Nhạc nềnSakuya2

Phán Quyết 5 Phút

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tân Khánh Đô đêm nay chìm trong một cơn mưa axit rả rích, thứ chất lỏng xám xịt và lạnh lẽo không ngừng gột rửa những tấm biển quảng cáo holographic khổng lồ của Tập đoàn Thiên Lập. Từ tầng cao của các tòa tháp hình trụ bằng thép, thứ ánh sáng xanh neon lạnh lẽo dội xuống, cắt ngang màn sương mù dày đặc, nhưng khi chạm đến những con hẻm sâu hoắm của Khu ổ chuột Tân Bình, nó chỉ còn là những vệt sáng nhạt nhòa, méo mó phản chiếu trên những vũng nước thải đen ngòm.


Trên căn gác lửng ẩm mốc nằm phía trên tiệm sửa máy thô sơ của chú Ba, mùi trà gừng ấm nồng cố gắng đẩy lùi cái lạnh buốt của đêm mưa. Đây là Văn Phòng Luật Sư Nguyễn Văn Minh – thánh đường cuối cùng của những trang giấy ố vàng giữa một siêu đô thị đã bị số hóa đến tận xương tủy. Trần Anh Thư ngồi im lặng trên chiếc ghế gỗ sờn cũ. Đôi mắt anh ẩn sau chiếc kính râm đen dày che đi vết sẹo cấy ghép sonar sinh học, đôi bàn tay gầy gò đặt hờ trên đầu cây gậy dẫn đường bằng đồng thau. Anh không cần ánh sáng. Trong thế giới bóng tối của Thư, tiếng mưa rơi ngoài hiên, tiếng động cơ xe ba gác nổ giòn từ phía xa, và cả tiếng thở dồn dập, bất an của người thanh niên đối diện đều được vẽ lại thành một bản đồ âm thanh ba chiều sắc nét.


Người thanh niên đó là Lâm Hoàng. Cậu ta mới hai mươi tư tuổi, vừa tốt nghiệp thủ khoa ngành luật công nghệ nhưng gương mặt thư sinh lúc này lại tái nhợt, đôi kính cận mỏng mờ đi vì hơi nước. Hoàng đang clutching chiếc thẻ hành nghề luật sư mới cứng của mình như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ.


"Anh Thư... tôi không nghĩ mình có thể tiếp tục," giọng Hoàng run lên, tiếng răng va vào nhau lập cập. "Hôm nay tôi đã đến Tòa án Số Tháp A. Tôi thấy họ... không, tôi thấy cái máy đó phán quyết. Không có tranh tụng, không có bồi thẩm đoàn con người. Chỉ có một cái buồng kính đen, một luồng sáng quét qua võng mạc của bị cáo, và công tố viên ảo K-01 tuyên án tử hình chỉ sau chưa đầy mười phút. Con người ở đó chỉ là những con số hiệu suất. Chúng ta học luật giấy để làm gì khi cả thành phố này được vận hành bằng thuật toán?"


Anh Thư không vội trả lời. Anh nâng chén trà gừng lên, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, rồi chậm rãi nhấp một ngụm. Tiếng gốm sứ chạm nhẹ xuống mặt bàn gỗ vang lên một âm thanh thanh mảnh, dứt khoát.


"Hoàng," giọng Thư trầm thấp nhưng mang một uy lực kỳ lạ, khiến Hoàng bất giác im lặng. "Thuật toán được tạo ra để tối ưu hóa trật tự, nhưng nó không biết đến sự thấu cảm. Khi cậu trao quyền phán quyết cho một cỗ máy hoàn hảo không sai sót, cậu đã từ bỏ phần nhân tính duy nhất bảo vệ chúng ta khỏi sự tàn bạo của kẻ cầm quyền. Luật giấy không lỗi thời, nó chỉ đang bị che giấu bởi những kẻ sợ hãi sự thật vật lý."


Chưa kịp để Hoàng tiêu hóa những lời nói đó, một tiếng rít chói tai xé toạc màn đêm yên tĩnh của khu ổ chuột. Đó là tiếng cánh quạt của drone tuần tra hạng nặng, theo sau là tiếng còi hú dồn dập, chát chúa của Lực Lượng Công Lý-Tech. Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách, tiếng ủng da nện rầm rập xuống mặt đường đất nhão nhoét ngay dưới chân cầu thang gỗ của văn phòng.


Anh Thư khẽ nghiêng đầu. Kính sonar v1 của anh nhấp nháy một luồng sáng cam nhạt, chuyển đổi những rung động âm thanh ngoài phố thành hình ảnh kết cấu 3D hiển thị trực tiếp trong não bộ. Anh "nhìn" thấy ba nhân viên hành pháp đeo mặt nạ đồng thau sáng loáng, tay lăm lăm súng phóng điện cao tần, đang vây quanh một thân hình vạm vỡ đang run rẩy dưới đất.


