Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Sóng Gió Ngoại Thành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nước nóng trong phòng tắm tập thể của Doanh Trại Cấm Vệ Quân vẫn bốc lên nghi ngút, mờ ảo như sương mù nơi biên viễn, nhưng bầu không khí lúc này đã đông cứng lại tựa băng giá ngàn năm. Trần Nam trợn trừng hai mắt, lồng ngực bập bùng một luồng sát khí cuồng bạo xé toác màn sương ấm áp.


"Chu Bá..."


Cái tên ấy rít qua kẽ răng rỉ máu của Trần Nam như một lời nguyền rủa tàn khốc. Cánh tay phải thạch anh hóa màu tím đen của anh khẽ run lên, những đường vân đỏ của huyết ước dọc theo bả vai bỗng chốc rực sáng nhạt dưới lớp băng gạc ẩm ướt. Nỗi lo sợ và căm hận tột cùng đối với mật sứ phó Chu Bá dâng lên như sóng cuộn. Dao Nhi, đứa em gái bé bỏng đang thoi thóp giường bệnh của anh, chính là chiếc neo duy nhất giữ cho linh hồn anh không bị bộ giáp sống Huyết Long Giáp nuốt chửng. Nếu nàng có mệnh hệ gì, thế giới này đối với anh cũng chẳng còn ý nghĩa.


Lục Phong đặt một bàn tay lạnh ngắt lên bả vai đẫm máu của Trần Nam, ghìm chặt cơn bùng phát năng lượng của anh lại. Thanh kiếm Bạch Hổ đã thu vào vỏ, nhưng ánh mắt gã phó thống lĩnh vẫn sắc sảo như muốn nhìn thấu tâm can đối thủ:


"Bình tĩnh lại, Trần Nam! Thần sắc của ngươi lúc này nếu bước ra ngoài, đao phủ Thiết Thiết sẽ lập tức nhận diện được ngay. Hắn vẫn đang rình rập ở cổng phòng tắm tập thể. Nếu ngươi muốn cứu em gái, trước hết phải sống sót rời khỏi cái doanh trại này đã."


Trần Nam cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng vận hành Huyết Giáp Khống Chế Thuật để ép các vảy sắt rỉ sét của giáp sống co rút lại, lặn sâu vào dưới da thịt. Cơn đau từ lòng bàn chân hoại tử nát bấy do đinh sắt rỉ sét tàn phá lại một lần nữa dội ngược lên đại não. Anh hít một hơi sâu, gật đầu với Lục Phong.


Dưới sự che chở của Lục Phong, Trần Nam nhanh chóng mặc lại bộ võ phục cận vệ đen sờn rách, khéo léo dùng băng gạc sạch quấn chặt lòng bàn chân để máu không rỉ ra ngoài giày vải. Khi anh bước ra khỏi phòng tắm, đao phủ Thiết Thiết đang đứng khoanh tay bên hành lang đá hộc, đôi mắt hí ti hí quét qua người anh đầy hoài nghi. Nhưng sự hiện diện đầy uy nghiêm của Lục Phong ngay bên cạnh đã khiến gã đao phủ biến thái không thể tùy tiện ra tay lục soát.


"Lục phó thống lĩnh dạo này có vẻ rất quan tâm đến đám cận vệ cấp thấp nhỉ?" Thiết Thiết cười khẩy, giọng nói rít qua kẽ răng nghe rợn người.


"Nhất Đội của ta tuần tra tẩm cung, kỷ luật nghiêm ngặt là chuyện đương nhiên. Thiết đao phủ nếu rảnh rỗi, hãy lo dọn dẹp đống máu tù nhân dưới mật ngục đi," Lục Phong lạnh lùng đáp trả, không thèm liếc mắt nhìn gã một cái, trực tiếp dẫn Trần Nam lướt qua.


