Đầu Đạn Trong Kẽ Tường
Dưới lòng đất Tân Khánh Đô, dòng nước thải đen ngòm cuộn chảy qua những vòm gạch cổ kính từ thời Pháp thuộc, mang theo mùi của lưu huỳnh, dầu máy và những rác thải công nghiệp phân hủy. Tiếng nước dội rào rào từ các họng cống phía trên dội xuống vách đá hoen rỉ tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, liên tục dội vào màng nhĩ của Trần Anh Thư. Anh đứng im lặng, hai chân ngập sâu dưới làn nước lạnh buốt ngang hông, tay trái giữ chặt lấy vạt chiếc áo măng tô lót sợi carbon. Vết bỏng độ hai sau lưng anh, tàn tích của trận hỏa hoạn thiêu rụi căn hộ chung cư Thanh Đa, đang co rút lại dưới tác động của hơi nước ẩm ướt và lạnh giá. Từng cơn đau rát buốt như những chiếc kim châm cắm sâu vào da thịt, khiến trán anh lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh, nhưng gương mặt anh vẫn tĩnh lặng như một pho tượng đá.
Ngay bên cạnh anh, Lâm Hoàng đang thở dốc. Nhịp tim của cậu thanh niên—qua thính giác đặc dị của Anh Thư—đang đập liên hồi ở mức một trăm mười nhịp mỗi phút, tạo ra những luồng sóng âm màu cam nhạt lan tỏa trong không gian tối tăm của đường ngầm. Hoàng đang ôm chặt lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường, nơi chứa đựng bản báo cáo pháp y viết tay đóng dấu mực đỏ của bác sĩ Ngô Thị Lan và cuốn Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995.
"Anh Thư... chúng ta thoát được thật rồi sao?" Hoàng thì thầm, giọng cậu run lên vì lạnh và hoảng sợ sau khi vừa chứng kiến đặc nhiệm Công lý-Tech khoan cắt cửa phòng khám nghiệm tử thi số 4. "Bác sĩ Lan... bà ấy sẽ ra sao?"
"Bác sĩ Lan đã chuẩn bị cho tình huống này từ mười năm trước," Anh Thư trầm giọng trả lời, tông giọng trầm ấm và điềm tĩnh của anh như một mỏ neo giữ cho tâm trí của Hoàng không bị cuốn vào cơn hoảng loạn. "Bà ấy là cựu trưởng khoa pháp y, họ không thể kết án bà ấy mà không có một quy trình tố tụng phức tạp. Nhưng chúng ta không có thời gian để chần chừ. Lịch hỏa táng cưỡng chế thi thể của cha tôi chỉ còn chưa đầy mười ba tiếng. Chúng ta phải tìm thấy vật chứng cuối cùng để liên kết nhát dao hình chữ V ngược đó với một thế lực chuyên nghiệp trước khi họ biến mọi thứ thành tro bụi."
Anh Thư khẽ nghiêng đầu, kích hoạt thiết bị kính sonar v2 vừa được cấy ghép lậu bằng chip quân sự cũ tại chợ đen Nhật Tảo. Trong bóng tối tuyệt đối của đường ngầm, một luồng sóng âm tần số cao phát ra từ gọng kính bên trái, quét qua những vòm gạch nứt nẻ và dội ngược lại vào dây thần kinh thị giác của anh. Toàn bộ cấu trúc của hệ thống thoát nước hiện lên trong trí não anh dưới dạng một bản đồ 3D màu cam nhạt sắc nét. Anh "nhìn" thấy một lối rẽ nhỏ dẫn lên phía trên, nơi những bậc thang sắt rỉ sét bám đầy rêu ẩm đang vươn thẳng lên ranh giới của phân khu Phú Mỹ Hưng mới.
"Đi thôi. Lối này dẫn thẳng đến sân sau biệt thự của cha tôi," Thư ra lệnh, cây gậy dẫn đường bằng đồng thau của anh khẽ gõ nhẹ xuống mặt nước—*Cộc*—phát đi một luồng sóng định vị dẫn đường cho Hoàng.
