Nhạc nềnSakuya2

Chuyến Đò Bình Quới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nước mưa axit ngấm qua lớp vải rách của chiếc áo măng tô xám, bỏng rát như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào da thịt. Lâm Hoàng siết chặt hai tay dưới đùi Trần Anh Thư, đôi chân loạng choạng bước đi trong bùn nhão của con hẻm nghèo rìa khu ổ chuột Tân Bình. Trên lưng cậu, vị cựu luật sư mù vẫn bất tỉnh nhân sự, hơi thở khò khè nặng nhọc lẫn trong tiếng mưa xối xả gõ vào những mái tôn rỉ sét. Một dòng máu ấm nhạt màu, loãng ra dưới nước mưa, liên tục rỉ từ hai bên màng nhĩ của Thư, thấm ướt cả bả vai Hoàng. Chiếc kính sonar v2 trên mặt Thư đã nứt vỡ hoàn toàn, những vi mạch nhỏ bên trong thỉnh thoảng lại lóe lên vài tia lửa điện nhỏ rồi tắt ngấm. Thiết bị hỗ trợ thị giác duy nhất của anh đã hỏng hoàn toàn.


"Cố lên... Anh Thư... chúng ta sắp đến phòng khám rồi," Hoàng khóc nghẹn, giọng nói bị nuốt chửng bởi tiếng sấm rền vang trên bầu trời Tân Khánh Đô. Một tay cậu vẫn ghì chặt chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường trước ngực. Bên trong chiếc hộp đó là cuốn Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995 và bản báo cáo pháp y viết tay của bác sĩ Lan – những vũ khí duy nhất còn lại của họ. Trong túi áo măng tô của Thư, đầu đạn đồng 9mm biến dạng thu hồi từ biệt thự cũ vẫn nằm im lìm, lạnh lẽo.


Họ rẽ vào một lối nhỏ tối tăm, đẩy cửa xông vào phòng khám từ thiện của bác sĩ Đỗ Thị Hồng. Ánh đèn neon vàng vọt chập chờn chiếu lên gương mặt nhợt nhạt của Anh Thư khi Hoàng đặt anh nằm xuống chiếc giường xếp dã chiến. Bác sĩ Hồng hốt hoảng lao tới, nhanh chóng bóc tách lớp áo măng tô sờn rách khỏi tấm lưng đầy vết bỏng rách miệng của Thư.


"Cậu ấy bị chấn thương màng nhĩ cực kỳ nghiêm trọng do sóng siêu tần phá hoại," bác sĩ Hồng vừa tiêm một liều thuốc kháng viêm vừa nói, giọng run rẩy. "Tai trái rách màng nhĩ hoàn toàn, tai phải tổn thương sâu. Cậu ấy sẽ bị điếc tạm thời trong ít nhất hai mươi tư tiếng tới. Thiết bị sonar bị chập điện đã suýt nữa nướng chín các dây thần kinh thị giác liên kết."


Anh Thư khẽ rên rỉ, đôi mi nhắm nghiền giật giật. Dù đang chìm trong bóng tối câm lặng tuyệt đối, bàn tay gầy gò của anh vẫn vô thức quờ quạng tìm kiếm chiếc hộp sắt bảo mật. Chỉ khi ngón tay chạm vào bề mặt thép lạnh của chiếc hộp do Hoàng đặt bên cạnh, cơ thể anh mới dần thả lỏng.


Nhưng họ không có thời gian để nghỉ ngơi. Cánh cửa phòng khám đột ngột bị đẩy mạnh. Trịnh Văn Lâm – gã tài xế công nghệ Hạng E với chiếc mũ lưỡi trai sụp sát mắt – lao vào, người ướt sũng nước mưa.


"Lâm Hoàng! Có biến lớn rồi!" Lâm thở hổn hển, mặt cắt không còn giọt máu. "Lực lượng Công lý-Tech đang siết chặt vòng vây xung quanh khu Tân Bình. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Lê Minh Triết vừa điều động một biên đội xe tự hành của Thiên Lập lùng sục ráo riết dọc bờ sông. Tôi vừa nhận được tin từ mạng lưới xe ôm ngầm: người tài xế cũ của cha Anh Thư – nhân chứng sống duy nhất biết về vụ tai nạn mười mười năm trước – đang bị dồn vào đường cùng ở khu vực bến sông gần cầu Sài Gòn. Chúng muốn bịt đầu mối ông ấy ngay trong đêm nay!"


