Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Tàng Thư Sóng Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ban sớm bao phủ Kinh Đô Vạn Thọ như một tấm lụa xám ẩm ướt, che giấu những vết máu chưa kịp khô trên thềm đá tẩm điện. Trần Nam lướt đi trong bóng tối của những hành lang đá rêu phong, hơi thở cố giữ ở nhịp nhẹ nhất có thể để tránh đánh động tuần tra cấm quân. Mỗi bước di chuyển của hắn đều là một cực hình vật lý tàn khốc. Xương sườn trái bị rạn nứt nghiêm trọng từ các trận chiến trước nhói lên từng cơn dữ dội mỗi khi lồng ngực co bóp để lấy khí. Đau đớn nhất vẫn là cánh tay phải thạch anh hóa. Những vệt rạn nứt thủy tinh nhỏ rỉ máu đỏ tươi bò dọc từ mu bàn tay lên đến khuỷu tay, cứng đờ và liệt hoàn toàn vô lực. Hắn phải dùng một dải băng vải đen buộc chặt cánh tay vô dụng này vào hông để nó không đung đưa làm lộ hành tung.


Trong đầu Trần Nam lúc này không ngừng hiện lên hình ảnh tấm lưng nát bấy, đẫm máu của phó thống lĩnh Lục Phong dưới những trận gậy sắt tàn bạo của Vệ Binh Bóng Tối. Lục Phong đã hy sinh chức vị, danh dự và cả thể xác để gánh tội thay vết máu rỉ dưới long sàng cho hắn. Nợ ân tình này đè nặng lên vai Trần Nam như núi đá ngàn cân, khiến lòng căm hận Thái Hậu Thượng Quan Lệ trong lòng hắn bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn biết, nếu mình không nhanh chóng mạnh lên để khống chế bộ Huyết Long Giáp và tìm ra cách giải trừ huyết ước, không chỉ em gái Trần Dao ở khu ổ chuột ngoài thành nguy kịch, mà cả những bằng hữu trung liệt như Lục Phong cũng sẽ bị kéo vào vực thẳm diệt vong.


Điểm đến của Trần Nam đêm nay là Tàng Thư Các – tòa tháp gỗ chín tầng cổ kính sừng sững ở góc Đông Bắc hoàng cung. Nơi đây cất giữ hàng triệu cuộn sách cổ, và quan trọng hơn hết, là những ghi chép bị cấm về nguồn gốc thần khí rèn đúc giáp sống của Thiết Gia Bang và cấm thuật Thiên Ma Châm đang gặm nhấm sinh mệnh của hoàng đế Lý Hiên. Hắn cần tìm cách chữa trị vết thương hoại tử ngực trái rỉ máu đen và cánh tay thạch anh đang vôi hóa trước khi kỳ kiểm tra võ lực tàn khốc của Thượng Quan Hùng diễn ra.


Đứng trước cánh cửa gỗ lim đen dày nặng của Tàng Thư Các, Trần Nam khẽ thò tay trái bị bỏng rát nặng dưới lớp gạc vào thắt lưng, rút ra chiếc Thiên Cơ Ấn bằng ngọc bích. Trên thân ngọc bích cổ xưa lúc này đã xuất hiện một vết nứt nhỏ chạy dọc, linh tính giảm sút rõ rệt do đã quá tải sau lần bẻ khóa cấm chế ở Thiết Giáp Đường. Trần Nam cắn răng, dồn một luồng Huyết Kinh Khí bậc 2 Thiết Huyết yếu ớt vào ấn ngọc, áp chặt nó vào mắt xích trận pháp phòng ngự ẩn hiện trên cánh cửa gỗ.


*Rắc!*


Một tiếng nứt nhỏ vang lên từ chiếc Thiên Cơ Ấn, vết nứt dọc thân ngọc rạn thêm một phân, nhưng luồng bùa chú phòng ngự màu vàng nhạt trên cửa gỗ cũng từ từ tan rã trong im lặng. Trần Nam khéo léo lách người qua khe cửa hẹp, nhanh chóng khép chặt cửa lại để không để rò rỉ một tia sáng nào ra ngoài.