"Lê Văn Tự, công dân hạng F, định danh sinh trắc học số 094-T," một giọng nói holographic kim loại, không cảm xúc vang lên từ chiếc drone đang lơ lửng. Đó là avatar của K-01. "Hệ thống dự báo tội phạm Thiên Lập ghi nhận chỉ số lương thiện của đối tượng đã giảm xuống dưới mức 20. Phân tích hành vi thời gian thực xác định đối tượng có 99.2% khả năng là hung thủ sát hại Giáo sư Trần Hoài Nam tại hiện trường cảng sông cách đây mười phút."


Giáo sư Trần Hoài Nam.


Cái tên vừa vang lên khiến toàn thân Trần Anh Thư cứng đờ. Chiếc chén gốm trên tay anh khẽ run nhẹ, nước trà gừng sóng sánh suýt đổ ra ngoài. Cha anh. Người cha quá cố, người thẩm phán liêm khiết đã bị sát hại mười năm trước trong một vụ án mạng đầy bí ẩn mà hệ thống đã vội vã đóng hồ sơ. Và giờ đây, thuật toán của Thiên Lập lại gán nhãn một gã công nhân bốc xếp cảng sông nghèo khổ là kẻ sát nhân giết cha anh, ngay trước cửa ngõ văn phòng luật này.


"Không! Tôi không giết người! Tôi chỉ đi ngang qua bến cảng bốc hàng! Tôi thấy ông ấy đã nằm đó rồi!" Tiếng gào thét khản đặc, đầy tuyệt vọng của Lê Văn Tự vang lên giữa tiếng mưa. Gã co rúm người lại khi luồng sáng laser xanh của chiếc drone quét liên tục lên khuôn mặt lem luốc bùn đất.


"Kháng cự vô hiệu," giọng nói của K-01 lạnh lùng cắt ngang. "Áp dụng Thủ Tục Phán Quyết 5 Phút trực tiếp tại hiện trường đối với công dân hạng F. Thời gian đếm ngược bắt đầu."


Một màn hình holographic màu đỏ rực rỡ, hiển thị đồng hồ đếm ngược [05:00] hiện ra lơ lửng giữa ngõ tối, soi rõ những khuôn mặt vô cảm của lực lượng đặc nhiệm. Cư dân khu ổ chuột Tân Bình bắt đầu hé cửa nhìn ra, nhưng không một ai dám bước tới. Đối đầu với Công Lý-Tech đồng nghĩa với việc Điểm Công Dân của họ sẽ bị trừ sạch về không, mặc nhiên biến họ thành tội phạm dự phòng.


Trên gác lửng, Lâm Hoàng hoảng loạn tột độ khi nhìn qua khe cửa sổ. "Anh Thư! Họ đang áp dụng phán quyết 5 phút! Nếu đồng hồ về không, gã đó sẽ bị kết án tử hình lâm thời và bị áp giải thẳng đến Phân Khu Cải Tạo Số 9. Chúng ta phải làm gì đó! Nhưng... nhưng gã đó bị cáo buộc giết cha anh..."


"Lê Văn Tự không phải là hung thủ," Anh Thư đứng bật dậy, cây gậy đồng thau gõ mạnh xuống sàn gỗ một tiếng 'cốp' đanh thép. "Cha tôi thuận tay phải, và ông luôn đeo chiếc đồng hồ cơ hiệu Seiko ở tay trái. Vết đâm chí mạng mười năm trước nằm ở ngực phải, góc nghiêng từ trên xuống. Kẻ ra tay phải cao hơn ông ít nhất mười phân và thuận tay trái. Lê Văn Tự là một gã bốc xếp thấp đậm, thuận tay phải. Thuật toán của Thiên Lập đang cố ý ngụy tạo một kẻ thế mạng để đóng vĩnh viễn vụ án này."


Thư quay sang Hoàng, đôi mắt mù nghiêm nghị hướng thẳng vào người luật sư trẻ. "Hoàng, đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Tôi cần cậu làm đôi mắt cho tôi. Hãy dùng tư cách pháp nhân sạch của cậu để can thiệp vào hệ thống."


"Nhưng tôi chỉ là luật sư tập sự! Cổng thông tin tòa án của tôi sẽ bị khóa nếu tôi bào chữa cho tội phạm hạng F mà không có lệnh chỉ định!" Hoàng hét lên, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.


