Sát Phạt Ngoại Ô
Mưa bão gầm rú trên vách đá hoang dã ngoại ô Kinh Đô Vạn Thọ, từng luồng nước lạnh buốt trút xuống như muốn cuốn trôi cả dốc đá dựng đứng. Trần Nam đứng bất động, hô hấp dồn dập nhưng cực kỳ nén chặt. Lòng bàn chân hoại tử của anh, vốn bị tàn phá bởi hàng chục đinh sắt rỉ sét từ Nghi Thức Thử Thách trước đó, nay dưới sự kích thích của nước mưa lạnh và bùn đất nhão, bắt đầu rách miệng rỉ máu đỏ tươi. Cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng, kích thích bộ giáp sống Huyết Long Giáp dưới lớp võ phục đen khẽ rung lên răng rắc.
Phía trên vách đá, Độc Lang – gã thợ săn tiền thưởng tàn nhẫn – đang đứng khoanh tay. Cặp xích móc vuốt sói bằng sắt lạnh rèn tay của gã đung đưa trong gió bão, phát ra tiếng kêu leng keng lạnh lẽo. Đôi mắt xanh thọc sâu của gã dã thú này khóa chặt lấy bóng dáng gầy gò của Trần Nam, mũi gã khẽ hếch lên, ngửi thấy mùi máu tanh nồng đặc trưng rò rỉ từ đôi giày vải ẩm ướt của anh.
"Ta chỉ có đúng bốn canh giờ để ra ngoài thành và quay lại tẩm cung trước khi bình minh ló rạng," Trần Nam thầm tính toán, hàm răng nghiến chặt đến rỉ máu. Nếu anh dây dưa chiến đấu với một cao thủ Thiết Huyết chuyên săn đuổi như Độc Lang ở đây, thời gian sẽ cạn kiệt, và Trần Dao ở khu ổ chuột sẽ không còn cơ hội sống sót. Anh phải đi, bằng mọi giá.
Độc Lang khẽ cười gằn, cơ thể gã đột ngột lao xuống như một con sói đói, xích móc vuốt sói xé gió lao thẳng về phía vai Trần Nam.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Nam không chọn đối đầu trực diện. Anh đưa tay trái bấm mạnh vào nút thắt cơ quan bằng đồng nung của chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông. Chiếc đai lưng cổ xưa đột ngột tỏa ra luồng linh khí xám xịt, tự động kích hoạt lá chắn giảm áp và tăng trọng lượng cơ thể anh lên gấp ba lần.
*Ầm!*
Trọng lực khổng lồ kéo tuột cơ thể Trần Nam rơi thẳng xuống dốc đất bùn nhão nhoẹt phía dưới. Lợi dụng đà rơi, anh vận hành Vô Ảnh Bộ kết hợp với đôi giày vải Vô Ảnh Bộ Hài dệt bằng sợi tơ nhện độc câm lặng. Đôi giày triệt tiêu hoàn toàn chấn động lực khi anh va chạm với những tảng đá nhọn hoắt dọc sườn dốc. Trần Nam trượt dài như một bóng ma đen, lao thẳng vào lòng vực sâu mù mịt, biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt của Độc Lang dưới màn mưa xối xả.
"Khốn kiếp!" Tiếng gầm tức tối của Độc Lang bị tiếng sấm sét nuốt chửng trên đỉnh vách đá.
Trần Nam không dừng lại một giây nào. Anh chạy điên cuồng qua những bụi gai độc ngoại thành, mặc cho những chiếc gai sắc nhọn cào rách lớp võ phục cấm quân. Lòng bàn chân nát bấy của anh mỗi lần nện xuống đất đều để lại những vệt máu loãng bị nước mưa hòa tan. Nhưng trong đầu anh lúc này chỉ có một hình ảnh duy nhất: Trần Dao, đứa em gái nhỏ bé, gầy gò đang thoi thóp nằm chờ thuốc.
Khi Trần Nam lao vào khu vực Khu Ổ Chuột Ngoại Thành Vạn Thọ, đập vào mắt anh là một cảnh tượng kinh hoàng.
