Nhịp Tim Trong Phòng Tối
Khi dòng lệnh cổ điển Lex-1995-Article-42 được Lâm Hoàng nhấn gửi từ căn gác lửng chật hẹp ở khu ổ chuột Tân Bình, cả hệ thống phán quyết tự động của siêu đô thị Tân Khánh Đô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Chiếc drone tuần tra hạng nặng ngoài ngõ bỗng khựng lại giữa không trung, luồng sáng laser đỏ rực quét trên người Lê Văn Tự nhấp nháy liên tục rồi chuyển sang màu vàng cam cảnh báo. Thời gian đếm ngược đông cứng ở con số [00:02] đầy nghẹt thở. Một kẽ hở hiến pháp chưa từng bị số hóa từ ba mươi năm trước đã buộc thuật toán tối cao của Tập đoàn Thiên Lập phải tạm dừng quy trình hành quyết lâm thời. Lê Văn Tự không bị bắn điện tại chỗ, nhưng gã lập tức bị áp giải về Phòng Giam Số 4 dưới tầng hầm Tháp A của Tòa án Số để chờ xác minh thủ tục.
Sáng hôm sau, bầu trời Tân Khánh Đô vẫn bị che phủ bởi những đám mây axit xám xịt. Lâm Hoàng bước đi trên hành lang lát đá lạnh lẽo của Tháp A, bước chân cậu vang lên những tiếng cồm cộp bất an. Đi bên cạnh cậu là Trần Anh Thư. Chiếc áo măng tô xám sờn cũ khoác trên đôi vai gầy của vị cựu luật sư mù, mắt anh đeo kính râm đen che đi vết sẹo cấy ghép sonar, tay cầm cây gậy dẫn đường bằng đồng thau gõ nhẹ xuống mặt sàn theo nhịp điệu đều đặn. Thư đang ngụy trang dưới tư cách trợ lý pháp lý của Hoàng. Để lọt qua ba tầng an ninh nghiêm ngặt của tòa tháp công nghệ, Hoàng đã phải sử dụng Thẻ Khách Buồng Tuyên Án Tháp A – tấm thẻ vật lý duy nhất mà cậu có thể đăng ký lậu thông qua tài khoản luật sư tập sự của mình.
"Xác nhận danh tính: Lâm Hoàng, Luật sư tập sự Hạng C. Trợ lý đi kèm: Trần Anh Thư, công dân khiếm khuyết Hạng F," tiếng giọng nói tổng hợp vô cảm của máy quét sinh trắc học vang lên tại cửa kiểm soát cuối cùng. Luồng sáng laser xanh quét qua võng mạc của Hoàng và chiếc kính râm của Thư.
Một tiếng "tít" khô khốc vang lên. Cánh cửa thép dày mười phân trượt sang bên cạnh, mở ra một hành lang u tối dẫn xuống lòng đất.
Lâm Hoàng thở phào một hơi cực nhẹ, nhưng lòng bàn tay cậu đã ướt đẫm mồ hôi. Cậu khẽ liếc nhìn người đàn ông mù bên cạnh. Anh Thư vẫn giữ một khuôn mặt tĩnh lặng như nước hồ mùa thu, không một gợn sóng sợ hãi.
Phòng Giam Số 4 hiện ra cuối hành lang như một cái hộp bê tông đúc nguyên khối, lạnh lẽo và cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Nơi này được thiết kế để cách âm tuyệt đối, xung quanh tường là các lớp cảm biến nhịp tim và sóng não chạy ngầm, không ngừng truyền dữ liệu sinh trắc học của phạm nhân về máy chủ trung tâm của Thiên Lập.
Khi cánh cửa phòng giam khép lại sau lưng họ với một tiếng "xoạch" nặng nề, không gian lập tức rơi vào sự im lặng đến rợn người. Chỉ có tiếng o o đều đều của hệ thống thông gió và mùi ozone nồng nặc pha lẫn mùi rỉ sét ẩm ướt.
Lê Văn Tự ngồi đó, bị khóa chặt vào chiếc ghế thép nặng nề đóng chặt xuống sàn. Gã mặc bộ quần áo tù nhân màu cam xám sờn rách, thân hình vạm vỡ của một gã công nhân bốc xếp cảng sông giờ đây co rúm lại, đầu tóc bù xù rũ rượi. Đôi bàn tay gã run rẩy không ngừng, chiếc còng điện tử trên cổ tay thỉnh thoảng lại nhấp nháy ánh sáng xanh lam dịu nhẹ – một lời cảnh báo rằng nếu gã có bất kỳ hành vi bạo lực nào, một luồng điện cao tần sẽ lập tức kích hoạt.
