Nhạc nềnSakuya2

Quân Cờ Tâm Lý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Rạng sáng, bầu trời Tân Khánh Đô vẫn bị bóp nghẹt dưới những đám mây xám xịt trút xuống những cơn mưa axit không dứt. Ánh sáng từ màn hình CRT của chiếc máy tính cổ điển đặt trên bàn gỗ hầm ngầm nhấp nháy chập chờn, hắt lên gương mặt xám ngoét của Nguyễn Hoài Nam. Gã luật sư tập sự phản bội vẫn quỳ sụp dưới nền gạch ẩm ướt, hai tay bọc giấy bạc run rẩy nắm chặt chiếc điện thoại phụ vừa mới gửi đi dòng tin nhắn định vị giả đến Lê Minh Triết.


Cơn đau từ vết bỏng độ hai sau lưng Trần Anh Thư đột ngột nhói lên như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào da thịt. Hơi ẩm buốt giá của cống ngầm ngấm qua lớp băng gạc thô sơ, khiến toàn thân anh khẽ rùng mình. Nhưng đôi mắt mù sau chiếc kính râm đen của anh vẫn hướng thẳng về phía màn hình chập chờn, nơi hình ảnh em gái Trần Khánh Vy bị áp giải vào tòa án đang nhạt nhòa đi vì nhiễu sóng.


"Anh Thư... tôi xin lỗi..." Nguyễn Hoài Nam nghẹn ngào, tiếng nấc cụt rít qua kẽ răng. "Tôi không còn cách nào khác. Bố tôi... ông ấy đang nằm ở phòng hồi sức cấp cứu khoa ung bướu của Bệnh viện Trung ương Thiên Lập. Toàn bộ chi phí hóa trị, máy thở và Điểm Công Dân bảo hiểm của ông ấy đều do Lê Minh Triết nắm giữ. Nếu tôi không cung cấp vị trí của Bộ Luật Giấy, Triết sẽ lập tức rút phích cắm máy thở của bố tôi. Hắn... hắn là một con quỷ!"


Lâm Hoàng đứng bên cạnh, hai nắm tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch. Cậu muốn lao vào đấm gã bạn đồng môn hèn hạ này, nhưng ánh mắt nghiêm nghị của Anh Thư đã ngăn cậu lại.


"Hoàng, giữ bình tĩnh," giọng Anh Thư trầm ấm nhưng lạnh lùng như dòng nước dưới cống ngầm. Anh không quay đầu lại, tay vẫn giữ chặt cây gậy dẫn đường bằng đồng thau gõ nhẹ xuống đất. *Cộc.* Luồng sóng âm từ Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2 phản hồi lại, vẽ nên nhịp thở dồn dập ở mức 130 lần/phút của Nam và sự dao động huyết áp dữ dội của Hoàng. "Nam, việc cậu thỏa hiệp với Triết để cứu bố mình là một phản ứng tâm lý tự nhiên dưới áp lực sinh tồn. Nhưng việc cậu bán đứng chú Ba và di sản của cha tôi là một tội lỗi mà cậu phải tự gánh chịu trước pháp luật sau này. Hiện tại, tin nhắn giả của cậu đã dẫn dụ Triết điều động đặc nhiệm bao vây tọa độ giả ở Quận 8. Chúng ta có đúng hai tiếng trước khi chúng nhận ra mình bị lừa."


Thư hít một hơi thật sâu, nén cơn đau thắt ở phổi do tàn dư của khói độc Thermite-9. Anh quay sang Lâm Hoàng:


"Hoàng, lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường ra. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức. Mục tiêu tiếp theo không phải là lẩn trốn dưới lòng đất, mà là phòng chờ nhân chứng của Tòa án Số Tháp A."


Lâm Hoàng bàng hoàng: "Anh Thư! Anh điên rồi sao? Anh đang là đối tượng bị truy quét cấp độ đỏ của Lực lượng Công lý-Tech! Hơn nữa, em gái anh... Vy Vy... cô ấy đang ở đó cùng Lê Minh Triết. Nếu anh xuất hiện, Triết sẽ ra lệnh bắt giữ anh ngay lập tức!"


