Tấm Khiên Bằng Bạc
Tiếng gió rít qua những khe hở của cánh cửa gỗ chạm khắc rồng nổi trong Tẩm Cung Vạn Thọ nghe như tiếng rên rỉ của những oan hồn bị giam cầm. Ánh sáng lờ mờ của buổi sớm mai không thể xua tan đi bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi trầm hương Thiên Ma và mùi máu tanh nồng nặc đang lơ lửng trong không trung.
Trên long sàng, Trần Nam nằm bất động dưới lớp chăn rồng thêu chỉ vàng dày cộp. Toàn thân hắn căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt. Cánh tay phải bị thạch anh hóa đen bóng của hắn lúc này dập nứt rỉ máu đỏ tươi và liệt hoàn toàn vô lực, thõng xuống bên hông như một khúc gỗ mục. Lòng bàn tay trái cũng bỏng nặng, thịt da cháy sém đến tận xương cốt do nhiệt lượng hỏa công của Khương Viêm từ Thiết Giáp Đường hằn sâu vào da thịt. Từng nhịp thở của hắn nặng nề, lồng ngực co thắt dữ dội sau mỗi lần xương sườn trái rạn nứt nặng nề bị ép chặt dưới sức nặng của chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông.
Nhưng tất cả những nỗi đau thể xác đó không là gì so với sự căng thẳng đang bóp nghẹt tim hắn lúc này.
Ngay sát mép giường, bàn tay gầy gộc, nhăn nheo như chân gà của Tào đại nhân đang lơ lửng trên không trung. Đôi mắt hí sắc bén của gã quan ngự sử đa nghi dán chặt vào vệt máu tươi đỏ rực đang từ từ rỉ ra dưới thảm lụa gấm của long sàng. Đó không phải là dòng máu đen hoại tử của kẻ bị trúng độc rượu Vạn Thọ Ngọc Lộ, mà là dòng máu nóng hổi, tươi rói của một kẻ vừa trải qua một trận chiến sinh tử tàn khốc.
"Chậm đã!" Giọng nói của Tào đại nhân rít lên qua kẽ răng, sắc lạnh và đầy hoài nghi. "Hoàng thượng chỉ bị nhiễm độc nôn ra huyết đen, tại sao dưới long sàng lại có máu tươi đỏ rực rỉ ra thế này? Thần muốn kiểm tra vết thương do roi độc trên lưng hoàng thượng xem đã bớt hoại tử chưa!"
Bàn tay gầy gộc của Tào đại nhân đột ngột hạ xuống, năm ngón tay khẳng khiu chuẩn bị túm lấy mép chăn rồng để lật tung lên.
Dưới giường đá, trong mật đạo tối tăm, thông qua Huyết Đồng Bộ - 40%, Trần Nam có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim của hoàng đế Lý Hiên đang đập nhanh liên hồi vì hoảng sợ. Nhịp tim hỗn loạn đó truyền dẫn thẳng vào lồng ngực Trần Nam, khiến bộ Huyết Long Giáp rỉ sét ký sinh dưới lớp áo long bào bắt đầu rung lên răng rắc đầy oán giận. Các vảy sắt màu huyết dụ nóng đỏ lên, sẵn sàng dựng ngược để bộc phát Phản Chấn Kích bảo vệ vật chủ.
Nếu tấm chăn bị lật lên lúc này, cánh tay phải thạch anh hóa đen bóng và bộ giáp sống rỉ sét của Trần Nam sẽ phơi bày hoàn toàn trước mắt Thái Hậu Thượng Quan Lệ. Đó sẽ là dấu chấm hết cho tất cả.
*"Không được bộc lộ... Ta phải đè nén nó lại!"* Trần Nam thầm gầm thét trong lòng. Hắn dùng bàn tay trái bỏng nặng bấm mạnh vào nút thắt của Đai Lưng Trọng Lực, ép luồng linh khí xám xịt của người thầy quá cố Vũ Tiến tỏa ra để ghim chặt cột sống, cưỡng ép bộ giáp sống phải im lặng.
"Khoan đã!"
Một tiếng quát lạnh lùng, mang theo kình khí kim loại vang dội phá tan bầu không khí nghẹt thở của tẩm điện.