Khu ổ chuột tăm tối, nghèo đói vốn ngập trong bùn lầy và rác rưởi giờ đây đang bị bao phủ bởi một ngọn lửa đỏ rực. Ngọn lửa hung tàn, bất chấp cơn mưa bão như trút nước, vẫn liếm láp điên cuồng trên những mái nhà tranh nghèo khổ. Mùi dầu hỏa nồng nặc bốc lên, chứng minh đây là một vụ phóng hỏa có chủ đích. Tiếng khóc thét của người già và trẻ nhỏ vang vọng khắp các ngõ hẻm chật hẹp.
Ngôi nhà tranh rách nát của anh – nơi trú ẩn duy nhất của Trần Dao – đang bốc cháy dữ dội.
"Dao Nhi!"
Lồng ngực Trần Nam như bị xé toác. Anh lao điên cuồng qua đám đông đang hoảng loạn chạy trốn. Trước khoảng sân nhỏ đẫm nước mưa và tro tàn, chú họ Trần Diệp què một chân đang nằm gục dưới đất bùn. Chiếc nạng gỗ của ông đã bị đập gãy làm đôi. Giẫm chặt lên cái chân què rỉ máu của ông là một bàn chân thô kệch mang ủng da thú hôi hám.
Đó là Độc Nhãn, gã thủ lĩnh tàn bạo của băng đảng Hắc Hổ Bang ngoại thành. Gã đàn ông thô kệch bị hỏng mắt trái đeo băng đen đang lăm lăm thanh đại đao Phá Thạch rỉ sét bám đầy máu khô, gương mặt đầy sẹo của gã co rúm lại dưới ánh lửa rực cháy:
"Nói! Con ranh Trần Dao trốn ở đâu? Thần khí gia tộc tụi mày giấu ở đâu? Không nói, tao sẽ nướng chín cái chân còn lại của mày!"
Xung quanh gã, hơn hai mươi tên du côn tay cầm đao kiếm và hỏa khí đang cười cợt điên cuồng, vây hãm ngôi nhà tranh đang sụp đổ dần dưới ngọn lửa.
"Súc sinh... thả chú ta ra!"
Một tiếng gầm thét trầm đục, mang theo oán khí ngút trời bộc phát từ phía đầu ngõ. Trần Nam bước ra từ màn mưa, gương mặt anh nhợt nhạt vì mất máu nhưng đôi mắt đã rực lên ánh huyết quang tà ác của người làm chủ vận mệnh.
*Răng rắc!*
Bộ giáp sống Huyết Long Giáp ký sinh dưới lớp võ phục đen của Trần Nam bỗng chốc thức tỉnh đầy dữ dội. Những vảy sắt rỉ sét rung lên bần bật, dựng ngược lên và cắm sâu hàng chục gai nhọn vào xương bả vai anh để hấp thụ huyết dịch nóng hổi. Cơn đau thấu xương tủy từ bả vai truyền vào đại não không làm anh lùi bước, ngược lại, nó biến thành nguồn năng lượng bạo tấy kích hoạt toàn bộ công suất phòng ngự của cảnh giới Phàm Cốt Đại Viên Mãn.
"Nam Nhi... chạy đi! Đừng lo cho chú!" Trần Diệp gào lên, miệng hộc ra một ngụm máu tươi.
Độc Nhãn quay đầu lại, con mắt còn lại của gã co rút khi nhìn thấy luồng huyết khí màu đỏ thẫm đang bốc lên nghi ngút từ người Trần Nam dưới cơn mưa bão: "A, thằng nhóc thế thân rốt cuộc cũng chịu xuất hiện rồi! Anh em, lên! Chặt chân tay nó mang về cho Chu phó sứ lĩnh thưởng!"
Hơn mười tên du côn cầm đao kiếm lập tức gầm hét lao về phía Trần Nam.
Cơn giận bùng nổ dập tắt hoàn toàn lý trí của Trần Nam. Anh bước tới, mỗi bước chân găm chặt xuống đất bùn nhờ Trọng Lực Bộ của Đai Lưng Trọng Lực. Khi tên du côn đầu tiên vung đao chém tới, Trần Nam không né tránh. Anh dồn lực vào tay phải, tung ra một cú đấm thẳng vào ngực đối thủ.
*Rắc!*
Sức mạnh vật lý cực đại của Phàm Cốt Đại Viên Mãn đập nát lồng ngực tên du côn, tiếng xương gãy giòn giã vang lên giữa tiếng sấm. Tên đó văng xa năm mét, chết ngay tại chỗ. Không dừng lại, Trần Nam lướt đi như một bóng ma đen, Vô Ảnh Trảo của anh vung lên trong bóng tối, bóp nát cổ họng hai tên thích khách khác mà không phát ra một tiếng động cơ học nào. Máu tươi phun trào hòa cùng nước mưa, nhuộm đỏ cả khoảng sân tranh.
Chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, mười tên du côn đã nằm gục trong vũng máu, xương cốt nát bấy. Sự tàn bạo và võ lực tuyệt đối của Trần Nam khiến những tên còn lại hoảng sợ, run rẩy lùi lại phía sau Độc Nhãn.
"Lũ ăn hại!" Độc Nhãn gầm lên, gã đá văng Trần Diệp ra một bên, vung thanh đại đao Phá Thạch nặng nề rỉ sét lao thẳng về phía Trần Nam.
Chiến thuật cận chiến phá giáp bắt đầu.
Độc Nhãn vận hành Hắc Bang Luyện Thể Pháp, bắp tay cuồn cuộn nổi đầy gân xanh. Gã vung thanh đại đao chém một đường bán nguyệt cực mạnh, mang theo luồng kình phong xé rách màn mưa nhắm thẳng vào đầu Trần Nam.
Trần Nam định dùng Vô Ảnh Trảo lướt tới bóp cổ họng gã để kết liễu nhanh, nhưng đao thế của Độc Nhãn quá nặng nề và càn quét tầm rộng, buộc anh phải thối lui một bước để tránh né (thử nghiệm thất bại).
"Chết đi, thằng ranh!" Độc Nhãn gầm gừ, đao thế thứ hai chém xuống nhanh như chớp giật.
Lần này, Trần Nam không lùi nữa. Thời gian trốn cung của anh không còn nhiều, anh buộc phải dùng chiêu thức nặng nhất để kết liễu nhanh thủ lĩnh băng đảng hòng dẹp loạn tức thời. Anh vận dụng Trọng Lực Bộ, hai chân găm chặt xuống đất bùn dốc đá như hai cột sắt bất động.
Anh giơ bàn tay trái lên, dồn toàn bộ linh khí kim thô của Thiết Sa Khoáng vào lòng bàn tay. Da thịt tay trái anh đột ngột chuyển sang màu xám đen bóng bẩy của sắt nguội – **Thiết Sa Chưởng**!
*Keng! Rắc!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên rợn người. Trần Nam dùng lòng bàn tay Thiết Sa Chưởng tay không chụp chặt lấy lưỡi đại đao Phá Thạch đang chém xuống. Lực chấn động cực đại dội ngược qua cánh tay làm rách vết thương cũ ở ngực anh, nhưng anh không hề buông tay. Vận dụng toàn bộ sức mạnh của cảnh giới Phàm Cốt Đại Viên Mãn, Trần Nam siết chặt năm ngón tay sắt nguội, bẻ gãy đôi thanh đại đao thép lạnh răng rắc trước sự bàng hoàng tột độ của Độc Nhãn.
"Cái... cái gì?!" Độc Nhãn kinh hoàng rú lên.
Trong cơn tuyệt vọng, Độc Nhãn khéo léo dùng tay trái móc từ thắt lưng ra một nắm bột vôi độc (bột vôi mù mắt) ném thẳng vào mặt Trần Nam hòng làm mù mắt anh để mở đường máu chạy trốn.
Bột vôi trắng xóa gặp nước mưa bốc khói xèo xèo, phủ kín tầm nhìn của Trần Nam. Anh lập tức nhắm chặt hai mắt để tránh bột vôi ăn mòn giác mạc.
Nhưng bóng tối không thể ngăn cản sát ý của anh. Trần Nam nhắm nghiền hai mắt, vận dụng thính giác nhạy bén cực hạn của mình để nghe tiếng gió bão và nhịp tim đang đập loạn xạ vì hoảng sợ của Độc Nhãn cách đó ba mét.
Anh dồn toàn bộ trọng lực khổng lồ của chiếc **Đai Lưng Trọng Lực** vào cánh tay phải. Luồng kinh khí Thiết Huyết chạy dọc theo kinh mạch, kích hoạt trạng thái **Thạch Hóa Quyền**.