"Tôi biết," Anh Thư khẽ miết ngón tay lên vành bezel của chiếc Đồng Hồ Đeo Tay Của Cha đang nằm im lìm trong túi áo măng tô sờn cũ. "Nhưng Vy Vy là em gái tôi. Tôi đã để mất cha mẹ mười năm trước vì sự hèn nhát của bản thân. Tôi sẽ không để Thiên Lập biến em gái mình thành một quân cờ tâm lý dơ bẩn để hợp thức hóa bản án tử hình cho Lê Văn Tự. Hoàng, cậu là luật sư đại diện hợp pháp duy nhất của văn phòng lúc này. Hãy mang theo bản kiến nghị thực nghiệm vật lý viết tay về Sự Chênh Lệch 30 Phút Định Mệnh. Tôi sẽ ngụy trang làm trợ lý pháp lý của cậu, lọt qua cổng an ninh bằng kẽ hở quy trình hiến pháp giấy."


***


Một tiếng sau, tại khu Thượng Tầng rực rỡ ánh sáng holographic của Tháp A. Trái ngược với sự ẩm ướt, tối tăm của khu ổ chuột Tân Bình, nơi đây là một thánh đường của công nghệ tư pháp số. Những dải ánh sáng xanh lạnh quét liên tục qua các hành lang bằng kính và thép không gỉ.


Trong phòng chờ nhân chứng biệt lập của tầng bốn, Trần Khánh Vy ngồi cô độc trên chiếc ghế kim loại lạnh ngắt. Cô mặc một bộ trang phục màu đen giản dị, mái tóc buộc cao gọn gàng để lộ gương mặt gầy gò, u buồn nhưng đôi mắt lại rực lên một ngọn lửa thù hận cố chấp. Trên đùi cô là một tập hồ sơ số hóa chập chờn ánh sáng xanh, chứa đựng những tài liệu giả lập mà Lê Minh Triết đã cung cấp suốt mười năm qua—những báo cáo chứng minh Trần Anh Thư đã nhận tiền của các thế lực ngầm để cố tình thua cuộc trong vụ kiện mười năm trước, gián tiếp dẫn đến cái chết của cha mẹ họ.


Lê Minh Triết đứng bên cạnh cửa kính, ngón tay hắn thoăn thoắt lướt trên màn hình máy tính bảng điều khiển drone. Gương mặt mảnh khảnh của gã trợ lý công nghệ hiện lên nụ cười đắc thắng.


"Khánh Vy," Triết trầm giọng, giọng nói giả tạo sự thấu cảm. "Cô phải kiên cường lên. Hôm nay, trước bồi thẩm đoàn số của AI K-01, lời khai của cô về việc Trần Anh Thư cố tình che giấu các tài liệu giấy của Giáo sư Nam để bào chữa cho kẻ sát nhân Lê Văn Tự sẽ là đòn quyết định. Chúng ta phải đòi lại công lý cho cha cô. Anh trai cô... anh ta đã bị sự tham vọng và danh tiếng giả tạo làm mờ mắt rồi."


Khánh Vy siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu. "Tôi biết. Tôi không có người anh trai như thế. Hắn đã bỏ mặc cha mẹ chết trong vũng máu mười năm trước, và giờ hắn lại dùng Bộ Luật Giấy của cha để minh oan cho kẻ đã cầm dao đâm vào ngực cha. Tôi sẽ đích thân vạch trần hắn trước tòa."


Đột nhiên, cánh cửa trượt của phòng chờ mở xoạch ra. Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư bước vào với phong thái uy nghiêm giả tạo, chiếc áo choàng thêu chỉ vàng khẽ đung đưa theo nhịp bước. Đôi mắt xảo quyệt của lão lướt qua Vy Vy, khẽ gật đầu với Triết.


"Khánh Vy," Thẩm phán Thư lên tiếng, giọng nói trầm hùng đầy tính răn đe chính trị. "Là người đã nhận nuôi dưỡng cô suốt mười năm qua, tôi rất tự hào về quyết định của cô hôm nay. Sự khách quan của AI K-01 cần những nhân chứng chính trực như cô để làm sạch xã hội khỏi những biến số nhiễu loạn. Hãy nhớ, không được để bất kỳ lập luận tình cảm cá nhân nào của Lâm Hoàng làm lung lay quyết định."


Đúng lúc đó, từ phía hành lang ngoài, tiếng bước chân đĩnh đạc của Lâm Hoàng vang lên, đi kèm là tiếng gõ cơ học đều đặn của một cây gậy dẫn đường bằng đồng thau. *Cộc. Cộc.*


Lê Minh Triết giật mình, lập tức quay đầu lại. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình khi thấy Lâm Hoàng bước vào, và đi ngay sát phía sau cậu là Trần Anh Thư—mặc bộ vest đen chỉnh tề của người cha quá cố để lại, mắt đeo kính râm đen che đi vết sẹo cấy ghép sonar, tay cầm gậy thau móp méo nhưng giữ rất chặt.