Để tránh bị tai mắt của Thẩm Vô Kỵ nghi ngờ, Trần Nam buộc phải quay trở lại ca trực đêm tại Tẩm Cung Vạn Thọ. Đêm nay, tẩm điện bao phủ bởi những bức rèm lụa dày màu huyết dụ. Hoàng đế trẻ Lý Hiên đang nằm ngủ say trên long sàng, gương mặt xanh xao lộ vẻ mệt mỏi sau những cơn phản phệ kịch liệt của rượu độc Vạn Thọ Ngọc Lộ từ đêm yến tiệc trước.


Trần Nam đứng ẩn mình trong bóng tối sau bức rèm đá xám, hai chân găm chặt xuống nền gạch lạnh buốt. Cơn đau từ lòng bàn chân nát bấy liên tục hành hạ anh, nhưng anh không dám thả lỏng dù chỉ một giây.


*Cộc. Cộc.*


Một tiếng gõ nhẹ quỷ dị vang lên từ phía cửa sổ ngách dẫn ra ngự uyển. Trần Nam lập tức căng thẳng, tay trái nắm chặt chuôi kiếm sắt cấm quân. Một bóng người nhỏ thó, gầy gò khéo léo luồn qua khe cửa gỗ chạm khắc.


Đó là Trịnh Ba, lính truyền tin gầy gò của cấm quân. Gương mặt gã binh nhì lúc này trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt hí lém lỉnh thường ngày giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn. Gã run rẩy quỳ sụp xuống trước mặt Trần Nam, từ trong túi da báo chống nước rút ra một bức mật thư rách nát, đẫm những vệt máu khô cứng:


"Nam... Nam ca! Nguy rồi! Đây là mật thư do em họ mù Trần Thế Bảo của huynh gửi vào cung thông qua chú Trần Diệp. Đệ phải dùng Phi Yến Khinh Công mạo hiểm lắm mới vượt qua được các chốt kiểm soát của Mật Sứ Viện để mang nó vào đây!"


Trần Nam giật lấy bức thư. Những nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy của chú họ Trần Diệp hiện ra dưới ánh trăng lạnh lẽo rọi qua khe cửa:


*"Nam Nhi! Chu Bá đã thuê băng đảng Hắc Hổ Bang của Độc Nhãn đột nhập khu ổ chuột. Chúng đã bao vây ngôi nhà tranh của chúng ta. Thế Bảo nghe thấy tiếng bước chân của hàng chục tên du côn mang theo hỏa khí và đao kiếm. Chúng muốn bắt cóc Dao Nhi để ép cháu phải lộ diện giao ra thần khí. Chú đang cố thủ bằng bẫy thú nhỏ, nhưng không chịu được lâu đâu! Mau cứu Dao Nhi!"*


*Rắc!*


Một tiếng động trầm đục vang lên trong tẩm điện yên ắng. Trần Nam dồn khí tức bạo tấy vào bàn tay phải thạch anh hóa màu tím đen, bóp nát chiếc Lệnh Bài Thế Thân bằng đồng nung trong tay thành những mảnh vụn kim loại sắc nhọn. Những mảnh đồng đâm vào lòng bàn tay hóa đá của anh, nhưng anh không hề cảm thấy đau đớn. Nỗi giận dữ và lo sợ tột cùng đã dập tắt mọi cảm giác vật lý.


"Độc Nhãn... Chu Bá... lũ khốn nạn!" Trần Nam gầm gừ trong cổ họng, sát khí cuồng bạo từ người anh bộc phát khiến bộ giáp sống Huyết Long Giáp dưới lớp võ phục khẽ rung lên răng rắc, các gai sắt dựng ngược lên như muốn xé rách da thịt vai ngực anh để hấp thụ oán khí.


"Nam ca, huynh định làm gì?" Trịnh Ba hoảng sợ thốt lên. "Bây giờ là giữa đêm tuần tra nghiêm ngặt nhất. Nếu huynh rời khỏi tẩm cung, Thái Hậu và Thẩm Vô Kỵ sẽ lập tức khép tội mưu phản, tru di tam tộc! Cả hoàng cung này đang bị phong tỏa!"


