Bản Kháng Nghị Của Viện Kiểm Sát
Tiếng nước thải chảy xiết dưới lòng đất như tiếng thở dài vô tận của siêu đô thị Tân Khánh Đô, tiễn đưa bước chân vị luật sư mù vào bóng tối sâu thẳm của hệ thống thoát nước thời Pháp.
Trần Anh Thư đứng tựa lưng vào vách gạch vòm ẩm ướt của đường cống ngầm quận Bình Thạnh. Cơn lạnh buốt từ dòng nước đen ngập ngang hông dội thẳng vào da thịt, nhưng nó không thể dập tắt được cơn bỏng rát dữ dội sau lưng anh. Vết bỏng độ hai—di chứng tàn khốc từ vụ phóng hỏa chung cư Thanh Đa—đang co rút đau đớn dưới lớp áo măng tô lót sợi carbon. Mỗi lần anh hít thở, vạt áo sần sùi cọ xát vào da thịt rách miệng khiến anh phải mím chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ. Bên tai trái, vệt máu tươi do quá tải thiết bị sonar v2 tại phòng xử án đã khô lại thành một đường sẫm màu bám chặt vào vành tai, để lại những tiếng rè rè buốt óc như tiếng ve kêu trong đêm hè.
Trong bóng tối tuyệt đối của đường ngầm, thiết bị sonar v2 cấy ghép ở thái dương anh khẽ nhấp nháy luồng sáng màu cam nhạt. Sóng âm phản hồi dội lại từ vách gạch cổ kính vẽ nên một sơ đồ không gian ba chiều tĩnh lặng: những dòng nước cuộn chảy, những mảng rêu phong trơn trượt, và chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường đang được anh ôm chặt trước ngực như một báu vật vô giá. Bên trong chiếc lồng Faraday tự chế bằng thép dày ấy là Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995 và tập bản thảo nghiên cứu của cha anh—những di sản vật lý duy nhất chưa bị thuật toán của tập đoàn Thiên Lập chạm vào.
*Rè... Rè...*
Tiếng rít tần số thấp vang lên từ chiếc máy bộ đàm analog giấu dưới cổ áo măng tô. Anh Thư đưa bàn tay run rẩy vì lạnh lên bấm nút nhận tín hiệu cơ học. Giọng nói của Lâm Hoàng vang lên, nhỏ rí nhưng ngập tràn sự hoảng loạn và tức tưởi:
"Anh Thư... Anh có nghe rõ không? Tôi đang ở safehouse rìa khu ổ chuột Tân Bình. Tình hình... tệ hơn chúng ta tưởng rất nhiều."
Anh Thư áp sát bộ đàm vào tai phải—bên tai duy nhất còn nghe được rõ ràng sau chấn thương màng nhĩ. Anh trầm giọng, tông giọng trầm ấm và điềm tĩnh của anh lập tức như một chiếc mỏ neo giữ chặt lấy tâm trí đang chao đảo của người học trò:
"Tôi nghe rõ, Hoàng. Hít thở sâu vào. Nói tôi nghe, Thiên Lập đã làm gì?"
"Viện Kiểm Sát Số... chúng vừa phát lệnh kháng nghị khẩn cấp đối với phán quyết trắng án của Lê Văn Tự," Lâm Hoàng nói gấp gáp, tiếng thở dốc truyền qua sóng vô tuyến analog rè rè. "Bản kháng nghị được ký bởi chính Viện trưởng tối cao dưới sự ép buộc trực tiếp của Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư. Họ cáo buộc rằng phiên tòa sơ thẩm lần hai đã vi phạm nghiêm trọng quy trình tố tụng số hóa. Họ cho rằng dữ liệu nhịp tim thô (ECG Raw Data) mà chúng ta trình lên là chứng cứ không hợp lệ vì chưa qua kiểm định và dán nhãn số bởi một cơ quan pháp y được Thiên Lập cấp phép. AI K-01 vừa chạy lại giả lập, nó dự báo tỷ lệ lật ngược bản án ở phiên phúc thẩm lên đến chín mươi chín phần trăm!"
Anh Thư khẽ nhắm mắt phía sau chiếc kính râm đen. Một nụ cười lạnh lùng thoáng qua trên gương mặt gầy gò của anh.