"Ai đó...?" Tự ngẩng đầu lên, giọng gã khản đặc, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và hoảng loạn quét qua hai người mới bước vào. Khi nhìn thấy chiếc thẻ hành nghề trên ngực Lâm Hoàng và cây gậy đồng thau của Anh Thư, ánh mắt gã lập tức chuyển từ hy vọng sang một sự cay đắng tột cùng. "Luật sư...? Lại là luật sư con người sao? Vô ích thôi... Mấy người đến đây làm gì? Để làm cảnh cho cái máy ngoài kia à? Cái máy đó đã bảo tôi giết người! Nó có số liệu, nó có video! Luật sư con người thì làm được cái gì chống lại nó chứ?"
Tự gầm lên, tiếng xích sắt va vào vành ghế thép vang lên những tiếng loảng xoảng chói tai trong không gian hẹp. Gã thở dốc, lồng ngực phập phồng liên tục, đầy sự phòng thủ và tuyệt vọng của một con thú bị dồn vào đường cùng.
Lâm Hoàng run tay, cậu vội vàng rút chiếc máy tính bảng thông minh ra định ghi chép thông tin thân chủ. Nhưng ngay khi màn hình vừa bật lên, một biểu tượng cảnh báo mất kết nối màu đỏ đã hiện ra nhấp nháy. Hệ thống an ninh của Phòng Giam Số 4 đã chặn hoàn toàn mọi sóng Wi-Fi và dữ liệu di động để ngăn chặn rò rỉ thông tin.
"Anh Thư... máy tính bảng bị khóa mạng rồi," Hoàng thì thầm, giọng đầy lo lắng. "Tôi không thể truy cập vào hồ sơ số hóa của vụ án để đối chiếu lời khai."
"Cất nó đi, Hoàng," Anh Thư nói chậm rãi, giọng anh trầm ấm và điềm tĩnh một cách lạ kỳ giữa bầu không khí căng thẳng. "Trong căn phòng này, công nghệ của họ là vua, nhưng những thứ thô sơ nhất lại là vũ khí của chúng ta. Dùng sổ giấy và bút mực đi. Máy móc không thể rà quét những gì được viết bằng tay trên giấy bản."
Lâm Hoàng khựng lại một nhịp, rồi vội vàng cất chiếc máy tính bảng đắt tiền vào ba lô, rút ra một cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ và một chiếc bút mực kim tinh. Tiếng ngòi bút chạm nhẹ vào trang giấy ráp vang lên một âm thanh nhỏ bé nhưng rõ ràng, như một lời khẳng định sự hiện diện của con người.
Anh Thư bước lên một bước, cây gậy đồng thau chạm nhẹ xuống sàn nhà để định vị khoảng cách. Anh nhắm mắt lại dưới lớp kính râm đen. Lúc này, anh không cần chiếc kính sonar phát sóng siêu âm hoạt động quá công suất, bởi tiếng ồn đô thị đã bị chặn đứng bên ngoài bức tường bê tông dày. Trong không gian cách âm hoàn hảo của Phòng Giam Số 4, thính giác dị biệt của Thư bắt đầu được giải phóng.
Anh nghe thấy tiếng máy điều hòa rít nhẹ ở góc phòng, tiếng ngòi bút của Hoàng di chuyển trên giấy, và đặc biệt nhất là tiếng nhịp tim của Lê Văn Tự.
*Thịch-thịch-thịch-thịch...*
Nhịp tim của Tự đang đập với tần số cực cao, khoảng 125 nhịp mỗi phút. Đó là nhịp tim của một người đang trong trạng thái hoảng loạn tột độ, cơ thể tràn ngập adrenaline do sợ hãi sinh tử, chứ không phải nhịp tim bình ổn, lạnh lùng của một kẻ sát nhân vừa thực hiện một vụ mưu sát có tính toán.