Trần Nam không thèm trả lời. Anh thà bị chém đầu, thà bị vạn kiếp thiên lôi đánh nát thây, cũng tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn em gái mình bị lũ côn đồ tàn bạo chà đạp. Anh quay sang nhìn hoàng đế Lý Hiên đang nằm bất tỉnh, rồi nhìn xuống đôi chân hoại tử đẫm máu của mình. Làm thế nào để vượt qua ba vòng tường thành khổng lồ của Kinh Đô Vạn Thọ trong tình trạng tàn phế này?


"Để ta giúp ngươi."


Một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên từ bóng tối hành lang. Lục Phong bước ra, giáp bạc trên người gã khẽ va chạm phát ra tiếng kêu leng keng thanh khiết. Gã nhìn mảnh đồng nung vỡ nát trong tay Trần Nam, rồi nhìn bức mật thư đẫm máu trên sàn đá, gương mặt trở nên cực kỳ nghiêm túc:


"Ta biết ngươi sẽ không chịu ngồi yên. Với tư cách phó thống lĩnh, ta vừa nhận được lệnh điều động lực lượng tuần tra đêm nay. Ta sẽ dùng quyền lực của mình để tráo đổi ca trực đêm tại Cửa Tây Kinh Đô Vạn Thọ cho ngươi. Ta sẽ ghi tên ngươi vào danh sách đội binh nhì tuần tra cổng phụ phía Tây. Ngươi sẽ có đúng bốn canh giờ trước khi bình minh ló rạng để ra ngoài thành và quay trở lại. Nếu quá thời gian đó ngươi không xuất hiện, cả ta và ngươi đều sẽ bị treo cổ trên tường thành."


Trần Nam chấn động nhìn Lục Phong. Anh không ngờ gã phó thống lĩnh kiêu ngạo này lại chấp nhận mạo hiểm cả tính mạng và danh dự gia tộc để giúp đỡ một kẻ thế thân vô danh như anh.


"Tại sao ngươi lại giúp ta đến mức này?" Trần Nam khàn giọng hỏi.


Lục Phong khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự kiêu hãnh của một kiếm sĩ trung liệt: "Ta đã nói rồi, ta thờ bệ hạ chứ không thờ dòng họ Thượng Quan thối nát. Hơn nữa... ta ghét cay ghét đắng những kẻ dùng mạng sống của một đứa trẻ vô tội ngoài kia để làm quân cờ ép người khác đầu hàng. Cầm lấy cái này!"


Lục Phong ném về phía Trần Nam một đôi giày vải thô màu xám tro sờn cũ. Đó chính là Vô Ảnh Bộ Hài – đôi giày dệt bằng sợi tơ không tiếng động của loài nhện độc câm lặng vùng núi sâu, di vật mà Bà Lão Quét Rác từng tặng cho Vũ Tiến, nay được Lục Phong giữ gìn.


"Đôi giày này sẽ giúp triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân và lực phản chấn vật lý khi ngươi vận hành Vô Ảnh Bộ," Lục Phong dặn dò. "Nhưng hãy cẩn thận, Cửa Tây đêm nay đang bị canh giữ nghiêm ngặt bởi Thượng Quan Băng và đội Vệ Binh Bóng Tối. Nữ tướng lạnh lùng đó có nhãn lực cực kỳ sắc bén, kiếm khí hàn băng của nàng có thể đóng băng mọi hơi ấm sinh mệnh lẻn qua."


Trần Nam đón lấy đôi giày vải, nhanh chóng xỏ vào chân. Ngay khi đôi giày ôm sát vào lòng bàn chân hoại tử, anh cảm thấy một luồng khí mát lạnh chạy dọc theo kinh mạch, làm dịu đi đáng kể cơn đau rát bỏng của các vết đâm rỉ sét. Anh đứng thẳng người, siết chặt chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông để ổn định cột sống, dồn toàn bộ tinh thần vào kế hoạch trốn chạy.


