Nhạc nềnSakuya2

Kế Phản Gián

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới mố cầu bê tông cổ ở bán đảo Bình Quới mang một thứ mùi đặc trưng của siêu đô thị Tân Khánh Đô: mùi rỉ sét của sắt thép phế thải, mùi ẩm mốc của nước sông nhiễm phèn, và mùi khét nghẹt của những trận mưa axit kéo dài từ đêm qua. Căn hầm ngầm bỏ hoang này nằm lọt thỏm giữa những rặng dừa nước rậm rạp, một vùng mù công nghệ hoàn hảo mà hệ thống camera holographic của Tập đoàn Thiên Lập chưa từng vươn tới.


Trần Anh Thư nằm nghiêng trên chiếc giường xếp dã chiến dột nát. Hai bên tai anh được băng bó chặt bằng những lớp gạc trắng đã thấm đẫm thuốc kháng viêm của bác sĩ Hồng. Anh không nghe thấy tiếng gió rít qua khe đá, không nghe thấy tiếng sóng sông Sài Gòn vỗ oàm oạp vào chân cầu, và cũng không nghe thấy tiếng khóc nấc thỉnh thoảng lại nghẹn lên từ phía góc tối của người tài xế cũ. Trận chấn thương màng nhĩ do sóng siêu tần từ thiết bị của sát thủ Bóng Đen ở hẻm 148 Cách Mạng đã tước đi hoàn toàn thính giác đặc dị của anh. Giờ đây, anh chìm trong một sự câm lặng tuyệt đối, lạnh lẽo và cô độc hơn cả bóng tối vật lý của đôi mắt mù.


Nhưng bộ não của một cựu luật sư ba mươi hai tuổi chưa bao giờ ngừng vận hành. Không thể nghe bằng tai, anh cảm nhận thế giới qua những rung động cơ học truyền từ mặt đất lên da thịt.


Một bàn tay ấm áp, thô ráp khẽ chạm vào lòng bàn tay phải của anh. Đó là Lâm Hoàng. Cậu luật sư tập sự dùng ngón trỏ vạch từng nét chữ dứt khoát lên da Thư:


"N A M T Â P S Ư Đ A N G Đ Ê N."


Anh Thư khẽ nhắm nghiền đôi mi đầy sẹo cấy ghép. Anh lật lòng bàn tay lại, dùng ngón tay mình vạch nhanh câu trả lời lên mu bàn tay của Hoàng:


"K Ê H O A C H B Ă T Đ Â U. G I A V O T O I V Â N D I Ê C V A K I Ê T S Ư C."


Hoàng khẽ siết nhẹ tay Thư để xác nhận rồi lùi lại vào bóng tối. Trên chiếc bàn gỗ mục nát đặt ở giữa hầm – nơi vận hành hệ thống máy tính cổ điển Ngắt Kết Nối Không Khí (Air-gapped Network) không có card mạng không dây – một cuộn Băng Từ Cassette Maxell 90 vỏ nhựa màu xám đục nằm im lìm dưới ánh đèn dầu tù mù. Đó là mồi nhử. Cuộn băng hoàn toàn trống rỗng, nhưng nhãn giấy dán trên đó lại được viết tay bằng nét chữ nghiêng nắn nót của Giáo sư Trần Hoài Nam: *"Lời khai nhân chứng – Vụ tai nạn mười năm trước"*.


Tiếng bước chân loạng choạng, run rẩy vang lên từ lối vào hầm. Nguyễn Hoài Nam (Tập sự) bước vào, toàn thân ướt sũng, chiếc áo vest công sở sờn cũ dính đầy bùn đất. Ánh mắt gã lấm lét quét qua căn hầm, dừng lại rất lâu trên thân hình gầy gò, bất động của Anh Thư với băng gạc quấn kín hai tai. Gã nuốt nước bọt khằn khặc, lồng ngực phập phồng dữ dội.


Nam tiến về phía bàn gỗ, vờ như đang tìm kiếm hộp thuốc cứu thương. Gã nhìn thấy cuộn băng cassette Maxell 90. Trái tim gã như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Gã biết rõ đây là thứ mà Lê Minh Triết – trợ lý công nghệ của Thẩm phán Thư – đang săn lùng ráo riết bằng mọi giá để tiêu hủy. Bố gã đang nằm trên giường bệnh của Thiên Lập, sự sống của ông phụ thuộc hoàn toàn vào nút gạt bảo hiểm Điểm Công Dân mà Triết đang nắm giữ. Gã không còn đường lui.


Nam run rẩy rút chiếc điện thoại thông minh giá rẻ từ trong túi quần ra. Gã không dám bật đèn flash, chỉ dùng ánh sáng yếu ớt từ màn hình để chụp lại cận cảnh cuộn băng, rồi nhanh chóng soạn một tin nhắn mã hóa gửi đi:


*"Đã tìm thấy cuộn băng ghi âm gốc của tài xế mười năm trước. Thư đang điếc và kiệt sức tại tọa độ hòm thư bưu điện cũ Quận 8. Chúng chuẩn bị tẩu tán vật chứng lúc 5 giờ sáng."*


Tin nhắn vừa hiển thị trạng thái "Đã gửi", Nam lập tức cất điện thoại, quay sang nhìn Anh Thư một lần cuối với ánh mắt đầy tội lỗi rồi lén lút rút lui khỏi hầm ngầm, biến mất vào màn mưa đêm.


