Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Thử Thách Trên Bàn Chông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong tẩm điện Vạn Thọ đặc quánh như mực, chỉ có ánh nến leo lét từ phía xa hắt lại, kéo dài cái bóng gầy gò của Trần Nam trên bức tường đá lạnh lẽo. Sau khi đại tiệc mừng thọ kết thúc, hoàng cung chìm vào sự im lặng quỷ dị, nhưng trong lồng ngực Trần Nam, một trận chiến sinh tử khác vẫn đang tiếp diễn. Chất độc Thất Tinh Độc Dịch từ chén rượu của Lý Bá tuy đã được bộ giáp sống Huyết Long Giáp hấp thụ phần lớn, nhưng phần độc tính tàn dư vẫn như những con rết lửa điên cuồng cắn xé niêm mạc dạ dày của anh.


Trần Nam quỳ sụp dưới sàn đá, cánh tay phải của anh giờ đây đã hoàn toàn biến đổi. Dưới tác động của Thạch Anh Đen, từ ngón tay lên đến khuỷu tay anh đã hóa thành một màu tím đen ghê rợn, cứng ngắt và lạnh lẽo như đá tảng dưới đáy vực. Những đường vân thạch anh đen bóng nổi lên cuồn cuộn dưới da, phong tỏa hoàn toàn xúc giác nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh buốt thấu xương. Anh phải dùng tay trái run rẩy đổ một lượng lớn bột thuốc Cố Thể Tán lên lòng bàn tay phải, cắn chặt răng chịu đựng cơn bỏng rát kinh hoàng khi dược tính ép độc tố ngưng tụ lại một chỗ.


"Dao Nhi..." Trần Nam khẽ lầm bầm, giọng nói khàn đặc vì khói độc. Gương mặt nhợt nhạt của em gái Trần Dao nằm trên chiếc giường tre rách nát ở khu ổ chuột hiện lên trong tâm trí anh. Đó là chiếc neo duy nhất giữ cho ý chí của anh không bị bóng tối và oán khí của giáp sống nuốt chửng. Chỉ cần cô bé còn sống, chỉ cần mỗi tháng anh gửi được một viên Cửu Chuyển Huyết Đan về nhà, thì dù có phải biến cơ thể này thành một cái xác không hồn, anh cũng cam lòng.


Nhưng sóng gió hoàng cung chưa bao giờ dừng lại để kẻ yếu thở dốc.


Sáng hôm sau, tại điện Phượng Hoàng, Thẩm Vô Kỵ đứng chắp tay sau lưng, đôi mắt hí sắc lạnh như rắn độc nhìn chăm chằm vào Thái Hậu Thượng Quan Lệ đang ngồi trên phượng tọa. Gương mặt nhợt nhạt không râu của gã mật sứ trưởng hiện lên một nụ cười xảo quyệt.


"Khởi bẩm Thái Hậu," Thẩm Vô Kỵ khẽ cúi đầu, giọng nói âm nhu nhưng tràn đầy sát khí, "Vụ đầu độc của Lý Bá đêm qua quả thật có điểm kỳ lạ. Thất Tinh Độc Dịch là kịch độc ăn mòn nội tạng trong chớp mắt, ngay cả cao thủ Thiết Huyết cũng phải chật vật chống đỡ. Thế nhưng Hoàng thượng uống cạn một chén mà thần sắc không hề thay đổi, thậm chí còn cười nói tự nhiên. Thần nghi ngờ... trong tẩm cung có kẻ đang gánh nợ vương quyền, dùng tà thuật thế mạng cho bệ hạ."


Thượng Quan Lệ khẽ nhướng mày phượng, chiếc phượng trượng bằng vàng ròng gõ nhẹ xuống sàn đá phát ra tiếng trầm đục: "Ngươi muốn nói đến huyết ước thế thân của Thiết gia bang mười năm trước? Kẻ đó chẳng phải đã chết trong mật ngục rồi sao?"


"Huyết mạch của Thiết gia bang chưa chắc đã tuyệt diệt," Thẩm Vô Kỵ híp mắt, "Để xác nhận nghi ngờ, thần hiến kế tổ chức Nghi Thức Thử Thách tại Tế Đàn Vạn Thọ vào buổi tế trời chiều nay. Chúng ta sẽ ép Hoàng thượng đi chân trần bước qua bàn chông sắt nhọn cúng tế. Nếu bệ hạ thực sự bất tử, đôi chân hắn sẽ không tì vết. Còn nếu có kẻ thế thân... kẻ đó chắc chắn sẽ bị đâm nát lòng bàn chân trong bóng tối."


