Nhạc nềnSakuya2

Lương Tâm Giấy Trỗi Dậy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa axit rơi lộp bộp trên những mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột Tân Bình dường như bị nuốt chửng bởi một thứ âm thanh khác, mạnh mẽ và sục sôi hơn gấp bội. Đó là tiếng bước chân của hàng ngàn con người đang đổ về quảng trường trước tòa án.


Dưới sự điều phối của Hoàng Thùy Linh, phong trào tự phát của những cư dân nghèo Hạ Tầng đã biến thành một làn sóng người khổng lồ. Trên tay họ, những tờ đơn màu xám thô ráp, in mực đen lem nhem từ xưởng in lậu của Võ Văn Quyết được truyền tay nhau với tốc độ chóng mặt. Đó là những tờ truyền đơn của chiến dịch "Mồi Nhử Dư Luận Ngoại Tuyến", vạch trần bộ mặt thật của hệ thống tư pháp số hóa Thiên Lập. Những trang giấy không chứa chip định vị, không có mã QR, hoàn toàn vô hình trước các thuật toán rà quét của siêu máy tính trung tâm, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân của lòng dân đang phẫn nộ.


Bên trong phòng xử án của Tòa án Số Tháp A, bầu không khí lại hoàn toàn đối lập. Sự lạnh lẽo bao trùm không gian bởi ánh sáng holographic xanh buốt phát ra từ avatar của Công tố viên số K-01. Trần Anh Thư đứng thẳng bên cạnh bục biện hộ của Lâm Hoàng. Anh mặc chiếc áo măng tô xám sờn cũ, vết bỏng độ hai sau lưng vẫn nhói lên từng cơn đau rát buốt dưới lớp vải lót sợi carbon mỗi khi anh cử động. Đôi mắt mù của anh che sau chiếc kính râm đen, hướng thẳng về phía vành móng ngựa nơi Lê Văn Tự đang run rẩy đứng đó.


Màng nhĩ của Anh Thư, sau hai mươi tiếng câm lặng tuyệt đối nhờ liều thuốc kháng viêm liều cao của bác sĩ Hồng, giờ đây đã hồi phục phần nào. Dù tai trái vẫn còn tiếng ù rền rĩ như sóng biển, thiết bị sonar v2 cấy ghép ở thái dương của anh đã hoạt động trở lại. Trong bóng tối vô tận của trí não, thế giới hiện lên bằng những dải sóng âm màu cam nhạt sắc nét. Anh cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập ở mức 110 lần/phút của Lâm Hoàng bên cạnh, tiếng thở hụt hơi của bồi thẩm đoàn nhân dân ở dãy ghế phía trên, và đặc biệt là tiếng bước chân dứt khoát nhưng nặng trĩu đang tiến vào từ phía cửa hông.


Đó là Trần Khánh Vy.


Vy Vy bước lên bục nhân chứng. Cô mặc một bộ trang phục đen tối giản, mái tóc buộc cao gọn gàng để lộ gương mặt gầy gò nhưng sắc sảo. Khi cô xuất hiện, luồng dữ liệu holographic từ K-01 lập tức bùng nổ, trình chiếu hàng loạt biểu đồ hành vi và các video cắt ghép nhằm chứng minh Lê Văn Tự chính là hung thủ giết chết Giáo sư Trần Hoài Nam mười năm trước.


"Nhân chứng Trần Khánh Vy, cô có xác nhận những chứng cứ kỹ thuật số này phản ánh đúng hành vi của bị cáo vào đêm xảy ra vụ án?" giọng nói tổng hợp vô cảm của K-01 vang lên, dội vào không gian tĩnh lặng của phòng xử.


Khánh Vy đứng trước bục, đôi bàn tay cô siết chặt vào cạnh gỗ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô nhìn lướt qua Lê Văn Tự, rồi ánh mắt dừng lại trên gương mặt nghiêm nghị của người anh trai mù đang đứng ở phía đối diện. Trong lòng cô, nỗi hận thù mười năm qua được nuôi dưỡng bởi những lời tiêm nhiễm của Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư đang giằng xé dữ dội với sự hoài nghi vừa nhen nhóm.