Họ lặng lẽ bò lên khỏi nắp cống ngầm, lọt vào khuôn viên phía sau của Biệt thự Giáo sư Trần Hoài Nam. Cơn mưa axit của siêu đô thị vẫn trút xuống không dứt, gõ rào rào lên những tán lá cây ngọc lan già nua đã héo úa vì ô nhiễm. Biệt thự từng là nơi sinh sống của gia đình Anh Thư trước khi vụ tai nạn mười năm trước xảy ra, giờ đây đang bị niêm phong hoàn toàn dưới danh nghĩa tài sản tranh chấp của Tập đoàn Thiên Lập. Những dải băng niêm phong màu vàng rực rỡ, tích hợp các chip định vị điện tử, được chăng chéo trước cửa chính và cửa sổ.
"Hoàng, bẻ khóa cơ học lối vào phía sau. Tránh chạm vào các dải băng niêm phong kỹ thuật số," Anh Thư ra lệnh, anh đứng nép sát vào bóng tối của bức tường gạch, chiếc áo măng tô lót sợi carbon kéo kín cổ để triệt tiêu hoàn toàn dấu vết nhiệt sinh học của mình trước các thiết bị quét tầm xa.
Lâm Hoàng nuốt nước bọt, cậu quỳ một chân xuống trước cánh cửa gỗ sồi cổ điển của phòng làm việc phía sau biệt thự. Cậu rút ra bộ dụng cụ móc khóa cơ học do chú Chín Khóa cung cấp. Ngón tay Hoàng run rẩy, những chiếc thanh kim loại nhỏ chạm vào ổ khóa đồng thau cổ điển phát ra những tiếng *lách cách* nhỏ nhẹ.
"Cố lên, Hoàng. Đừng vội vàng. Hãy cảm nhận độ nảy của các chốt bi bằng xúc giác, đừng dùng lực quá mạnh," Anh Thư khẽ nhắc nhở. Thính giác v2 của anh đang hoạt động ở Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2, anh có thể nghe rõ tiếng gió rít qua những khe cửa sổ và tiếng nhịp thở dồn dập của Hoàng.
*Tạch.*
Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên. Cánh cửa gỗ sồi khẽ hé mở, để lộ không gian tối tăm, lạnh lẽo bên trong phòng làm việc cũ của Giáo sư Trần Hoài Nam. Họ nhanh chóng lách người vào trong và đóng chặt cửa lại.
Mùi của giấy cũ, mực in khô và bụi bặm mười năm qua ập vào mũi họ. Phòng làm việc vẫn giữ nguyên kết cấu cũ, những kệ sách gỗ cao sát trần nhà chứa đầy những cuốn sách luật gáy da đã bạc màu thời gian. Ánh sáng từ những biển quảng cáo holographic màu xanh lạnh bên ngoài Phú Mỹ Hưng hắt qua lớp kính cửa sổ mờ bụi, vẽ nên những vệt sáng dài, u uất trên sàn nhà.
Anh Thư đứng giữa căn phòng, anh tháo chiếc kính râm đen ra, nhắm nghiền đôi mắt mù. Anh phát ra tiếng tặc lưỡi nhẹ—*Tặc*—để định vị cấu trúc không gian xung quanh. Sóng âm dội lại vẽ nên hình ảnh một chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn đặt chính giữa phòng, chiếc ghế da cũ kỹ bị rách một góc và một bức tranh sơn dầu lớn treo trên bức tường gỗ phía sau.
"Anh Thư... chúng ta tìm ở đâu? Căn phòng này rộng quá, và Thiên Lập chắc chắn đã quét sạch mọi thứ bằng drone kỹ thuật số rồi," Lâm Hoàng lo lắng hỏi, cậu đặt chiếc hộp sắt bảo mật lên bàn, tay không rời khỏi quai xách.
"Thiên Lập chỉ quét các dữ liệu số hóa và những vật thể nằm trên bề mặt. Họ không bao giờ hiểu được thói quen của một luật sư truyền thống," Anh Thư bước lại gần bức tường gỗ phía sau bàn làm việc. Anh đưa bàn tay gầy gò của mình lướt nhẹ trên các thớ gỗ sồi cổ điển. Xúc giác của anh cực kỳ nhạy bén sau mười năm sống trong bóng tối. Anh dừng lại trước một hoa văn chạm khắc hình cán cân công lý bị lệch ở góc bức tranh sơn dầu.
