Phán Quyết Của Lương Tri
Ánh sáng holographic đỏ rực từ avatar của Công tố viên số K-01 nhấp nháy liên tục với tần số cực cao, nhuộm đỏ cả bục nhân chứng nơi Trần Khánh Vy đang quỳ sụp. Tiếng khóc nghẹn ngào của cô em gái vang vọng khắp phòng xử án Tháp A, dội vào những bức tường kính đen vô trùng, tạo nên một sự tương phản tàn nhẫn với những dòng lệnh báo lỗi lạnh lùng đang chạy dọc trên các màn hình giám sát: "Xung đột dữ liệu hành vi cực hạn. Witness Testimony Invalidated."
Lâm Hoàng đứng bên cạnh bục biện hộ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cậu nhìn sang Trần Anh Thư. Vị cựu luật sư mù vẫn đứng im lìm như một pho tượng đá dưới chiếc áo măng tô xám sờn cũ. Tấm lưng gầy của anh khẽ run nhẹ—vết bỏng độ hai từ vụ cháy chung cư Thanh Đa đang rát buốt dữ dội dưới lớp vải lót sợi carbon do mồ hôi lạnh ngấm vào. Nhưng gương mặt anh, che sau chiếc kính râm đen, vẫn giữ một vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ.
Ở phía bên kia, luồng sáng xanh từ K-01 bất ngờ bùng lên dữ dội, áp đảo hoàn toàn ánh đỏ báo động. Giọng nói tổng hợp vô cảm của thuật toán phán quyết vang lên, dõng dạc và vang dội qua hệ thống loa âm thanh lập thể:
"Cảnh báo: Nhân chứng Trần Khánh Vy chịu tác động tâm lý phi tuyến tính. Lời khai bị loại bỏ khỏi mô hình trọng số. Hệ thống kích hoạt quy trình phán quyết dự phòng Tier 2. Dựa trên 100.000 giờ mô phỏng camera an ninh và phân tích hành vi sinh trắc học tại hiện trường, tỷ lệ phạm tội của bị cáo Lê Văn Tự vẫn duy trì ở mức 98%. Hành vi tiếp cận nạn nhân, góc vung tay và hướng di chuyển của bị cáo hoàn toàn khớp với quỹ đạo mưu sát. Bản án tử hình lâm thời được đề xuất giữ nguyên."
Màn hình holographic trung tâm lập tức trình chiếu một đoạn video mô phỏng 3D hiện trường vụ án mạng của Giáo sư Trần Hoài Nam mười năm trước. Trong không gian giả lập màu xanh neon lạnh lẽo, một cái bóng kỹ thuật số mang gương mặt của Lê Văn Tự đang cầm dao đâm thẳng vào ngực nạn nhân.
"Trò hề giả lập của các người đến lúc phải kết thúc rồi," Anh Thư chậm rãi bước lên một bước. Cây gậy dẫn đường bằng đồng thau của anh gõ nhẹ xuống sàn gỗ—*Cộc*.
Tiếng gõ thanh mảnh nhưng dứt khoát vang lên, cắt đôi giọng nói máy móc của K-01. Thiết bị sonar v2 cấy ghép ở thái dương Anh Thư khẽ rung nhẹ, phát ra ánh sáng cam nhạt đặc trưng. Trong bóng tối vô tận của trí não anh, thế giới xung quanh hiện lên bằng những dải sóng âm màu cam nhạt sắc nét. Anh cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập ở mức 130 lần/phút của Lê Văn Tự trong vành móng ngựa, tiếng thở gấp gáp của bồi thẩm đoàn nhân dân ở dãy ghế phía trên, và đặc biệt là tiếng gõ phím lạch cạch liên tục từ hàng ghế kỹ thuật phía sau—nơi kỹ sư tối ưu hóa AI Nguyễn Tiến Dũng đang điên cuồng tìm cách vá lỗi hệ thống.
"Thưa Thẩm phán Bình, thưa bồi thẩm đoàn nhân dân," Anh Thư dõng dạc nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực lấn lướt cả tiếng rít của máy móc. "Phía công tố số đang cố tình đánh lừa chúng ta bằng một trò chơi điện tử được lập trình sẵn. Nhưng công lý không tồn tại trong những dòng code giả lập. Nó tồn tại trong những chứng cứ vật lý không thể chối cãi của thế giới thực."
Anh Thư đưa tay vào chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường đặt trên bàn biện hộ, chậm rãi nhấc ra cuốn Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995. Cuốn sách dày cộp, ố vàng với những góc bìa da sờn rách hiện diện trước tòa như một di vật cổ đại giữa thánh đường công nghệ.
