Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Lời Nguyền Thiên Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Tàng Thư Các rít gào bên tai Trần Nam như tiếng gào thét của vạn linh hồn tử sĩ. Thân hình hắn rơi tự do vào lối đi ngầm vừa mở ra sau tủ sách mun cổ, bỏ lại phía sau tiếng đổ vỡ rầm rập của tháp gỗ chín tầng và tiếng gầm dữ dội của Thẩm Doanh. Trong khoảnh khắc rơi xuống khoảng không đen ngòm, Trần Nam không thể sử dụng cánh tay phải bị thạch anh hóa vôi đen – cánh tay vốn đã dập nứt rỉ máu đỏ tươi và liệt hoàn toàn vô lực từ trận chiến trước. Hắn chỉ còn biết dùng bàn tay trái bỏng rát, da thịt vẫn còn đỏ hỏn rỉ máu dưới lớp gạc mỏng do nhiệt lượng hỏa công của Khương Viêm để lại, ghì chặt lấy chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông.


*Uỳnh!*


Một luồng kình khí xám xịt từ chiếc đai lưng cổ xưa – di vật của sư phụ Vũ Tiến quá cố – đột ngột bùng phát. Trọng lực xung quanh cơ thể Trần Nam tăng mạnh, lá chắn giảm áp tự động kích hoạt ghim chặt thân thể hắn vào vách đá thẳng đứng của mật đạo ngầm, triệt tiêu đến năm phần mười lực chấn động của cú rơi tự do. Dẫu vậy, phản lực dội ngược vẫn khiến lồng ngực hắn co thắt kịch liệt. Xương sườn trái bị rạn nứt nghiêm trọng từ trước như muốn gãy lìa, khiến Trần Nam nôn ra một ngụm máu đen nhẹ ngay trên thềm đá ẩm ướt của Địa Cung Vạn Thọ Cổ.


Hắn cắn chặt răng rách môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Nhờ có sơ đồ mạch ngầm trong cuốn Sổ Tay Trần Bắc Sơn và Bản Đồ Hoàng Lăng đang phát ra luồng huyết quang mờ nhạt trong ngực áo, Trần Nam lết thân thể tàn tạ đi qua những rãnh thoát nước cổ xưa hoang phế, lách qua hệ thống bẫy trọng lực ngầm của hoàng cung. Hắn phải trở lại tẩm cung trước khi Thẩm Doanh phong tỏa hoàn toàn các lối đi ngầm. Mỗi bước đi, cánh tay thạch anh hóa lại rạn thêm những vết nứt thủy tinh nhỏ, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi rực rỡ trên nền đá xám lạnh.


Sau gần nửa canh giờ di chuyển đầy đau đớn, Trần Nam rốt cuộc cũng tiếp cận được bệ đá cơ quan ngầm ngay dưới gầm giường long sàng của tẩm cung. Hắn khẽ gõ nhẹ ba ngắn một dài vào khớp đá. Tiếng cơ quan rầm rì trầm đục vang lên, bệ đá từ từ hé mở. Trần Nam nhanh chóng lách người lên, tráo đổi y phục cấm quân rách nát đẫm máu lấy chiếc hoàng bào xộc xệch của hoàng đế Lý Hiên.


"Trần Nam... ngươi về rồi!"


Lý Hiên từ góc tối bước ra, gương mặt tuấn tú của vị vua trẻ nhợt nhạt không còn một giọt máu. Nhìn thấy thân thể chằng chịt vết thương của Trần Nam – từ cánh tay thạch anh rỉ máu, lòng bàn tay trái bỏng rát, cho đến vết sẹo hoại tử cổ vẫn còn rỉ máu đen nhẹ dưới gạc – Lý Hiên run rẩy, đôi mắt u uất hằn sâu sự hối hận tột cùng:


"Ngươi vì cứu em gái mà bán mạng gánh nợ cho ta... còn ta chỉ là một phế vật vô dụng, hết lần này đến lần khác tự hủy hoại bản thân để kéo ngươi vào chỗ chết. Lục phó thống lĩnh vì che giấu cho chúng ta mà phải chịu ba mươi gậy sắt nát lưng, bị giáng chức xuống binh nhì... Ta thực sự là một kẻ tội đồ!"


Trần Nam khàn giọng ngắt lời, giọng nói rách nhẹ do di chứng tiếng thét Huyết Long Hống: "Im miệng. Đóng kịch cho tốt vào. Nếu ngươi muốn ân tình của Lục Phong không bị lãng phí, hãy ngồi yên trên giường."