Anh rút từ trong túi áo ra chiếc bùa bình an bằng vải đỏ—di vật mà Lê Văn Tự đã đeo trên cổ suốt mười năm qua. Thư dùng ngón tay xé nhẹ đường chỉ khâu thô sơ ở đáy chiếc bùa, cảm nhận một vật thể kim loại dẹt, lạnh lẽo nằm ẩn sâu bên trong. Anh rút vật đó ra. Đó là một chiếc chìa khóa cơ học dẹt, bằng thép không gỉ, trên thân dập chìm ba chữ cái viết tắt bằng mực khắc: *T.H.N*—Trần Hoài Nam.
"Chiếc chìa khóa này... chú Bảy tài xế cũ của cha tôi đã giữ nó suốt mười năm qua để bảo vệ di sản của ông," Thư khẽ nói, giọng anh mang theo một sự xúc động sâu sắc. Anh tìm thấy một khe hở cơ học siêu nhỏ ẩn khuất dưới hoa văn cán cân công lý trên tường gỗ. Anh cắm chiếc chìa khóa dập chữ *T.H.N* vào và xoay nhẹ.
*Cạch. Rầm rịch.*
Một phần của bức tường gỗ sồi từ từ trượt sang một bên, để lộ một hầm mật nhỏ sâu khoảng hai mươi phân ẩn bên trong tường bê tông. Bên trong hầm mật chứa một chiếc két sắt cơ học kiểu cũ và một vài hộp tài liệu giấy ố vàng.
Nhưng Anh Thư không hướng về phía két sắt. Anh quay người lại, đối diện với mảng tường gỗ sồi ở góc phòng làm việc—vị trí đối diện trực tiếp với chiếc ghế ngồi của cha anh mười năm trước.
*Tactical Reasoning*: Thư suy luận rằng nếu hung thủ mưu sát cha anh bằng súng có ống giảm thanh trước khi dùng dao ngụy tạo hiện trường, kẻ đó phải nổ súng từ khoảng cách gần. Tiếng súng giảm thanh trong phòng kín vẫn sẽ tạo ra một lực đẩy và hướng đi của đầu đạn. Nếu nhát đâm hình chữ V ngược là nhát dao staged (dàn dựng) sau khi nạn nhân đã chết hoặc mất khả năng kháng cự, thì chắc chắn phải có một phát bắn chí mạng trước đó. Và nếu phát bắn đó đi xuyên qua người nạn nhân hoặc bị lệch trong lúc giằng co, đầu đạn chắc chắn sẽ găm sâu vào kết cấu gỗ sồi dày của bức tường phía sau.
Đúng lúc đó, thính giác v2 của Anh Thư nhận diện một tiếng động tần số cao từ bên ngoài cửa sổ biệt thự.
*Vù... vù... vù...*
Đó là tiếng cánh quạt của Đội Tuần Tra Drone Thiên Lập. Thứ ánh sáng hồng ngoại màu đỏ rực của máy quét tầm nhiệt bắt đầu len lỏi qua lớp rèm nhung dày của phòng làm việc, quét những vệt sáng chết chóc lên sàn nhà bụi bặm.
"Anh Thư! Drone tuần tra đang áp sát! Chúng ta phải trốn ngay!" Lâm Hoàng hoảng hốt, cậu nhanh chóng ôm lấy chiếc hộp sắt, nép sát người vào gầm bàn làm việc gỗ gụ.
"Im lặng, Hoàng! Áp dụng kỹ thuật hạ thân nhiệt! Đứng bất động!" Anh Thư ra lệnh bằng một giọng thì thầm nhưng đầy uy lực. Anh đứng tựa sát lưng vào bức tường gỗ sồi, kéo chiếc áo măng tô lót sợi carbon che kín toàn thân. Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, áp dụng phương pháp Kiểm Soát Nhịp Tim Dưới 60 để làm giảm nhiệt độ bề mặt da tạm thời, biến bản thân thành một vật thể tĩnh lạnh lẽo trước cảm biến hồng ngoại của drone.
Chiếc drone tuần tra bay lơ lửng ngay ngoài cửa sổ kính, luồng ánh sáng đỏ quét qua quét lại trên tấm rèm nhung dày, chỉ cách vị trí đứng của Anh Thư chưa đầy hai mét. Tiếng động cơ điện tử rít lên đều đặn, tạo ra một áp lực tâm lý cực kỳ khủng khiếp trong không gian ngột ngạt của phòng làm việc.
