Lệnh Truy Nã Đỏ
Cánh tay của Thẩm phán Nguyễn Thị Bình giơ cao chiếc búa gỗ cẩm lai, dứt khoát gõ xuống mặt bàn nghị án.
*Chát!*
Tiếng gõ thanh mảnh nhưng đanh thép dội thẳng vào những bức tường kính đen vô trùng của phòng xử án Tháp A, đè bẹp hoàn toàn những tiếng rì rầm của hệ thống máy chủ đang quá tải.
"Thay mặt Hội đồng xét xử," giọng Thẩm phán Bình vang lên, run rẩy nhưng kiên định lấn lướt cả tiếng rít cơ học của máy móc. "Tòa tuyên án: Bị cáo Lê Văn Tự không phạm tội giết người. Hủy bỏ toàn bộ các cáo buộc lâm thời của Viện Kiểm Sát Số. Trả tự do ngay lập tức cho bị cáo tại tòa!"
Một tiếng ồ lớn như sóng triều vỡ bờ bùng nổ từ dãy ghế bồi thẩm đoàn nhân dân và những người dự khán. Lê Văn Tự quỵ sụp xuống vành móng ngựa, hai bàn tay thô ráp đan chặt vào nhau, khóc nấc lên như một đứa trẻ. Lâm Hoàng nhảy bật dậy, gạt phăng tập hồ sơ giấy trên bàn, gương mặt trẻ tuổi đỏ bừng vì phấn khích tột độ. Cậu quay sang Trần Anh Thư, định hét lên một tiếng ăn mừng, nhưng nụ cười của cậu lập tức đông cứng.
Anh Thư vẫn đứng sừng sững bên bục biện hộ như một pho tượng đá cổ xưa. Chiếc áo măng tô xám sờn cũ khoác trên đôi vai gầy của anh im lìm không một tiếng động. Thế nhưng, vệt máu tươi bên tai trái của anh đã chảy dài xuống tận cổ áo, nhuộm đỏ một mảng vải xám sẫm. Vết bỏng độ hai sau lưng anh—di chứng tàn khốc từ vụ cháy chung cư Thanh Đa—đang co rút và bỏng rát dữ dội dưới lớp lót sợi carbon do mồ hôi lạnh ngấm vào. Đôi mi nhắm nghiền phía sau chiếc kính râm đen khẽ giật nhẹ.
Thông qua thiết bị sonar v2 cấy ghép ở thái dương đang rít lên những tiếng rè rè đau đớn, Anh Thư không nghe thấy tiếng hân hoan của đám đông. Trong bóng tối vô tận của trí não anh, thế giới âm thanh chỉ còn là một chuỗi dao động nhấp nháy hỗn loạn. Anh "nhìn" thấy nhịp tim của Lê Văn Tự đang hạ dần từ 160 xuống mức an toàn, nhưng ở hướng ngược lại, tiếng gõ phím điên cuồng của Nguyễn Tiến Dũng ở hàng ghế kỹ thuật đã đột ngột dừng lại. Thay vào đó là một âm thanh cơ học lạnh lẽo khác: tiếng lẫy khóa của các khẩu súng phóng điện cao tần đang được gạt chốt.
"Anh Thư... chúng ta làm được rồi!" Lâm Hoàng ghé sát tai anh thì thầm, giọng run lên vì nghẹn ngào.
"Chưa đâu, Hoàng," Anh Thư khàn giọng trả lời, vệt máu bên tai khẽ khô lại thành một đường sẫm màu. "Hộp sắt. Giữ chặt lấy chiếc hộp sắt."
Lâm Hoàng giật mình, lập tức ôm chặt lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường đặt trên bàn biện hộ. Bên trong chiếc lồng Faraday tự chế bằng thép dày lót đồng ấy là Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995 và tập bản thảo nghiên cứu của cha Thư—những di sản vật lý duy nhất chưa bị Thiên Lập chạm vào.
Đúng lúc đó, toàn bộ hệ thống chiếu sáng holographic màu xanh neon dịu nhẹ của phòng xử án đột ngột vụt tắt.
