Chén Rượu Độc Mừng Thọ
Không gian của Đại điện Vạn Thọ đêm nay rực rỡ đến mức ngột ngạt. Hàng vạn ngọn nến sáp ong đúc hình rồng vàng uốn lượn tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim lộng lẫy nhưng nóng bức, thiêu đốt bầu không khí vốn đã tràn ngập mùi rượu nồng, thịt nướng và hương trầm Thiên Ma ngào ngạt. Trên cao kia, Thái Hậu Thượng Quan Lệ ngự trên phượng tọa bọc gấm thêu chỉ vàng, gương mặt trẻ trung một cách quỷ dị nhờ cấm thuật ẩn hiện sau bức rèm châu sa rủ thấp. Đôi mắt phượng của bà ta lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao, lặng lẽ bao quát toàn bộ điện điện, nơi các vương tôn quý tộc đang nâng chén chúc tụng vinh hoa.
Nhưng ở nơi tăm tối nhất của điện thờ đại tiệc này – khoảng trống hẹp chưa đầy ba thước phía sau ngai vàng rồng khổng lồ của hoàng đế Lý Hiên, bị che khuất hoàn toàn bởi những bức rèm lụa dày màu huyết dụ – Trần Nam đang đứng như một bức tượng đá.
Anh mặc bộ võ phục cận vệ đen kịt, hòa mình vào bóng tối của những nếp gấp lụa là. Vết thương rách lưng từ đêm ám sát của Hắc Sát vẫn chưa lành hẳn, lớp bột thuốc Cố Thể Tán bám chặt vào da thịt đã khô cứng lại thành một mảng vảy sần sùi, bỏng rát mỗi khi anh cử động nhẹ. Trên vai anh, bộ giáp sống Huyết Long Giáp rỉ sét đang ngoan ngoãn co rút các gai sắt dưới lớp vải nhờ Huyết Giáp Khống Chế Thuật mà anh khổ luyện ba ngày qua. Thế nhưng, lồng ngực Trần Nam vẫn phập phồng một cách nặng nề. Anh cảm nhận được từng luồng khí tức bất ổn truyền đến từ phía bên kia ngai vàng.
Hoàng đế trẻ Lý Hiên đang ngồi đó, long bào xộc xệch, gương mặt tuấn tú nhưng xanh xao lộ rõ vẻ bất cần đời. Hắn không ngừng rót rượu, đôi mắt u uất thỉnh thoảng liếc nhìn về phía đám đông quý tộc với sự ghê tởm tột cùng.
Trần Nam khẽ nhắm mắt, vận hành Đồng Bộ Hơi Thở Pháp. Nhịp thở của anh bắt đầu chậm lại, nhẹ nhàng nương theo từng nhịp thở dồn dập, đứt quãng của Lý Hiên. Anh nhớ lại lời gợi ý thầm lặng của kỳ thủ lão cung Chu Nguyên bên bàn cờ vây ba ngày trước: *"Khi rồng nổi giận, gió bão sẽ nổi lên. Kẻ gieo bóng muốn sống sót qua giông bão, phải thở cùng một nhịp thở với nguồn cội, đồng bộ mạch máu để điều hòa xung lực."* Lúc đó, Trần Nam chỉ nghĩ đó là lời lảm nhảm của một lão nho sĩ thất sủng, nhưng giờ đây, khi đứng giữa ranh giới sinh tử của thâm cung, anh mới hiểu đó là cấm thuật bảo mệnh tối cao.
Đột nhiên, tiếng nhạc cung đình réo rắt bỗng chốc chùng xuống. Từ hàng ghế quý tộc phía dưới, một bóng người to béo mập mạp, mặc áo gấm thêu rồng bốn móng màu xám tro chậm rãi bước ra ngoài điện. Đó chính là lão vương gia Lý Bá – kẻ nắm giữ binh quyền một cõi biên thùy, mang dã tâm cướp ngôi vị từ lâu. Gương mặt đầy thịt của lão nở một nụ cười giả tạo, đôi mắt ti hí híp lại đầy nham hiểm khi lão nâng một chiếc chén ngọc bích tỏa ra làn sương mỏng mát lạnh.
"Thần Lý Bá, xin dâng lên Hoàng thượng chén rượu ngon Vạn Thọ Ngọc Lộ được ủ trăm năm dưới hầm băng biên ải. Chúc Hoàng thượng vạn thọ vô cương, thánh thể bất hoại như lời đồn đại của bách tính!" Giọng nói của Lý Bá vang dội khắp đại điện, mang theo một luồng uy áp tinh thần của cảnh giới Thiết Huyết.
