Nhạc nềnSakuya2

Nhát Dao Nghịch Lý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Tân Khánh Đô trút xuống quận 8 như một tấm màn độc chất màu xám xịt, gặm nhấm những khối bê tông rỉ sét của những tòa nhà chung cư cũ nát. Dưới gầm cầu Chữ Y, thứ ánh sáng holographic xanh lạnh từ các biển quảng cáo của Tập đoàn Thiên Lập ở bờ bên kia sông không thể chạm tới đây; nó bị bẻ gãy bởi làn hơi nước dày đặc và mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ dòng kênh đen nghẹt rác.


Lâm Hoàng kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai ướt đẫm, một tay đỡ lấy bả vai gầy của Trần Anh Thư, tay còn lại siết chặt chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường. Từng bước đi của họ bì bõm dưới những vũng nước đầy váng dầu. Vết bỏng độ hai sau lưng Anh Thư, tàn dư từ vụ phóng hỏa ở chung cư Thanh Đa, đang co rút lại dưới lớp áo măng tô lót sợi carbon. Mỗi lần nước mưa ngấm qua lớp vải sờn cũ, một cơn đau rát buốt như dao cắt lại chạy dọc sống lưng anh, khiến nhịp thở của vị cựu luật sư mù trở nên nặng nề, đứt quãng.


"Anh Thư, cố lên. Chúng ta sắp đến lối vào rồi," Lâm Hoàng khẽ thì thầm, giọng cậu run lên vì lạnh và lo sợ. Cậu liên tục liếc nhìn xung quanh, cảnh giác với những chiếc drone tuần tra của Lực Lượng Công Lý-Tech có thể xé toạc màn đêm bất cứ lúc nào.


Anh Thư không đáp. Anh nhắm nghiền đôi mắt mù phía sau chiếc kính râm đen. Kính Cấy Ghép Sonar v1 đã hỏng hoàn toàn trong đám cháy, nhưng bộ vi xử lý sinh học thần kinh mới—được nâng cấp bằng Chip Cấy Ghép Sonar Quân Sự Cũ tại chợ đen—đang hoạt động ở Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2. Trong bóng tối tuyệt đối của trí não anh, tiếng mưa rơi lộp bộp trên những tấm tôn rỉ, tiếng nước chảy xiết dưới lòng cống và tiếng bước chân nặng nề của Hoàng đều được chuyển hóa thành một bản đồ cấu trúc ba chiều màu cam nhạt.


*Cộc.*


Cây gậy dẫn đường bằng đồng thau của Thư gõ nhẹ vào một mảng tường bê tông bong tróc. Luồng sóng âm phản hồi dội lại, vẽ nên hình ảnh một cánh cửa sắt hoen rỉ nằm khuất sau những bụi cỏ dại của khuôn viên Bệnh viện Quận 8 bỏ hoang. Đây chính là lối vào Phòng Khám Nghiệm Tử Thi Số 4—thánh đường pháp y cơ học bí mật của bác sĩ Ngô Thị Lan.


Cánh cửa sắt khẽ rít lên một tiếng khô khốc khi được mở từ bên trong. Một bóng người thấp bé, mái tóc bạc phơ cắt ngắn gọn gàng xuất hiện dưới ánh đèn dầu vàng vọt. Bác sĩ Ngô Thị Lan đeo chiếc kính gọng kim loại nhỏ, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng phẳng phiu nhưng đã ngả màu cháo lòng. Gương mặt bà lạnh lùng, không một chút cảm xúc, đúng phong thái của một người đã dành cả đời để đối thoại với những xác chết.


"Vào đi. Đóng cửa lại ngay," bà Lan nói, giọng trầm và dứt khoát như một nhát dao mổ.


Lâm Hoàng nhanh chóng đỡ Anh Thư bước qua ngạch cửa, rồi khóa chặt chốt sắt cơ học. Không gian bên trong Phòng Khám Nghiệm Tử Thi Số 4 ngập tràn mùi hóa chất ướp xác formaldehyde nồng nặc đến nhức mũi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những mảng tường gạch vòm thời Pháp thuộc. Nơi đây cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không có bất kỳ thiết bị số hóa nào của Thiên Lập, không kết nối mạng internet, chỉ có những chiếc tủ sắt rỉ sét chứa đầy những lọ thủy tinh đựng bệnh phẩm và một chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ đặt chính giữa phòng.