Cánh tay phải của anh, vốn đã bị biến dị từ trước do hấp thụ độc tố, nay dưới sức ép cực hạn bỗng chốc bộc phát hiện tượng **Thạch Anh Hóa Biên Giới**. Toàn bộ da thịt từ bàn tay lên đến khuỷu tay phải chuyển sang màu đen bóng bẩy, cứng ngắt như thạch anh cổ đại, phát ra những luồng huyết quang tà ác rợn người. Cánh tay phải hóa đá hoàn toàn, mất đi mọi cảm giác xúc giác nhưng mang theo sức công phá vật lý nặng ngàn cân.
Trần Nam bước tới một bước, đấm thẳng cú đấm Thạch Hóa Quyền vào lồng ngực Độc Nhãn.
*Ầm!*
Một tiếng nổ chấn động lực khổng lồ bùng phát xé rách màn mưa. Cú đấm thạch anh hóa đập nát hoàn toàn xương sườn và nội tạng của Độc Nhãn. Cơ thể khổng lồ của gã thủ lĩnh băng đảng văng xa hơn mười mét, đập rầm vào bức tường gạch đổ nát của ngôi nhà tranh rồi trượt xuống bùn nhão, không còn một hơi thở sinh mệnh.
Những tên du côn còn lại nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó, tất cả đều rụng rời tay chân, vứt bỏ đao kiếm tháo chạy toán loạn vào bóng đêm mưa bão.
Trần Nam khụy gối xuống đất bùn nhão, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cú đấm cực đại vừa rồi đã vắt kiệt linh khí dự trữ trong giáp sống của anh. Cánh tay phải thạch anh hóa đen bóng lúc này cứng đờ, tê liệt hoàn toàn vĩnh viễn lan rộng lên sát khuỷu tay. Cơ thể anh mỏi mệt cực hạn, lòng bàn chân nát bấy rỉ máu không ngừng.
"Dao... Dao Nhi..."
Trần Nam cố lết thân thể rã rời vào trong ngôi nhà tranh đang bị lửa thiêu rụi một nửa. Anh dùng cánh tay trái còn lại gạt phăng những thanh xà nhà cháy đen đang sụp đổ.
Giữa đống tro tàn ngập tràn khói độc, dưới gầm chiếc giường tre rách nát, một thân ảnh nhỏ bé gầy gò đang co rúm lại, run rẩy dữ dội. Trần Dao hai tay ôm chặt lấy đầu, gương mặt nhợt nhạt nhắm nghiền mắt, miệng không ngừng lẩm bẩm gọi tên anh trai. Chiếc vòng dâu tằm cũ do Trần Nam tết tặng đeo trên cổ tay gầy gò của cô bé bám đầy bụi than.
"Dao Nhi! Anh đây... anh về rồi!"
Trần Nam quỳ sụp xuống, vòng cánh tay trái ôm chặt lấy cơ thể gầy gò, nhẹ bẫng như một chiếc lá khô của em gái vào lòng. Cảm xúc nhẹ nhõm vỡ òa dâng lên trong lồng ngực anh, nóng hổi và nghẹn ngào giữa cơn mưa bão lạnh buốt ngoại thành.
Trần Dao khẽ mở đôi mắt to tròn đượm buồn, nhìn thấy gương mặt sạm đen vì khói lửa của Trần Nam, cô bé khóc nấc lên, ôm chặt lấy cổ anh: "Nam ca... em sợ lắm... em tưởng huynh không về nữa..."
"Không sao đâu, có anh ở đây rồi. Không ai có thể làm hại em nữa," Trần Nam khàn giọng dỗ dành, nước mắt hòa lẫn nước mưa lăn dài trên má.
Nhưng ngay khi anh vừa bế Trần Dao đứng dậy chuẩn bị rời khỏi đống tro tàn, một cảm giác ớn lạnh tột độ đột ngột chạy dọc sống lưng anh.
Từ bóng tối âm u của ngõ hẻm ngập nước mưa phía đối diện, một cặp mắt sáng rực ánh xanh thẫm như mắt dã thú đang âm thầm quan sát anh. Độc Lang – gã thợ săn tiền thưởng tàn nhẫn – đã đuổi kịp theo mùi máu tanh. Gã đứng im lặng trong màn mưa bão, cặp xích móc vuốt sói trên tay khẽ đung đưa đầy đe dọa.
Đồ sát cả băng đảng côn đồ Độc Nhãn có khiến Trần Nam lọt vào tầm mắt của thợ săn tiền thưởng Độc Lang đang phục kích?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!