Một giây im lặng chết chóc bao trùm. Rồi, những luồng sáng đỏ rực rỡ, chói gắt bùng lên từ các góc tường. Tiếng còi báo động rú lên liên hồi—*U u... u u*—như tiếng gầm rú của một con quái vật sắt thép bị chọc giận. Trên màn hình holographic khổng lồ phía sau bục thẩm phán, biểu tượng cán cân công lý của Thiên Lập biến mất, thay thế bằng một dòng chữ đỏ tươi như máu, nhấp nháy liên tục cùng tiếng chuông cảnh báo cấp độ tối cao:
[CẢNH BÁO AN NINH QUỐC GIA: LỆNH TRUY NÃ ĐỎ]
[ĐỐI TƯỢNG: TRẦN ANH THƯ - CỰU LUẬT SƯ HẠNG F]
[TỘI DANH: PHÁ HOẠI HỆ THỐNG AN NINH TƯ PHÁP SỐ, NGỤY TẠO CHỨNG CỨ VÀ XÂM NHẬP HỆ THỐNG CAO CẤP TRÁI PHÉP]
[MỨC ĐỘ NGUY HIỂM: TỐI CAO - CHO PHÉP SỬ DỤNG VŨ LỰC CƯỠNG CHẾ NGAY LẬP TỨC]
Từ đỉnh tháp kính chọc trời của Tập Đoàn Tư Pháp Thiên Lập cách đó ba cây số, Trùm tài phiệt Tiêu Kiến Quốc đang đứng trước tấm cửa kính tràn viền nhìn xuống thành phố chìm trong mưa axit. Gương mặt gã không một chút gợn sóng, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu luồng sáng đỏ từ chiếc máy tính lượng tử cầm tay. Trên màn hình, gã vừa nhấn nút xác nhận chữ ký số tối cao của mình lên lệnh truy nã đỏ.
"Một biến số nhiễu loạn thú vị," Tiêu Kiến Quốc lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp vô cảm. "Nhưng trò chơi đến đây là đủ rồi. Quét sạch hắn khỏi hệ thống."
Tại phòng xử án, hỗn loạn bùng nổ.
"Yêu cầu tất cả công dân giữ nguyên vị trí!" Tiếng loa phóng thanh của tòa tháp rít lên chói tai. Cánh cửa thép dày của phòng xử án Tháp A xoạch mở. Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng dẫn đầu một toán đặc nhiệm của Lực Lượng Công Lý-Tech xông vào. Những bộ giáp đen mờ chống đạn va vào nhau lách cách, khuôn mặt họ che kín sau những chiếc mặt nạ đồng thau lạnh lẽo, những luồng sáng đỏ từ kính quét hồng ngoại trên mũ giáp rọi quét điên cuồng khắp phòng.
"Bắt giữ Trần Anh Thư ngay lập tức!" Đội trưởng Quân hét lớn, tay lăm lăm khẩu súng phóng điện cao tần.
Lâm Hoàng lập tức bước lên phía trước, dùng thân hình trẻ tuổi của mình chắn ngang giữa Anh Thư và họng súng của đặc nhiệm. Cậu giơ cao chiếc thẻ hành nghề luật sư mới cứng, hét lớn:
"Phản đối! Thân chủ của tôi vừa được tuyên trắng án! Trần Anh Thư là trợ lý pháp lý hợp pháp của tôi trong phiên tòa này! Các người không có quyền bắt giữ bất kỳ ai khi chưa có lệnh của Thẩm phán chủ trì!"
"Tránh ra, luật sư tập sự Hạng C!" Gã đặc nhiệm đi đầu không thèm nhìn chiếc thẻ, thô bạo vung báng súng nện thẳng vào ngực Lâm Hoàng.
*Bốp!*
Lâm Hoàng đau đớn rên lên một tiếng, cơ thể bị hất văng sang một bên, đập mạnh vào cạnh bàn biện hộ. Chiếc thẻ hành nghề rơi tuột khỏi tay gã, bị gót giày bọc thép của đặc nhiệm chà đạp không thương tiếc dưới sàn nhà.