Bên trong Tàng Thư Các u tối và tĩnh mịch đến rợn người. Mùi gỗ mục ngâm dầu, mùi giấy da cổ xưa và bụi bặm ngàn năm bốc lên nồng nặc. Những giá sách khổng lồ cao hàng chục trượng sừng sững như những bức tường thành bóng tối, kéo dài vô tận vào khoảng không gian mờ mịt phía trên.


*Xoạt... Xoạt... Xoạt...*


Tiếng chổi tre quét lá khô đều đặn vang lên từ góc tối của tầng một, phá vỡ sự im lặng tịch mịch. Trần Nam giật mình, toàn thân gồng cứng, tay trái vô thức đặt lên thắt lưng chuẩn bị bộc phát lực lượng.


Từ trong bóng tối của giá sách mun cổ, một lão già mù lòa, lưng còng rạp xuống đất, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ bước ra. Lão mặc một bộ áo xám sờn rách bám đầy bụi giấy, tay cầm chiếc chổi tre già dẻo dai đang chậm rãi quét những mảnh vụn giấy da rơi rớt trên sàn đá. Đó chính là Lão Giả – thủ thư mù canh giữ kho sách cổ của hoàng gia.


Trần Nam nín thở, lùi sâu vào bóng tối của giá sách. Nhưng Lão Giả mù bỗng khựng chổi lại, đôi mắt mờ lòa không có tròng đen hướng thẳng về phía vị trí của hắn, gương mặt già nua hiện lên một nụ cười kỳ quặc:


"Đêm hôm thanh vắng, gió lạnh hoàng cung rít gào, lại có khách quý mang theo mùi sắt rỉ và máu tanh ghé thăm Tàng Thư Các. Cánh tay phải hóa đá dập nứt kia... chắc là đau đớn lắm phải không, hậu duệ của Thiết Gia?"


Trần Nam chấn động tâm thần. Lão già mù này thực sự đã nhận ra thân phận và cơ thể biến dị của hắn chỉ qua mùi vị khí tức trong không khí. Hắn bước ra khỏi bóng tối, khàn giọng nói, giọng nói khàn đặc rách nhẹ do di chứng tiếng thét Huyết Long Hống lần trước:


"Lão tiền bối... ngài biết tôi?"


Lão Giả không trả lời trực tiếp, lão chậm rãi quét chổi tre rào rào, giọng nói thầm trầm vang vọng giữa những giá sách cổ: "Ta canh giữ nơi này đã ba mươi năm, chứng kiến không biết bao nhiêu kẻ thế thân đẫm máu của dòng họ Trần bước vào đây tìm đường sống, rồi cuối cùng đều biến thành những nắm tro tàn dưới hoàng lăng cổ. Tổ tiên Trần Hùng của ngươi đúc ra bộ Huyết Long Giáp sống ký sinh kia để bảo hộ gia tộc, nhưng hoàng tộc Lý thị đã biến nó thành xiềng xích nô dịch vĩnh viễn. Muốn tìm huyết thư giải nguyền và cách chế ngự Thạch Anh Đen, hãy lên tầng thứ chín, tủ sách mun thứ ba từ trái sang. Chìa khóa vạn năng của ta đã cắm sẵn ở đó."


Nói xong, Lão Giả mù lại tiếp tục cúi đầu quét rác, không thèm đoái hoài đến Trần Nam nữa.


Trần Nam cúi người hành lễ với lão già quét rác bí ẩn, rồi vận dụng Vô Ảnh Bộ lướt nhanh lên các tầng tháp gỗ chín tầng. Đôi chân hắn di chuyển không tiếng động nhờ đôi giày vải Vô Ảnh Bộ Hài, nhưng áp lực từ vết thương lưng nứt rách và xương sườn rạn nứt khiến trán hắn bám đầy mồ hôi lạnh.


Khi đặt chân lên tầng thứ chín – tầng cấm cao nhất của Tàng Thư Các, Trần Nam lập tức nhìn thấy chiếc tủ sách mun cổ xưa tỏa ra luồng hắc khí mờ nhạt. Chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng gỉ sét của Lão Giả quả thực đang cắm sẵn trên ổ khóa bùa chú.


Hắn dùng bàn tay trái bỏng rát vặn nhẹ chìa khóa. Cửa tủ sách mở ra, để lại một cuộn huyết thư da dê rách nát cổ xưa rực sáng ánh huyết quang mờ ảo. Trần Nam vội vàng mở cuộn huyết thư ra dưới ánh trăng lạnh lẽo lọt qua khe cửa sổ tháp gỗ.