Lâm Hoàng bàng hoàng nhìn Anh Thư đang nằm bất động. Không có thính giác đặc dị của Thư dẫn đường, làm sao một luật sư tập sự nhút nhát như cậu có thể đối phó với bẫy rập công nghệ của tập đoàn? Nhưng nhìn vào chiếc hộp sắt bảo mật, rồi nghĩ đến chú Ba đang bị giam giữ, lòng căm phẫn trong Hoàng bùng lên dữ dội. Cậu không thể lùi bước.


"Lâm," Hoàng đứng thẳng dậy, ánh mắt kiên định chưa từng có. "Lấy chiếc xe máy độ của anh ra. Chúng ta phải đi đón người tài xế cũ trước khi tay chân của Triết chạm vào ông ấy. Anh Thư đang điếc tạm thời, tôi sẽ làm đôi mắt và bộ não thay anh ấy."


Trịnh Văn Lâm gật đầu dứt khoát, dắt chiếc xe côn tay đời cũ đã được tháo bỏ hoàn toàn thiết bị định vị GPS ra khỏi hiên nhà. Họ đỡ Anh Thư ngồi vào giữa, Lâm Hoàng ngồi phía sau giữ chặt thân hình gầy gò của Thư và ghì chặt chiếc hộp sắt bảo mật. Chiếc xe máy lao vút vào màn mưa axit trắng xóa, xé toạc màn đêm u tối của siêu đô thị.


*Tactical Reasoning*: Trịnh Văn Lâm biết rằng mọi tuyến đường lộ lớn của Tân Khánh Đô đều bị camera nhận diện khuôn mặt và trạm kiểm soát của Thiên Lập khóa chặt. Do đó, anh chủ động chọn lộ trình di chuyển qua các con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo của khu ổ chuột, nơi hệ thống định vị của AI chưa thể phủ sóng toàn phần. Lâm sử dụng kỹ năng luồn lách tốc độ cao để đưa cả nhóm áp sát bờ sông Sài Gòn.


Khi chiếc xe máy vừa tiếp cận đầu cầu Sài Gòn để đón người tài xế cũ đang lẩn trốn trong một cabin sà lan bỏ hoang, không khí bỗng chốc đông đặc lại. Tiếng động cơ gầm rú trầm đục, quái dị vang lên từ phía sau.


Qua màn mưa mờ mịt, ba chiếc xe SUV tự hành màu đen bóng của tập đoàn Thiên Lập từ đâu lao ra, đèn pha LED xanh lạnh quét thẳng vào lưng họ. Những chiếc xe này hoàn toàn không có người lái, kính xe tối đen, vận hành bằng thuật toán săn đuổi tự động của AI K-01. Chúng di chuyển với sự chính xác cơ học đáng sợ, nhanh chóng tạo thành thế gọng kìm ép sát chiếc xe máy của Lâm vào lan can cầu Sài Gòn.


"Chúng phát hiện ra chúng ta rồi!" Lâm Hoàng hét lên, gió bão tạt nước mưa vào mặt đau rát.


Chiếc xe tự hành đi đầu tăng tốc đột ngột, cố tình tông thẳng vào bánh sau xe máy của Lâm. Sức mạnh cơ học khổng lồ khiến chiếc xe máy chao đảo dữ dội. Trịnh Văn Lâm cắn răng, thực hiện một cú bẻ lái trôi bánh (drift) mạo hiểm đầy điêu luyện. Bánh sau chiếc xe máy miết mạnh trên mặt nhựa đường trơn trượt, tạo ra những tia lửa điện chói mắt, lách qua khe hẹp chỉ rộng chưa đầy nửa mét giữa đầu xe tự hành và thành cầu bê tông.


*Failed Attempt*: Trịnh Văn Lâm cố gắng vặn ga tăng tốc để cắt đuôi bầy xe tự hành hướng về phía lối ra cao tốc ngoại ô. Tuy nhiên, ngay khi họ vừa tiến gần đến nút giao, hệ thống rào chắn thông minh của Thiên Lập lập tức kích hoạt. Những tấm rào thép gai điện tử tự động nhô lên từ mặt đường, phát ra tiếng rít cao tần báo hiệu lối thoát đã bị khóa chặt.


"Đường chết rồi! Lâm! Rẽ trái xuống dốc cầu ngay!" Lâm Hoàng hét lên khi nhìn thấy ánh đèn vàng ấm áp từ khu chợ nghèo dưới chân cầu.


Tại khu chợ nghèo đầu cầu, Chị Sáu Chợ đang đứng dưới mái hiên lá rách, tay vờ dọn dẹp những rổ rau củ cuối ngày. Ánh mắt sắc bén của chị quét qua chiếc xe máy đang bị truy đuổi. Ngay lập tức, Chị Sáu Chợ thực hiện ám hiệu truyền tin bằng cách sắp xếp ba rổ súp lơ và cà rốt theo hình tam giác lệch về phía tây, đồng thời đổ ụp một rổ khoai tây ra mặt đường dốc.


