Đồng Minh Trong Bóng Tối
Tiếng nước thải cuộn chảy dưới lòng đất Quận 4 dội vào thính giác của Trần Anh Thư như một bản giao hưởng u ám của siêu đô thị. Dưới những con đường holographic rực rỡ ánh đèn neon xanh lạnh của Thượng Tầng, thế giới ngầm chìm trong một màu đen đặc quánh và mùi khí metan nồng nặc.
Anh Thư bước đi một cách chậm rãi, từng bước chân bì bõm dưới làn nước buốt giá ngập ngang bắp chân. Cơn rát buốt từ vết bỏng độ hai sau lưng—di chứng tàn khốc của vụ cháy chung cư Thanh Đa—co rút liên tục mỗi khi anh vận động, đau đớn như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào da thịt. Bên tai trái, vệt máu tươi từ phòng xử án đã khô cứng lại, để lại những tiếng ù ù buốt óc. Thiết bị sonar v2 cấy ghép ở thái dương anh khẽ nhấp nháy luồng sáng màu cam nhạt đặc trưng, phát ra những sóng âm tần số thấp để vẽ lại sơ đồ không gian ba chiều trong trí não anh.
Trước ngực anh, chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường—chiếc lồng Faraday tự chế bằng thép dày—vẫn được ôm chặt như một báu vật vô giá. Bên trong nó là cuốn Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995, vũ khí duy nhất chưa bị thuật toán của Thiên Lập can thiệp.
"Anh Thư, chúng ta đang đi vào vùng chết của sóng điện từ," giọng nói trầm của cựu cảnh sát Bùi Tiến Dũng vang lên qua bộ đàm analog tần số thấp. "Phía trước năm mươi mét là lối vào Khu Vực Không Sóng. Ở đó, mọi thiết bị định vị của Thiên Lập đều vô dụng, nhưng cũng đồng nghĩa với việc nếu có chuyện gì xảy ra, tôi không thể ứng cứu cậu kịp thời."
"Tôi biết, anh Dũng. Hãy cảnh giới vòng ngoài. Đừng để drone tuần tra phát hiện ra tần số rò rỉ của bộ đàm," Anh Thư khàn giọng đáp, giọng nói trầm ấm thường ngày nay mang theo sự mệt mỏi thể xác cực hạn.
Anh Thư tắt bộ đàm, dùng đầu gậy dẫn đường bằng đồng thau gõ nhẹ xuống lòng cống.
*Cộc. Cộc.*
Luồng sóng âm phản hồi dội lại vẽ nên một lối rẽ hẹp bằng gạch vòm thời Pháp thuộc. Anh lách người qua khe hở ẩm ướt, bước lên một thềm xi măng khô ráo. Ngay lập tức, thiết bị sonar v2 trên thái dương anh rít lên một tiếng chói tai rồi tắt lịm. Không gian 3D màu cam nhạt trong não anh sụp đổ, trả lại sự câm lặng và bóng tối tuyệt đối.
Khu Vực Không Sóng đã nuốt chửng mọi tín hiệu.
Anh Thư đứng yên tại chỗ, hạ thấp trọng tâm cơ thể. Trong bóng tối hoàn toàn, thính giác sinh học của anh được đẩy lên mức cực hạn. Anh hít một hơi thật sâu, kiểm soát nhịp tim hạ xuống dưới sáu mươi nhịp mỗi phút để triệt tiêu tiếng ồn sinh học của chính mình.
*Vút.*
Một luồng gió cực mỏng lướt qua bên tai phải. Anh Thư không cần nhìn, anh nghiêng đầu nhẹ sang trái mười centimet. Một tiếng *xoẹt* sắc lẹm vang lên khi một luồng sóng nhiễu tần số thấp quét sượt qua thái dương anh, suýt chút nữa đã làm chập mạch chip cấy ghép thần kinh.