"Trịnh Khắc Thư đang hoảng sợ," Anh Thư điềm tĩnh phân tích. "Bản ghi âm mưu sát mười năm trước và vết nứt logic của AI đã chạm đến giới hạn chịu đựng của hắn. Hắn buộc phải dùng đến Viện Kiểm Sát Số để bịt miệng chúng ta trước khi vết nứt này lan rộng ra toàn bộ hệ thống tư pháp của siêu đô thị. Hoàng, bản kháng nghị phúc thẩm của họ có thời hạn thụ lý là bao lâu?"
"Chỉ còn đúng sáu tiếng nữa trước khi hệ thống tự động khóa sổ và chuyển hồ sơ lên Buồng Tuyên Án Phúc Thẩm Tháp A," Hoàng trả lời, giọng cậu run lên vì bất lực. "Nhưng Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ ranh giới khu ổ chuột Tân Bình. Cảnh sát Công lý-Tech đang dựng các chốt kiểm soát sinh trắc học dày đặc trên mặt đất. Tôi... tôi bị kẹt ở đây rồi. Tôi không thể đến Văn phòng hành chính tối cao để nộp đơn phản đối được. Hệ thống mạng của tôi đã bị khóa hoàn toàn do tôi bị gán nhãn 'đối tượng có nguy cơ cao'."
"Hoàng, nghe kỹ lời tôi," Anh Thư nghiêng đầu, thính giác đặc dị của anh bắt đầu bóc tách tiếng ồn của dòng nước chảy xiết dưới chân để tập trung hoàn toàn vào giọng nói của Hoàng. "Họ khóa mạng kỹ thuật số của cậu, nhưng họ không thể khóa được Hiến pháp giấy. Trong Bộ Luật Giấy 1995, Điều 42 về quyền tranh tụng phúc thẩm quy định rõ: Bất kỳ bản kháng nghị nào của Viện kiểm sát nhắm vào phán quyết trắng án của bồi thẩm đoàn nhân dân đều bắt buộc phải có đơn phản đối của luật sư biện hộ được nộp trực tiếp bằng văn bản giấy ký tay. Một khi đơn phản đối bằng giấy được ghi nhận vật lý tại hòm thư hành chính tối cao, hệ thống AI buộc phải tạm dừng quy trình phúc thẩm tự động để chuyển sang chế độ xét xử con người có bồi thẩm đoàn."
"Nhưng làm sao tôi lọt qua được các chốt chặn của Nguyễn Văn Hùng để đến đó?" Hoàng hỏi, sự tuyệt vọng hiện rõ.
"Cậu còn chiếc máy ghi âm cơ học Sony TCM-200DV và tập tài liệu viết tay của bác sĩ Lan chứ?" Anh Thư hỏi.
"Tôi vẫn giữ trong ba lô lót sợi carbon."
"Tốt. Hãy sử dụng kỹ thuật Ẩn Thân Vật Lý Trong Vùng Mù. Bản đồ giấy của ông Bảy chỉ ra rằng hệ thống camera giám sát của Thiên Lập tại ranh giới quận Bình Thạnh có một khoảng mù dài ba giây khi các drone tuần tra xoay trục quét nhiệt. Cậu phải di chuyển chính xác vào khoảng giãn cách đó. Đừng dùng bất kỳ thiết bị thông minh nào. Hãy dùng chiếc đồng hồ cơ cũ của tôi để đếm nhịp."
Anh Thư dừng lại một chút, vệt máu bên tai khẽ co rút lại gây ra một cơn đau nhói ở thái dương. Anh cắn răng chịu đựng, giọng nói vẫn giữ nguyên vẻ uy nghiêm của một người thầy:
"Hoàng, đây là trận chiến thủ tục tối cao. Chúng ta phải ép họ mở phiên tòa phúc thẩm công khai có bồi thẩm đoàn con người. Nếu để họ xét xử kín bằng thuật toán Tier 2 của K-01, Lê Văn Tự sẽ bị đưa đi Phân Khu Cải Tạo Số 9 ngay lập tức, và cậu cũng sẽ bị tước bằng luật sư tập sự vĩnh viễn."
"Tôi hiểu rồi, thưa thầy," Lâm Hoàng hít một hơi thật sâu qua bộ đàm. Sự nhút nhát thường ngày biến mất, thay vào đó là sự kiên cường được tôi luyện qua sinh tử. "Tôi sẽ xuất phát ngay lập tức."
Tín hiệu bộ đàm ngắt hẳn bằng một tiếng *xoạch* cơ học.
