Sự Nghi Ngờ Của Lục Phong
Bóng tối bao phủ Doanh Trại Cấm Vệ Quân dày đặc như một tấm lụa đen tẩm dầu. Phía ngoài hành lang đá hộc, tiếng gió rít qua những khe hở cơ quan của vòng thành thứ hai nghe u uất như tiếng khóc của những oan hồn thế thân thế hệ trước. Trần Nam lết từng bước chân nặng nề vào góc tối của phòng kho hậu cần. Mỗi bước đi đối với anh lúc này là một cực hình tàn khốc của thể xác. Lòng bàn chân anh đã nát bấy sau Nghi Thức Thử Thách trên bàn chông sắt nhọn chiều nay tại Tế Đàn Vạn Thọ.
Mặc dù cảnh giới Phàm Cốt (Đại viên mãn) đã giúp bảo hộ xương bàn chân không bị đinh sắt đâm gãy, nhưng lớp da thịt phàm nhân bên ngoài đã hoại tử nghiêm trọng. Máu tươi hòa lẫn với nước dịch màu vàng nhạt rỉ ra từ các vết đâm sâu hoắm, dính chặt vào lớp vải giày rách nát. Mỗi khi nhấc chân, lớp da thịt hoại tử lại bị kéo giật ra, đau rát thấu tận tâm can. Cánh tay phải của anh, vốn bị thạch anh hóa do nén độc Thất Tinh Độc Dịch từ đêm yến tiệc, giờ đây chuyển sang màu tím đen tê liệt hoàn toàn, thõng xuống bên hông như một khúc gỗ mục.
"Nam đệ! Vào đây nhanh!"
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ sau đống rương chứa giáp sắt phế thải. Tống đại ca, đội trưởng hậu cần cấm quân, thò đầu ra, gương mặt béo tròn đầy lo lắng. Lão nhanh tay kéo Trần Nam vào góc khuất, lập tức khóa chặt cửa gỗ. Nhìn xuống đôi chân đẫm máu của Trần Nam, Tống đại ca không khỏi hít vào một hơi khí lạnh, tay chân luống cuống mở cuốn sổ da ở thắt lưng:
"Trời đất ơi! Thằng nhóc này, ngươi rốt cuộc đã làm cái gì ngoài kia? Vết thương này... trùng khớp hoàn hảo với bàn chông sắt nhọn ở tế đàn tế trời! Ngươi có biết đao phủ Thiết Thiết đang dẫn người của Mật Sứ Viện lục soát khắp doanh trại không? Hắn phát hiện ra vệt máu tươi kéo dài từ sau rèm đá tế đàn dẫn thẳng về phía khu vực của chúng ta. Hắn đang điên cuồng lột giày từng binh lính để kiểm tra sẹo chân!"
Trần Nam cắn chặt răng rách môi để ngăn tiếng rên rỉ, giọng khàn đặc: "Tống đại ca... giúp đệ... giải trình số băng gạc..."
"Ta biết! Ta đã sửa lại sổ sách tiêu hao vật tư hằng tháng, nói rằng số băng gạc đó dùng cho việc huấn luyện hỏa thương binh bị bỏng. Nhưng Thiết Thiết không dễ lừa như vậy. Hắn là một con chó săn biến thái của Thẩm Vô Kỵ!" Tống đại ca vừa nói vừa nhanh nhẹn đổ bột thuốc Cố Thể Tán lên vết thương của Trần Nam, cắn răng băng bó thật chặt bằng lớp vải thô xám để máu không rỉ ra ngoài. "Bây giờ, ngươi phải vào phòng tắm tập thể ngay lập tức. Chỉ có hơi nước nóng mới át được mùi máu tanh nồng này. Đại Ngưu đang gác ở cửa phòng tắm, hắn sẽ cố gắng trì hoãn bọn chúng."
Trần Nam gật đầu, cố gắng dồn Huyết Kinh Khí xuống hai gót chân, dùng lực gót chân để di chuyển nhằm tránh chạm vào lòng bàn chân nát bấy. Anh lết thân hình rách rưới qua lối đi ngầm dẫn đến phòng tắm tập thể của cấm quân.
Tại cửa phòng tắm, gã sai vặt khổng lồ Đại Ngưu đang đứng chắn ngang lối đi với chiếc đòn gánh bằng tre đực dẻo dai trên vai. Gương mặt khờ khạo của gã lộ vẻ bướng bỉnh khi đối mặt với toán lính mật sứ mang giáp xích đen của Thiết Thiết.
"Tránh ra! Tên phu gánh nước khờ khạo kia!" Một tên mật sứ gầm lên, vung roi da định quất vào mặt Đại Ngưu.
"Không tránh! Lục phó thống lĩnh đang tắm rửa bên trong! Ai dám xông vào làm phiền ngài ấy, Lục thống lĩnh sẽ chém đầu!" Đại Ngưu hét lớn, bắp tay cuồn cuộn như đá tảng găm chặt chân trước cửa phòng tắm, kiên quyết không nhường nửa bước.