Những dòng chữ viết bằng máu ngàn năm trước hiện lên rõ rệt: *"Huyết Long Giáp sống được tôi luyện bằng máu Thiết Huyết tinh thuần của Trần gia, lấy oán khí làm thức ăn, gánh chịu sát thương chí mạng để tiến hóa vảy sắt. Nhưng nếu người dùng lạm dụng thần khí khi chưa đạt đến cảnh giới Kim Huyết, tà độc của huyết ước sẽ ngưng tụ thành Thạch Anh Đen ăn mòn kinh mạch, hóa đá toàn bộ da thịt xương cốt từ cánh tay lan ra toàn thân trong vòng ba tháng..."*


Trần Nam đọc đến đây, lồng ngực co thắt dữ dội. Cánh tay phải thạch anh hóa dập nứt của hắn quả thực đang bị ăn mòn từng ngày. Nếu hắn không tìm ra cách giải nguyền, hắn sẽ biến thành một bức tượng đá vô tri vô giác trước khi kịp cứu em gái Trần Dao.


*Rầm!*


Một tiếng nổ lớn đột ngột vang lên từ tầng dưới của Tàng Thư Các. Tháp gỗ chín tầng rung chuyển kịch liệt, bụi bặm ngàn năm rơi xuống như mưa xám.


"Lục soát toàn bộ Tàng Thư Các cho ta! Kẻ thế thân đẫm máu mang cánh tay thạch anh hóa chắc chắn đang ẩn nấp ở đây!" Giọng nói tàn nhẫn, sắc lạnh của Thẩm Doanh vang dội khắp hành lang tháp gỗ.


Trần Nam biến sắc. Thẩm Doanh – sát thủ mật sứ ngũ tinh của Mật Sứ Viện – đã dẫn theo một đội truy binh mật sứ đột kích vào thư viện hoàng gia. Tiếng bước chân sắt thép dồn dập vang lên răng rắc trên các bậc thang gỗ cổ xưa, đang tiến sát lên tầng chín với tốc độ kinh hoàng.


Trần Nam vội vàng nhét cuộn huyết thư cổ đại vào ngực áo cấm quân sờn rách, sát bên chiếc Bản Đồ Hoàng Lăng. Hắn vận dụng Vô Ảnh Bộ định lướt ra ngoài cửa sổ để chạy trốn, nhưng nhãn lực nhạy bén của hắn lập tức phát hiện ra những sợi tơ thép Thiết Ty vô hình vô cùng sắc bén đã được bủa lưới dày đặc bao vây toàn bộ các lối ra cửa sổ và hành lang tháp gỗ. Chỉ cần hắn lướt qua, cơ thể kiệt quệ này sẽ bị cắt thành trăm mảnh tức thời.


*"Không thể chiến đấu chính diện ở đây... Sẽ làm kinh động đại trận Vạn Thọ Trận của hoàng cung!"* Trần Nam thầm phán đoán chiến thuật. Hắn đang bị liệt cánh tay phải, xương sườn rạn nứt nặng, lực lượng chỉ còn chưa đầy bốn phần mười, đối đầu với Thẩm Doanh lúc này là tự sát.


Hắn nhanh chóng thu mình vào góc khuất hẹp sau chiếc tủ sách mun cổ xưa, vận dụng Quy Tức Thuật dừng hoàn toàn nhịp tim và hơi thở. Toàn thân hắn lạnh ngắt như băng, không còn một chút dấu hiệu sinh mệnh nào của người phàm. Bột Hắc Thần Sa thoa trên Huyết Long Giáp dưới lớp áo dường như cũng phát huy tác dụng cực đại, hấp thụ hoàn toàn luồng hắc khí tà ác phát ra từ giáp sống, khiến hắn hoàn toàn chìm vào bóng tối vô hình.


Cửa tầng chín bị đá văng ra. Thẩm Doanh sải bước đi vào, y phục sát thủ đen viền đỏ bay phần phật trong gió đêm lạnh lẽo. Gương mặt sắc sảo lạnh lùng của gã sát thủ trẻ tuổi hiện lên vẻ tàn nhẫn, đôi mắt sáng như sao đêm quét qua từng ngóc ngách. Hắn chậm rãi nâng chiếc kính một mắt đồng đeo bên hông lên, kích hoạt luồng sáng đỏ rực để dò tìm hơi thở huyết dịch trong phòng.