Anh Thư hạ tay xuống, tựa đầu vào vách gạch lạnh lẽo của cống ngầm. Dòng nước bẩn dưới chân bốc lên mùi hóa chất nồng nặc, ngấm vào vạt áo măng tô sờn cũ. Anh nhắm mắt, tập trung toàn bộ thính giác Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2 để lắng nghe tiếng động từ mặt đất phía trên.
Qua vách bê tông dày của hệ thống thoát nước, anh nghe thấy tiếng xé gió rít lên đều đặn của bầy drone tuần tra Thiên Lập. Tiếng động cơ điện êm ru nhưng đầy chết chóc của chúng quét liên tục dọc theo các nắp cống trên phố. Xa hơn nữa, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của đặc nhiệm mặc giáp bọc thép đang di chuyển theo đội hình hành tiến.
Nguyễn Văn Hùng đang lùng sục anh.
***
Trên mặt đất, cơn mưa axit tầm tã vẫn trút xuống những mái tôn rỉ sét của Khu ổ chuột Tân Bình. Từng luồng khói hóa chất màu xám nhạt bốc lên từ những vũng nước sủi bọt dưới lòng đường.
Lâm Hoàng nép sát người vào vách tường gạch ẩm mốc của một con hẻm nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo khuất sau tiệm sửa xe của chú Ba. Cậu mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu, mũ trùm sụp xuống che khuất nửa gương mặt thư sinh đầm đìa mồ hôi lạnh. Đôi kính cận mỏng bám đầy hơi nước khiến tầm nhìn của cậu mờ mịt, nhưng cậu không dám đưa tay lên lau.
Trước mặt cậu, cách khoảng năm mươi mét, là trạm kiểm soát ranh giới phân khu của Lực Lượng Công Lý-Tech.
Ba gã đặc nhiệm mặc giáp đen mờ chống đạn đứng sừng sững dưới làn mưa xối xả, khuôn mặt che kín sau những chiếc mặt nạ đồng thau lạnh lẽo. Luồng ánh sáng đỏ rực từ kính quét hồng ngoại trên mũ giáp của họ quét qua quét lại điên cuồng trên mặt đường, nhận diện sinh trắc học của từng người dân nghèo đi qua. Một chiếc drone tuần tra thông minh lơ lửng trên không trung, cánh quạt rít lên những tiếng rè rè chói tai, phát ra luồng sáng quét nhiệt hình nón liên tục đảo chiều.
Lâm Hoàng cúi đầu nhìn xuống chiếc đồng hồ cơ hiệu Seiko cũ đeo trên cổ tay—kỷ vật duy nhất Anh Thư để lại cho cậu trước khi trốn xuống lòng đất. Kim giây cơ học nhích từng nấc một cách chậm rãi.
*Một. Hai. Ba.*
Chiếc drone tuần tra phía trên bắt đầu xoay trục quét nhiệt hướng về phía bốt gác bên phải. Luồng ánh sáng hình nón rọi quét dịch chuyển khỏi góc hẻm tối nơi Hoàng đang đứng.
Khoảng mù ba giây bắt đầu.
Lâm Hoàng nín thở, hai chân đạp mạnh xuống vũng nước bẩn, lao vút đi như một mũi tên. Cậu không đi giày da mà đi đôi dép cao su cũ của cư dân khu ổ chuột để triệt tiêu tiếng ồn bước chân. Cơ thể cậu lướt nhanh qua khoảng trống bê tông ướt sũng, nép sát vào bóng tối của một chiếc thùng container phế liệu ngay trước khi luồng sáng đỏ của chiếc drone quay trở lại, quét sượt qua gót chân cậu chỉ trong vòng một phần mười giây.
Tim Hoàng đập liên hồi ở mức 130 nhịp mỗi phút, lồng ngực cậu phập phồng dữ dội dưới áp lực tâm lý cực hạn. Cậu ôm chặt chiếc ba lô chứa chiếc máy ghi âm cơ học Sony và đơn phản kháng nghị viết tay bằng mực tươi. Chỉ cần một nhịp thở lỗi, cảm biến sinh trắc học tầm xa của Thiên Lập sẽ phát hiện ra sự bất thường của nhịp tim cậu và kích hoạt báo động đỏ.
Cậu lách qua lối đi hẹp giữa hai tòa nhà văn phòng bỏ hoang, hướng thẳng về phía tòa tháp hành chính của tòa án tối cao cũ.