"Trần Anh Thư!" Triết rít lên qua kẽ răng, tay hắn lập tức chạm vào nút kích hoạt báo động khẩn cấp của Lực lượng Công lý-Tech trên máy tính bảng. "Mày dám vác xác đến đây tự nộp mạng sao? Đặc nhiệm! Bắt giữ gã truy nã đỏ này ngay lập tức!"


"Triết, dừng tay lại," Lâm Hoàng dõng dạc bước lên phía trước, chắn ngang giữa Anh Thư và Triết. Cậu giơ cao tấm Thẻ hành nghề luật sư mới cứng và một tập hồ sơ giấy bản viết tay. "Tôi là luật sư biện hộ chính thức của bị cáo Lê Văn Tự. Theo Điều 102 của Hiến pháp Tư pháp truyền thống Khánh Đô—điều khoản chưa từng bị bãi bỏ hay số hóa—luật sư biện hộ có quyền đưa trợ lý pháp lý đi kèm vào phòng chờ nhân chứng để thực hiện thủ tục đối chất sơ bộ trước giờ nghị án. Bất kỳ hành vi cưỡng chế bắt giữ nào đối với trợ lý của tôi lúc này sẽ lập tức vô hiệu hóa tính hợp pháp của toàn bộ phiên tòa phúc thẩm sắp tới!"


Thẩm phán Trịnh Khắc Thư khẽ nheo mắt lại, lão giơ tay ngăn Triết lại. Lão biết rõ kẽ hở tố tụng giấy này. Nếu lão để Triết bắt giữ Anh Thư ngay tại đây, bồi thẩm đoàn nhân dân ngoài kia sẽ có lý do để cáo buộc lão lạm quyền và can thiệp thô bạo vào quy trình tố tụng.


"Được thôi," Thẩm phán Thư nở một nụ cười lạnh tanh. "Mười phút đối chất sơ bộ. Để tôi xem một kẻ mù lòa và một tên luật sư tập sự có thể làm được gì trước chứng cứ thép của AI."


***


Cánh cửa phòng chờ sập lại, cô lập năm con người trong một không gian ngột ngạt đến nghẹt thở.


Trần Khánh Vy đứng bật dậy khỏi ghế. Khi nhìn thấy Anh Thư, toàn thân cô run lên bần bật vì phẫn nộ. Cô bước thẳng đến trước mặt anh, khoảng cách chỉ còn chưa đầy một mét.


"Anh còn dám vác mặt đến đây sao?" giọng Vy Vy lạc đi, nước mắt uất nghẹn tràn ra khóe mắt. "Mười năm trước, anh trốn chạy như một kẻ hèn nhát để mặc cha mẹ chết. Mười năm sau, anh quay lại, dùng chính những cuốn sách luật giấy của cha để bào chữa cho Lê Văn Tự—con trai của kẻ tài xế đã phản bội cha! Anh làm thế để làm gì? Để chứng minh anh giỏi hơn hệ thống sao? Để lấy lại cái danh tiếng luật sư rách nát của anh sao?"


Anh Thư đứng im lặng dưới lớp kính râm đen. Cơn đau từ vết bỏng sau lưng như đang rách miệng rỉ máu dưới áp lực tâm lý cực hạn, nhưng anh vẫn đứng thẳng, hai tay vịn chặt đầu gậy đồng thau.


Anh kích hoạt kính sonar v2. Trong thế giới bóng tối của anh, giọng nói thù hận của em gái không phải là những từ ngữ sỉ vả, mà là những dải sóng âm dao động với tần số cực cao, nhọn hoắt và hỗn loạn. Anh tập trung thính giác đặc dị của mình, lắng nghe nhịp tim đập dồn dập của cô.


*Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!*


Nhịp tim của Vy Vy đang đập ở mức 145 nhịp/phút, nhưng có những quãng ngắt nhịp bất thường, kèm theo tiếng hít thở nông và đứt quãng. Sử dụng kỹ năng Đọc Vị Tần Số Giọng Nói, Anh Thư nhận ra một sự thật đau đớn: Vy Vy không hề thù ghét anh vì bản chất của cô; cô đang ở trong trạng thái hoảng loạn tột độ, một dạng chấn thương tâm lý bị thao túng kéo dài suốt mười năm bởi những thông tin giả lập mà Thẩm phán Thư và Triết đã tiêm nhiễm vào đầu cô.


