Nhạc nềnSakuya2

Tiếng Vọng Trong Ngõ Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ rực từ thấu kính hồng ngoại của chiếc drone tuần tra Thiên Lập quét qua màn kính vỡ, rọi thẳng vào khuôn mặt Trần Anh Thư. Tiếng còi báo động rít lên chói tai, xé toạc màn đêm tĩnh lặng của khu biệt thự Phú Mỹ Hưng mới. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết bị thu hẹp lại bằng giây, bộ não của cựu luật sư mù vận hành với tốc độ khủng khiếp.


"Hoàng! Bình chữa cháy CO2 dưới gầm bàn! Xịt thẳng vào cửa kính!" Anh Thư hét lên, giọng nói trầm ấm thường ngày của anh giờ đây mang một uy lực dứt khoát không thể lay chuyển.


Lâm Hoàng, dù đang run rẩy vì hoảng sợ, lập tức phản xạ theo bản năng. Cậu vớ lấy chiếc bình chữa cháy nhỏ bằng kim loại dưới gầm bàn gỗ gụ, giật chốt và bóp mạnh cò. Một luồng khí CO2 lạnh buốt, trắng xóa phun ra rầm rộ, tạo thành một bức tường sương mù dày đặc che kín ô cửa vỡ. Luồng khí lạnh đột ngột làm hỗn loạn cảm biến nhiệt của chiếc drone tuần tra. Tiếng còi báo động của nó chập chờn, luồng sáng đỏ quét loạn xạ trong làn khói trắng.


"Khoác áo vào! Chạy ngay xuống lối cống ngầm!" Anh Thư chộp lấy chiếc áo măng tô lót sợi carbon, trùm kín lên người Lâm Hoàng và bản thân anh, che giấu hoàn toàn bức xạ nhiệt sinh học của hai người. Anh chộp lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường chứa Bộ Luật Giấy và bản báo cáo pháp y của bác sĩ Lan, ôm chặt trước ngực.


Cả hai lao nhanh ra lối mật thất phía sau bức tường gỗ sồi. Tiếng bước chân dồn dập của Lực lượng Công lý-Tech đã vang lên từ phía cổng ngoài biệt thự. Họ trượt nhanh xuống những bậc thang sắt rỉ sét, lao vào bóng tối ẩm ướt của hệ thống thoát nước thời Pháp cũ. Dòng nước thải buốt giá ngập ngang hông dội vào cơ thể khiến vết bỏng sau lưng Anh Thư co rút lại, đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào. Anh cắn chặt răng, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa axit chảy ròng ròng trên mặt.


Sau gần hai tiếng đồng hồ di chuyển liên tục trong mê cung ngầm tối tăm, tránh né các họng cống có ánh sáng chiếu xuống, họ mới bò lên được một nắp cống bỏ hoang ở rìa khu ổ chuột Tân Bình.


Cơn mưa axit của siêu đô thị vẫn trút xuống không dứt, gõ rào rào lên những mái tôn rỉ sét của những căn nhà lụp xụp. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu máy phân hủy. Anh Thư đứng tựa lưng vào mảng tường gạch ẩm mốc của một con hẻm hẹp, thở dốc. Tai trái của anh vẫn rỉ ra một dòng máu ấm cực nhỏ, thấm vào cổ chiếc áo măng tô xám sờn cũ. Thiết bị sonar v2 hoạt động quá công suất dưới tiếng ồn gầm rú của drone lúc nãy đã khiến màng nhĩ anh bị chấn thương nhẹ.


"Anh Thư... chúng ta an toàn rồi chứ?" Lâm Hoàng thì thầm, hai tay cậu vẫn ôm chặt chiếc hộp sắt bảo mật, đôi kính cận mờ đi vì nước mưa.