"Đừng cử động," một giọng nữ lạnh lùng, lý trí vang lên từ góc tối phía trước, cách anh khoảng bốn mét. "Tôi có thể nướng chín bộ não mù của anh bằng thiết bị phát sóng gây nhiễu này trước khi anh kịp bước thêm một bước."
Anh Thư không hề hoảng loạn. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười điềm tĩnh đến kỳ lạ giữa hiểm cảnh. Anh đưa tay lên thái dương, chủ động tháo chiếc kính râm đen che vết sẹo cấy ghép sonar, để lộ đôi mắt mù nghiêm nghị nhưng thanh thản hướng về phía giọng nói phát ra.
"Cô là Mai Chi," Anh Thư nói, tông giọng trầm ấm, chậm rãi của anh vang vọng trong căn hầm khô ráo. "Nữ lập trình viên phản tỉnh của Thiên Lập. Người đã âm thầm gửi tệp log lỗi ẩn danh cho văn phòng luật của thầy Minh hai tuần trước."
Bóng tối im lặng trong ba giây. Anh Thư nghe thấy tiếng nhịp tim của cô gái đối diện đột ngột tăng nhanh lên mức chín mươi nhịp mỗi phút qua thính giác đặc dị còn sót lại.
"Làm sao anh biết?" Mai Chi hỏi, giọng nói lạnh lùng ban đầu đã xuất hiện một vết nứt của sự hoang mang.
"Tôi không biết bằng mắt, nhưng tôi biết bằng logic," Anh Thư bước lên một bước nhỏ, gậy đồng thau gõ nhẹ xuống đất để xác nhận khoảng cách. "Tệp log lỗi đó chứa một đoạn mã bypass được viết bằng ngôn ngữ lập trình thô sơ từ mười năm trước—thứ ngôn ngữ mà chỉ những người thuộc đội ngũ phát triển sơ khai của Thiên Lập mới biết. Và cô, Mai Chi, là người duy nhất trong danh sách nhân sự cũ còn sống sót và đang lẩn trốn tại khu vực ngoại ô Quận 4 này."
Một tiếng thở dài khẽ vang lên. Tiếng rít của thiết bị gây nhiễu cầm tay nhỏ dần rồi tắt hẳn.
"Anh thực sự điên rồ, Trần Anh Thư," Mai Chi bước ra khỏi bóng tối. Bước chân của cô gái nhẹ nhàng, mặc chiếc áo hoodie rộng che kín đầu, gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt vì thiếu ngủ hiển hiện dưới ánh sáng cam cực yếu phát ra từ màn hình chiếc máy tính cầm tay của cô. "Anh đang bị phát lệnh truy nã đỏ toàn thành phố, cơ thể mang đầy thương tích, vậy mà vẫn mạo hiểm xuống tận đây chỉ để gặp tôi?"
"Tôi đến đây không phải vì bản thân tôi," Anh Thư nghiêm nghị nói, anh đặt chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường lên một chiếc bàn gỗ mục nát giữa phòng. "Tôi đến vì Lê Văn Tự. Viện Kiểm Sát Số đã nộp bản kháng nghị phúc thẩm. Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư sẽ trực tiếp xét xử vào sáng mai để lật ngược phán quyết trắng án sơ thẩm, hợp thức hóa việc đưa Tự vào Phân Khu Cải Tạo Số 9. Tôi cần một lối vào hệ thống dữ liệu của Thiên Lập để bẻ gãy thuật toán phúc thẩm đã được nâng cấp của K-01."
Mai Chi nhìn chằm chằm vào chiếc hộp sắt trên bàn. Cô tiến lại gần, ngón tay thanh mảnh gõ nhanh trên bàn phím máy tính để kiểm tra sóng rò rỉ.