Nhưng ngay khi Trần Nam vừa khoác chiếc hoàng bào vào người, hắn đột ngột khụy gối xuống sàn đá, hai tay ôm chặt lấy cột sống lưng. Một cơn đau buốt nhói, lạnh ngắt như băng đá ngàn năm từ thắt lưng dội thẳng lên đại não. Dưới lớp áo gấm, bộ giáp sống Huyết Long Giáp rỉ sét đột ngột thức tỉnh, các vảy sắt màu huyết dụ bóng bẩy dựng ngược lên, liên tục rên rỉ răng rắc đầy oán giận.


Thông qua Huyết Nguyền Quy Tắc, Trần Nam nhìn thấy trên da thịt lưng của Lý Hiên xuất hiện năm vệt đen quỷ dị chạy dọc theo tủy sống. Đó không phải là vết thương vật lý thường, mà là dấu vết của Thiên Ma Châm – loại cấm thuật tà độc nhất của dòng họ Thượng Quan.


"Thái Hậu... bà ta đã đưa Vương Pháp Sư đến đây khi ngươi vắng mặt," Lý Hiên nghiến răng, nước mắt lăn dài trên má. "Bà ta nói ta bị bệnh nặng, cần dùng Thiên Ma Châm để thông kinh mạch. Nhưng ta biết... bà ta muốn biến ta thành một con rối sống vĩnh viễn, không còn tư duy, không còn cảm giác đau đớn."


Trần Nam thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Hắn nhận ra sự tàn khốc của âm mưu này. Thiên Ma Châm một khi được cắm hoàn toàn vào tủy sống của Lý Hiên, nó sẽ biến hoàng đế thành một cái xác biết đi dưới sự điều khiển của Thái Hậu. Và tàn khốc hơn hết, thông qua liên kết huyết ước thế thân, linh hồn của kẻ thế thân – chính là Trần Nam – sẽ bị dòng máu tà ác của giáp cổ nuốt chửng hoàn toàn, biến hắn thành một oan hồn không thể siêu thoát dưới lòng hoàng lăng.


"Chúng ta không thể chờ chết được nữa!" Lý Hiên đột ngột đứng phắt dậy, đôi mắt u uất bỗng rực lên một tia sáng quyết tuyệt điên cuồng. "Trần Nam, ta phải phản kháng! Ta phải liên lạc với Linh Sa và Hắc Kỳ Quân - Phân đà Kinh Kỳ ngoài thành. Họ là thế lực duy nhất có thể giúp chúng ta phá hủy đại trận Vạn Thọ Trận và giải trừ khế ước nguyền rủa này!"


Trần Nam nhíu mày, tay trái siết chặt Đai Lưng Trọng Lực để nén cơn đau tủy sống đang dội ngược hằng giây: "Mật Sứ Viện của Thẩm Vô Kỵ tai mắt khắp hoàng cung, mọi bức thư rời khỏi tẩm cung đều là bản án tử hình. Ngươi định truyền tin bằng cách nào?"


"Ta đã có cách," Lý Hiên nói, nhanh chóng bước đến bàn thư họa, dùng ngón tay rách rưới viết vội vài dòng chữ bằng mật dịch ẩn lên một cuộn giấy lụa nhỏ. "Trịnh Ba – lính truyền tin của Nhất Đội cấm quân – là người đồng hương cũ của ta. Hắn có Thần Hành Bộ và khinh công cực nhanh, lại quen thuộc mọi mạch ngầm dẫn khí. Hắn sẽ giúp ta mang bức mật thư này đến y quán chợ đen ngoài thành giao cho Linh Sa."


Trần Nam định ngăn cản, nhưng cánh tay phải thạch anh hóa tê liệt hoàn toàn khiến hắn không thể di chuyển nhanh nhẹn để giật lấy bức thư. Lý Hiên đã nhanh chóng gọi Trịnh Ba vào qua cửa sau tẩm điện, giao mật thư vào tay gã lính truyền tin gầy gò.


"Trịnh Ba, sinh mệnh của ta và hàng vạn bách tính nghèo khổ ngoài thành đều trông cậy vào ngươi," Lý Hiên trầm giọng gửi gắm.


Trịnh Ba nhận lấy mật thư, gương mặt nhỏ thó lộ vẻ kiên định: "Hoàng thượng yên tâm, tiểu nhân dù chết cũng sẽ mang bức thư này đến tay Linh Sa cô nương!"