Để có thể tập trung thính giác đến mức cực hạn và triệt tiêu tiếng ồn sinh học của chính mình, Anh Thư bắt đầu áp dụng kỹ thuật Kiểm Soát Nhịp Tim Dưới 60. Anh hít vào thật sâu bằng cơ hoành trong bốn giây, giữ hơi thở trong bảy giây, rồi chậm rãi thở ra trong tám giây. Nhịp tim của vị cựu luật sư mù bắt đầu giảm dần, từ 75 xuống 68, rồi dừng lại ở mức 55 nhịp mỗi phút. Sự tĩnh lặng từ cơ thể Thư tỏa ra như một làn sương lạnh, vô hình trung xoa dịu bầu không khí căng thẳng trong phòng giam.
"Anh Tự," Thư lên tiếng, tông giọng anh trầm xuống một quãng tám, mang theo một sự thấu cảm sâu sắc. "Tôi biết anh đang sợ hãi. Tôi cũng biết anh tin rằng hệ thống phán quyết tự động của Thiên Lập là tuyệt đối không thể sai lầm. Nhưng máy móc chỉ là những cỗ máy tính toán dựa trên dữ liệu đầu vào. Nếu dữ liệu đầu vào bị kẻ xấu can thiệp, phán quyết của nó sẽ trở thành một trò lừa dối tàn bạo. Tôi không đến đây để bảo vệ một kẻ giết người. Tôi đến đây để tìm sự thật. Và nhịp tim của anh đang nói với tôi rằng, anh không phải là kẻ ra tay sát hại Giáo sư Trần Hoài Nam."
Lê Văn Tự khựng lại. Gã trố mắt nhìn người đàn ông mù trước mặt. Sự điềm tĩnh và những lời nói đánh trúng tâm lý của Thư như một gáo nước lạnh dội vào cơn hỏa hoạn trong lòng gã.
"Làm sao... làm sao ông biết?" Tự lắp bắp, nhịp tim của gã khẽ giảm xuống còn 110 nhịp mỗi phút. "Cái máy đó... nó bảo camera an ninh ghi nhận tôi đã chạy ra khỏi cảng sông ngay sau khi Giáo sư Nam bị đâm. Nó bảo dấu vết sinh học của tôi bám đầy trên hiện trường!"
"Hãy mô tả lại cho tôi nghe," Anh Thư nghiêng đầu nhẹ, thính giác của anh khóa chặt vào thanh quản của Tự để thực hiện kỹ thuật Đọc Vị Tần Số Giọng Nói. "Đêm qua, tại cảng sông, anh đã thấy những gì? Hãy nói thật chi tiết, đừng bỏ sót bất kỳ âm thanh hay hình ảnh nào."
Tự nuốt nước bọt một cái ực, tiếng nước bọt trượt qua cổ họng gã vang lên rõ mồn một trong không gian cách âm. Gã nhắm mắt lại, ký ức kinh hoàng đêm qua ùa về.
"Đêm qua... trời mưa rất to. Mưa axit làm rát cả mặt," Tự bắt đầu kể, giọng gã run lên nhưng cao độ giọng nói vẫn giữ ở mức ổn định – dấu hiệu cho thấy gã đang cố gắng tái hiện ký ức thật chứ không phải đang bịa đặt một kịch bản giả mạo. "Tôi được giao ca bốc xếp muộn ở kho số 3 sát bờ sông. Khoảng mười giờ tối, tôi nghe thấy một tiếng động lạ... giống như tiếng kim loại va chạm, rồi tiếng một vật nặng đổ sụp xuống đất ở khu vực bến cảng tối. Tôi cầm chiếc đèn pin cũ đi kiểm tra. Khi ánh sáng đèn pin quét qua... tôi thấy... tôi thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi bạc màu đang nằm bất động trên vũng nước mưa. Máu... máu đỏ ngầu cả một vùng nước xung quanh..."
*Thịch-thịch-thịch-thịch!*
Nhịp tim của Tự đột ngột tăng vọt lên 135 nhịp khi nhắc đến vũng máu. Thư lắng nghe kỹ lưỡng. Sự tăng nhịp tim này đi kèm với một tiếng hít thở nông và dồn dập – đây là phản ứng sinh lý tự nhiên của sự kinh hoàng khi chứng kiến cái chết, hoàn toàn trùng khớp với tâm lý của một nhân chứng vô tội vô tình chạm trán hiện trường vụ án.