Trần Nam sau rèm lụa lập tức căng cứng cơ thể. Thính giác nhạy bén của cảnh giới Phàm Cốt (Hậu kỳ) giúp anh nghe thấy một tiếng động cực nhỏ – tiếng chất lỏng sủi bọt lăn tăn bên trong chiếc chén ngọc bích. Mùi hương của rượu ngào ngạt, nhưng ẩn sâu dưới đó là một mùi ngọt lịm kỳ lạ, tựa như mùi quả hạnh nhân bị thối rữa.
*Thất Tinh Độc Dịch!*
Tần Hoài từng cảnh báo anh về thứ độc dược mãn tính cực độc này. Nó được chiết xuất từ nọc độc của bảy loài bò cạp xanh vùng núi phía Tây, có khả năng ăn mòn nội tạng và tủy xương của người phàm chỉ trong chớp mắt. Lý Bá cố tình dâng chén rượu độc này ngay trước mặt Thái Hậu để thử thách xem hoàng đế có thực sự "bất tử" hay có kẻ thế mạng đứng sau.
Trên ngai vàng, Lý Hiên nhìn chằm chằm vào chén ngọc bích. Hắn biết rõ có độc. Khóe miệng hắn co rúm lại thành một nụ cười ngạo nghễ, điên cuồng. Hắn chán ghét vương quyền bù nhìn này, chán ghét sự thao túng của Thái Hậu, và trên hết, hắn muốn thử thách xem kẻ thế thân vô danh đứng sau rèm kia có thực sự gánh chịu được cái chết thay hắn hay không.
"Rượu tốt! Vương thúc quả thật có lòng!" Lý Hiên cười lớn, giật lấy chén ngọc bích từ tay thái giám hầu cận và uống cạn sạch trong một ngụm.
*Ầm!*
Ngay khi ngụm rượu độc trôi xuống cổ họng Lý Hiên ngoài sáng, thì ở trong bóng tối sau rèm, một luồng kịch độc vô hình lập tức truyền dẫn thẳng vào dạ dày của Trần Nam thông qua sợi chỉ huyết ước tàn khốc.
Cơn đau ập đến nhanh đến mức tàn nhẫn. Trần Nam cảm giác như có một hũ axit nóng chảy đổ thẳng vào lồng ngực mình, tiếp theo là hàng vạn cây kim băng giá đâm xuyên qua dạ dày và phổi phế quản.
*Phịch!*
Đôi chân Trần Nam khuỵu xuống, đầu gối anh đập mạnh xuống sàn đá lạnh buốt nhưng anh kịp thời dùng tay trái bám chặt vào bệ đá của ngai vàng để không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Tim anh đột ngột ngừng đập.
Một giây... hai giây... ba giây...
Suốt mười giây dài đằng đẵng tưởng chừng như vô tận, lồng ngực Trần Nam hoàn toàn trống rỗng, không có một nhịp đập sinh mệnh nào. Gương mặt anh biến dạng vì đau đớn, huyết dịch trong người sôi sục rát bỏng như lửa đốt, các mạch máu nổi lên đen ngòm dưới da cổ.
*Không được gục ngã! Nếu ta ngất đi hoặc phát ra tiếng động lúc này, Thẩm Vô Kỵ sẽ phát hiện ra sự tồn tại của kẻ thế thân, Dao Nhi ngoài thành sẽ không còn linh dược cứu mạng!*
Ý chí sinh tồn mãnh liệt thổi bùng sức mạnh của cảnh giới Phàm Cốt (Hậu kỳ). Trần Nam cắn chặt răng đến mức rách cả môi, máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm nhưng anh tuyệt đối không rên rỉ nửa lời.
Anh ngay lập tức vận hành Tạng Di Chuyển Pháp. Cơ bụng anh co rút kịch liệt, ép sát vào cột sống. Bằng một nỗ lực phi thường của nội lực phàm nhân, anh dịch chuyển nhẹ tim và phổi lệch sang bên trái khoảng hai inch, thoát khỏi tiêu điểm truyền dẫn trực tiếp của các cây Huyết Châm bạc cắm trên cột sống. Nhờ đó, luồng độc tố hủy diệt từ Thất Tinh Độc Dịch không thể trực tiếp đánh vỡ tim anh.
Đồng thời, anh sử dụng Đồng Bộ Hơi Thở Pháp để đồng bộ nhịp thở với Lý Hiên ngoài sáng. Lý Hiên lúc này đang thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội do tác động vật lý của độc tố lên thực quản. Trần Nam ép nhịp thở của mình khớp hoàn toàn với hoàng đế, tạo ra một luồng áp suất tuần hoàn ngược để điều hòa dòng máu đang bị thạch anh hóa.