Nói rồi, Trịnh Ba lách người qua khe cửa sau, vận hành Phi Yến Khinh Công lướt đi nhanh như một chiếc lá rụng trong màn sương mù sớm của hoàng cung. Nhưng hoàng cung Vạn Thọ chưa bao giờ là nơi dễ dàng dung túng cho những kẻ nổi loạn ngầm.


Ngay khi Trịnh Ba vừa lướt qua khu vực hành lang hoang phế dẫn về phía cổng Tây, một luồng hắc khí màu đen thẫm đột ngột khuếch tán trong không khí. Tiếng cười lạnh âm u, rợn người của Thẩm Vô Kỵ vang lên từ phía trên mái ngói rêu phong:


"Hắc hắc... Một tên lính truyền tin cấp thấp của Nhất Đội cấm quân lại dám di chuyển lén lút vào giờ này? Trình ra lệnh bài thông hành của Thống lĩnh, bằng không, Mật Sứ Viện sẽ định tội ngươi mưu phản tại chỗ!"


Trịnh Ba biến sắc, nhìn thấy bốn tên sát thủ Ám Ảnh Các mặc y phục dạ hành đen toàn thân từ trên mái nhà đáp xuống, khóa chặt mọi lối thoát của hành lang hẹp. Chiếc kính một mắt đồng đeo bên hông Thẩm Vô Kỵ rực sáng ánh huyết quang dán chặt vào ngực áo của Trịnh Ba – nơi cất giấu bức mật thư tỏa ra linh khí mờ nhạt.


Biết mình đã rơi vào bẫy, Trịnh Ba nghiến răng, thò tay vào túi da bên thắt lưng, rút ra một bó cỏ tươi màu xanh lục – Linh Tiệp Thảo – nhét thẳng vào miệng nhai nuốt dữ dội. Dược tính bùng phát tức thời, dòng máu trong huyết quản Trịnh Ba bùng cháy dữ dội, tốc độ di chuyển và phản xạ thần kinh của hắn tăng vọt lên năm mươi phần mười.


*Vút!*


Thân hình Trịnh Ba lướt đi mờ ảo như một tia chớp xám, luồn lách qua khe hở của hai tên sát thủ Ám Ảnh Các, nhảy thẳng lên bờ tường đá cao trượng để hướng về phía Lãnh cung hoang phế. Hắn muốn mượn địa hình giếng cổ mật đạo để ném bức mật thư xuống đó, tiêu hủy vật chứng.


"Tốc độ khá đấy, nhưng trước mặt ta, phàm nhân chỉ là lũ kiến bò chậm chạp!" Thẩm Vô Kỵ đứng trên đỉnh tháp canh lạnh lùng cười gằn.


Hắn khẽ động ngón tay, thanh kiếm mềm Huyết Sà quấn quanh thắt lưng lập tức tuốt vỏ. Thanh kiếm mềm dẻo như sợi roi xé gió rít lên chói tai, uốn lượn quỷ dị trong sương mù tựa như một con hắc sà đang khát máu. Kiếm pháp quấn thắt của Huyết Sà Kiếm tạo ra một vòng tròn khí kịch độc đen kịt, khóa chặt quỹ đạo chạy trốn tốc độ cao của Trịnh Ba.


Trịnh Ba đang lướt nhanh trên mái nhà Lãnh cung, đột ngột cảm thấy hai cổ chân lạnh buốt. Thanh Huyết Sà Kiếm mềm dẻo đã quấn chặt lấy hai chân hắn từ lúc nào. Thẩm Vô Kỵ giật mạnh thắt lưng roi kiếm.


*Phựt! Phựt!*


Tiếng đứt gãy của gân chân vang lên khô khốc dưới màn sương đêm. Trịnh Ba rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, hai chân hoàn toàn mất lực, ngã nhào từ trên mái nhà xuống sân gạch đổ nát của Lãnh cung. Máu tươi từ hai cổ chân bị cắt đứt gân chảy ra xối xả, nhuộm đỏ thẫm những viên gạch rêu phong.


Trong cơn tuyệt vọng, Trịnh Ba dùng chút tàn lực cuối cùng, vung tay ném cuộn mật thư lụa nhỏ hướng về phía miệng giếng cổ Lãnh cung hoang phế. Hắn thề chết cũng phải bảo vệ bí mật của hoàng đế.


Nhưng một bóng đen lướt qua nhanh như quỷ mị. Một sát thủ Ám Ảnh Các đã dùng móng vuốt sắt chụp gọn cuộn mật thư ngay trên không trung, dâng kính lên cho Thẩm Vô Kỵ.