Ánh mắt tàn bạo của Thượng Quan Lệ lóe lên tia sáng lạnh lùng: "Được, chuẩn tấu. Nếu phát hiện ra kẻ thế thân, ai cho phép hắn sống sót trong cung điện của ta?"


Chiều hôm đó, bầu trời Kinh Đô Vạn Thọ xám xịt, những đám mây giông nặng nề sà thấp xuống đỉnh Tế Đàn Vạn Thọ khổng lồ. Tế đàn đá xám uy nghiêm, bao phủ bởi những lá cờ rồng vàng bay phần phật trong gió bão. Giữa tế đàn, một con đường dài mười trượng được lót bằng hàng ngàn cây đinh sắt rỉ sét, nhọn hoắt, tỏa ra mùi máu tanh nồng và tử khí u ám. Đó chính là bàn chông sắt nhọn dùng để thanh tẩy tội lỗi của hoàng tộc theo nghi thức cổ xưa.


Hoàng đế trẻ Lý Hiên đứng trước bàn chông, long bào vàng rực bay lượn, nhưng gương mặt hắn trắng bệch không một giọt máu. Hắn nhìn những mũi đinh sắt nhọn hoắt dưới chân, rồi khẽ liếc mắt về phía bức rèm đá xám dày cộp phía sau tế đàn – nơi Trần Nam đang ẩn nấp trong bóng tối. Lồng ngực Lý Hiên phập phồng dữ dội. Hắn biết, mỗi bước đi của hắn trên bàn chông này ngoài sáng sẽ là một nhát đâm thấu xương thịt của Trần Nam trong tối.


"Hoàng thượng, giờ lành đã đến. Xin bệ hạ bước lên bàn chông để chứng minh thánh thể bất hoại trước tổ tiên," giọng nói lạnh lùng của Thẩm Vô Kỵ vang lên bên tai, mang theo một luồng uy áp tinh thần nặng nề.


Lý Hiên cắn chặt răng, hắn không còn đường lui. Hắn nhắm mắt, nhấc bàn chân trần bước lên mũi đinh đầu tiên.


*Phập!*


Ngay khi lòng bàn chân của Lý Hiên vừa chạm vào mũi đinh sắt ngoài sáng, thì ở phía sau bức rèm đá xám, Trần Nam lập tức cảm thấy một cơn đau nhói kinh hoàng truyền thẳng vào lòng bàn chân mình. Huyết Nguyền Quy Tắc kích hoạt một cách tàn nhẫn, chuyển hóa một trăm phần trăm lực sát thương vật lý từ hoàng đế sang cơ thể anh.


Dưới lòng bàn chân Trần Nam, da thịt đột ngột nứt rách, máu tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả đôi giày vải mỏng manh. Hàng chục vết đâm sâu hoắm, nhọn hoắt tự động xuất hiện từ bên trong da thịt, đâm xuyên qua lớp biểu bì và cắm thẳng vào xương bàn chân anh. Cơn đau tột cùng dâng lên như một luồng điện giật mạnh, khiến toàn thân Trần Nam co rút dữ dội. Anh suýt chút nữa đã quỵ ngã xuống sàn đá lạnh buốt.


*Không được ngã! Không được tiếng động!*


Trần Nam trợn trừng hai mắt, những tia máu đỏ rực nổi lên cuồn cuộn trong tròng mắt. Anh hiểu rằng, nếu anh ngã xuống hoặc rên rỉ, Thẩm Vô Kỵ đang đứng quan sát ngoài kia sẽ lập tức phát hiện ra sơ hở. Anh cố gắng vận dụng khinh công để giảm nhẹ trọng lượng cơ thể, hy vọng giảm bớt lực đâm. Nhưng Huyết Nguyền Quy Tắc vô cùng tàn khốc, nó bắt buộc lực truyền dẫn phải đủ một trăm phần trăm trọng lượng của hoàng đế, mọi nỗ lực khinh công đều vô hiệu.


"Đứng vững cho ta!" Trần Nam gầm thét câm lặng trong lòng.


Anh ngay lập tức kích hoạt Trọng Lực Bộ. Hai lòng bàn chân đẫm máu của anh găm chặt xuống nền gạch đá hoa cương của tế đàn ngầm. Một luồng hắc khí trọng lực màu đen thẫm tỏa ra xung quanh hai bắp chân, thắt chặt các cơ bắp và cố định cột sống của anh như một chiếc cột sắt đóng sâu vào lòng đất.