Thư không trả lời ngay. Anh khẽ nghiêng đầu, tập trung thính giác đặc dị của mình để lắng nghe xung quanh. Sóng âm từ những hạt mưa rơi lộp bộp trên mặt đất dội ngược lại, vẽ nên sơ đồ ba chiều của con hẻm trong trí não anh. Mọi thứ dường như tĩnh lặng. Nhưng sự tĩnh lặng đó quá mức hoàn hảo.


Một sự bất thường cơ học đột ngột xuất hiện trong bản đồ âm thanh của Thư. Tiếng mưa rơi ở đầu hẻm phía trước đột ngột bị hấp thụ, như thể có một vật thể vô hình đang triệt tiêu mọi dao động âm thanh xung quanh nó.


"Hoàng, lùi lại sau tôi!" Anh Thư khẽ nói, tay anh siết chặt cây Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau.


Từ trong màn mưa tối tăm, một bóng người gầy guộc, linh hoạt từ từ hiện ra. Kẻ đó mặc bộ đồ bó sát màu đen chống phản quang, khuôn mặt che kín sau chiếc mặt nạ công nghệ cao với những dải đèn LED màu đỏ rực nhấp nháy theo nhịp thở. Đó là Bóng Đen—sát thủ công nghệ chuyên nghiệp của tập đoàn Thiên Lập.


Sát thủ không nói một lời. Hắn khẽ đưa tay lên, kích hoạt một thiết bị nhỏ hình tròn gắn trên cổ tay.


*U u u u...*


Một tiếng rít tần số cao đột ngột bùng nổ trong không gian. Thiết bị phát sóng siêu tần phá hoại của Bóng Đen đã được kích hoạt, nhắm thẳng vào vị trí của Anh Thư để triệt hạ khả năng định vị sonar của anh.


Cơn đau ập đến như một búa tạ nện thẳng vào đại não Anh Thư. Những luồng sóng âm siêu tần xuyên qua lớp kính cấy ghép sonar v2, dội trực tiếp vào các dây thần kinh thị giác và thính giác của anh. Đầu anh như muốn nứt tung ra, tai trái và tai phải đồng thời rỉ máu tươi đỏ thẫm. Toàn bộ hình ảnh 3D màu cam nhạt trong trí não anh vỡ vụn thành những mảng sáng tối hỗn loạn, điên cuồng chao đảo.


Anh Thư ngã quỵ xuống vũng nước mưa lạnh buốt, hai tay ôm chặt lấy đầu, răng cắn chặt đến mức bật máu ở môi để không hét lên đau đớn. Đây là Trận Chiến Sóng Siêu Tần Trong Ngõ Tối—một cái bẫy công nghệ tàn nhẫn được thiết kế riêng để biến đôi mắt âm thanh của anh thành một ngục tù tra tấn thể xác.


"Anh Thư!" Lâm Hoàng hét lên hoảng hốt, cậu định lao đến đỡ anh nhưng áp lực từ trường và tiếng rít siêu tần cũng khiến đầu óc cậu quay cuồng, tai ù đi.


Bóng Đen lướt tới không một tiếng động. Trên tay hắn xuất hiện một lưỡi dao găm giảm thanh rực sáng luồng điện xanh lạnh, hướng thẳng vào ngực Anh Thư để kết liễu biến số nhiễu loạn của tập đoàn.


*Tactical Reasoning*: Trong cơn đau đớn tột cùng, Anh Thư nhận ra một quy luật sinh học cơ bản: càng cố gắng kích hoạt thiết bị sonar v2 để định vị đối thủ, luồng sóng siêu tần phá hoại của Bóng Đen càng có thêm vật dẫn để khuếch đại cơn đau trong não anh. Muốn sống sót, anh phải cắt đứt hoàn toàn sự phụ thuộc vào công nghệ. Anh phải trở lại làm một người mù nguyên bản, sử dụng bản năng sinh học tích lũy suốt mười năm qua trong bóng tối để chiến đấu.


Anh Thư dùng tàn lực cuối cùng, nhấn mạnh nút cơ học ở gọng kính bên trái để tắt hoàn toàn thiết bị sonar v2.