"Tôi... tôi xác nhận," Vy Vy lên tiếng, giọng cô run rẩy nhưng cố tỏ ra cứng rắn. "Những tài liệu do Thẩm phán Trịnh Khắc Thư cung cấp cho thấy bị cáo đã có mặt tại hiện trường vào thời điểm cha tôi bị sát hại. Trần Anh Thư... anh trai tôi, chỉ vì muốn tìm kiếm danh tiếng giả tạo mà sẵn sàng bào chữa cho kẻ đã giết cha mình. Anh ta đã phản bội gia đình!"


Tiếng xì xào bàn tán vang lên từ hàng ghế khán giả. Lâm Hoàng lo lắng nhìn sang Anh Thư, nhưng vị cựu luật sư mù vẫn đứng im lìm như một pho tượng đá. Anh nhắm mắt, tập trung toàn bộ thính giác thích ứng Sonar để lắng nghe.


*Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.*


Nhịp tim của Khánh Vy đang đập ở mức 135 lần/phút, thanh quản cô co thắt nhẹ tạo ra những rung động tần số cao bất thường trong giọng nói. Anh Thư biết rõ em gái mình đang nói dối dưới áp lực tâm lý cực hạn. Cô đang sợ hãi. Cô đang bị thao túng bởi những chứng cứ giả lập mà Thẩm phán Thư đã nhồi nhét vào đầu cô suốt một thập kỷ qua.


Anh Thư chậm rãi bước lên một bước, tay cầm cây gậy dẫn đường bằng đồng thau gõ nhẹ xuống sàn gỗ. *Cộc.* Tiếng gõ thanh mảnh nhưng dứt khoát vang lên, lập tức dập tắt mọi tiếng xì xào trong phòng xử.


"Thưa Hội đồng xét xử, thưa bồi thẩm đoàn nhân dân," Anh Thư lên tiếng, giọng trầm ấm, điềm tĩnh nhưng mang theo một sức nặng kỳ lạ của sự thấu cảm nhân văn. "Tôi không đứng đây để tranh cãi về những đoạn video giả lập hay những biểu đồ xác suất vô hồn của phía công tố. Tôi đứng đây để nói về sự thật, và về một cô gái đã bị tước đoạt quyền được biết sự thật suốt mười năm qua."


Anh quay mặt về phía Khánh Vy, đôi mắt mù hướng thẳng vào cô như thể anh có thể nhìn thấu tâm can em gái mình.


"Vy Vy, em có nhớ lời dạy đầu tiên của cha khi chúng ta còn nhỏ không? Cha đã nói: 'Luật pháp không phải là những con số cơ học lạnh lùng trên màn hình, luật pháp là tấm khiên bảo vệ phẩm giá con người trước bạo quyền'. Cha chưa bao giờ dạy chúng ta dùng hận thù để phán xét một mạng người khi chưa có chứng cứ vật lý rõ ràng."


"Im đi!" Khánh Vy hét lên, những giọt nước mắt ấm ức bắt đầu tràn ra khỏi khóe mắt cô. "Anh không có quyền nhắc đến cha! Anh đã bỏ rơi tôi, anh đã đi theo những vụ án danh vọng của anh!"


"Anh chưa bao giờ bỏ rơi em, Vy Vy," giọng Anh Thư chùng xuống, đầy xót xa. "Nhưng có kẻ đã cố tình chia cắt chúng ta. Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư nhận em làm con nuôi mười năm trước không phải vì lòng nhân từ. Ông ta làm vậy để cô lập em, để biến em thành một quân cờ tâm lý chống lại anh, ngăn cản anh tiếp cận hồ sơ gốc vụ tai nạn của mẹ và vụ án mạng của cha. Ông ta sợ hãi sự thật."


"Phản đối! Biện hộ đang sử dụng những lập luận tình cảm không hợp lệ và bôi nhọ danh dự của thẩm phán tối cao!" avatar của K-01 nhấp nháy luồng sáng đỏ rực rỡ, cố gắng cắt ngang lời Anh Thư.