Ngay khi Nam vừa đi khỏi, Lâm Hoàng bước ra từ sau bức vách ngăn bằng tôn rỉ. Cậu nhìn chiếc bàn trống không, nơi cuộn băng Maxell 90 giả vừa bị đánh tráo bằng một cuộn băng hỏng khác. Cậu tiến đến bên Anh Thư, viết nhanh lên lòng bàn tay anh:


"N A M Đ A N G B A O C A O. T R I Ê T S E S Â P B Â Y."


Anh Thư khẽ mở mắt, một nụ cười lạnh lùng, mờ nhạt xuất hiện trên khóe môi nhợt nhạt. Kế phản gián đã chính thức kích hoạt. Kẻ thù nghĩ họ đang săn đuổi một con mồi tàn phế, nhưng thực chất chúng đang tự bước vào thòng lọng của sự thật.


***


4 giờ 45 phút sáng. Tại một góc phố tối tăm ở Quận 8, trước cổng bưu điện cũ thời tiền số hóa đổ nát. Cơn mưa axit vẫn rơi tầm tã, gõ những nhịp điệu đơn điệu lên những bốt điện thoại công cộng rỉ sét.


Một chiếc xe bọc thép màu đen mờ của Lực Lượng Công Lý-Tech lầm lũi tiến vào con hẻm, đèn pha LED tắt ngấm để tránh gây chú ý. Cửa xe trượt xoạch, sáu đặc nhiệm mặc giáp đen, đeo mặt nạ đồng thau lạnh lẽo bước xuống, súng phóng điện cao tần lăm lăm trên tay. Đi sau họ là Lê Minh Triết. Gã trợ lý công nghệ cao cấp mặc bộ vest xám ôm sát phẳng phiu, tay cầm chiếc máy tính bảng quân sự đang hiển thị luồng quét nhiệt thời gian thực.


"Xác nhận tọa độ hòm thư bưu điện số 14. Có nguồn nhiệt sinh học dạng hộp sắt ẩn bên trong," giọng Triết thì thầm qua bộ đàm mã hóa, ánh mắt gã lóe lên sự tàn nhẫn và hưng phấn tột độ. "Hùng, cho đặc nhiệm xông vào. Tiêu hủy toàn bộ vật chứng vật lý ngay tại chỗ. Không để lại bất kỳ mảnh băng từ nào."


Đặc nhiệm đi đầu dùng búa thủy lực nện mạnh vào cánh cửa sắt rỉ sét của hòm thư bưu điện cổ. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai giữa đêm vắng. *Rầm!* Cánh cửa đổ sập.


Triết lao vào trước, gã giật phắt chiếc hộp sắt nhỏ nằm sâu trong hốc tường bám đầy mạng nhện. Bên trong chiếc hộp là một cuộn băng cassette Maxell 90. Triết cười gằn, gã không hề nghi ngờ, lập tức ném cuộn băng xuống đất và dùng gót giày da giẫm đạp điên cuồng cho đến khi lớp vỏ nhựa vỡ nát, những dải băng từ màu nâu sẫm bị kéo đứt, vương vãi dưới vũng nước mưa axit bẩn thỉu.


"Đốt sạch chỗ này cho tôi!" Triết ra lệnh, giọng gã run lên vì sự điên cuồng của kẻ nghĩ mình đã xóa sạch được tội ác mười năm trước của chủ nhân.


Nhưng gã không hề biết rằng, ở phía đối diện con hẻm, trên tầng lửng của một cửa hàng sửa xe bỏ hoang, nhà báo tự do Hoàng Nam đang phục kích sẵn trong bóng tối. Trên tay gã không phải là một chiếc máy ảnh kỹ thuật số thông minh dễ bị rà quét sóng, mà là một chiếc máy ảnh cơ học Leica M6 cổ điển chạy hoàn toàn bằng cơ chế vật lý, sử dụng phim âm bản.


*Tách. Tách. Tách.*


Tiếng màn trập cơ học vang lên khô khốc, nhẹ nhàng đến mức bị tiếng mưa rơi nuốt chửng hoàn toàn. Qua ống kính quang học, Hoàng Nam ghi lại trọn vẹn từng khoảnh khắc: gương mặt đầy thú tính của Lê Minh Triết dưới ánh đèn pin, bàn tay gã trực tiếp chỉ đạo đặc nhiệm Công lý-Tech đập phá hòm thư công cộng, và gót giày gã đang chà đạp lên cuộn băng từ vật chứng. Từng khung hình đắt giá được thu vào cuộn phim bạc halogen, một loại chứng cứ vật lý nguyên bản không thể bị can thiệp, chỉnh sửa hay xóa dấu vết từ xa bởi bất kỳ thuật toán AI nào của tập đoàn Thiên Lập.


Hoàng Nam khẽ thở phào, áp sát chiếc máy ảnh vào ngực áo khoác kaki chống thấm. Gã nhìn xuống con hẻm, nơi ngọn lửa trắng xanh từ chất cháy Thermite của đặc nhiệm đang thiêu rụi đống phế liệu giả, lòng gã dâng lên một sự phấn khích tột cùng.


Bẫy đã sập. Chứng cứ lạm quyền và ngụy tạo chứng cứ của trợ lý Thẩm phán tối cao đã nằm gọn trong tay họ. Cuộc bùng nổ truyền thông ngoại tuyến đã sẵn sàng, ngay trước thềm phiên tòa quyết định.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!