Phía trong phòng tắm, hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, mờ ảo như sương mù dày đặc ngoài biên viễn. Trần Nam lẻn vào qua cửa sau, lập tức cởi bỏ võ phục cận vệ đen sờn rách. Khi dòng nước nóng chạm vào lòng bàn chân hoại tử, cơn đau rát bỏng như lửa đốt bùng lên khiến anh suýt ngã quỵ. Bộ giáp sống Huyết Long Giáp ký sinh trên bả vai anh như cảm nhận được nhiệt lượng và mùi máu mới, những vảy sắt rỉ sét khẽ rung lên răng rắc dưới da thịt, tỏa ra một luồng hắc khí tà ác nhàn nhạt.
*Két...*
Tiếng cửa gỗ nặng nề chuyển động xé rách màn sương hơi nước. Trần Nam giật mình, tay trái lập tức đưa xuống ống giày vải giấu dưới ghế gỗ, nắm chặt lấy mắt xích gãy của Song Đao Xích – món vũ khí ám sát mà anh nhặt được từ đêm ám sát của Hắc Sát. Anh đứng im trong làn nước nóng, dồn toàn bộ tinh thần cảnh giác vào bóng người đang chậm rãi bước ra từ màn hơi nước.
Đó không phải là Thiết Thiết.
Một thanh niên tuấn tú, mặc áo đơn màu trắng không tì vết, mái tóc đen dài ướt đẫm xõa ngang vai bước ra. Ánh mắt sắc sảo đầy kiêu hãnh của gã khóa chặt vào tấm lưng của Trần Nam. Đó chính là Lục Phong, phó thống lĩnh cận vệ quân kiêu ngạo của Nhất Đội.
"Ngươi không cần trốn tránh nữa, Trần Nam," giọng nói của Lục Phong lạnh lùng như băng đá, vang vọng trong không gian phòng tắm ẩm ướt. "Ta đã theo dõi ngươi từ đêm ám sát ở tẩm cung hoàng đế. Hôm nay, vệt máu tươi kéo dài từ tế đàn đá xám đã dẫn ta đến đây."
*Xoảng!*
Thanh kiếm bạc Bạch Hổ rực sáng chính khí đột ngột tuốt vỏ, kiếm quang màu trắng tuyết xé rách màn hơi nước nóng, mũi kiếm sắc lẹm dừng lại cách cổ họng Trần Nam chỉ nửa tấc. Sát khí từ thanh kiếm khiến những sợi tóc tơ trên cổ Trần Nam dựng đứng.
"Nói!" Lục Phong ép Trần Nam vào góc tường đá, giọng nói mang theo áp lực chính trị nặng nề của giới quý tộc. "Vết thương rách lưng của hoàng thượng đêm đó... và vết rách trên lưng ngươi... tại sao lại trùng khớp hoàn hảo đến từng phân? Hôm nay, hoàng thượng đi chân trần trên bàn chông ngoài sáng không chảy một giọt máu, còn ngươi... lòng bàn chân lại nát bấy rỉ máu trong tối? Ngươi rốt cuộc là yêu quỷ phương nào giả dạng cấm quân để mưu hại bệ hạ?"
Trần Nam đứng đối diện với mũi kiếm sắc bén, gương mặt không một chút sợ hãi. Anh khẽ nhếch môi, để lộ một nụ cười lạnh lùng đầy quật cường. Tay phải thạch anh hóa màu tím đen của anh chậm rãi nhấc lên.
"Lục phó thống lĩnh," Trần Nam trầm giọng, giọng nói khàn đặc vì khói độc tàn dư. "Nếu ta muốn mưu hại bệ hạ, bệ hạ đã chết từ đêm ám sát đầu tiên rồi. Ngươi tự phụ là kiếm sĩ đệ nhất cấm quân, nhưng lại không nhìn ra ai mới là kẻ thực sự muốn giết hoàng đế sao?"
*Vút!*
Lục Phong vung kiếm Bạch Hổ, một đường kiếm xé gió chém thẳng xuống cánh tay phải của Trần Nam hòng tước đoạt khả năng phản kháng. Nhưng Trần Nam không né tránh. Anh vận Thiết Sa Chưởng dồn toàn bộ Huyết Kinh Khí vào lòng bàn tay phải tím đen cứng ngắt như thạch thạch anh đen.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên rền rĩ trong phòng tắm. Kiếm khí sắc bén của Bạch Hổ chém mạnh vào lòng bàn tay phải của Trần Nam, nhưng không thể làm rách lớp da thịt hóa đá cứng cáp. Lực cản vật lý khổng lồ dội ngược lại khiến cổ tay Lục Phong khẽ run lên, gã kinh hoàng thối lui một bước:
"Cơ thể da thịt hóa sắt... Thiết Huyết cảnh giới? Không, đây là biến dị thạch anh! Ngươi rốt cuộc là ai?"