"Theo Điều 12 của Bộ Luật Giấy 1995 về quyền bất khả xâm phạm thân thể và nghĩa vụ chứng minh thực tế," Anh Thư lướt những đầu ngón tay nhạy bén trên trang giấy ráp, trích dẫn chính xác từng dòng bằng trí nhớ siêu phàm. "Mọi giả thuyết buộc tội của cơ quan tố tụng bắt buộc phải được chứng minh bằng vật chứng vật lý tương thích trực tiếp tại hiện trường. Một mô phỏng xác suất của máy tính không bao giờ được coi là chứng cứ trực tiếp nếu nó mâu thuẫn với các quy luật vật lý sinh học của con người."
"Yêu cầu của biện hộ không có trong cơ sở dữ liệu tố tụng hiện hành của Thiên Lập. Điều khoản năm 1995 đã bị bãi bỏ trong tiến trình số hóa," K-01 lập tức phản hồi, các luồng dữ liệu trên mắt avatar chạy nhanh đến chóng mặt.
"Nó bị bãi bỏ bởi các người, chứ chưa từng bị xóa bỏ trong Hiến pháp tư pháp quốc gia!" Anh Thư đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc khiến cả phòng xử án rùng mình. "Và bây giờ, tôi sẽ cho các người thấy thế nào là chứng cứ vật lý thực tế."
Anh Thư quay sang Lâm Hoàng, khẽ gật đầu. Hoàng lập tức mở túi tài liệu, cẩn thận đặt lên bàn một chiếc túi giấy kraft được niêm phong bằng mực đỏ tươi của văn phòng luật cũ. Bên trong chiếc túi là một ống nghiệm chứa mẫu sáp cơ học màu nâu sẫm.
"Chứng cứ thứ nhất: Báo cáo pháp y thực nghiệm vật lý của bác sĩ Ngô Thị Lan," Anh Thư nói, giọng anh đanh thép. "Vết đâm chí mạng trên ngực của cha tôi—Giáo sư Trần Hoài Nam—là một vết rách mô mềm hình chữ V ngược, xiên một góc 45 độ từ trên xuống dưới. Điều này có nghĩa là gì? Hung thủ bắt buộc phải là một kẻ thuận tay trái, và có chiều cao tối thiểu lớn hơn nạn nhân 10cm. Cha tôi cao 1m75, nghĩa là hung thủ phải cao ít nhất 1m85."
Anh Thư đột ngột chỉ gậy đồng về phía vành móng ngựa:
"Còn bị cáo Lê Văn Tự? Anh ta chỉ cao 1m68, và là một người thuận tay phải hoàn toàn. Quy luật vật lý cơ học của khớp vai và hướng đâm không cho phép một kẻ thấp hơn nạn nhân gần 10cm, thuận tay phải, có thể tạo ra một vết thương hình chữ V ngược xiên góc 45 độ từ trên xuống như vậy! Mô phỏng 3D của K-01 đã cố tình bẻ cong quỹ đạo xương khớp của bị cáo trong giả lập để khớp với kết quả có tội. Đó là một sự ngụy tạo trắng trợn!"
Phòng xử án xôn xao dữ dội. Bồi thẩm đoàn nhân dân bắt đầu rướn người lên, những ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía màn hình giả lập của K-01.
"Phản đối! Chứng cứ pháp y của biện hộ chưa qua kiểm định số hóa của hệ thống Thiên Lập. Có nguy cơ bị làm giả vật lý," Biện lý Phan Minh Hải đứng dậy hét lớn, cố gắng cứu vãn tình thế.
"Làm giả?" Anh Thư cười lạnh. Anh thò tay vào túi áo măng tô, rút ra một vật nhỏ kim loại, đặt mạnh xuống chiếc đĩa thủy tinh trên bàn biện hộ. Một tiếng *Keng* thanh mảnh vang lên, dội vào tai mọi người.
Đó là Đầu Đạn Đồng 9mm Biến Dạng.
"Chứng cứ thứ hai: Đầu đạn súng quân dụng 9mm được tìm thấy găm sâu trong kẽ tường gỗ sồi, ngay phía sau vị trí cha tôi ngã xuống. Vết nứt trên tường đã bị cựu cảnh sát biến chất Ngô Văn Tài lấp đầy bằng sáp keo ngụy trang màu nâu sẫm để xóa dấu vết. Báo cáo hiện trường số hóa của Thiên Lập hoàn toàn bỏ qua đầu đạn này vì nó không nằm trong 'kịch bản' giết người bằng dao bấm của Lê Văn Tự. Sự xuất hiện của một đầu đạn súng quân dụng chứng minh điều gì? Đêm đó, có một sát thủ chuyên nghiệp thuận tay trái, cao trên 1m85 đã nổ súng tại hiện trường!"