***
Dưới lòng đất sâu, Anh Thư nhắm nghiền mắt, hai tay đan chặt vào đầu cây gậy đồng thau móp méo. Thính giác đặc dị của anh đang vẽ lại toàn bộ hành trình của Lâm Hoàng trên mặt đất. Anh nghe thấy tiếng bước chân loạng choạng nhưng dứt khoát của Hoàng, tiếng cánh quạt drone xoay trục, và cả tiếng thở dốc nghẹn ngào của người học trò qua chiếc bộ đàm analog đang mở kênh nhận.
Đột nhiên, tai phải của Anh Thư giật mạnh.
Một tiếng động cơ xe tuần tra bọc thép hạng nặng của Lực lượng Công lý-Tech gầm rú vang lên từ phía đại lộ ranh giới. Tiếng xích sắt nghiến trên mặt đường ướt sũng dội qua vách bê tông cống ngầm, tạo ra những rung động cơ học truyền thẳng vào lòng bàn chân anh.
"Hùng đang tăng cường lực lượng tuần tra về phía Tây," Anh Thư lẩm lẩm, gương mặt anh co rúm lại vì một cơn đau nhói từ màng nhĩ trái đang rỉ máu. Anh đưa tay lên bấm nút bộ đàm, khàn giọng cảnh báo: "Hoàng, dừng lại ngay lập tức! Nép vào tòa nhà bưu điện cũ phía bên trái cậu. Có một toán tuần tra đặc nhiệm bọc thép đang áp sát từ hướng Bắc."
Trên mặt đất, Lâm Hoàng lập tức khựng lại ngay khi vừa định bước chân ra khỏi góc tường. Cậu đổ người vào bóng tối của hốc tường bưu điện cũ, giữ cho cơ thể hoàn toàn bất động.
Chỉ ba giây sau, chiếc xe tuần tra bọc thép màu đen mờ của Thiên Lập lướt qua con phố ngay trước mặt cậu. Luồng ánh sáng quét tầm nhiệt từ nóc xe rọi thẳng vào những vách tường kính, để lại những vệt sáng xanh lạnh lẽo rùng rợn. Lâm Hoàng nín thở, hai tay siết chặt lấy chiếc ba lô lót sợi carbon để ngăn chặn mọi sự rò rỉ nhiệt độ cơ thể. Chiếc xe tuần tra di chuyển chậm rãi rồi rẽ khuất vào lối đại lộ.
"An toàn rồi, Hoàng. Di chuyển nhanh lên. Cậu chỉ còn mười lăm phút trước khi cổng hành chính đóng cửa," tiếng Anh Thư vang lên qua bộ đàm, trầm ấm nhưng mang theo sự hối thúc nghẹt thở.
Lâm Hoàng gượng dậy, đôi chân đã mỏi nhừ vì căng thẳng vật lý nhưng cậu vẫn cắn răng chạy tiếp. Cậu vượt qua quảng trường Tự Do cũ, nơi những vết máu của cuộc biểu tình trưa nay đã bị nước mưa axit tẩy rửa sạch sẽ, chỉ còn lại những mảng bê tông loang lổ vết cháy xém của đạn điện cao tần.
Trước mặt cậu, tòa tháp hành chính bằng thép lạnh lẽo của tòa án tối cao cũ vươn thẳng lên trời như một lưỡi gươm xám xịt găm vào những đám mây axit đen kịt.
Hoàng lao qua cánh cửa xoay bằng kính của sảnh hành chính phụ. Không khí vô trùng và mùi ozone lạnh lẽo lập tức bủa vây lấy cậu. Sảnh lớn tối tăm, vắng lặng, chỉ có luồng sáng xanh từ các màn hình tự động hóa quét liên tục dọc theo các hàng ghế xếp.
Cậu tiến về phía hòm thư hành chính tối cao—một thiết bị hình trụ bằng thép không gỉ đặt ở góc sảnh, nơi duy nhất còn giữ lại khe nhận tài liệu vật lý dành cho các thủ tục hiến pháp cổ điển chưa bị số hóa hoàn toàn.
Lâm Hoàng run rẩy mở khóa ba lô, rút ra tờ Đơn phản kháng nghị được viết tay bằng mực tươi trên giấy kraft thô ráp, mang chữ ký mực xanh run rẩy của Lê Văn Tự mà cậu đã lén lấy được trước khi Tự bị chuyển trại.
Cậu đưa tờ đơn vào khe nhận của thiết bị.
Một tiếng *roẹt* khô khốc vang lên. Thiết bị quét quang học bên trong hòm thư bắt đầu kích hoạt, luồng ánh sáng xanh lục quét qua quét lại trên trang giấy để nhận diện chữ ký tươi và nội dung điều khoản hiến pháp 1995.