Trên chiếc bàn mổ ấy, được phủ dưới một tấm khăn trải giường màu trắng xám, là thi thể của Giáo sư Trần Hoài Nam.


Anh Thư khựng lại. Dù không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng luồng sóng sonar phản hồi từ tiếng gõ gậy đồng thau đã vẽ nên hình dáng quen thuộc của người cha quá cố đang nằm im lìm kia. Lồng ngực anh thắt lại, một cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong cổ họng. Mười năm trước, anh đã mất cha trong một vụ tai nạn được dàn dựng hoàn hảo. Giờ đây, anh phải đứng trước thi thể ông một lần nữa, không phải để khóc thương, mà để dùng những nhát dao mổ lạnh lùng bóc trần sự thật.


Bác sĩ Lan bước lại gần chiếc bàn mổ, kéo tấm khăn phủ xuống, để lộ khuôn mặt hốc hác nhưng nghiêm nghị của Giáo sư Nam. Bà thở dài, ánh mắt thoáng qua một tia u buồn khi nhìn người đồng nghiệp cũ.


"Thiên Lập đã khóa toàn bộ quyền truy cập của tôi vào máy quét mô mềm kỹ thuật số của bệnh viện trung ương," bà Lan vừa nói vừa mở chiếc hộp gỗ cổ điển, lấy ra bộ dao mổ pháp y bằng thép Thụy Sĩ sáng loáng. "Họ muốn hỏa táng cưỡng chế thi thể Nam vào trưa mai để xóa sạch dấu vết. Nếu không có hệ thống quét 3D của AI, chúng ta bắt buộc phải thực hiện Giải Phẫu Tử Thi Thực Nghiệm Vật Lý hoàn toàn bằng tay. Đây là một hành vi phạm pháp nghiêm trọng. Nếu bị phát hiện, tôi sẽ mất bằng và đối mặt với án tù chung thân ở Phân Khu 9. Các cậu có hiểu cái giá phải trả không?"


"Cháu hiểu, thưa bác sĩ Lan," Lâm Hoàng bước lên, giọng kiên định. "Nhưng nếu không có báo cáo pháp y giấy này, Lê Văn Tự sẽ bị hành quyết tử hình trong vòng ba mươi sáu tiếng nữa. Công lý số của Thiên Lập đã bị can thiệp. Chúng cháu không còn con đường nào khác."


Anh Thư tiến lại gần bàn mổ. Anh tháo chiếc kính râm đen ra, để lộ đôi mắt mù với những vết sẹo cấy ghép sonar chằng chịt xung quanh thái dương. Anh chìa bàn tay gầy gò, run rẩy ra phía trước.


"Bác sĩ Lan... hãy để cháu giúp bà. Cháu không thể thấy bằng mắt, nhưng đôi tay của cháu có thể cảm nhận được những vết rách mô mềm mà camera của AI đã bỏ qua."


Bác sĩ Lan nhìn đôi bàn tay của Anh Thư—những ngón tay thon dài, nhạy cảm của một luật sư nhưng nay đã bám đầy những vết chai sạn và vết bỏng sẹo. Bà khẽ gật đầu, đưa cho anh một đôi găng tay cao su vô trùng và một mô hình sáp mô phỏng cấu trúc lồng ngực của Giáo sư Nam.


"Tôi đã dựng lại mô hình sáp này dựa trên những thông số thô ban đầu trước khi hệ thống bị niêm phong," bà Lan trầm giọng. "Nam, hãy bắt đầu từ vết thương ở ngực phải."


Cuộc giải phẫu độc lập bắt đầu dưới ánh sáng vàng vọt, chập chờn của chiếc đèn dầu analog. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa axit gõ rào rào trên mái tôn phía trên và tiếng kim loại lạnh lẽo va vào nhau.


Bác sĩ Lan cầm chiếc dao mổ số 4, rạch một đường dứt khoát dọc theo xương ức của thi thể Giáo sư Nam. Lớp da và mô mỡ đã đông cứng do hóa chất bảo quản tách ra, để lộ cấu trúc cơ ngực phía dưới. Bà Lan sử dụng những dụng cụ cơ học thô sơ—thước kẹp kim loại và kim thăm dò—để đo đạc từng milimet của vết thương.