"Tôi hoảng quá," Tự tiếp tục, giọng gã nghẹn lại. "Tôi lao đến, quỳ xuống định nâng ông ấy dậy. Tay tôi chạm vào người ông ấy... bám đầy máu. Nhưng khi tôi vừa chạm vào ngực ông ấy, tôi nhận ra... ông ấy đã lạnh ngắt rồi. Đúng lúc đó, tiếng còi hú của drone tuần tra Thiên Lập vang lên sát vách kho. Tôi sợ quá... tôi sợ họ sẽ nghĩ tôi là hung thủ vì tôi là công dân hạng F, điểm công dân của tôi chỉ có 15 điểm sau vụ tranh chấp đất đai năm ngoái. Tôi vứt chiếc đèn pin rồi cắm đầu chạy... chạy bạt mạng..."
"Anh chạm vào người ông ấy khi ông ấy đã lạnh ngắt?" Anh Thư cắt ngang, đôi lông mày anh khẽ nhíu lại dưới lớp kính râm. "Anh có chắc chắn về chi tiết đó không?"
"Chắc chắn!" Tự hét lên, giọng gã cao vút lên đầy kích động. "Tôi làm nghề bốc xếp, tay tôi quanh năm tiếp xúc với sắt thép lạnh, tôi rất nhạy cảm với nhiệt độ. Khi tôi chạm vào ngực Giáo sư Nam, cơ thể ông ấy đã lạnh ngắt như một tảng băng, không còn một chút hơi ấm nào của người sống cả!"
Anh Thư khẽ gật đầu. Trong trí não anh, một mảnh ghép logic quan trọng vừa được khớp vào vị trí. Theo báo cáo sơ bộ của công tố viên số K-01 mà Lâm Hoàng đọc cho anh nghe trước đó, AI Thiên Lập xác định thời gian chết của Giáo sư Trần Hoài Nam là vào lúc 10 giờ 45 phút đêm – trùng khớp với thời điểm Lê Văn Tự bị camera ghi nhận có mặt tại bến cảng. Nhưng nếu cơ thể nạn nhân đã lạnh ngắt khi Tự chạm vào lúc mười giờ tối, điều đó có nghĩa là Giáo sư Nam đã bị sát hại từ trước đó rất lâu.
Sự Chênh Lệch 30 Phút Định Mệnh.
Đó chính là kẽ hở vật lý mà thuật toán của Thiên Lập đã cố ý bỏ qua hoặc bị can thiệp dữ liệu để gán tội cho Tự. AI đã lấy thời điểm camera phát hiện Tự chạy trốn làm thời điểm xảy ra vụ án mạng để hợp thức hóa một kịch bản hoàn hảo.
Nhưng tại sao lại là Lê Văn Tự? Tại sao trong số hàng vạn cư dân nghèo khổ ở khu ổ chuột, thuật toán lại chọn gã công nhân bốc xếp này làm kẻ thế mạng cho vụ ám sát Giáo sư Trần Hoài Nam?
Anh Thư im lặng suy nghĩ. Cây gậy đồng thau trên tay anh khẽ gõ nhẹ xuống sàn nhà một nhịp chậm rãi. Tiếng vang dội lại từ bức tường bê tông giúp anh định vị lại kết cấu căn phòng. Bỗng nhiên, thính giác của anh ghi nhận một âm thanh sột soạt rất nhỏ phát ra từ vùng ngực của Lê Văn Tự. Đó là tiếng vải thô cọ xát vào một vật thể bằng kim loại hoặc nhựa cứng dẹt lơ lửng trước ngực gã.
"Anh Tự, anh đang đeo thứ gì trước ngực vậy?" Thư hỏi, giọng anh mang một sự tò mò sắc bén.
Tự hơi ngỡ ngàng, gã cúi đầu nhìn xuống cổ áo tù nhân của mình. "À... đây là chiếc bùa bình an bằng vải đỏ. Cha nuôi tôi để lại cho tôi trước khi ông ấy mất. Ông ấy bảo chiếc bùa này sẽ bảo vệ tôi khỏi những tai ương của thành phố này..."
"Cho tôi xem chiếc bùa đó được không?" Anh Thư bước tới gần hơn, cây gậy đồng thau dẫn đường dừng lại sát mũi giày của Tự.
Tự ngần ngại một chút, rồi gã dùng đôi tay đang bị còng điện tử khẽ kéo sợi dây chỉ đỏ từ trong cổ áo ra. Một chiếc bùa bằng vải đỏ nhỏ bằng bao diêm, đã bạc màu thời gian và loang lổ những vết dầu mỡ cơ khí hiện ra.