"Vy Vy..." Anh Thư lên tiếng, tông giọng trầm ấm, điềm tĩnh của anh vang lên, tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ với sự giận dữ của em gái. "Anh chưa bao giờ phản bội cha mẹ. Và anh bào chữa cho Lê Văn Tự không phải vì danh tiếng."


"Câm miệng!" Vy Vy hét lên, cô giơ tay tát mạnh vào mặt Anh Thư. *Bốp!* Chiếc kính râm của anh khẽ lệch sang một bên, để lộ vết sẹo cấy ghép sonar màu đỏ nhạt bên thái dương đang co giật nhẹ. Anh Thư không hề né tránh, anh đứng yên chịu đựng cái tát của em gái ruột.


"Anh nhìn đi!" Vy Vy ném mạnh một bức ảnh giấy cũ lên bàn gỗ. Bức ảnh này là di vật hiện trường mười năm trước mà cô luôn mang theo bên mình trong chiếc vòng cổ chứa thẻ nhớ. "Đây là bức ảnh chụp thi thể của cha do chính tay cảnh sát cơ học cung cấp trước khi hệ thống bị số hóa hoàn toàn! Vết thương trên ngực cha... vết dao đâm thẳng từ dưới lên của kẻ sát nhân thuận tay phải! Lê Văn Tự thuận tay phải, chiều cao hoàn toàn khớp với góc đâm này! Anh còn muốn chối cãi điều gì nữa?"


Lâm Hoàng vội vàng lùi lại một bước, mắt nhìn vào bức ảnh giấy cũ ố vàng trên bàn.


Nhưng Anh Thư không cần mắt thường để nhìn bức ảnh. Tiếng động từ việc bức ảnh va chạm với mặt bàn gỗ dội lại một luồng sóng âm cực nhỏ. Thư khẽ nghiêng đầu, tập trung toàn bộ thính giác thích ứng Sonar Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2 vào bề mặt bức ảnh giấy bản gốc—thứ duy nhất chưa từng bị Thiên Lập quét và chỉnh sửa kỹ thuật số.


Trong trí não của Anh Thư, cấu trúc vật lý của bức ảnh hiện lên dưới dạng một bản đồ 3D siêu việt. Anh "nhìn" thấy những vết mực in thô sơ từ mười năm trước, những hạt muối bạc phân bố trên mặt giấy ảnh cổ điển. Sóng âm phản hồi từ các thớ giấy nứt nẻ xung quanh vết thương của nạn nhân trong ảnh đột ngột để lộ một chi tiết bất thường.


Trục bánh lắc của chiếc đồng hồ cơ Seiko 5 dừng lại lúc 10h15 tối hiện lên trong ký ức anh, liên kết hoàn hảo với vết nứt đồng tâm trên mặt kính. Và giờ đây, trên bức ảnh giấy gốc này, góc nghiêng của vết thương trên ngực phải của Giáo sư Trần Hoài Nam không phải là đâm thẳng từ dưới lên như báo cáo số hóa của AI K-01 giả lập.


Đó là một vết rách mô mềm có góc nghiêng chính xác 45 độ từ trên xuống dưới, rách sâu về phía xương sườn phải!


Một vết đâm xiên từ trên xuống dưới chỉ có thể được thực hiện bởi một hung thủ cao hơn nạn nhân ít nhất 10cm, và lực phát ra từ cánh tay trái! Trong khi đó, Lê Văn Tự thuận tay phải và thấp hơn Giáo sư Nam 5cm!


"Hoàng!" Anh Thư đột ngột dứt khoát lên tiếng, giọng nói của anh mang theo một luồng uy lực chấn động khiến cả phòng chờ im bặt. "Bản kiến nghị viết tay! Nộp ngay lập tức!"


Lâm Hoàng như được đánh thức khỏi cơn mê, lập tức bước lên phía trước, đặt mạnh tập hồ sơ giấy bản viết tay lên bàn trước mặt Thẩm phán Trịnh Khắc Thư.


"Thẩm phán Thư!" Hoàng dõng dạc nói, giọng cậu vang dội khắp căn phòng. "Đây là bản kiến nghị khẩn cấp yêu cầu hoãn phiên điều trần nhân chứng Trần Khánh Vy và toàn bộ phiên tòa phúc thẩm. Chúng tôi cáo buộc phía trợ lý công nghệ Lê Minh Triết đã cố tình vi phạm thủ tục tố tụng nghiêm trọng: Triệu tập nhân chứng chưa qua xác minh tư cách pháp lý độc lập, và ngụy tạo chứng cứ hình ảnh số hóa để thao túng tâm lý nhân chứng!"