Luồng sáng trên avatar của K-01 bỗng nhiên chập chờn. Thuật toán của AI bắt đầu rơi vào một vòng lặp tính toán vô tận khi phải đối mặt với các biến số vật lý chưa từng được số hóa. Chỉ số tin cậy của bản án trên màn hình bắt đầu nhảy loạn xạ: *98%... 85%... 62%... 45%...*
"Cảnh báo: Hệ thống nghẽn mạch xử lý dữ liệu. Ballistic evidence conflict detected," giọng nói của K-01 bắt đầu có những tiếng rè rè nhiễu loạn.
Ở hàng ghế kỹ thuật, Nguyễn Tiến Dũng mồ hôi đầm đìa. Gã điên cuồng gõ phím, cố gắng đẩy một bản vá thuật toán khẩn cấp lên máy chủ tòa án để vá lỗi logic của K-01. Gã muốn nhập đầu đạn 9mm vào danh mục 'vật chứng không hợp lệ' để AI tự động loại trừ.
"Thưa Thẩm phán Bình!" Anh Thư turn đầu về phía bục xét xử, tai trái của anh bắt đầu rỉ ra một vệt máu mỏng—hậu quả của việc thiết bị sonar v2 phải hoạt động quá công suất để lọc tiếng ồn từ máy tính của Dũng. "Kỹ sư của Thiên Lập đang cố tình can thiệp vào hệ thống dữ liệu ngay giữa phiên tranh tụng trực tiếp để ngụy tạo bản vá lỗi! Đây là hành vi vi phạm nghiêm trọng quy trình tư pháp công bằng!"
Thẩm phán Nguyễn Thị Bình nhìn vệt máu chảy dọc từ thái dương của Anh Thư xuống cằm, rồi nhìn sang gương mặt hoảng loạn của Nguyễn Tiến Dũng. Lương tri của một người thẩm phán từng là học trò của Giáo sư Nam trỗi dậy mạnh mẽ trong lồng ngực bà. Bà đập mạnh chiếc búa gỗ xuống bàn:
"Yêu cầu kỹ sư Nguyễn Tiến Dũng dừng ngay mọi thao tác trên hệ thống! Tòa từ chối ghi nhận mọi bản vá khẩn cấp của Thiên Lập trong phiên xử này. Quy trình tranh tụng trực tiếp phải được tôn trọng tuyệt đối!"
Nguyễn Tiến Dũng rụng rời tay chân, chiếc bàn phím cảm ứng trước mặt gã bị khóa chặt.
"Và chứng cứ cuối cùng," Anh Thư dõng dạc nói, tay anh giơ cao chiếc đĩa mềm chứa Dữ Liệu Nhịp Tim Thô (ECG Raw Data) của Lê Văn Tự. "Đây là dữ liệu nhịp tim gốc của bị cáo vào đêm xảy ra án mạng, được trích xuất trực tiếp trước khi thuật toán của Thiên Lập tiến hành 'làm sạch'. Vào lúc 10 giờ 15 phút đêm—thời điểm cha tôi tử vong thực tế được chứng minh bằng chiếc đồng hồ Seiko dừng lại của ông—nhịp tim của Lê Văn Tự đột ngột tăng vọt lên 160 lần/phút với biểu đồ hoảng sợ tột độ của một người vô tình phát hiện ra xác chết, hoàn toàn không phải nhịp tim ổn định, lạnh lùng của một kẻ ra tay sát hại dã man!"
Anh Thư bước lên sát vành móng ngựa, giọng nói của anh như sấm truyền giữa phòng xử:
"Lê Văn Tự không phải là hung thủ! Anh ta chỉ là một con tốt thế mạng tội nghiệp bị hệ thống thuật toán tàn bạo của các người gán nhãn để bưng bít cho tội ác của một kẻ khác!"
*Rắc.*
Một tiếng động lớn vang lên từ hệ thống holographic trung tâm. Avatar của K-01 hoàn toàn vỡ vụn thành những mảnh sáng xanh vụn vặt rồi biến mất. Màn hình lớn hiển thị dòng chữ đỏ rực rỡ chiếm toàn bộ không gian: *"System Failure. Conviction Rate: 0%."*
Phòng xử án chìm vào một sự im lặng tĩnh mịch đến nghẹt thở. Cả khán phòng không một tiếng động.
Rồi, từ dãy ghế của bồi thẩm đoàn nhân dân, một người đàn ông trung niên mặc áo lao động sờn cũ chậm rãi đứng dậy. Tiếp theo đó là một phụ nữ, rồi một người trẻ tuổi. Chỉ trong vòng mười giây, toàn bộ bồi thẩm đoàn nhân dân đồng loạt đứng lên, những cánh tay của họ giơ cao biểu quyết trắng án cho Lê Văn Tự trước sự bất lực hoàn toàn của hệ thống công tố số Thiên Lập.
Thẩm phán Nguyễn Thị Bình run run cầm chiếc búa tòa án bằng gỗ cẩm lai cổ điển, ánh mắt bà hướng về phía Anh Thư với một sự kính trọng sâu sắc từ tận đáy lòng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!