Anh Thư giữ nhịp thở mỏng manh như một người đang chìm vào trạng thái ngủ đông sâu. Tai anh bắt đầu có dấu hiệu đau nhức dữ dội, một dòng máu ấm cực nhỏ khẽ rỉ ra từ lỗ tai trái do thiết bị sonar v2 hoạt động quá công suất để lọc tiếng ồn động cơ drone. Nhưng anh không được phép cử động. Anh tập trung toàn bộ thính giác còn lại, phát ra một tiếng tặc lưỡi cực nhẹ—*Tắc*—hướng thẳng vào mảng tường gỗ sồi bên cạnh.
Luồng sóng âm phản hồi dội lại trong trí não anh, vẽ nên cấu trúc bên trong của lớp gỗ sồi dày năm phân. Tại một vị trí cách mặt sàn khoảng một mét hai—ngang tầm ngực của một người đang ngồi trên ghế—có một vết nứt kết cấu nhỏ bất thường. Vết nứt có dạng hình tròn, đường kính đúng 9mm, găm sâu vào thớ gỗ sồi và bị che phủ bởi một lớp sáp keo màu nâu sẫm ngụy trang.
*Đây rồi! Kẻ xóa dấu vết hiện trường mười năm trước—cựu cảnh sát Ngô Văn Tài—đã cố tình dùng sáp gỗ để lấp đầy lỗ đạn này hòng đánh lừa các cuộc khám nghiệm bề mặt của AI!*
Chiếc drone tuần tra bên ngoài cửa sổ khẽ xoay trục cánh quạt, chuẩn bị di chuyển sang phân khu quét tiếp theo theo lộ trình tự động của Thiên Lập. Góc quét hồng ngoại từ từ lệch đi khỏi căn phòng.
Không bỏ lỡ một giây vàng ngọc, Anh Thư lập tức bước lên một bước. Anh rút chiếc nhíp cơ học bằng thép không gỉ từ trong túi áo ra. Lâm Hoàng từ dưới gầm bàn ngước lên, mắt tròn xoe nhìn theo từng động tác chính xác đến kinh ngạc của người thầy mù.
Anh Thư đưa đầu nhíp nhọn, mảnh vào sâu trong kẽ nứt 9mm trên tường gỗ. Xúc giác ở đầu ngón tay anh truyền về cảm giác kim loại lạnh lẽo, thô ráp và bị biến dạng mạnh dưới áp lực va đập. Anh kẹp chặt đầu nhíp, dùng lực cổ tay xoay nhẹ để tách đầu đạn ra khỏi các thớ gỗ sồi cổ điển đang ôm chặt lấy nó.
*Két... két...*
Tiếng gỗ sồi rên rỉ nhỏ nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh Thư cắn chặt răng chịu đựng cơn đau đầu dữ dội do sóng siêu tần từ kính sonar v2 dội ngược vào não. Anh khẽ giật mạnh tay.
*Tách.*
Một vật thể kim loại nhỏ, màu đồng xỉn, bị biến dạng méo mó ở phần đầu được rút ra ngoài. Đó chính là Đầu Đạn Đồng 9mm Biến Dạng—vật chứng vật lý đanh thép nhất chứng minh có kẻ đã nổ súng quân dụng tại hiện trường mưu sát Giáo sư Trần Hoài Nam mười năm trước, đập tan hoàn toàn giả thuyết về một vụ cướp của giết người bằng dao thông thường của Lê Văn Tự.
"Tôi lấy được đầu đạn rồi, Hoàng!" Anh Thư khẽ nói, giọng anh mang theo một sự nhẹ nhõm và quyết tâm tột cùng.
Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp định hình...
*Vù... vù... vù... rít...*
Chiếc drone tuần tra của Thiên Lập ngoài cửa sổ đột ngột thay đổi lộ trình quét tự động do phát hiện ra sự thay đổi mật độ vật chất bất thường trong bức tường gỗ vừa bị phá vỡ lớp sáp ngụy trang. Nó khựng lại, xoay ngược camera quang học tầm xa trực diện vào phòng làm việc.
*Choang!*
Cánh cửa kính phòng làm việc bị chiếc drone tuần tra lao thẳng vào phá vỡ tan tành. Những mảnh kính vỡ vụn bay tứ tung, rơi rào rạo xuống sàn nhà gỗ. Chiếc drone tuần tra thông minh rít lên một tiếng còi báo động đỏ chói tai, luồng ánh sáng quét hồng ngoại cực mạnh từ camera của nó rọi thẳng vào vị trí đứng của Anh Thư, khóa chặt khuôn mặt anh dưới làn mưa axit đang tràn vào phòng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!