Từ phía sau bức rèm lụa dày màu huyết dụ, một bóng người cao lớn sải bước đi vào. Giáp bạc cấm quân trên người anh khẽ va chạm vào nhau phát ra những tiếng leng keng sắc gọn, thanh kiếm Bạch Hổ dắt bên hông tỏa ra chính khí rực sáng. Đó chính là phó thống lĩnh Lục Phong. Gương mặt tuấn tú của anh lúc này lạnh băng, đôi mắt sắc sảo như chim ưng nhìn thẳng vào Tào đại nhân.
*Bịch!*
Lục Phong không hề do dự, anh quỳ rạp xuống sàn đá lạnh ngắt ngay trước mặt Thái Hậu Thượng Quan Lệ, rút thanh kiếm bạc Bạch Hổ dâng lên bằng hai tay, giọng nói vang dội đầy quyết tuyệt:
"Thần đáng tội chết! Vệt máu tươi dưới long sàng kia... thực chất là của thần!"
Động tác đột ngột của Lục Phong khiến bàn tay của Tào đại nhân khựng lại ngay sát mép chăn rồng. Gã quan ngự sử quay ngoắt lại, đôi mắt hí híp lại đầy nguy hiểm: "Lục phó thống lĩnh, ngươi định đùa giỡn với Thái Hậu và bản quan sao? Ngươi là phó thống lĩnh cấm quân trực ca đêm, tại sao máu của ngươi lại rỉ ra ngay dưới long sàng của hoàng thượng?"
Lục Phong cúi đầu, giọng nói không hề run rẩy, từng lời thốt ra đều mang theo sự tự tin và chặt chẽ của một võ tướng dày dạn kinh nghiệm:
"Khởi bẩm Thái Hậu, khởi bẩm Tào đại nhân. Đêm qua, thần tuần tra qua khu vực Thiết Giáp Đường và có cuộc luận võ nhỏ cùng hỏa thương thủ Khương Viêm để kiểm tra trang bị mới của Nhất Đội. Trong lúc sơ suất, lòng bàn tay trái của thần đã bị cạnh sắc của hỏa khí cứa sâu, gân cốt bị tổn thương nhẹ."
Nói đến đây, Lục Phong khéo léo đưa bàn tay trái đang đeo bao tay sắt ra. Anh chậm rãi tháo chiếc bao tay gấm bạc bên trong. Quả thực, trên lòng bàn tay anh là một vết chém dài sâu hoắm, máu tươi đỏ rực vẫn đang rỉ ra loang lổ. Vết thương này thực chất là do chính Lục Phong tự dùng đoản đao rạch sâu vào thịt da mình ngay trước khi bước vào tẩm điện để chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nhưng lúc này, nó trở thành tấm khiên hoàn hảo che chắn cho Trần Nam.
"Sáng sớm nay," Lục Phong tiếp tục giải trình, giọng điệu vô cùng tự nhiên. "Khi thần vào tẩm cung để hỗ trợ thái giám A Phúc kiểm tra và điều chỉnh hệ thống cơ quan sưởi ấm dưới long sàng cho Hoàng thượng bớt lạnh, do cử động mạnh, vết thương trên tay thần đã bị rách miệng. Thần không ngờ máu lại rỉ ra dưới mép giường làm ô uế ngự uyển và khiến Tào đại nhân nghi ngờ. Thần vô năng, xin Thái Hậu trị tội!"
Lời giải thích của Lục Phong chặt chẽ đến mức không thể bắt bẻ. Việc anh luận võ cùng Khương Viêm tại Thiết Giáp Đường là có thật, và Khương Viêm – do nể phục nghĩa khí chính trực của Trần Nam trước đó – đã âm thầm trì hoãn việc báo cáo các biến động vũ trang lên tướng quân Thượng Quan Hùng. Sự im lặng của Khương Viêm vô tình tạo ra một khoảng trống thời gian hoàn hảo để Lục Phong hợp thức hóa vết thương của mình.
Tào đại nhân mặt tối sầm lại. Gã tiến lại gần Lục Phong, cúi người xuống nhìn chằm chằm vào vết rách trên lòng bàn tay anh. Mùi máu tươi đỏ rực bốc lên từ tay Lục Phong hoàn toàn trùng khớp với vệt máu đang rỉ ra dưới long sàng. Gã quan ngự sử tức tối vì hụt mất con mồi, nhưng trước sự chứng kiến của Thái Hậu và thanh kiếm Bạch Hổ trung liệt của dòng họ Lục, gã không thể tùy tiện lật chăn rồng của hoàng đế khi không có bằng chứng xác thực.