*Tạch.*


Ánh sáng cam nhạt trong trí não tắt phụt. Anh Thư chìm vào một khoảng không đen tối, tĩnh lặng tuyệt đối của tâm thức. Cơn đau đầu dữ dội đột ngột dịu đi khi dòng sóng âm phản hồi bị cắt đứt. Tai anh không còn nghe thấy gì ngoài tiếng mưa rơi rào rạo và tiếng tim đập dồn dập của chính mình.


Anh nhắm mắt lại, áp dụng kỹ thuật Chịu Đựng Sóng Siêu Tần Phá Hoại để giữ vững tinh thần. Anh không dùng tai để nghe nữa, mà dùng xúc giác của đôi bàn chân cảm nhận sự rung động của dòng nước mưa đang chảy tràn trên mặt đường bê tông.


*Gợn sóng lăn tăn.*


Một nhịp rung động cơ học cực nhỏ dội lại từ phía trước bên phải. Đó là tiếng bước chân của Bóng Đen khi hắn giẫm lên vũng nước mưa axit, cách anh đúng ba bước chân.


Bóng Đen vung dao đâm thẳng xuống.


Anh Thư không tránh né. Anh đợi cho đến khi luồng gió lạnh từ lưỡi dao lướt sát qua da mặt, mang theo mùi ozone khét lẹt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh bỗng xoay người lách sang bên trái, dùng chiếc áo măng tô lót carbon quấn chặt lấy cánh tay cầm dao của sát thủ.


Đồng thời, Anh Thư vung chiếc Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau lên. Lõi thép đặc bên trong cây gậy tạo nên một lực quán tính cực mạnh. Anh gõ mạnh đầu gậy đồng thau xuống đất để tạo ra một luồng sóng âm phản hồi vật lý thô sơ duy nhất, xác định chính xác vị trí khớp gối của đối thủ.


*Bốp!*


Cú vụt như trời giáng bằng gậy đồng thau nện thẳng vào xương bánh chè của Bóng Đen. Tiếng xương rạn nứt khô khốc vang lên giữa tiếng mưa rơi. Sát thủ công nghệ khựng lại, một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra sau chiếc mặt nạ LED. Hắn khuỵu một chân xuống vũng nước bẩn.


Không để đối thủ kịp phản kháng, Anh Thư xoay gậy, dùng phần chuôi gậy bằng đồng thau nện mạnh một cú chí mạng vào thái dương của Bóng Đen. Sát thủ đổ gục xuống mặt đường bê tông, chiếc mặt nạ LED tắt phụt, thiết bị phát sóng siêu tần trên tay hắn bị vỡ nát, phát ra những tia lửa điện chập chờn rồi im bặt.


Trận chiến kết thúc trong sự tĩnh lặng lạnh lùng của con hẻm tối.


Anh Thư đứng vững thêm được hai giây trước khi toàn bộ cơ thể anh sụp đổ hoàn toàn. Cơn đau đầu dữ dội từ di chứng của sóng siêu tần bùng phát trở lại, kết hợp với vết bỏng sau lưng rách miệng rỉ máu khiến anh kiệt sức. Chiếc kính sonar v2 trên mặt anh bị nứt vỡ hoàn toàn, máu tươi từ hai tai chảy tràn xuống vạt áo măng tô xám.


"Anh Thư! Anh Thư!" Lâm Hoàng lao đến, cậu khóc nấc lên khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt và dòng máu đỏ thẫm trên tai người thầy. Cậu vội vã nhét chiếc đầu đạn đồng 9mm biến dạng vào túi áo của Thư, ôm chặt chiếc hộp sắt bảo mật bằng một tay, tay còn lại cố sức cõng thân hình gầy gò của Anh Thư lên lưng.


Hoàng cõng Thư chạy trốn bạt mạng trong cơn mưa axit tầm tã, hướng về phía sâu hơn của khu ổ chuột Tân Bình, bỏ lại phía sau bóng tối u uất của ngõ hẻm nghèo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!