*Rắc! Rắc!*


Tiếng xương bàn chân của anh rên rỉ dưới áp lực nén khổng lồ của Trọng Lực Bộ và những mũi đinh sắt vô hình đang đâm sâu. Ở cảnh giới Phàm Cốt (Đại viên mãn), xương cốt của Trần Nam đã được tôi luyện cứng cáp như đá tảng. Anh dồn toàn bộ Huyết Kinh Khí bảo hộ xương bàn chân, chặn đứng lực đâm thủng của đinh sắt không cho phạm vào các gân chính của đôi chân.


Máu tươi từ lòng bàn chân anh chảy ra thành dòng, len lỏi qua các kẽ gạch đá xám, bốc lên mùi máu tanh nồng. Nhưng gương mặt Trần Nam vẫn lạnh lùng như đá, đôi mắt anh kiên định nhìn thẳng vào bóng tối trước mặt.


Ngoài sáng, Lý Hiên tiếp tục bước đi bước thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư... Mỗi bước đi của vị vua trẻ là một lần Trần Nam phải chịu đựng hàng chục mũi đinh sắt đâm nát lòng bàn chân gián tiếp. Toàn thân Trần Nam ướt đẫm mồ hôi lạnh, bộ võ phục cận vệ đen kịt dán chặt vào da thịt run rẩy. Bộ giáp sống Huyết Long Giáp sau lưng anh như cảm nhận được nỗi đau tột cùng của chủ nhân, những vảy sắt rỉ sét khẽ rung lên âm ỉ, hút lấy oán khí và đau đớn để tích lũy năng lượng phản chấn.


Thẩm Vô Kỵ đứng ngoài sáng, đôi mắt ti hí không ngừng quét qua gương mặt của Lý Hiên và bức rèm đá phía sau. Gã ngạc nhiên khi thấy hoàng đế bước đi chân trần trên chông sắt mà không hề chảy một giọt máu, gương mặt tuy xanh xao nhưng vẫn giữ được vẻ uy nghiêm giả tạo. Thẩm Vô Kỵ khẽ nhíu mày, bước chân của gã dịch chuyển dần về phía bức rèm đá xám, thính giác nhạy bén cố gắng dò tìm bất kỳ tiếng rên rỉ hay tiếng thở dốc nào từ bên trong.


Trần Nam cảm nhận được sát khí của Thẩm Vô Kỵ đang tiến lại gần. Anh cắn chặt môi đến mức thịt môi rách nát, máu tươi hòa lẫn mồ hôi mặn chát chảy vào miệng. Anh vận dụng Quy Tức Thuật dừng hoàn toàn nhịp tim và hơi thở trong vòng mười giây, biến cơ thể mình thành một cái xác chết lạnh ngắt không tiếng động trong bóng tối.


Khi bước chân cuối cùng của Lý Hiên bước qua khỏi bàn chông sắt nhọn mười trượng, cả đại điện tế đàn vang lên tiếng reo hò kinh ngạc của đám quý tộc. Hoàng đế hoàn toàn không hề hấn gì, đôi chân trần của hắn vẫn trắng sạch, không một vết xước.


Thẩm Vô Kỵ khựng lại trước bức rèm đá, ánh mắt gã hiện lên sự kinh hoàng và thất vọng tột độ. Gã không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết hay tiếng động nào chứng minh có kẻ thế thân đứng sau rèm. Nghi thức thử thách kết thúc, sự nghi ngờ trực tiếp của Thẩm Vô Kỵ tạm thời bị dập tắt.


Nhưng ở trong bóng tối sau rèm đá, Trần Nam lúc này đã hoàn toàn kiệt sức. Khi Trọng Lực Bộ giải trừ, đôi chân anh không còn lực nâng đỡ, anh ngã quỵ xuống sàn đá lạnh buốt, hai lòng bàn chân nát bấy, máu thịt lẫn lộn rỉ ra thứ nước dịch màu vàng nhạt do nhiễm trùng cấm thuật hoàng cung. Cơn đau rát bỏng và hoại tử bắt đầu lan rộng từ lòng bàn chân lên đến cổ chân.


Đúng lúc này, từ trong bóng tối của hành lang dẫn xuống ngục tối, một bóng người lực lưỡng không tóc, đeo tạp dề da đẫm máu khô bước ra. Đó chính là đao phủ Thiết Thiết. Đôi mắt biến thái của hắn nhìn chằm chằm vào vệt máu tươi kéo dài từ sau rèm đá dẫn về phía doanh trại cấm quân, nụ cười tàn bạo xuất hiện trên gương mặt đầy sẹo lồi lõm của hắn.


Lòng bàn chân bị hoại tử do đinh sắt rỉ sét có khiến Trần Nam gục ngã trong buổi duyệt binh ngày mai?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!