"Hoàng!" Anh Thư khẽ gọi. Nhờ thính giác sonar v2, anh cảm nhận được cú ngã của Hoàng và quỹ đạo di chuyển của ba gã đặc nhiệm đang lao về phía mình.
Anh Thư không lùi lại. Anh chộp lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường từ tay Hoàng, khoác chiếc áo măng tô lót sợi carbon lên vai, rồi gõ mạnh đầu gậy đồng thau xuống sàn—*Cộc!*
Luồng sóng âm phản hồi dội lại vẽ nên một sơ đồ thoát hiểm khẩn cấp trong não bộ anh. Phía sau bục thẩm phán, Thẩm phán Bình đang cố gắng dùng thân hình mình để cản đường một toán đặc nhiệm khác, tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi hướng về phía cửa thoát hiểm hành chính phía sau.
"Đi lối này, Thư!" Tiếng gọi khàn khàn của Ông Bảy Bản Đồ vang lên qua chiếc máy bộ đàm analog tần số thấp giấu trong cổ áo măng tô của anh. "Tôi đã mở sẵn lối thoát ngầm sau tòa án cũ! Nhanh lên!"
Anh Thư lướt đi. Dù mù hai mắt, chuyển động của anh trong bóng tối chập chờn của phòng xử án còn nhanh hơn cả những kẻ sáng mắt. Anh lách qua khe hở giữa hai chiếc bàn nghị án, tránh né một cú chụp hụt của gã đặc nhiệm đi đầu trong gang tấc. Lớp lót sợi carbon của chiếc áo măng tô ngăn chặn hoàn toàn các thiết bị quét tầm nhiệt trên mũ giáp của đặc nhiệm, biến anh thành một bóng ma vô hình lướt đi giữa những luồng sáng đỏ.
Khi Anh Thư lao ra khỏi cánh cửa hậu của tòa án tối cao cũ, cơn mưa axit tầm tã của Tân Khánh Đô lập tức dội xuống người anh. Những giọt nước mưa lạnh buốt, mang theo vị chua xè của hóa chất, ngấm qua lớp vải áo sờn rách, chạm vào vết bỏng sau lưng khiến anh rùng mình đau đớn.
Nhưng cảnh tượng bên ngoài quảng trường tòa án mới thực sự là một cơn địa chấn.
Hàng ngàn cư dân của Khu ổ chuột Tân Bình và các thành viên của Nghiệp Đoàn Lao Động Tân Bình đã đứng kín quảng trường dưới cơn mưa xối xả. Họ mặc những bộ quần áo lao động rách nát, đầu đội nón lá sờn cũ hoặc những mảnh ni-lông che tạm. Khi thấy Anh Thư bước ra từ cửa hậu với vệt máu trên tai và chiếc hộp sắt trước ngực, đám đông bùng nổ.
"Bảo vệ luật sư Thư!"
"Thiên Lập ngụy tạo chứng cứ! Trả lại công lý cho người nghèo!"
Tiếng hét vang dội của hàng ngàn con người hòa cùng tiếng mưa rơi tạo nên một bức tường âm thanh khổng lồ, làm tê liệt hoàn toàn các cảm biến âm thanh định vị của bầy drone tuần tra đang bay lượn trên đầu.
Đội trưởng Quân dẫn theo toán cảnh sát dã chiến đuổi sát gót Anh Thư ra đến bậc thềm đá. Nhưng ngay khi họ định lao xuống, Nghiệp đoàn lao động Tân Bình đã tràn ra. Họ liên kết cánh tay lại với nhau, vai kề vai, ngực sát ngực, tạo thành một bức tường người khổng lồ, vững chắc dưới làn mưa axit.
"Tránh ra! Cản trở lực lượng hành pháp sẽ bị trừ sạch Điểm Công Dân và khép tội phản loạn!" Đội trưởng Quân hét lớn qua bộ lọc âm thanh, giơ cao khẩu súng phóng điện.
"Trừ đi! Điểm công dân của chúng tôi vốn đã bằng không từ lâu rồi!" Một người thợ bốc xếp cảng sông gào lên, đứng chắn ngay trước họng súng của Quân. "Hôm nay các người muốn bắt luật sư Thư, thì phải bước qua xác của hàng vạn dân nghèo Tân Bình này!"