Nhưng ngay lập tức, một tiếng hô vang dội từ phía bồi thẩm đoàn nhân dân cất lên: "Hãy để anh ta nói! Chúng tôi muốn nghe sự thật!" Sức ép từ đám đông biểu tình ngoài quảng trường dội qua những khe cửa kính của tòa tháp, khiến ngay cả những thuật toán của K-01 cũng phải mất 0.5 giây để phân tích lại mức độ rủi ro an ninh.


Anh Thư khẽ gật đầu với Lâm Hoàng. Cậu luật sư tập sự nhanh chóng bước lên, kích hoạt máy chiếu của phòng xử án để trình chiếu dữ liệu từ cuộn phim Leica M6 mà nhà báo Hoàng Nam đã tráng khẩn cấp đêm qua.


Màn hình lớn của tòa án bừng sáng. Những hình ảnh đen trắng sắc nét hiện lên: Lê Minh Triết – trợ lý thân cận của Thẩm phán Thư – đang trực tiếp chỉ đạo đặc nhiệm Công lý-Tech đập phá hòm thư công cộng Quận 8 và dùng gót giày chà đạp lên cuộn băng từ vật chứng dưới cơn mưa axit.


"Đây là hình ảnh được chụp hoàn toàn bằng máy ảnh cơ học vật lý vào lúc 4 giờ 45 phút sáng nay," Lâm Hoàng dõng dạc nói. "Kẻ phá hoại chứng cứ chính là trợ lý của người đã cung cấp tài liệu buộc tội cho nhân chứng Trần Khánh Vy. Nếu Thẩm phán Thư công chính, tại sao tay chân của ông ta phải mạo hiểm lạm quyền để tiêu hủy một cuộn băng ghi âm cũ trong bóng tối?"


Gương mặt Khánh Vy hoàn toàn biến sắc. Cô nhìn trân trân vào màn hình, nhận ra gã trợ lý Triết – kẻ vẫn thường xuyên đến nhà cô với vẻ lịch lãm – lại có thể tàn bạo và đê tiện đến thế. Sự hoài nghi bấy lâu nay trong cô vỡ òa thành một sự thật tàn nhẫn.


Anh Thư bước sát lại gần bục nhân chứng, giọng anh trầm ấm nhưng vang vọng:


"Vy Vy, em hãy lắng nghe nhịp tim của chính mình. Em có thực sự tin rằng kẻ đã che giấu hiện trường vụ tai nạn của mẹ, kẻ đã cho người tiêu hủy chứng cứ vật lý đêm qua, lại là người bảo vệ công lý cho cha chúng ta? Hãy nhìn vào Lê Văn Tự – gã công nhân nghèo khổ thuận tay phải này. Cha chúng ta bị sát hại bởi một vết đâm xiên 45 độ từ trên xuống do một kẻ thuận tay trái cao hơn ông thực hiện. Em là một nhà thiết kế đồ họa, em đã nhìn thấy vết rách mô mềm trên bức ảnh gốc. Em biết rõ sự thật mà, đúng không?"


Khánh Vy quỵ xuống bục nhân chứng, hai tay ôm lấy mặt khóc nức nở. Những giọt nước mắt đầm đìa chảy qua kẽ tay cô, gột rửa đi mười năm hận thù và hiểu lầm được xây dựng trên những dải băng tần số giả tạo của Thiên Lập.


"Tôi... tôi từ chối làm chứng," Vy Vy nghẹn ngào nói qua tiếng nấc. "Tôi từ chối tiếp tục làm công cụ cho sự dối trá của Trịnh Khắc Thư. Những chứng cứ số hóa đó... tất cả đều là giả mạo!"


Phòng xử án bùng nổ trong sự hỗn loạn. Luồng sáng xanh trên mắt Công tố viên số K-01 nhấp nháy liên tục với tần số cực cao, màn hình holographic của hệ thống liên tục hiển thị thông báo lỗi: *"Xung đột dữ liệu hành vi cực hạn. Witness Testimony Invalidated."*


Trận chiến tâm lý đã thắng lợi, nhưng ánh sáng đỏ rực từ K-01 bắt đầu quét mạnh lên người Lê Văn Tự, chuẩn bị kích hoạt quy trình phán quyết tự động dựa trên phân tích sinh trắc học cuối cùng của thuật toán.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!