"Lục phó thống lĩnh quả là trung nghĩa," Tào đại nhân cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự mỉa mai tột cùng. "Nhưng làm ô uế long sàng của hoàng thượng trong lúc người đang bệnh nặng, lại gây ra sự hiểu lầm lớn thế này, kỷ luật của Cấm Vệ Quân - Nhất Đội từ bao giờ lại lỏng lẻo như vậy?"
Thượng Quan Lệ đứng từ trên cao quan sát toàn bộ sự việc. Đôi mắt phượng của mụ híp lại, ẩn chứa những tia sáng tàn nhẫn, xảo quyệt. Mụ không quan tâm vết máu đó thực sự là của ai. Điều mụ quan tâm là Lục Phong – vị phó thống lĩnh trẻ tuổi kiêu ngạo luôn giữ thái độ trung lập và trung thành với vương quyền cũ của dòng họ Lý – lúc này đã tự dâng hiến một sơ hở chí mạng. Đây là cơ hội ngàn năm có một để mụ triệt hạ vây cánh của hoàng đế và siết chặt binh quyền vào tay gia tộc Thượng Quan.
"Lục Phong," Thượng Quan Lệ chậm rãi lên tiếng, giọng nói uy nghiêm chứa đựng kình khí bạo ngược khiến nhiệt độ trong tẩm điện đột ngột hạ xuống buốt giá. "Ngươi là phó thống lĩnh cận vệ, gánh vác an nguy của hoàng cung, vậy mà lại lơ là nhiệm vụ, tự ý luận võ gây thương tích, lại để máu bẩn làm ô uế nơi nghỉ ngơi của hoàng đế. Nếu không nghiêm trị, kỷ cương triều đình ở đâu?"
Lục Phong dập đầu mạnh xuống sàn đá: "Thần đáng tội chết, xin Thái Hậu trị tội!"
"Tốt," gương mặt trẻ trung nhờ cấm thuật của Thượng Quan Lệ hiện lên một nụ cười lạnh lùng rợn người. "Bản cung phạt ngươi ba mươi gậy sắt, giáng chức xuống làm binh nhì cấm quân, tước bỏ quyền chỉ huy Nhất Đội, giao lại cho Thượng Quan Sách quản lý. Ngay tại đây, hành hình!"
*Ba mươi gậy sắt!*
Tiếng tuyên án của Thái Hậu vang lên như sét đánh ngang tai A Phúc và Tiểu Lan. Ba mươi gậy sắt của Vệ Binh Bóng Tối không phải là hình phạt thông thường. Đó là những cây gậy đúc bằng hắc thiết nặng nề, mỗi đòn đánh xuống đều mang theo kình khí phá hủy xương cốt. Một người phàm nếu chịu ba mươi gậy này chắc chắn sẽ nát bấy nội tạng mà chết, ngay cả một cao thủ Thiết Huyết đỉnh cao như Lục Phong nếu không được vận khí chống đỡ cũng sẽ bị phế bỏ một nửa võ công.
"Thái Hậu..." A Phúc run rẩy định lên tiếng cầu xin, nhưng ánh mắt tàn bạo của Thượng Quan Lệ quét qua khiến gã thái giám nghẹn họng, không dám ho he nửa lời.
Lục Phong không hề biến sắc. Anh thẳng lưng, gương mặt tuấn tú vẫn giữ nguyên sự kiêu hãnh của một võ giả trung liệt. Anh biết, nếu mình vận khí Bạch Hổ Chiến Quyết để chống đỡ, tà khí từ vết thương của Trần Nam dưới giường có thể bị cộng hưởng và bộc phát. Cách duy nhất để bảo vệ bí mật là anh phải dùng cơ thể Thiết Huyết thuần túy để gánh chịu hình phạt này.
"Thần... tạ ơn Thái Hậu khai ân!" Lục Phong khàn giọng nói, rồi chậm rãi cởi bỏ tấm giáp bạc bảo hộ bên ngoài, chỉ mặc một lớp áo vải mỏng manh, để lộ tấm lưng săn chắc đầy vết sẹo chiến trận.