Thẩm Vô Kỵ chậm rãi bước xuống sân ngục, dùng mũi giày dẫm mạnh lên vết thương gân chân đang rỉ máu của Trịnh Ba, khiến gã lính truyền tin đau đớn co giật toàn thân. Hắn mở cuộn giấy lụa ra, đọc những dòng chữ viết bằng mật dịch của Lý Hiên. Đôi mắt hí sắc lạnh của gã mật sứ trưởng híp lại, nụ cười tàn nhẫn bộc phát dữ dội:


"Hoàng đế bù nhìn lại dám âm thầm liên lạc với Linh Sa và phản tặc Hắc Kỳ Quân hòng mưu phản Thái Hậu? Thật là một lũ ngu xuẩn tự tìm đường chết!"


Hắn lập tức dâng cuộn mật thư lên điện Phượng Hoàng cho Thái Hậu Thượng Quan Lệ. Cơn thịnh nộ của người đàn bà quyền lực tối cao lập tức bao trùm toàn bộ kinh thành. Thái Hậu đập nát chiếc phượng trượng bằng vàng ròng xuống thềm đá, ra lệnh:


"Thẩm Vô Kỵ! Dẫn quân Mật Sứ Viện phong tỏa toàn bộ tẩm cung Vạn Thọ! Bắt giữ tất cả những kẻ hầu cận, ngự y và cấm quân Nhất Đội có liên quan. Ta muốn thanh lọc toàn bộ nội cung ngay trong đêm nay!"


Tại Tẩm Cung Vạn Thọ, Trần Nam đang nằm giả dạng hoàng đế trên long sàng dưới chăn rồng, cố chịu đựng cơn đau bại liệt cột sống do Thiên Ma Châm truyền dẫn hằng giây. Lý Hiên ngồi bên cạnh, gương mặt đầy vẻ lo âu tột độ khi thời gian trôi qua mà không thấy Trịnh Ba quay lại báo tin.


*Rầm!*


Cánh cửa chính của tẩm điện đột ngột bị đá văng ra thành trăm mảnh gỗ vụn. Luồng sát khí màu đỏ thẫm mang theo mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập phòng ngủ. Thẩm Vô Kỵ dẫn đầu hàng chục sát thủ Ám Ảnh Các và Vệ Binh Bóng Tối sải bước đi vào, gương mặt nhợt nhạt không râu hiện lên nụ cười xảo quyệt tột cùng.


"Hoàng thượng, đêm khuya thanh vắng, thần đến đây để giúp ngài dọn dẹp những kẻ phản nghịch xung quanh!" Thẩm Vô Kỵ cười gằn, vung tay ra hiệu.


Hai tên sát thủ Ám Ảnh Các lập tức lao đến, lôi xộc thái giám hầu cận A Phúc và cung nữ Mai Nhi đang quỳ run rẩy ở góc phòng ra giữa sàn đá. A Phúc và Mai Nhi bị đè chặt xuống sàn, những mũi đoản đao tẩm độc Hủ Cốt Tán lạnh buốt chĩa thẳng vào cổ họng họ.


"Thẩm Vô Kỵ! Ngươi dám làm loạn trong phòng ngủ của trẫm sao?" Lý Hiên hoàng đế đứng phắt dậy, gầm thét đầy bất lực.


Thẩm Vô Kỵ lạnh lùng ném cuộn mật thư lụa đẫm máu của Trịnh Ba xuống chân Lý Hiên, giọng nói âm u như vọng ra từ cõi chết:


"Làm loạn? Đây là mật chỉ của Thái Hậu! Bức thư liên lạc với phản tặc Hắc Kỳ Quân này đã bị đánh chặn. Hoàng thượng bị kẻ gian xúi giục mưu phản, toàn bộ hầu cận tẩm cung đều không thể tránh khỏi liên đới!"


Hắn quay ngoắt lại phía bức rèm lụa dày màu huyết dụ sau ngai hoàng giường ngủ, nơi hắn biết kẻ thế thân đẫm máu mang cánh tay thạch anh hóa đang ẩn nấp gác bóng, dõng dạc ra lệnh cho quân mật sứ:


"Trói tất cả thái giám, cung nữ tẩm cung lại! Áp giải vào Mật Ngục Mật Sứ Viện để tra khảo dã man dưới tay đao phủ Thiết Thiết! Ta muốn xem ai gánh chịu tội phản nghịch này thay cho hoàng đế!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!