Trần Nam từ trong ống giày vải rách nát rút ra một vật, ném mạnh xuống sàn đá dưới chân Lục Phong. Vật đó phát ra tiếng kêu leng keng trầm đục.
Đó là một mắt xích sắt bị gãy gỉ sét, mang theo ký hiệu sà cốt quỷ dị.
"Hãy nhìn kỹ đi, Lục phó thống lĩnh," Trần Nam chỉ xuống mắt xích sắt gãy của Song Đao Xích. "Thích khách đêm đó dùng vũ khí này để ám sát hoàng đế. Đây là thép lạnh đặc chế của Mật Sứ Viện. Thẩm Vô Kỵ tự biên tự diễn các cuộc ám sát để thử nghiệm sức chịu đựng của ta. Thái Hậu Thượng Quan Lệ muốn dùng khế ước thế thân nguyền rủa này để biến hoàng đế thành một con rối bất tử, còn ta... chỉ là một kẻ thế mạng vô danh gánh chịu mọi đòn roi để đổi lấy linh dược cứu em gái Trần Dao đang cận kề cái chết ngoại thành!"
Lời nói của Trần Nam như những nhát búa nện mạnh vào lòng tự tôn của Lục Phong. Đôi mắt gã phó thống lĩnh co rút kịch liệt khi nhìn thấy ký hiệu của Mật Sứ Viện trên mắt xích gãy. Lục Phong vốn là người chính trực, kiêu ngạo, ghét cay ghét đắng những mưu hèn kế bẩn và sự độc tài tàn bạo của dòng họ Thượng Quan.
"Khế ước thế thân... nợ máu dòng họ Trần..." Lục Phong lầm bầm, thanh kiếm Bạch Hổ trong tay gã khẽ run lên. Gã nhìn vết sẹo dài sâu hoắm ngang lưng Trần Nam – vết sẹo rách thịt hoại tử rỉ máu trùng khớp hoàn hảo với vết thương của hoàng đế Lý Hiên. Gã thấu hiểu nỗi cô độc và đau đớn tột cùng của thiếu niên gầy gò trước mặt, người đang gánh vác cả vận mệnh vương triều trên vai bằng xương máu của chính mình.
"Nếu ta muốn mưu phản, ta đã không liều mạng gánh chịu hàng chục đinh sắt đâm nát lòng bàn chân chiều nay để bảo vệ thánh thể bệ hạ trước mặt Thái Hậu!" Trần Nam tiến lên một bước, mũi kiếm Bạch Hổ đâm nhẹ vào da cổ anh rỉ ra một giọt máu tươi đỏ rực. "Giờ ngươi đã biết sự thật. Hoặc là giết ta ngay tại đây để lập công với Thẩm Vô Kỵ, hoặc là thu kiếm lại. Ta thà chết, cũng tuyệt đối không để lộ thân phận làm hại đến em gái ta!"
Sự kiên qu cường, bất khuất của Trần Nam khơi dậy lòng chính trực sắt đá trong lồng ngực Lục Phong. Gã nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa ý chí của Trần Nam, thấu suốt vạn kiếp đau khổ của kẻ thế thân.
*Rắc!*
Lục Phong dứt khoát thu kiếm Bạch Hổ vào vỏ, gương mặt kiêu ngạo thường ngày biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc tôn trọng thực lực chân chính:
"Thẩm Vô Kỵ coi rẻ mạng sống binh lính, Thái Hậu coi vương triều này như bàn cờ hiến tế. Lục Phong ta thờ bệ hạ, chứ không thờ dòng họ Thượng Quan thối nát. Trần Nam, từ hôm nay, bí mật này của ngươi sẽ được bảo vệ bởi thanh kiếm Bạch Hổ của ta. Ta sẽ làm tai mắt cho ngươi trong cấm quân."
Trần Nam khẽ thở phào nhẹ nhõm, đôi chân nát bấy run rẩy khuỵu xuống ghế gỗ. Nhưng Lục Phong lập tức cúi người, giọng nói đầy nghiêm trọng ghé sát tai anh dặn dò:
"Ngươi không có thời gian nghỉ ngơi đâu. Mật sứ phó Chu Bá – tay sai đắc lực của Thẩm Vô Kỵ – vừa nhận được mật báo ngầm. Hắn đang bí mật dẫn một đội ẩn vệ tinh nhuệ đột kích lục soát phế tích Thiết gia ngoại thành để truy lùng nguồn gốc bộ giáp sống trên người ngươi! Chú họ Trần Diệp và Trần Dao của ngươi... đang nằm trong tầm ngắm của hắn!"
Trần Nam trợn trừng hai mắt, lồng ngực bập bùng một luồng sát khí cuồng bạo xé toác màn sương hơi nước ấm áp trong phòng tắm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!