"Hệ thống AI K-01 mà các anh đang đối đầu không phải là một chương trình máy tính thông thường," Mai Chi trầm giọng, ánh mắt cô hiện lên nỗi sợ hãi sâu sắc xen lẫn cảm giác tội lỗi tột cùng. "Tôi... chính tôi đã tham gia xây dựng module phân tích hành vi của nó. Chúng tôi được lệnh phải lập trình để nó luôn đạt tỷ lệ kết tội chín mươi chín phần trăm đối với cư dân khu ổ chuột Tân Bình. Đó không phải là công lý, Anh Thư. Đó là một công cụ tàn sát có tổ chức nhằm dọn sạch mặt bằng cho các dự án bất động sản của tập đoàn."
Cô dừng lại, giọng nghẹn ngào:
"Thuật toán K-01 thực chất có Tỷ Lệ Lỗi lên đến mười lăm phần trăm đối với cư dân Hạ Tầng. Nhưng họ cố ý duy trì lỗi đó. Mỗi khi hệ thống phán quyết sai, họ chỉ đơn giản gán nhãn nạn nhân là 'tội phạm dự phòng' và đưa đi lao động cưỡng bức. Tôi đã cố tiếng nói lên, nhưng người bạn đồng nghiệp của tôi... anh ấy đã biến mất chỉ sau một đêm."
Anh Thư bước lại gần, đặt bàn tay thô ráp, đầy vết bỏng sẹo của mình lên vai cô gái. Sự thấu cảm nhân văn trong tông giọng của anh như xoa dịu nỗi đau đớn và dằn vặt trong tâm hồn người lập trình viên trẻ:
"Cô không có lỗi trong việc tạo ra công nghệ, Mai Chi. Lỗi thuộc về những kẻ đã tước đi lương tâm của máy móc để trục lợi. Cha tôi, Giáo sư Trần Hoài Nam, đã dành cả đời để bảo vệ quyền được xét xử bởi con người. Ông đã chết vì phát hiện ra bí mật mười lăm phần trăm sai sót này. Tôi cần cô giúp tôi hoàn thành di nguyện của ông."
Mai Chi ngước nhìn vị luật sư mù. Trong đôi mắt không ánh sáng của anh, cô không thấy sự thù hận, chỉ thấy một niềm tin công lý kiên định đến sắt đá.
Cô hít một hơi thật sâu, rút từ trong túi áo ra một chiếc USB màu đen mờ, bề mặt có khắc ký hiệu bảo mật của Thiên Lập.
"Đây là mã nguồn cốt lõi ban đầu của thuật toán phán quyết K-01 mà tôi đã lén sao lưu trước khi rời tập đoàn," Mai Chi nói, đặt chiếc USB vào lòng bàn tay Anh Thư. "Nó chứa toàn bộ các dòng lệnh định kiến giai cấp mà họ đã cài cắm."
Anh Thư siết chặt chiếc USB trong tay, cảm nhận góc cạnh kim loại lạnh lẽo. Thế nhưng, gương mặt Mai Chi đột ngột đanh lại, cô ái ngại nhìn anh:
"Nhưng có một vấn đề lớn, Anh Thư. Tệp tin chứa khóa giải mã toàn bộ mã nguồn này đã bị khóa bằng một giao thức bảo mật sinh trắc học đặc biệt từ mười năm trước. Để mở nó, hệ thống yêu cầu một quét vân tay vật lý trực tiếp của chính người đồng sáng lập thuật toán sơ khai."
Anh Thư khựng lại, tim anh đập mạnh:
"Ai là người đồng sáng lập?"
"Giáo sư Trần Hoài Nam. Cha của anh," Mai Chi khẽ thì thầm. "Khóa giải mã nằm trong một tệp tin bị khóa bằng vân tay của người đã khuất."
Đột nhiên, chiếc máy tính cầm tay của Mai Chi phát ra những tiếng bíp bíp liên hồi rực đỏ.
[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN THIẾT BỊ QUÉT SÓNG SIÊU TẦN TIẾP CẬN - KHOẢNG CÁCH 50 MÉT]
"Không xong rồi!" Mai Chi hoảng hốt kêu lên. "Một thiết bị rà quét sóng đặc biệt của đối thủ đang rà soát khu vực này! Chúng ta đã bị định vị!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!