Bức tường người dâng lên như sóng triều, đẩy lùi những lá chắn thép của cảnh sát dã chiến. Tiếng dùi cui điện nổ lách tách, tiếng súng phóng điện cao tần bắt đầu phát ra những luồng sáng trắng xanh chói mắt, nhưng đám đông không hề lùi bước. Họ chấp nhận chịu đựng những luồng điện giật tê dại, chấp nhận máu và nước mưa hòa lẫn dưới chân, chỉ để giữ chặt khoảng trống cho vị luật sư mù.
Trong khoảnh khắc bi tráng ấy, Anh Thư cảm nhận được toàn bộ sự rung động của đất trời và lòng người. Sóng âm sonar v2 vẽ nên hình ảnh những cánh tay gầy guộc nhưng rắn chắc đang đan chặt vào nhau dưới mưa, những gương mặt sạm nắng nhưng ngập tràn đức tin và lòng dũng cảm. Lòng dân—tấm lá chắn lớn nhất và duy nhất của anh—đang đứng vững trước bạo quyền công nghệ.
"Thư! Lối này!"
Tiếng gậy tre gõ mạnh xuống mặt đường bê tông của Ông Bảy Bản Đồ vang lên từ góc hẻm tối phía sau phế tích tòa án cũ. Anh Thư lướt nhanh theo hướng âm thanh, bước chân dứt khoát vượt qua những vũng nước mưa axit sủi bọt.
Ông Bảy Bản Đồ, dáng người thấp bé, da sạm đen, đang dùng tàn lực kéo mở một nắp cống bằng gang nặng nề dẫn xuống Hệ thống thoát nước thời Pháp.
"Xuống nhanh! Đặc nhiệm của Quân đang chuẩn bị dùng hơi cay phong tỏa toàn khu vực!" Ông Bảy hét lên.
Anh Thư ôm chặt chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường trước ngực, cúi người lướt xuống hầm ngầm tối tăm ngay trước khi một luồng đạn điện cao tần xé rách màn mưa, găm sột soạt vào bức tường gạch ngay phía trên đầu anh.
*Ầm!*
Chiếc nắp cống bằng gang nặng nề sập xuống, khóa chặt mọi luồng ánh sáng đỏ và tiếng còi báo động của siêu đô thị ở phía trên.
Không gian dưới hầm ngầm chìm vào một sự câm lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng nước thải buốt giá chảy rào rào dưới chân và tiếng thở dốc nặng nề của Anh Thư. Mùi ẩm mốc, mùi bùn đất và khí metan nồng nặc bủa vây lấy các giác quan của anh. Anh Thư tựa lưng vào vách gạch vòm rêu phong của đường hầm thời Pháp cổ kính. Anh đưa tay vào trong áo măng tô, lướt những đầu ngón tay nhạy bén lên lớp bìa da sờn rách của tập bản thảo của cha.
Chiến thắng lịch sử của Lê Văn Tự tại tòa đã tạo ra một vết nứt không thể hàn gắn trên bức tường hoàn hảo của AI Thiên Lập. Nhưng cái giá phải trả quá đắt: anh chính thức trở thành tội phạm truy nã đỏ, văn phòng luật cũ bị niêm phong, và anh phải rời bỏ cuộc sống trên mặt đất để bước vào bóng tối vĩnh viễn.
Anh Thư siết chặt tập bản thảo trong tay, đôi mắt mù nghiêm nghị hướng về phía sâu thẳm của đường ngầm tối tăm.
"Cha ơi," Anh Thư thì thầm vào bóng tối, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một lời thề sắt đá. "Con đã đi được bước đầu tiên. Dù phải sống dưới lòng đất này cả đời, con cũng sẽ lật tẩy kẻ đứng sau điều khiển thuật toán, khôi phục lại công lý thực sự cho con người."
Anh Thư nhấc cây gậy đồng thau lên, gõ nhẹ xuống lòng cống tối đen, lặng lẽ bước đi vào hành trình mới của Cấp 2.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!