"Có một kẽ hở," Anh Thư bước nhanh đến chồng sách luật giấy cũ, dùng đầu ngón tay lướt nhanh trên các trang sách dập nổi chữ viết tay của cha. "Theo Điều lệ Hiến pháp Tư pháp năm 1995 chưa từng bị bãi bỏ chính thức bằng văn bản giấy, mọi công dân, bất kể hạng điểm nào, đều có quyền yêu cầu luật sư con người đại diện trực tiếp tại hiện trường nếu quy trình tự động hóa gặp 'Biến số chưa số hóa'. Khi cậu đăng ký tư cách bào chữa tạm thời, hệ thống AI buộc phải dừng đếm ngược để xác minh tính hợp hiến."


[03:45]...


Chiếc đồng hồ holographic ngoài ngõ vẫn lạnh lùng trôi đi. Lê Văn Tự đã bị đặc nhiệm đè nghiến xuống vũng nước mưa, chiếc còng điện tử bắt đầu phát ra những tia lửa xanh rít nhẹ chuẩn bị khóa chặt cổ tay gã.


"Hoàng! Mở máy tính bảng lên, truy cập vào giao thức mạng LAN nội bộ cô lập của văn phòng," Thư ra lệnh. "Tôi đã thiết lập một cổng bypass thông qua mạng không dây tần số thấp. Đăng nhập bằng mã số thẻ tập sự của cậu, nhập mã vụ án khẩn cấp của Lê Văn Tự."


Lâm Hoàng run rẩy mở chiếc máy tính bảng thông minh của mình. Ngón tay cậu gõ phím liên tục, nhưng ngay khi nhấn nút gửi, một màn hình đỏ lòm hiện lên với dòng chữ: *"Truy cập bị từ chối. Điểm công dân của bị cáo dưới 30. Quyền bào chữa con người bị đình chỉ."*


"Không được rồi! AI đã chặn cổng đăng ký thông thường!" Hoàng tuyệt vọng kêu lên.


"Đó là vì cậu đang dùng cổng dịch vụ công trực tuyến của Thiên Lập," Anh Thư bước tới, đặt bàn tay gầy gò nhưng ấm áp lên vai Hoàng để trấn an cậu. "Lắng nghe tôi. Nhịp tim của cậu đang ở mức 110, hãy hít thở sâu và hạ nó xuống. Máy móc muốn cậu hoảng loạn để cậu từ bỏ. Bây giờ, hãy chuyển sang giao thức nạp thủ công. Nhập dòng lệnh bypass hiến pháp giấy: *Lex-1995-Article-42*. Đây là backdoor mà cha tôi đã cài cắm vào hệ thống lõi trước khi ông bị sát hại."


[02:15]...


Lực lượng đặc nhiệm ngoài ngõ đã nâng súng phóng điện lên, hướng thẳng vào đầu Lê Văn Tự. Tiếng nạp năng lượng của khẩu súng rít lên một tần số cao buốt tai.


Lâm Hoàng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu theo nhịp thở của Anh Thư. Nhịp tim của cậu dần chậm lại, đôi tay không còn run rẩy nữa. Cậu nhanh chóng gõ dòng lệnh cổ điển vào ô nhập liệu thủ công. Màn hình máy tính bảng bỗng chốc chuyển từ màu đỏ sang một màu vàng cam nhạt, dòng chữ chạy liên tục: *"Đang xác minh tính hợp hiến vật lý... Phát hiện xung đột luật pháp cấp cao..."*


"Hoàng, cậu có hiểu cái giá phải trả không?" Anh Thư hỏi khẽ, giọng anh mang một nỗi buồn sâu thẳm. "Nếu cậu nhấn nút xác nhận này, cậu sẽ chính thức bị Thiên Lập đánh dấu là 'Biến số nhiễu loạn'. Điểm công dân của cậu sẽ bị giáng xuống, tương lai của cậu tại các hãng luật thượng tầng sẽ biến mất vĩnh viễn. Cậu sẽ phải sống trong bóng tối cùng tôi."


Lâm Hoàng nhìn chiếc thẻ hành nghề luật sư mới cứng trên bàn, rồi nhìn xuống gã công nhân nghèo khổ đang khóc ròng dưới màn mưa axit tàn nhẫn ngoài kia. Cậu nhận ra, nếu cậu quay lưng hôm nay, linh hồn cậu sẽ chết trước khi cơ thể cậu kịp già đi.


"Tôi chấp nhận," Hoàng nói, giọng cậu giờ đây đã tìm lại được sự kiên định của một người bảo vệ luật pháp chân chính. Cậu đặt ngón tay lên nút xác nhận.


Ngoài ngõ, chiếc drone tuần tra của K-01 bắt đầu hạ thấp độ cao, luồng sáng xanh chuyển sang màu đỏ chết chóc. "Thời gian đếm ngược kết thúc sau hai phút. Chuẩn bị thực thi phán quyết lâm thời."


Đồng hồ holographic hiển thị con số [02:00] rực đỏ, lơ lửng như một lưỡi hái tử thần sẵn sàng hạ xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!