Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Mật Thất Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa xối xả của đêm thứ tám sau khi ký huyết ước vẫn gầm rú ngoài kia, nhưng sâu dưới nền móng đá của Ngự Y Viện hoàng gia, không gian hoàn toàn tĩnh lặng. Trần Nam lết nửa thân người tê dại qua khe cửa ngầm của tẩm điện. Lòng bàn chân hoại tử của anh, vốn vừa bị Độc Lang săn đuổi ráo riết trên các mái nhà ngoại thành, giờ đây nát bấy và đẫm máu bùn. Mỗi bước đi là một lần da thịt rách toác, để lại những vệt máu loãng bị nước mưa gột rửa một nửa trên thềm đá. Nhưng điều kinh khủng nhất không nằm ở đôi chân. Cánh tay phải của anh – kết quả của việc dồn toàn bộ sức mạnh giáp sống để tung cú đấm Thạch Hóa Quyền kết liễu Độc Nhãn trước đó – giờ đây đã hóa thạch hoàn toàn. Một lớp thạch anh đen kịt, bóng bẩy và lạnh ngắt như đá hắc diệu thạch lan rộng từ các đầu ngón tay lên tận khuỷu tay. Anh không còn cảm nhận được bất kỳ xúc giác nào từ cánh tay ấy, nó nặng trịch, thõng xuống như một khúc gỗ mục găm chặt vào bả vai.


Tầm nhìn của Trần Nam mờ đi. Ánh sáng leo lét từ những chiếc đèn lồng hành lang nhòe ra thành những vệt đỏ quỷ dị. Ngay khi anh khuỵu gối xuống bên sau rương gỗ đựng thảo dược của Ngự Y Viện, một bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp đột ngột thò ra từ bóng tối, chụp chặt lấy cổ áo anh kéo mạnh vào trong.


"Thằng nhóc điên rồ này... ngươi thực sự đã trốn ra ngoài thành sao?" Giọng nói run rẩy nhưng đầy quen thuộc của ngự y trưởng Tần Hoài vang lên sát bên tai anh.


Lão ngự y nhanh nhẹn xoay nhẹ một hũ gốm đựng thuốc trên chiếc tủ gỗ mun lớn. Một tiếng rầm rì trầm đục vang lên, bức tường đá phía sau tủ thuốc từ từ nứt ra một khe hẹp vừa đủ một người lọt qua. Tần Hoài dùng hết sức lực của một phàm nhân, nửa dìu nửa kéo thân thể đẫm máu của Trần Nam bước vào trong. Ngay khi họ bước qua, cánh cửa đá khép lại không một tiếng động, cô lập hoàn toàn thế giới u ám, rỉ máu của tẩm cung hoàng gia ở phía bên kia.


Trần Nam rơi vào một khoảng không gian hoàn toàn khác biệt. Đây là Mật Thất Dưới Lòng Đất Ngự Y Viện, một căn hầm bí mật được bao phủ bởi trận pháp cách âm cách nhiệt cổ xưa mà Tần Hoài đã âm thầm đào đục suốt mười năm qua. Không khí ở đây ấm áp, khô ráo và ngập tràn mùi hương thanh khiết, mát lạnh của các loại thảo dược quý hiếm, đặc biệt là mùi thơm dịu nhẹ của Băng Tâm Linh Chi. Những chiếc giá gỗ cao chất đầy các lọ gốm niêm phong bùa chú, những bó rễ cây khô treo lơ lửng trên trần đá, và một chiếc lò đồng nhỏ đang sủi bọt canh thuốc màu xanh nhạt, tỏa ra làn khói mỏng làm dịu đi cơn sốt đang thiêu đốt đại não của Trần Nam.


"Nằm xuống giường đá nhanh!" Tần Hoài thở dốc, đỡ Trần Nam nằm lên chiếc giường đá nhẵn nhụi ở trung tâm mật thất.


Trần Nam thở hổn hển, cố gắng vận hành Huyết Giáp Khống Chế Thuật để kiềm chế bộ giáp sống đang điên cuồng cắm gai nhọn vào bả vai anh. Cơn bạo tấy năng lượng từ huyết ước liên kết với hoàng đế Lý Hiên vẫn đang âm ỉ cháy trong huyết quản, khiến cánh tay thạch anh đen của anh thỉnh thoảng lại rộ lên những đường vân đỏ rực như nham thạch.


"Linh Sa! Mau mang Huyền Băng Châm lại đây!" Tần Hoài quay đầu gọi lớn vào khoảng tối phía sau giá thuốc.


Một thiếu nữ bước ra từ bóng tối của mật thất. Nàng mặc y phục cung nữ dâng trà màu xanh lục mộc mạc, mái tóc đen buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, nhưng đôi mắt to tròn lại toát ra vẻ thông tuệ, trầm tĩnh đến lạ lùng. Đó chính là Linh Sa, nữ dược sư thiên tài đang nằm vùng trong hoàng cung. Nàng không hề tỏ ra hoảng sợ trước thân hình chằng chịt vết sẹo và cánh tay hóa đá quái dị của Trần Nam. Trên tay nàng là một chiếc hộp gỗ mun nhỏ, bên trong xếp gọn gàng mười hai cây châm bạc tỏa ra một luồng hàn khí xanh lam nhạt – Huyền Băng Châm.


