà ổ chuột xập xệ ven sông. Ánh sáng holographic xanh lạnh từ các tòa tháp Thượng Tầng phía xa phản chiếu xuống mặt nước sông đen ngòm, tạo nên một thứ ánh sáng ma mị, u uất.
Trên bầu trời đêm, tiếng cánh quạt vo vo nhỏ nhưng buốt óc của biệt đội drone tuần tra Thiên Lập vang lên liên tục. Những luồng sáng laser đỏ rực từ camera quét nhiệt của chúng quét dọc theo ranh giới sông, xuyên qua những mái tôn rỉ sét để tìm kiếm bất kỳ nguồn nhiệt sinh học nào vượt quá mức bình thường.
Lê Minh Triết ngồi trong chiếc xe chỉ huy bọc thép đỗ cách đó nửa cây số, ngón tay mảnh khảnh lướt nhanh trên màn hình máy tính bảng điều khiển drone. Gương mặt gã lạnh lùng, đôi kính cận mỏng phản chiếu những dải biểu đồ nhiệt đang liên tục cập nhật.
"Đội trưởng Hùng," Triết nói vào bộ đàm, giọng hèn nhát nhưng tàn nhẫn. "Drone đã phát hiện dấu vết nhiệt của một cơ thể già yếu đang trốn dưới sàn gỗ của một nhà kho bỏ hoang sát mép nước. Đúng là mục tiêu chú Bảy. Yêu cầu đặc nhiệm Công lý-Tech bao vây ngay lập tức. Thẩm phán Thư ra lệnh: tiêu diệt tại chỗ nếu đối tượng có dấu hiệu phản kháng, tuyệt đối không để lại dấu vết vật lý."
"Rõ. Lực lượng đang áp sát," giọng nói ồm ồm bóp méo qua bộ lọc âm thanh của Nguyễn Văn Hùng vang lên từ đầu dây bên kia.
Tại ngõ hẻm dẫn ra bến sông, chiếc xe máy độ của Trịnh Văn Lâm lao đi lặng lẽ trong bóng tối. Lâm tắt đèn pha, chỉ di chuyển dựa vào ánh sáng yếu ớt của đèn đường rỉ sét và sự chỉ dẫn cơ học của Anh Thư từ phía sau.
"Lâm, chuẩn bị rẽ trái vào hẻm 148," Anh Thư thì thầm sát tai Lâm, thính giác sonar v2 của anh đang hoạt động hết công suất, vẽ lại sơ đồ hẻm nhỏ trong não bộ qua những tiếng động cơ xe máy và tiếng mưa rơi gõ vào mái tôn. "Phía trước năm mươi mét có một camera quét nhiệt của Thiên Lập. Chu kỳ xoay của nó là năm giây. Đợi tôi đếm đến ba... Một... Hai... Ba... Tăng ga!"
Trịnh Văn Lâm bẻ lái dứt khoát, chiếc Win độ vọt qua góc cua hẹp ngay khi luồng sáng laser đỏ của camera vừa quét sượt qua vạt áo măng tô lót sợi carbon của Anh Thư. Lớp sợi carbon đặc biệt đã triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể của anh trước cảm biến máy quét.
Tuy nhiên, ngay khi họ tiếp cận gần nhà kho bỏ hoang ven sông, tiếng vo vo của bầy drone trên đầu đột ngột tăng tần số. Hệ thống AI phán quyết tối cao K-01 đã phát hiện ra sự bất thường trong chu kỳ di chuyển của chiếc xe máy không có định vị GPS.
"Cảnh báo: Phát hiện phương tiện di động không định danh có nguy cơ gây nhiễu loạn," tiếng cảnh báo đỏ nhấp nháy trên máy tính bảng của Lê Minh Triết. Triết lập tức ra lệnh: "Điều động ba drone chiến thuật hạ độ cao, sử dụng máy quét hồng ngoại khóa mục tiêu!"
"Anh Thư! Chúng phát hiện ra chúng ta rồi!" Lâm hét lên dưới làn mưa xối xả, hai tay gồng lên để giữ vững tay lái trên nền đất sình lầy.
"Lâm, dùng pháo sáng tự chế để đánh lạc hướng!" Anh Thư ra lệnh khẩn cấp.
Lâm một tay giữ lái, tay kia lút sâu vào túi áo khoác, rút ra một quả pháo sáng tự chế bằng bột magnesium chợ đen rồi giật chốt, ném mạnh về phía bãi phế liệu bên phải. Quả pháo bùng lên một nguồn nhiệt cực lớn, sáng rực cả một góc trời.
Tuy nhiên, thuật toán của AI Thiên Lập quá thông minh. Thiết bị quét của drone chỉ mất đúng hai giây để phân tích dải phổ nhiệt và nhận diện đó là nguồn nhiệt hóa học giả lập, không phải nhiệt sinh học của con người. Bầy drone lập tức quay ngoắt lại, khóa chặt luồng sáng laser đỏ vào chiếc xe máy của Lâm.
"Hùng! Chúng đang chạy về phía nhà kho! Ngăn chúng lại!" Triết gào lên qua bộ đàm.