Lê Minh Triết cười khẩy: "Mày điên rồi sao Hoàng? Chứng cứ nào tao ngụy tạo?"


"Bức ảnh hiện trường gốc trên tay Trần Khánh Vy!" Hoàng chỉ thẳng vào bức ảnh giấy trên bàn. "Vết thương thực tế trên người nạn nhân là vết đâm xiên 45 độ từ trên xuống, do một hung thủ thuận tay trái thực hiện! Nhưng trong báo cáo số hóa của AI K-01 do anh cung cấp cho tòa án, vết thương đã bị chỉnh sửa thành vết đâm thẳng từ dưới lên để khớp hoàn hảo với đặc điểm thể chất của Lê Văn Tự! Sự sai lệch này chứng minh dữ liệu đầu vào của AI đã bị can thiệp chủ quan! Theo Điều 42 của Luật Tố tụng Hiến pháp, khi phát hiện có sự mâu thuẫn giữa chứng cứ vật lý gốc và chứng cứ số hóa, tòa án bắt buộc phải tạm hoãn phiên xét xử để tiến hành giám định thủ công!"


Gương mặt uy nghiêm giả tạo của Thẩm phán Trịnh Khắc Thư đột ngột biến sắc. Khóe mắt lão co giật dữ dội khi nhìn thấy bản kiến nghị viết tay có chữ ký tươi của Lâm Hoàng—một văn bản giấy hoàn toàn hợp lệ mà lão không thể dùng thuật toán để tự động xóa bỏ trên hệ thống.


"Triết..." Thẩm phán Thư rít qua kẽ răng, ánh mắt lão bắn ra những tia nhìn tàn độc về phía gã trợ lý.


Lâm Hoàng không để cho họ kịp phản ứng, cậu tiếp tục ép chặt gánh nặng pháp lý:


"Nếu Thẩm phán tối cao cố tình bác bỏ bản kiến nghị hợp hiến này để cưỡng chế tuyên án, chúng tôi sẽ lập tức kích hoạt điều khoản kháng cáo hiến pháp giấy trực tiếp lên Ủy Ban Giám Sát Tư Pháp Tối Cao! Khi đó, toàn bộ danh tiếng của hệ thống tòa án số Thiên Lập sẽ bị đặt dấu hỏi trước công chúng!"


Khánh Vy đứng lặng người bên bàn, đôi mắt cô dán chặt vào bức ảnh giấy cũ. Lần đầu tiên sau mười năm, cô nhìn thấy vết thương của cha mình dưới một góc độ hoàn toàn khác—một vết đâm xiên từ trên xuống, lạnh lùng và tàn bạo, hoàn toàn không khớp với những gì cô được nghe từ Thẩm phán Thư.


"Vy Vy..." Anh Thư khẽ bước lên một bước, giọng anh run lên vì xúc động nhưng đầy kiên định. "Hãy tin anh một lần này thôi. Anh sẽ tìm ra kẻ thực sự đã giết cha."


Khánh Vy nhìn anh trai, môi cô mím chặt, giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô kiên quyết quay mặt đi, từ chối nhìn vào đôi mắt mù của Anh Thư, nhưng đôi bàn tay cô đã buông thõng, không còn giữ vẻ căm hận tột cùng như trước.


Thẩm phán Trịnh Khắc Thư siết chặt nắm tay, chiếc nhẫn ấn ký trên ngón tay lão gõ mạnh xuống bàn kính. *Cạch.*


"Chấp nhận bản kiến nghị," Thẩm phán Thư tuyên bố, giọng lão lạnh tanh như băng giá. "Tạm hoãn phiên điều trần nhân chứng Trần Khánh Vy trong vòng hai mươi bốn giờ để tiến hành kiểm tra tư cách pháp lý và xác minh tính toàn vẹn của chứng cứ vật lý. Triết, đưa nhân chứng trở lại phòng chờ đặc biệt."


Lê Minh Triết hậm hực bước đến, áp giải Trần Khánh Vy bước ra ngoài dưới sự bảo vệ của lực lượng đặc nhiệm. Vy Vy đi qua Anh Thư, cô không thèm nhìn anh, nhưng bức ảnh hiện trường cũ trên tay cô vô tình bị siết chặt đến nhăn nhúm, để lộ một chi tiết bất thường liên quan đến góc nghiêng của vết thương nạn nhân trong mắt quét sonar v2 của Anh Thư.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!