"AI K-01 của Thiên Lập báo cáo rằng đây là một vết đâm thẳng từ dưới lên, phù hợp với tư thế cầm dao thuận tay phải của Lê Văn Tự khi đứng đối diện nạn nhân," bà Lan vừa thao tác vừa nói, giọng lạnh lùng nhưng chuẩn xác tuyệt đối. "Nhưng hãy nhìn vào hướng đi của lưỡi dao trong mô mềm."


Anh Thư nhắm mắt lại, dồn toàn bộ sự tập trung vào các đầu ngón tay. Anh áp dụng kỹ năng Phân Tích Vết Thương Sinh Học Bằng Tay lên mô hình sáp mô phỏng. Đôi bàn tay anh lướt nhẹ, chậm rãi dọc theo rãnh cắt được tạo ra trên sáp. Anh cảm nhận được độ sâu, độ vát của vết rách và lực cản của các thớ cơ giả lập.


"Không... góc đâm không thể là từ dưới lên," Anh Thư khẽ thốt lên, giọng anh rung lên một tần số trầm thấp đầy kinh ngạc. Anh quay sang phía thi thể thực tế, dưới sự hướng dẫn của bác sĩ Lan, anh nhẹ nhàng đưa những ngón tay đeo găng vô trùng chạm vào rìa vết thương thật trên ngực phải của cha mình.


Cảm giác xúc giác nhạy bén của người mù mười năm qua lập tức truyền về não bộ một hình ảnh xúc giác cực kỳ chi tiết. Vết rách ở phần da ngoài cùng thì hẹp, nhưng càng đi sâu vào trong mô cơ ngực, vết cắt càng rộng ra và chếch dần về phía xương sườn số năm.


"Góc nghiêng của nhát dao là bốn mươi lăm độ, hướng từ trên xuống dưới," Anh Thư lập luận, giọng anh đĩnh đạc và sắc bén như một lưỡi dao pháp lý. "Vết cắt ở bờ trên của mô cơ phẳng và gọn, chứng minh lưỡi dao đi vào với một lực cực mạnh và dứt khoát. Nhưng bờ dưới của vết thương lại bị rách mô mềm do lực kéo ngược của hung thủ khi rút dao ra. Vết rách mô mềm này có dạng một chữ V ngược lệch."


Bác sĩ Lan dừng dao mổ, bà dùng kính lúp cầm tay quan sát kỹ bờ vết thương cơ ngực mà Anh Thư vừa chỉ ra. Đôi mắt già nua của bà co rút lại.


"Cậu nói đúng, Anh Thư," giọng bà Lan có một sự chấn động nhẹ. "Vết rách mô mềm hình chữ V ngược lệch này chỉ có thể được tạo ra nếu hung thủ cầm dao bằng tay trái và thực hiện một nhát đâm xiên từ trên xuống dưới. Lực đâm mạnh đến mức làm nứt một phần xương sườn số năm. Lê Văn Tự là một công nhân bốc xếp thuận tay phải hoàn toàn, và chiều cao của cậu ta thấp hơn Giáo sư Nam mười centimet. Với chiều cao đó, Tự không thể tạo ra một góc đâm xiên bốn mươi lăm độ từ trên xuống dưới với lực mạnh như vậy được."


"Hung thủ thực sự thuận tay trái, và phải cao hơn cha cháu ít nhất mười centimet," Anh Thư kết luận, đôi mắt mù của anh hướng về phía khoảng không vô định, nhưng trong tâm trí anh, hình bóng của một sát thủ chuyên nghiệp đang dần hiện rõ. "Đây là một Nhát Dao Nghịch Lý. AI K-01 đã cố tình bỏ qua vết rách mô mềm hình chữ V ngược này trong báo cáo số hóa. Họ đã can thiệp vào mô phỏng 3D để biến một nhát đâm của sát thủ thuận tay trái thành một nhát đâm của kẻ thuận tay phải thế mạng."


Lâm Hoàng đứng bên cạnh ghi chép lia lịa bằng bút mực lên một cuốn sổ giấy ráp. Cậu run lên vì phấn khích.