Từ hai đầu hẻm thoát hiểm dẫn ra sông, bốn đặc nhiệm Công lý-Tech mặc giáp đen mờ, đeo mặt nạ đồng thau bất ngờ lao ra, súng phóng điện cao tần lăm lăm trên tay. Họ thiết lập một hàng rào phong tỏa, khóa chặt đường lui duy nhất.
"Lâm! Bẻ lái sang phải, lao thẳng vào đống thùng gỗ! Tôi sẽ nhảy xuống cứu chú Bảy!" Anh Thư hét lên.
"Không kịp đâu anh Thư! Để tôi thu hút chúng!" Trịnh Văn Lâm nghiến răng, gương mặt lém lỉnh thường ngày giờ đây rực lên một sự quả cảm liều lĩnh. Lâm bẻ lái cực mạnh, cố tình tạo ra tiếng ồn động cơ Win độ rú ga inh ỏi để kéo toàn bộ bầy drone và đặc nhiệm đuổi theo hướng ngược lại.
*Rầm! Khét...*
Chiếc xe máy của Lâm trượt ngã trên nền xi măng ướt sũng nước mưa, Lâm bị văng ra xa, cơ thể va đập mạnh vào bờ tường đá, trầy xước và bầm dập nghiêm trọng ở vai và chân. Nhưng hành động dũng cảm của gã tài xế đã kéo toàn bộ luồng ánh sáng quét của drone và đặc nhiệm Công lý-Tech hướng về phía góc cua phía tây.
Anh Thư tận dụng đúng khoảng giãn cách ba giây ngắn ngủi của vùng mù giám sát. Anh lướt đi lặng lẽ như một bóng ma trong đêm mưa, chiếc áo măng tô lót sợi carbon trùm kín cơ thể gầy gò. Thính giác sonar v2 của anh phát ra tiếng tặc lưỡi nhẹ vô hại, sóng âm dội lại vẽ nên sơ đồ nhà kho bỏ hoang trước mắt: dưới những tấm ván sàn gỗ mục nát sát mép nước sông Sài Gòn, một nhịp tim yếu ớt, chậm rãi của người già đang đập ở mức 55 nhịp/phút.
"Chú Bảy! Cháu là Anh Thư, con trai của Giáo sư Hoài Nam đây!" Thư lao vào nhà kho, quỳ xuống dùng đôi bàn tay bỏng rát chưa lành gạt phăng những tấm ván gỗ mục nát sang hai bên.
Dưới hầm chứa cá cũ ngập nước sông lạnh ngắt, một ông lão gầy gò, tóc bạc phơ, cơ thể run rẩy vì lạnh và sợ hãi ngước đầu lên. Đôi mắt chú Bảy nhòe lệ khi nhận ra vết sẹo cấy ghép sonar trên thái dương của người thanh niên mù trước mặt.
"Cậu Thư... cậu vẫn còn sống sao?" Chú Bảy thều thào, giọng nói khàn đặc.
"Không có thời gian giải thích đâu chú. Cháu đưa chú đi khỏi đây!"
Anh Thư đỡ chú Bảy dậy, khoác chiếc áo măng tô sợi carbon của mình lên người ông lão để che chắn hoàn toàn nguồn nhiệt sinh học của cả hai trước máy quét của drone tuần tra đang quay trở lại.
Tiếng bước chân nặng nề của đặc nhiệm Công lý-Tech do Nguyễn Văn Hùng chỉ huy đã vang lên sát cửa nhà kho. Tiếng máy khoan cắt laser bắt đầu rít lên chói tai ngoài vách tôn.
Anh Thư dùng gậy đồng thau gõ mạnh xuống nền đất ẩm ướt của nhà kho.
*Cộc!*
Sóng âm phản hồi dội lại từ kết cấu ngầm bên dưới sàn nhà. Anh Thư định vị được nắp cống ngầm của Hệ thống thoát nước thời Pháp nằm ẩn dưới đống lưới đánh cá rỉ sét ở góc tối nhất của nhà kho. Anh dùng tàn lực nâng nắp cống bằng gang nặng nề lên, đỡ chú Bảy trượt xuống dưới lòng đất tối tăm ngay khi cánh cửa tôn của nhà kho bị đặc nhiệm Công lý-Tech phá sập hoàn toàn bằng một cú đạp bạo lực.
*Rầm!*
Nguyễn Văn Hùng bước vào nhà kho với khẩu súng phóng điện cao tần lăm lăm trên tay. Luồng ánh sáng đỏ từ kính quét trên mũ bảo hiểm của hắn quét qua căn phòng trống rỗng, chỉ còn lại những tấm ván gỗ mục nát và dòng nước sông dập dềnh dưới sàn.
"Báo cáo trợ lý Triết," Hùng gằn giọng qua bộ lọc âm thanh. "Mục tiêu đã biến mất. Có dấu vết mở nắp cống ngầm thoát nước cũ."
Trong chiếc xe chỉ huy, Lê Minh Triết đập mạnh tay xuống bàn, gương mặt xám ngoét vì tức giận.