*Tactical Reasoning*: Trịnh Văn Lâm liếc thấy ám hiệu của Chị Sáu Chợ. Trong ngôn ngữ ký hiệu ngầm của khu ổ chuột, hình tam giác hướng tây nghĩa là chốt chặn của Lực lượng Công lý-Tech đang phục kích ở lối rẽ Thượng Tầng, và dốc cầu phía dưới là lối đi an toàn duy nhất chưa bị phong tỏa. Những quả khoai tây lăn lóc trên đường sẽ làm nhiễu cảm biến laser rà quét mặt đất của xe tự hành, buộc hệ thống phanh tự động của chúng phải kích hoạt để giữ khoảng cách an toàn.


Lâm bẻ lái gắt, lao thẳng xe xuống con dốc đất trơn trượt dẫn về phía bán đảo Bình Quới. Phía sau họ, hai chiếc xe tự hành của Thiên Lập khi cán lên đống khoai tây và rác thải chợ nghèo đã bị chập mạch cảm biến, hệ thống phanh khẩn cấp tự động kích hoạt khiến chúng xoay ngang đường, đâm sầm vào nhau tạo nên một tiếng nổ lớn.


Chiếc xe máy của Lâm lao điên cuồng trên con đường đất đỏ sũng nước của bán đảo Bình Quới, hướng thẳng về phía Bến đò Bình Quới cũ. Đón được người tài xế cũ – một người đàn ông trung niên gầy gò, đầu quấn băng gạc đẫm máu đang run rẩy lẩn trốn dưới rặng dừa nước – họ lập tức bỏ lại chiếc xe máy đã bị hư hỏng hoàn toàn phần động cơ sau cú va chạm trên cầu.


"Xuống đò! Mau lên!" Lâm Hoàng hối thúc, đỡ Anh Thư và người tài xế cũ bước xuống chiếc đò gỗ mục nát đang chao đảo trên dòng nước lũ sông Sài Gòn.


*Counter Chain*: Chiếc đò gỗ thủ công không hề có động cơ điện, không có bất kỳ thiết bị phát sóng hay định vị GPS nào. Khi họ bắt đầu chèo đò bằng tay lướt đi lặng lẽ dọc theo những rặng dừa nước tối tăm, hệ thống định vị vệ tinh và camera quét sóng của Thiên Lập hoàn toàn mất dấu mục tiêu. Lộ Trình Thoát Hiểm Đường Thủy này là một vùng mù công nghệ hoàn hảo, biến họ thành những bóng ma vô hình giữa dòng sông đêm giông bão.


Từ phía xa trên mặt sông, ánh đèn pha cực mạnh từ ca nô tuần tra của Lực lượng Công lý-Tech quét qua quét lại trên mặt nước, nhưng chỉ chiếu vào những tán dừa nước rậm rạp. Chiếc đò gỗ lặng lẽ trôi đi trong tiếng mưa rơi rào rạo, an toàn thoát khỏi tầm mắt của kẻ thù.


*Cost Paid*: Chiếc xe máy độ – phương tiện sinh nhai và là báu vật duy nhất của Trịnh Văn Lâm – đã phải bỏ lại và bị hủy hoại hoàn toàn. Người tài xế cũ bị chấn thương nhẹ ở đầu, máu vẫn rỉ qua lớp băng gạc cũ kỹ.


Họ đưa được nhân chứng sống về một căn hầm ngầm an toàn, ẩm ướt nằm dưới chân một mố cầu bê tông bỏ hoang. Lâm Hoàng vội vã nhóm một ngọn lửa nhỏ từ những thanh củi khô để sưởi ấm cho Anh Thư lúc này đang dần tỉnh lại, đôi mắt mù của anh vẫn nhắm nghiền, tai trái vẫn còn rỉ máu nhạt.


Người tài xế cũ ngồi run rẩy bên đống lửa, ánh mắt ông hiện rõ sự kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy gương mặt của Anh Thư. Ông lao đến, nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt của vị cựu luật sư mù, giọng thều thào đứt quãng trong tiếng gió rít qua khe đá:


"Cậu Thư... cậu Thư phải không? Tôi đã trốn chạy suốt mười năm qua... sự thật... sự thật không phải là tai nạn đâu cậu ơi! Đêm đó... chính Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư... chính ông ta đã ra lệnh cho cựu cảnh sát Ngô Văn Tài xóa sạch toàn bộ hiện trường vụ tai nạn mưu sát cha mẹ cậu... Chúng đã hack hệ thống lái tự động... Tôi đã nghe thấy tất cả trước khi chiếc xe lao xuống vực..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!