Linh Sa tiến lại gần giường đá, ánh mắt nàng dừng lại trên cánh tay phải thạch anh đen của Trần Nam, khẽ nhíu mày: "Cơn Bạo Tấy Năng Lượng Giữa Đêm của hoàng đế đã kích hoạt huyết ước ở mức tối đa, cộng thêm việc anh ta dồn lực quá độ. Kinh mạch cánh tay này đã bị thạch anh hóa vôi vĩnh viễn nếu không phong tỏa dòng máu độc ngay lập tức."


Nàng nhanh nhẹn rút ra một cây Huyền Băng Châm. Luồng hàn khí từ đầu kim châm khiến những hạt sương mỏng ngưng tụ trong không khí. Linh Sa cúi người, ngón tay thanh mảnh định châm vào huyệt Kiên Ngung trên bả vai phải của Trần Nam để phong tỏa độc tố.


*Vút!*


Một tiếng xé gió cực nhanh vang lên. Bằng một phản xạ sinh tồn tàn khốc của một kẻ luôn sống trong bóng tối ám sát, bàn tay trái còn lành lặn của Trần Nam đột ngột phóng ra như một con rắn độc. Ngón tay anh siết chặt lấy chiếc cổ họng thanh mảnh của Linh Sa, nhấn mạnh nàng vào bức tường đá lạnh lẽo phía sau giường.


"Ngươi... là ai?" Trần Nam gầm gừ qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc và đầy sát khí. Đôi mắt anh rực lên ánh huyết quang tà ác của Huyết Long Giáp. Sức mạnh từ cảnh giới Thiết Huyết (Sơ kỳ) dồn vào năm ngón tay trái khiến Linh Sa lập tức nghẹt thở, gương mặt trắng bệch.


Tần Hoài hoảng hốt kêu lên: "Trần Nam! Buông tay ra! Nàng là người cứu mạng ngươi!"


Linh Sa dù bị bóp cổ đến mức khó thở, nhưng đôi mắt nàng không hề có một tia hoảng loạn hay oán hận. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt rực đỏ của Trần Nam, khóe môi khẽ mấp máy, giọng nói thều thào nhưng cực kỳ kiên định: "Tôi... là Linh Sa... người của Hắc Kỳ Quân. Chúng tôi... không phải kẻ thù của anh."


Cái tên "Hắc Kỳ Quân" vang lên khiến Trần Nam khựng lại một nhịp. Sợi dây thắt lưng Đai Lưng Trọng Lực quanh hông anh khẽ siết nhẹ như một lời nhắc nhở về di huấn của Vũ Tiến. Anh nhìn sâu vào đôi mắt trong vắt, không một chút tạp niệm của thiếu nữ trước mặt. Đó không phải là ánh mắt của những kẻ quý tộc thối nát coi mạng người như cỏ rác, mà là ánh mắt của một chiến binh dũng cảm chiến đấu vì tự do dưới đáy xã hội.


Trần Nam từ từ nới lỏng năm ngón tay, buông Linh Sa ra. Anh ngã gục lại xuống giường đá, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm: "Nghĩa quân... tại sao người của Hắc Kỳ Quân lại ở trong mật thất của ngự y hoàng gia?"


Linh Sa khẽ ho nhẹ vài tiếng để lấy lại nhịp thở, nàng vuốt lại cổ áo dâng trà màu xanh lục, giọng nói trở lại vẻ trầm tĩnh vốn có: "Thái Hậu Thượng Quan Lệ bóc lột bách tính ngoài thành đến xương tủy, đẩy hàng vạn người vào nạn đói. Hắc Kỳ Quân chúng tôi lập ra để lật đổ ngai vàng thối nát đó. Tôi lẻn vào cung dưới danh nghĩa cung nữ dâng trà để điều tra nguồn gốc của huyết ước vương quyền – thứ xiềng xích đang nô dịch dòng họ anh và biến hoàng đế Lý Hiên thành một con rối."


Nàng bước lại gần giường đá, không một chút do dự, cầm lấy cây Huyền Băng Châm tiếp tục châm mạnh vào các huyệt đạo trên bả vai và cánh tay phải của Trần Nam.


*Xèo xèo!*


Một tiếng động rợn người vang lên khi cây châm bạc tỏa hàn khí đâm sâu vào lớp da thịt hóa đá. Một luồng khói đen bốc lên nghi ngút kèm theo mùi hôi thối của độc tố bị thiêu cháy. Trần Nam trợn trừng mắt, toàn thân co rút kịch liệt trên giường đá. Cơn bạo tấy huyết mạch nóng bỏng như lửa đốt đang cuộn trào trong người anh đột ngột gặp phải luồng hàn khí buốt giá của Huyền Băng Châm liền bị phong tỏa, dập tắt hoàn toàn. Cảm giác đau đớn tột cùng xé thịt dần dịu đi, thay vào đó là một luồng khí mát lạnh chạy dọc theo các kinh mạch bị đứt gãy.