"Chứng cứ này là tuyệt đối!" Hoàng thì thầm. "Nếu chúng ta trình báo cáo pháp y giấy này lên Thẩm phán Bình tại phiên tòa quyết định, K-01 sẽ không thể dùng dữ liệu giả lập để bác bỏ được nữa."


Bác sĩ Lan đặt chiếc dao mổ xuống chiếc khay thép với một tiếng *keeng* khô khốc. Bà bước về phía chiếc bàn gỗ cũ kỹ góc phòng, cầm cây bút máy bơm mực đỏ tươi—loại mực chuyên dụng của văn phòng luật sư truyền thống xưa—và bắt đầu viết tay bản báo cáo pháp y độc lập lên một tờ giấy kraft dày.


"Tôi, Ngô Thị Lan, cựu Trưởng khoa Pháp y Bệnh viện Trung ương Khánh Đô, xác nhận: Nguyên nhân tử vong của nạn nhân Trần Hoài Nam là do mất máu cấp bởi một nhát đâm xiên góc bốn mươi lăm độ từ trên xuống dưới, được thực hiện bởi hung thủ thuận tay trái với đặc điểm thể chất cao hơn nạn nhân..."


Tiếng ngòi bút máy sột soạt trên giấy kraft vang lên đều đặn, như tiếng gõ của chiếc đồng hồ công lý đang đếm ngược thời gian. Anh Thư đứng lặng yên bên thi thể cha, anh khẽ đưa tay vuốt nhẹ lên vầng trán lạnh lẽo của ông.


*Cha... con đã tìm thấy nhát dao của kẻ thù rồi. Con sẽ không để linh hồn cha bị chôn vùi dưới những dòng code lạnh lùng của chúng.*


Bác sĩ Lan hoàn thành dòng chữ cuối cùng. Bà dùng chiếc ấn ký bằng đồng thau của văn phòng luật cũ, ấn mạnh xuống dấu mực đỏ tươi bên cạnh chữ ký của mình. Tiếng *bộp* của con dấu vang lên đầy quyết định. Bản báo cáo pháp y giấy hoàn thành—vũ khí sinh học đanh thép nhất để bẻ gãy thuật toán phán quyết của Thiên Lập.


Nhưng ngay khi dấu mực đỏ vừa kịp ráo...


*Reng! Reng! Reng!*


Tiếng chuông báo động cơ học của bệnh viện bỏ hoang đột ngột vang lên dồn dập, xé toạc không gian tĩnh lặng của Phòng Khám Nghiệm Tử Thi Số 4. Ánh đèn dầu chập chờn vụt tắt do hệ thống điện dự phòng của tòa nhà bị can thiệp từ xa.


Trong bóng tối đột ngột ập xuống, thính giác thích ứng Sonar v2 của Anh Thư lập tức ghi nhận những rung động cực mạnh từ mặt đất phía trên hành lang bệnh viện. Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của những đôi bốt thép nện xuống sàn gạch cũ vang lên đều đặn.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Đó là tiếng bước chân của Lực Lượng Công Lý-Tech. Đi kèm với đó là tiếng rít xé gió tần số cao của những chiếc drone tuần tra thông minh đang áp sát lối vào hầm ngầm.


"Chúng phát hiện ra rò rỉ sóng sonar rồi!" Lâm Hoàng hoảng hốt kêu lên, cậu vội vã ôm chặt lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường.


Bác sĩ Lan nhanh chóng nhét bản báo cáo giấy vào túi áo măng tô của Anh Thư, đôi mắt bà hiện lên một sự kiên định tột cùng dưới ánh sáng đỏ rực của đèn báo động khẩn cấp vừa tự động kích hoạt.


"Chạy đi! Lối thoát hiểm phía sau thông ra đường cống ngầm! Tôi sẽ ở lại cản đường chúng!" bà Lan hét lên.


Tiếng khoan tường rít lên chói tai từ phía cửa chính của hầm ngầm, báo hiệu những kẻ hành pháp đeo mặt nạ đồng thau đang bắt đầu phá khóa cưỡng chế xâm nhập. Luồng sáng laser đỏ từ máy quét của drone bắt đầu len lỏi qua các khe cửa thép, rọi thẳng vào không gian ngột ngạt của phòng khám nghiệm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!