"Trịnh Ba, ngươi ở lại tẩm cung phối hợp với A Phúc bảo vệ bệ hạ và che mắt mật thám," Trần Nam ra lệnh, ánh mắt lạnh lùng như chim ưng đêm.


"Đệ... đệ biết rồi! Nam ca bảo trọng!" Trịnh Ba gật đầu lia lịa.


Trần Nam lướt đi. Thân ảnh gầy gò của anh hòa vào bóng tối của tẩm cung như một làn khói đen câm lặng. Vận hành Vô Ảnh Bộ cùng đôi giày vải đặc chế, anh di chuyển nhanh nhẹn qua các hành lang đá hộc mà không phát ra bất kỳ một tiếng động cơ học nào.


Khi tiến sát đến vòng thành thứ nhất, Trần Nam định vượt qua cổng chính của hoàng cung. Tuy nhiên, khi vừa nép mình sau một cột đá lớn, nhãn lực đặc thù của anh lập tức phát hiện ra nguy hiểm cực đại. Phía trước cổng chính, hàng chục khẩu Thần Cơ Hỏa Thương của Thần Cơ Doanh đang được bố trí dày đặc trên các bệ đá canh gác. Luồng linh khí nổ của hỏa dược rực sáng nhẹ trong đêm tối như những đốm lửa ma trơi. Hệ thống bẫy trọng lực tự động bao vây xung quanh cổng chính, chỉ cần một dao động nhỏ cũng đủ kích hoạt hàng vạn mũi tên lửa bắn nát bất kỳ kẻ nào xâm nhập.


"Không thể đi lối này," Trần Nam thầm nghĩ. Nếu anh mạo hiểm vượt cổng chính, tiếng nổ của hỏa thương sẽ lập tức kích hoạt đại trận Vạn Thọ Trận bảo hộ kinh thành, biến anh thành tro bụi trong chớp mắt. Anh buộc phải chuyển hướng, luồn lách qua các mạch ngầm dẫn khí ẩm ướt để tiến về phía Cửa Tây – cổng phụ ít người qua lại.


Đêm mưa gió bắt đầu trút xuống Kinh Đô Vạn Thọ. Những hạt mưa lạnh buốt gõ nhịp đều đặn trên mái ngói gốm nung, tạo ra một lớp màn âm thanh tự nhiên che giấu mọi hoạt động ngầm. Trần Nam lướt đi trên các mái nhà trơn trượt của nội cung, đôi giày Vô Ảnh Bộ Hài giúp anh bám chặt vào ngói ướt mà không để lại một vệt nước hay tiếng động nhỏ nào. Linh khí bắp chân anh tiêu hao cực nhanh dưới áp lực nén của Đai Lưng Trọng Lực, nhưng ý chí cứu em gái đã đẩy thể chất Thiết Huyết của anh lên mức giới hạn.


Tiếp cận Cửa Tây Kinh Đô Vạn Thọ, Trần Nam nấp sau một bức tường đổ nát của ngự uyển hoang phế.


Phía trước mặt anh, cánh cổng phụ bằng gỗ lim bọc sắt nặng nề đang đóng chặt. Dưới ánh đuốc chập chờn trong mưa bão, nữ tướng cấm vệ lạnh lùng Thượng Quan Băng đang đứng thẳng người, mặc giáp sắt xanh thẫm thêu hình hoa tuyết tuyết trắng. Thanh kiếm cổ Hàn Băng của nàng đang cắm hờ xuống đất, tỏa ra một luồng hàn khí buốt giá nhàn nhạt làm đông cứng những hạt mưa rơi xung quanh thành những hạt băng nhỏ lách tách.