"Anh đã mạo hiểm mạng sống để cứu em gái Trần Dao đúng không?" Linh Sa vừa thao tác châm cứu cực kỳ chuẩn xác, vừa khẽ nói, giọng nói của nàng mang theo sự đồng cảm sâu sắc. "Tôi đã nghe cha tôi kể về gia đình anh. Những người thợ rèn Thiết Gia Bang trung liệt bị triều đình vu oan và nô dịch hóa bằng huyết ước nợ máu. Chúng ta đều là những kẻ bị vương quyền chà đạp, đều phải ẩn mình trong bóng tối để sinh tồn."


Trần Nam im lặng lắng nghe. Lần đầu tiên sau nhiều năm gánh nợ vương quyền trong cô độc, chịu đựng những cơn đau xé thịt thay cho kẻ khác mà không được ai thừa nhận danh tính, anh cảm nhận được một sự đồng cảm tinh thần sâu sắc. Thiếu nữ trước mặt anh, mặc dù mang thân phận nghĩa quân nguy hiểm, nhưng lại thấu hiểu nỗi đau thể xác và tinh thần mà anh đang phải gánh chịu hằng đêm.


Linh Sa xoay người lại phía lò đồng, dùng muôi gỗ múc ra một bát thuốc màu xám xanh bốc khói nghi ngút. Nàng vận dụng Dược Vật Phối Chế Thuật, cẩn thận rắc vào đó một ít bột mịn được nghiền từ tai nấm Băng Tâm Linh Chi khô: "Uống đi. Đây là thuốc ức chế sát thương truyền dẫn. Nó được phối chế từ Băng Tâm Linh Chi hái ở giếng cổ Lãnh cung, có tính hàn cực mạnh, giúp làm dịu cơn nóng bỏng rát khi huyết mạch bị bùng cháy do phản lực huyết ước thế thân."


Trần Nam dùng tay trái nhận lấy bát thuốc, uống cạn không một chút do dự. Vị đắng ngắt kèm theo luồng khí mát lạnh lập tức lan tỏa từ dạ dày ra khắp cơ thể, làm giảm bớt sự cứng đờ của cánh tay phải thạch anh hóa. Anh khẽ cử động nhẹ các ngón tay phải, mặc dù vẫn còn cảm giác tê dại nhưng lớp thạch thạch anh đen đã không còn lan rộng thêm nữa.


"Cảm ơn..." Trần Nam trầm giọng nói, ánh mắt anh nhìn về phía Linh Sa đã bớt đi vài phần cảnh giác.


"Đừng vội mừng. Tôi chỉ giúp anh giữ được cánh tay phải không bị hoại tử vĩnh viễn và phục hồi kinh mạch tạm thời thôi," Linh Sa cất Huyền Băng Châm vào hộp gỗ, gương mặt nàng đột ngột trở nên nghiêm trọng. "Nhưng khi tôi châm cứu vào bả vai anh..."


Nàng tiến lại gần, ngón tay khẽ chạm nhẹ vào lớp võ phục cận vệ đen sờn rách ở vùng cổ của Trần Nam, để lộ ra những vảy sắt rỉ sét đen đúa đang cắm sâu vào da thịt anh.


"Đây... không phải là một bộ giáp bình thường. Nó mang một luồng tà khí cổ xưa, đầy oán hận và khát máu," Linh Sa nhìn thẳng vào mắt Trần Nam, giọng nói của nàng run lên nhẹ nhưng đầy cảnh báo. "Tôi nhận ra tà khí của Huyết Long Giáp trên người anh. Thứ giáp sống ký sinh này đang nuốt chửng tuổi thọ của anh từng ngày để tích lũy năng lượng phản chấn."


Không gian mật thất ngầm bỗng chốc trở nên ngột ngạt và căng thẳng tột độ. Tiếng sủi bọt của lò thuốc đồng như nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng nhịp tim dồn dập của cả hai người.


Linh Sa siết chặt hộp châm cứu trong tay, ánh mắt nàng dao động giữa sự nghi ngại và quyết đoán. Nàng biết rõ Huyết Long Giáp là một thần khí tà ác có thể biến vật chủ thành một con quỷ sát phạt tàn bạo mất kiểm soát. Liệu nàng có nên tiếp tục hợp tác, dùng y thuật bảo vệ kẻ mang giáp sống nguy hiểm này để lật đổ Thái Hậu, hay phải báo cáo hành tung của anh cho ban lãnh đạo nghĩa quân Hắc Kỳ Quân ngoài thành để trừ hậu họa?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!