Trên màn hình nhỏ của hòm thư hành chính, một vòng tròn xoay tròn nhấp nháy liên tục cùng dòng chữ:
[ĐANG XÁC MINH CHỨNG CỨ VẬT LÝ...]
Thời gian như ngừng trôi. Lâm Hoàng đứng lặng người, hai tay bám chặt vào mép bàn thép, mồ hôi lạnh chảy dài xuống cằm. Cậu biết, chỉ cần hệ thống phát hiện ra mối liên kết giữa cậu và Trần Anh Thư—kẻ đang bị truy nã đỏ—cánh cửa sảnh hành chính sẽ lập tức khóa chặt và lực lượng đặc nhiệm của Hùng sẽ ập vào trong vòng ba mươi giây.
[XÁC MINH THÀNH CÔNG: ĐƠN PHẢN KHÁNG NGHỊ HỢP LỆ]
[QUY TRÌNH PHÚC THẨM TỰ ĐỘNG CỦA AI K-01 TẠM THỜI ĐÌNH CHỈ]
[YÊU CẦU CHUYỂN GIAO SANG CHẾ ĐỘ XÉT XỬ THỦ CÔNG CÓ BỒI THẨM ĐOÀN NHÂN DÂN]
Một tiếng *cạch* cơ học vang lên khi tờ đơn giấy rơi tuột xuống hầm lưu trữ an toàn sâu dưới lòng đất. Thiết bị in ra một tấm phiếu xác nhận nhỏ bằng giấy nhiệt.
Lâm Hoàng thở phào nhẹ nhõm, đôi chân cậu run rẩy như muốn quỵ xuống sàn nhà vô trùng. Cậu đã làm được. Cán cân công lý số hóa của Thiên Lập đã bị buộc phải dừng lại trước một kẽ hở luật pháp cổ điển trên giấy.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi của cậu lập tức bị bóp nghẹt.
Màn hình lớn của hòm thư hành chính đột ngột chuyển sang màu đỏ rực rỡ. Tiếng chuông cảnh báo điện tử vang lên ba tiếng khô khốc—*Tít. Tít. Tít.*—khiến lồng ngực Hoàng thắt lại.
Một dòng chữ holographic mới hiện lên, rực sáng lơ lửng giữa không trung:
[CẬP NHẬT LỊCH XÉT XỬ PHÚC THẨM]
[THỜI GIAN: 08:00 SÁNG MAI]
[THẨM PHÁN CHỦ TRÌ: THẨM PHÁN TỐI CAO TRỊNH KHẮC THƯ]
[ĐỐI TƯỢNG BIỆN HỘ: LÂM HOÀNG (LUẬT SƯ TẬP SỰ HẠNG C) - YÊU CẦU TRÌNH DIỆN TRỰC TIẾP]
Lâm Hoàng bàng hoàng nhìn dòng chữ đỏ tươi.
Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư—kẻ thù trực tiếp đã ký quyết định tước bằng của Anh Thư mười năm trước, kẻ đứng sau mọi âm mưu mưu sát và tha hóa hệ thống—sẽ trực tiếp ngồi trên bục xét xử để phán quyết số phận của cậu và Lê Văn Tự vào sáng mai. Hắn sẽ dùng toàn bộ quyền lực hành pháp tối cao của mình để đè bẹp mọi lập luận luật giấy của cậu.
"Anh Thư..." Hoàng khàn giọng nói vào bộ đàm, đôi mắt cậu ngấn nước vì áp lực tột cùng. "Đơn phản đối đã được ghi nhận. Nhưng... Thẩm phán chủ trì phiên phúc thẩm sáng mai chính là Trịnh Khắc Thư."
Dưới lòng đất ngầm tối tăm, Trần Anh Thư đứng lặng người giữa dòng nước thải buốt giá. Luồng ánh sáng cam nhạt từ thiết bị sonar v2 trên thái dương anh khẽ giật mạnh rồi chuyển sang sắc đỏ nhạt đầy cảnh báo.
Anh siết chặt tay vào cây gậy đồng thau, giọng nói khàn khàn nhưng lạnh lùng vang vọng trong lòng cống ngầm:
"Hắn muốn tự mình ra tay để kết thúc trò chơi này. Sáng mai, con quái vật sẽ bước ra khỏi bóng tối, Hoàng. Hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ đối đầu trực tiếp với Thẩm phán tối cao ngay tại thánh đường của hắn."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!