Anh Thư không thể nhìn thấy màu đỏ của chiếc bùa, nhưng khi anh đưa bàn tay gầy gò của mình ra chạm nhẹ vào bề mặt vải thô ráp, xúc giác nhạy bén của các đầu ngón tay anh lập tức cảm nhận được một kết cấu đặc biệt bên trong lớp vải. Có một miếng kim loại mỏng, dẹt, có khía răng cưa nằm ẩn sâu dưới lớp bông của chiếc bùa. Đó không phải là một miếng kim loại cầu an thông thường.
Đó là một chiếc chìa khóa cơ học cổ điển.
Đồng thời, khi ngón tay Thư lướt qua những dòng chữ thêu chỉ vàng đã sờn rách trên mặt bùa, anh nhận ra ba chữ cái dập nổi bằng chỉ thô: *T.H.N.*
Trần Hoài Nam.
Toàn thân Trần Anh Thư như có một luồng điện chạy qua. Chiếc bùa bình an này mang ký tự viết tắt của cha anh.
"Cha nuôi của anh..." Giọng Thư run lên một nhịp cực nhỏ mà chỉ có thính giác của chính anh mới nhận biết được. "Ông ấy tên là gì? Trước đây ông ấy làm nghề gì?"
"Cha nuôi tôi tên là Lê Văn Bảy," Tự trả lời, ánh mắt gã u buồn khi nhắc đến người quá cố. "Trước đây ông ấy làm tài xế xe tải riêng cho một vị thẩm phán cao cấp ở Thượng Tầng. Ông ấy ít khi kể về quá khứ, chỉ bảo vị thẩm phán đó là một người vô cùng chính trực, nhưng đã bị hại chết mười năm trước trong một vụ tai nạn dàn dựng. Cha nuôi tôi sau đó bị sa thải, bị trừ sạch điểm công dân xuống hạng F và phải trốn xuống khu ổ chuột này làm nghề gom phế liệu để nuôi tôi. Ông ấy mất cách đây ba năm vì bệnh phổi..."
Lê Văn Bảy. Người tài xế trung thành của cha anh.
Anh Thư nhắm mắt lại sau lớp kính râm đen, một giọt nước mắt vô hình suýt rớt ra khỏi khóe mắt mù của anh. Ký ức mười năm trước hiện về như một cuốn phim quay chậm trong bóng tối. Đêm xảy ra vụ tai nạn kinh hoàng khiến anh bị mù và cướp đi sinh mạng của mẹ anh, chính chú Bảy là người đã lái chiếc xe tải chở các hòm tài liệu giấy của cha anh đi cất giấu để tránh sự truy quét của Thiên Lập. Chú Bảy đã sống sót, đã trốn xuống khu ổ chuột này và nhận nuôi Lê Văn Tự, âm thầm cất giấu chiếc chìa khóa mật thất của cha anh vào chiếc bùa bình an này để trao lại cho con trai mình.
Thân Thế Thực Sự Của Lê Văn Tự.
Gã không phải là một kẻ xa lạ vô tình bị thuật toán chọn trúng. Thiên Lập, hay đúng hơn là kẻ đứng sau điều khiển thuật toán đứng sau cái chết của cha anh, đã nhận diện được mối liên kết gia đình giữa Tự và người tài xế cũ. Chúng muốn dùng vụ án mạng ngụy tạo này để tiêu diệt Tự – nhân chứng sống cuối cùng nắm giữ manh mối về vị trí cất giấu tài liệu mật của Giáo sư Trần Hoài Nam, đồng thời đóng vĩnh viễn hồ sơ vụ án của cha anh.
"Anh Tự," Anh Thư đặt tay lên vai Tự, lực siết của bàn tay anh mang một sự kiên định và che chở tuyệt đối. "Tôi là Trần Anh Thư. Con trai của Giáo sư Trần Hoài Nam. Cha nuôi của anh – chú Bảy – đã cứu mạng gia đình tôi năm xưa. Và hôm nay, tôi thề trước linh hồn của cha mẹ mình, tôi sẽ dùng mọi kẽ hở của luật pháp giấy này để đưa anh ra khỏi căn phòng tối này một cách hợp pháp. Chúng ta sẽ bắt kẻ đứng sau phải đền tội."