Xung quanh nàng, mười hai Vệ Binh Bóng Tối mặc y phục dạ hành đen toàn thân đang đứng canh gác nghiêm ngặt, ánh mắt sắc lạnh như diều hâu quét qua từng ngóc ngách hành lang.


Trần Nam nín thở hoàn toàn, vận dụng Quy Tức Thuật để dừng nhịp tim và hơi thở của mình, triệt tiêu mọi hơi ấm sinh mệnh trước nhãn lực sắc bén của Thượng Quan Băng. Đôi chân hoại tử của anh bắt đầu đau nhức ê ẩm do hàn khí rò rỉ từ thanh kiếm cổ của nữ tướng lan tỏa trong không khí.


Đúng lúc này, binh nhì gác cổng phụ A Sinh bước ra từ phòng gác. Gã cầm chiếc đèn lồng gác đêm có dấu hiệu riêng, cố tình hướng ánh sáng đỏ về phía bức tường đổ nát nơi Trần Nam đang ẩn nấp. Đó là ám hiệu an toàn.


A Sinh tiến lại gần Thượng Quan Băng, dập đầu cung kính: "Báo cáo Thượng phó tướng quân! Đội tuần tra ngoại thành phía Tây vừa phát hiện một đám cháy nhỏ nghi do chập hỏa khí ở khu kho than ngự thiện phòng. Lục phó thống lĩnh đang yêu cầu tăng viện gấp!"


Thượng Quan Băng khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua A Sinh: "Lục Phong? Sao hắn lại để xảy ra hỏa hoạn trong ca trực của mình?"


Nàng quay sang ra lệnh cho sáu Vệ Binh Bóng Tối: "Các ngươi theo ta đến kho than kiểm tra! Số còn lại tiếp tục canh giữ cổng Tây nghiêm ngặt, không để một con ruồi lọt qua!"


Ngay khi Thượng Quan Băng dẫn đầu toán lính rời đi, A Sinh nhanh chóng quay trở lại cổng phụ, cố tình nhắm mắt làm ngơ, giả vờ cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa gỉ sét rơi trên sàn đất cát.


Trần Nam tận dụng cơ hội ngàn năm có một. Anh vận Vô Ảnh Bộ đến mức cực hạn, thân ảnh như một tia chớp đen lướt qua khoảng trống giữa sáu tên Vệ Binh Bóng Tối còn lại. Sợi tơ nhện độc của đôi giày vải triệt tiêu hoàn toàn chấn động lực xuống đất cát ẩm ướt.


*Sượt...*


Cánh cổng phụ hé mở một khe nhỏ vừa đủ cho một người lách qua. Trần Nam lướt ra ngoài, lập tức khép chặt cánh cửa lại phía sau lưng. Anh đã thoát thành công ra ngoài ba vòng tường thành khổng lồ của hoàng cung mà không làm động đến đại trận phòng ngự bảo hộ.


Nhưng ngay khi Trần Nam đặt chân lên dốc đá hoang dã ngoại thành, dưới màn mưa bão sấm sét bùng nổ dữ dội, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến anh khựng lại.


Trên vách đá nhô ra ngay phía trên con đường dẫn xuống khu ổ chuột nghèo khổ, một bóng người cao lớn mặc áo choàng lông sói xám xịt đang đứng bất động trong mưa. Gương mặt gã đầy những vết sẹo móng vuốt sói quỷ dị, ánh mắt đói khát tiền bạc rực lên ánh sáng xanh thẫm như dã thú đêm đông.


Đó là Độc Lang – gã thợ săn tiền thưởng tàn nhẫn nhất kinh thành, kẻ chuyên đi săn lùng những kẻ trốn cung ban đêm. Gã đang đứng đó, tay cầm cặp xích móc vuốt sói bằng sắt lạnh rèn tay, mũi khẽ hếch lên như đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng rò rỉ từ vết thương hoại tử ở lòng bàn chân của Trần Nam.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!