"Đáng chết! Chúng đã trốn xuống lòng đất! Lập tức phong tỏa mọi lối ra của hệ thống thoát nước quận Bình Thạnh! Tôi sẽ cho phân tích dấu vết sinh học để lại trên chiếc xe máy của gã tài xế để truy vết bằng được hầm ngầm của chúng!"
***
Dưới lòng đất sâu thẳm, dòng nước thải lạnh buốt ngập ngang hông dội vào cơ thể khiến Anh Thư run lên vì lạnh. Anh dìu chú Bảy đi từng bước chật vật dọc theo những vòm gạch tối tăm của Hệ thống thoát nước thời Pháp. Tiếng nước chảy xiết như tiếng thở dài của siêu đô thị Tân Khánh Đô dội vào màng nhĩ đau nhức của anh.
Sau gần nửa tiếng di chuyển trong câm lặng, họ cuối cùng cũng tiếp cận được căn hầm ngầm bỏ hoang dưới nhà dệt dệt cũ – nơi Lâm Hoàng đang túc trực chờ đợi.
"Anh Thư! Chú Bảy!" Lâm Hoàng lao tới đỡ lấy ông lão gầy gò, vội vã dùng chiếc chăn len cũ sưởi ấm cho ông. Hoàng nhìn Anh Thư, đôi mắt đỏ hoe khi thấy vệt máu tươi bên tai trái của anh lại rỉ ra, nhuộm đỏ một khoảng băng gạc.
"Trịnh Văn Lâm... anh ấy đâu rồi anh Thư?" Hoàng lo lắng hỏi.
Anh Thư im lặng một lúc, đứng tựa gậy đồng thau vào vách gạch cổ, giọng trầm buồn: "Lâm đã dùng bản thân làm mồi nhử để cứu chúng ta. Chiếc xe máy độ của anh ấy đã bị Thiên Lập tịch thu làm bằng chứng truy vết. Chúng ta đã mất đi phương tiện di chuyển duy nhất trên mặt đất. Thiên Lập sẽ sớm phân tích dấu vết sinh học trên xe để tìm ra nơi này."
Lâm Hoàng cúi đầu, hai nắm tay siết chặt đến mức run rẩy. Nỗi đau chồng chất nỗi đau. Văn phòng bị niêm phong, thầy Minh bị giám sát, chú Ba bị bắt giam, và giờ đến lượt Trịnh Văn Lâm mạo hiểm tính mạng.
Chú Bảy ngồi trên chiếc ghế gỗ mục, cơ thể đã ấm dần lên nhờ ngọn lửa nhỏ từ bếp dầu dã chiến. Ông lão nhìn hai người thanh niên trẻ tuổi đang gánh vác cả giông bão của công lý trên vai, khóe mắt già nua nhăn nheo chảy dài hai hàng nước mắt.
"Cậu Thư... cậu Hoàng..." Chú Bảy thều thào, giọng nói run rẩy vì xúc động. "Mười năm qua, tôi sống chui lủi như một con chó hoang ven sông Sài Gòn, luôn ám ảnh bởi cái chết thảm khốc của Giáo sư Hoài Nam và phu nhân. Tôi đã nghĩ công lý trên đời này đã chết kể từ khi cái máy của Thiên Lập lên nắm quyền phán quyết."
Ông lão thò bàn tay gầy gò, run rẩy bám đầy bùn đất vào trong lớp áo bảo hộ lao động sờn rách, lôi ra một chiếc túi nilon nhỏ được bọc kín bằng nhiều lớp băng keo chống thấm nước. Ông cẩn thận bóc từng lớp băng keo trước sự chứng kiến im lặng đầy hồi hộp của Anh Thư và Lâm Hoàng.
Bên trong lớp nilon cuối cùng là một chiếc thẻ nhớ vật lý MicroSD màu đen cũ kỹ, mang nhãn hiệu của một thời kỳ tiền số hóa.
"Cậu Thư... tôi không chỉ chạy trốn vô ích," chú Bảy ngước nhìn Anh Thư với ánh mắt rực lên một tia sáng hy vọng cuối cùng của đời người. "Đêm xảy ra vụ tai nạn mười năm trước, trước khi chiếc xe bị hack mất lái lao xuống sông, Giáo sư Hoài Nam đã âm thầm nhét chiếc thẻ nhớ này vào tay tôi và đẩy tôi ra khỏi cửa xe hành khách phía sau. Ông bảo tôi phải sống bằng mọi giá để bảo vệ nó. Chiếc thẻ nhớ này... nó chứa bản ghi âm cuộc đối thoại mưu sát mười năm trước giữa Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư và kẻ đứng sau chỉ đạo toàn bộ hệ thống Thiên Lập!"
Trong không gian ngột ngạt của căn hầm ngầm dưới lòng đất, tiếng nước thải chảy xiết vẫn dội vào vách gạch vòm như một khúc nhạc bi tráng. Anh Thư sững sờ, bàn tay anh siết chặt lấy cây gậy đồng thau đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.
Bức màn chân tướng kinh hoàng về cái chết của cha mẹ anh mười năm trước, cuối cùng đã hé lộ một vết nứt đầu tiên ngay trong bóng tối sâu thẳm của siêu đô thị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!