Lê Văn Tự bàng hoàng nhìn Anh Thư. Đôi vai vạm vỡ của gã công nhân bốc xếp khẽ rung lên, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài trên gò má nhem nhuốc. Lòng tin – thứ xa xỉ nhất ở siêu đô thị Tân Khánh Đô này – vừa được thắp lên giữa hai con người bị hệ thống phản bội.
Lâm Hoàng đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc, cậu vội vã dùng bút ghi chép lại những mốc thời gian và chi tiết quan trọng vào cuốn sổ tay giấy. "Anh Thư, nếu thời gian chết thực sự của Giáo sư Nam là trước mười giờ tối, chúng ta cần tìm được báo cáo khám nghiệm tử thi gốc để chứng minh sự chênh lệch nhiệt độ cơ thể nạn nhân. Nhưng báo cáo đó chắc chắn đã bị Thiên Lập số hóa và chỉnh sửa trên máy chủ..."
"Chúng ta sẽ tìm bác sĩ pháp y Ngô Thị Lan," Anh Thư nói, ánh mắt anh hướng về phía cửa phòng giam. "Bà ấy là đồng nghiệp cũ của cha tôi, người duy nhất còn giữ báo cáo khám nghiệm tử thi bằng giấy bản gốc. Chỉ có chứng cứ vật lý mới bẻ gãy được logic giả lập của AI."
Thư định quay người bước đi để chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo, nhưng ngay khi anh vừa xoay gậy đồng thau, thính giác định vị sonar v1 của anh bỗng ghi nhận một tần số âm thanh vô cùng bất thường.
Đó là một tiếng *o o... o o...* cực kỳ mảnh, có tần số khoảng 18kHz – vượt ra ngoài ngưỡng nghe thông thường của tai người nhưng lại hiện lên rõ mồn một trên phổ âm thanh của kính sonar cấy ghép của anh. Âm thanh đó không phát ra từ hệ thống thông gió, cũng không phát ra từ chiếc còng điện tử trên tay Tự.
Nó phát ra từ dưới vành ghế thép nơi Lê Văn Tự đang ngồi.
Anh Thư khựng lại. Anh nghiêng đầu, tập trung thính giác cực hạn để định vị chính xác nguồn phát âm. Tiếng *o o* đó mang một nhịp điệu dao động tuần hoàn của một bộ vi xử lý đang truyền dữ liệu sóng ngắn thời gian thực.
Một thiết bị nghe lén siêu nhỏ.
Toàn thân Anh Thư lạnh toát. Thiết bị đó đang hoạt động dưới vành ghế giam của Tự, ngay sát vị trí gã ngồi. Điều đó có nghĩa là toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi giữa anh, Lâm Hoàng và Lê Văn Tự – từ việc nhắc đến kẽ hở hiến pháp, chiếc bùa bình an chứa chìa khóa mật thất, cho đến danh tính của bác sĩ pháp y Ngô Thị Lan – rất có thể đã bị hệ thống giám sát của Thiên Lập ghi lại toàn bộ.
"Hoàng..." Anh Thư khẽ nói, giọng anh lạnh đi băng giá, tay anh siết chặt lấy đầu gậy đồng thau.
"Có chuyện gì thế, anh Thư?" Hoàng ngơ ngác ngẩng đầu lên khỏi cuốn sổ tay giấy.
Anh Thư không trả lời bằng lời nói. Anh chậm rãi quỳ một chân xuống mặt sàn bê tông lạnh lẽo, giả vờ như bị vấp chân để cúi sát người xuống gầm ghế thép của Lê Văn Tự. Anh đưa bàn tay gầy gò của mình lướt nhẹ dưới vành ghế thép tối tăm.
Đầu ngón tay anh chạm vào một vật thể nhỏ bằng hạt cúc áo, bằng nhựa cứng, bám chặt vào khung thép bằng lực hút nam châm. Vật thể đó đang khẽ rung động nhẹ, phát ra luồng nhiệt lượng sinh học siêu nhỏ bám vào khung kim loại.
Đúng lúc đó, từ phía hành lang ngoài cửa phòng giam, tiếng bước chân rầm rập của Lực Lượng Công Lý-Tech đột ngột vang lên dồn dập, hướng thẳng về phía Phòng Giam Số 4.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!