Luồng sáng đỏ của kính một mắt quét qua tủ sách mun, dừng lại ngay sát vị trí Trần Nam đang nấp. Trần Nam cắn chặt răng rách môi, giữ cho Quy Tức Thuật vận hành đến mức cực hạn, lồng ngực nén chặt không một tiếng động.


*Xoạt... Xoạt... Xoạt...*


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, tiếng chổi tre của Lão Giả mù đột ngột vang lên dữ dội từ phía hành lang đối diện. Lão già mù cố tình quét mạnh chổi tre vào những cuộn sách cổ đổ nát trên sàn, tạo ra những tiếng động rào rào hỗn loạn làm nhiễu loạn thính giác nhạy bén của Thẩm Doanh.


"Lão già mù điếc kia, cút ra ngoài!" Thẩm Doanh gầm nhẹ, sự chú ý của hắn bị tiếng động của Lão Giả làm phân tâm một nhịp.


Nhưng bản năng sát thủ tàn nhẫn của Thẩm Doanh vẫn khiến hắn không hoàn toàn từ bỏ nghi ngờ. Hắn đột ngột quay ngoắt lại phía tủ sách mun cổ, tay phải búng mạnh, phóng ra một luồng kiếm khí ám ảnh cực nhanh.


*Phập!*


Thanh đoản kiếm Mật Ảnh rít lên xé gió, găm chặt vào tủ sách mun cổ, chỉ cách thái dương của Trần Nam chưa đầy một inch. Sát khí sắc lạnh từ lưỡi kiếm xẹt qua má hắn, để lại một vết cắt nhỏ rỉ máu tươi đỏ rực.


Trần Nam vẫn đứng bất động như một bức tượng đá, mắt nhắm nghiền, nhịp tim lạnh ngắt dưới lớp Đai Lưng Trọng Lực thắt chặt quanh hông.


Thẩm Doanh tiến lại gần, rút thanh đoản kiếm Mật Ảnh ra khỏi tủ gỗ, hừ lạnh một tiếng rồi quay người sải bước đuổi theo hướng tiếng chổi tre của Lão Giả mù ngoài hành lang.


Khi tiếng bước chân của Thẩm Doanh vừa xa dần, Trần Nam mới từ từ thở ra một hơi dài đầy mệt mỏi, nhịp tim đập lại dồn dập. Hắn biết Lão Giả mù đang mạo hiểm tính mạng để đánh lạc hướng truy binh cứu hắn.


Trong khoảnh khắc hắn định bước ra khỏi góc khuất, cánh tay phải thạch anh hóa dập nứt rỉ máu đỏ tươi của hắn vô tình tì mạnh vào bức tường đá rỗng phía sau tủ sách mun cổ.


*Rắc... Rắc...*


Luồng máu Thiết Huyết rỉ ra từ các vết rạn nứt thạch anh trên tay hắn đột ngột thấm vào các rãnh bùa chú ẩn trên bức tường đá. Sự tương thích huyết mạch 100% của dòng họ Trần thợ rèn thần khí lập tức kích hoạt cơ quan ngầm cổ xưa ngàn năm trước do tổ tiên Thiết Gia Bang đồng xây dựng.


Một tiếng rầm rì trầm đục vang lên dưới lòng đất. Bức tường đá phía sau tủ sách từ từ rạn nứt, mở ra một lối đi ngầm tối tăm rợn người, tỏa ra luồng khí lạnh buốt xương tủy và áp lực trọng lực cực hạn dẫn thẳng xuống hoàng lăng tối cổ dưới lòng đất hoàng thành.


Trần Nam đứng chết lặng trước lối đi ngầm đen ngòm đang mở ra trước mắt. Phía ngoài hành lang, tiếng còi báo động của Mật Sứ Viện đã bắt đầu vang dội, báo hiệu Thẩm Doanh đã phát hiện ra trò nghi binh của Lão Giả và đang quay lại vây bắt tầng chín.


Liệu hắn có mạo hiểm bước vào lối đi ngầm của hoàng lăng cổ đầy rẫy bẫy trọng lực chết người để thoát khỏi sự truy sát của Thẩm Doanh?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!