Lúc này, bộ giáp sống Huyết Long Giáp rỉ sét sau lưng anh như cảm nhận được nguy cơ tử vong của vật chủ, đột ngột thức tỉnh. Các vảy sắt khẽ rung lên, kích hoạt năng lực thụ động Dung Hòa Độc Tố. Những gai nhọn của giáp sống cắm sâu thêm ba phần vào thịt vai Trần Nam, điên cuồng hút lấy dòng máu đen độc tính để thanh lọc. Bộ giáp sống rên rỉ âm ỉ, hấp thụ khoảng ba mươi phần trăm độc tố của Thất Tinh Độc Dịch và chuyển hóa nó thành năng lượng rỉ sét bám trên vảy sắt.
Tuy nhiên, lượng độc tố còn lại vẫn quá lớn, đang điên cuồng tàn phá niêm mạc dạ dày và phổi phế quản của Trần Nam. Anh cảm thấy lồng ngực mình nóng rát như lò nung, cổ họng ngập tràn vị tanh nồng của máu tươi dâng lên.
*Ta không thể nôn ra máu ở đây! Mùi máu tanh sẽ làm lộ tất cả!*
Trần Nam đưa ra một quyết định tàn nhẫn. Anh cắn răng nuốt ngược ngụm máu độc nóng hổi trở lại dạ dày, đồng thời vận dụng nội lực Phàm Cốt Hậu Kỳ nén toàn bộ độc tố ăn mòn còn sót lại dồn thẳng vào cánh tay phải của mình.
Cánh tay phải của Trần Nam – nơi đang bị Thạch Anh Hóa Biên Giới tàn phá – đột ngột chuyển sang màu tím đen quỷ dị. Những đường vân thạch anh đen bóng nổi lên cuồn cuộn dưới da thịt cứng ngắt như đá tảng, điên cuồng hấp thụ độc tính của Thất Tinh Độc Dịch để ngăn không cho độc tố lan ngược lại tim phổi. Cơn đau buốt giá từ cánh tay truyền đến khiến toàn thân anh run rẩy dữ dội, nhưng đôi chân anh vẫn găm chặt xuống sàn đá nhờ Trọng Lực Bộ.
Từ các lỗ chân lông trên cơ thể Trần Nam, một luồng mồ hôi đen hôi thối, bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc rỉ ra, thấm đẫm bộ võ phục cận vệ đen kịt. Đó chính là phần độc tố đã bị giáp sống lọc sạch và ép ra ngoài cơ thể.
Phía ngoài ngai vàng, Lý Hiên lau khóe miệng đẫm rượu ngon, cười lớn đầy ngạo nghễ nhìn lão vương gia Lý Bá đang đứng ngơ ngác giữa điện: "Rượu tốt! Vương thúc quả thật có lòng! Trẫm cảm thấy thánh thể vô cùng sảng khoái!"
Lý Bá kinh hoàng biến sắc, chiếc chén ngọc bích trên tay lão suýt chút nữa rơi xuống đất. Lão không thể tin nổi hoàng đế uống cạn Thất Tinh Độc Dịch mà vẫn có thể đứng vững và cười nói bình thường.
Nhưng ngay khi Lý Hiên xoay người ngồi lại ngai vàng, hắn khẽ liếc mắt xuống gầm ghế. Dưới ánh nến lung linh, hắn nhìn thấy một vệt máu đen sẫm, đặc quánh đang lặng lẽ rỉ ra từ phía sau bức rèm lụa dày, thấm vào kẽ đá hoa cương.
Lý Hiên khựng lại, lồng ngực hắn thắt chặt. Một cảm giác tội lỗi, đau đớn và đồng cảm phức tạp đột ngột dâng lên trong lòng vị vua trẻ. Kẻ thế thân sau rèm... vẫn chưa chết, nhưng anh ta đang phải chịu đựng nỗi đau xé thịt thay hắn.
Trong bóng tối của góc điện, Thẩm Vô Kỵ đứng khoanh tay, đôi mắt hí sắc lạnh như rắn độc nhìn chằm chằm vào bức rèm lụa phía sau ngai vàng. Hắn khẽ ngửi thấy một mùi máu tanh cực kỳ nhạt nhòa lẫn trong hương trầm Thiên Ma, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười xảo quyệt đầy nghi ngờ.
Trần Nam vẫn quỳ rạp sau rèm, hơi thở rệu rã, phổi và dạ dày anh đang bị hủy hoại từng chút một bởi chất độc tàn dư. Tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi, những ngọn nến vàng rực ngoài điện hóa thành những vệt sáng chao đảo.
Liệu Trần Nam có thể đứng vững suốt buổi đại tiệc khi chất độc bắt đầu tàn phá dạ dày và phổi phế quản?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!