Hai Vệ Binh Bóng Tối mặc giáp xích đen toàn thân sải bước tiến vào tẩm điện. Trên tay chúng là những cây gậy sắt đen bóng, tỏa ra luồng hắc khí âm u của Mật Sứ Viện. Chúng đứng hai bên Lục Phong, gương mặt ẩn sau mặt nạ sắt không hề có một chút cảm xúc.
*Bốp!*
Phát gậy đầu tiên giáng xuống dữ dội. Tiếng kim loại va chạm vào da thịt vang lên một tiếng trầm đục rợn người. Cơ thể Lục Phong khẽ rúng động, một vệt máu đỏ tươi lập tức thấm đẫm lớp áo vải sau lưng anh. Nhưng anh không hề rên rỉ, hai bàn tay siết chặt lấy sàn đá hoa cương đến mức móng tay rạn nứt.
Nằm dưới lớp chăn rồng, Trần Nam chứng kiến toàn bộ cảnh tượng qua khe hở của bức rèm lụa.
*Bốp! Bốp! Bốp!*
Từng tiếng gậy sắt nện xuống lưng Lục Phong như nện trực diện vào linh hồn Trần Nam. Hắn cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung vì phẫn nộ và dằn vặt. Người bằng hữu chí cốt của hắn, vị phó thống lĩnh kiêu ngạo luôn sát cánh bảo vệ hắn, lúc này đang phải chịu nhục nhã và đau đớn tột cùng ngay trước mắt hắn, gánh chịu hình phạt tàn bạo thay cho những vết thương của chính hắn.
*"Lục Phong... Tại sao ngươi lại ngu ngốc như vậy..."* Trần Nam nghiến răng đến mức máu tươi chảy ròng ròng trong miệng.
Sự phẫn nộ tột độ khiến dòng oán khí tích tụ trong Huyết Long Giáp bùng lên dữ dội. Chỉ số Oán Khí Tích Tụ - Cấp 1 của hắn đang ở mức cận kề nguy hiểm. Những vảy sắt màu huyết dụ dưới lớp áo long bào bắt đầu dựng ngược lên, gai nhọn cắm sâu vào vai hắn rỉ máu đen đỏ. Luồng năng lượng phản chấn khổng lồ cuộn xoáy trong kinh mạch, muốn bộc phát thành một tiếng thét Huyết Long Hống để thổi bay hai tên đao phủ và mụ đàn bà tàn độc kia.
*"Không được bộc lộ! Trần Nam, ngươi phải nhẫn nhịn! Nếu ngươi ra tay lúc này, sự hy sinh của Lục Phong sẽ trở nên vô ích!"* Ý chí sinh tồn bảo vệ em gái Trần Dao rống rít trong đầu hắn, kéo lý trí của hắn lại từ bờ vực cuồng bạo.
Trần Nam vận dụng toàn bộ sức mạnh của Đai Lưng Trọng Lực, cưỡng ép cơ thể mình nằm im bất động. Hắn cắn chặt môi đến mức da thịt rách mướp, nén chặt từng luồng oán khí dội ngược vào tim. Mỗi phát gậy nện xuống lưng Lục Phong, Trần Nam lại cảm thấy một cơn đau nhói gián tiếp truyền qua liên kết huyết ước, khiến xương sườn trái đang rạn nứt của hắn như muốn gãy đôi.
*Bốp! Bốp! Bốp...*
Đến phát gậy thứ hai mươi, tấm lưng của Lục Phong đã hoàn toàn nát bấy, máu tươi chảy xối xả nhuộm đỏ cả một khoảng sàn đá hoa cương của tẩm cung. Gương mặt anh nhợt nhạt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng rực chính khí, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Anh không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào suốt quá trình hành hình, thể hiện một ý chí sắt đá khiến ngay cả hai tên Vệ Binh Bóng Tối cũng phải thầm kinh ngạc.
Đứng sau bức rèm lụa ở góc tối của tẩm điện, Thẩm Doanh – thiên tài sát thủ trẻ tuổi của Mật Sứ Viện – đang im lặng quan sát. Đôi mắt sáng như sao đêm của hắn nheo lại, nhãn lực nhạy bén không ngừng quét qua từng biểu hiện nhỏ nhất của Lục Phong và bóng người đang nằm dưới chăn rồng. Hắn khẽ di chuyển chiếc kính một mắt đồng đeo bên hông, cố gắng dò tìm luồng khí tức huyết dịch bất thường trong phòng. Sự kiên cường chịu đòn của Lục Phong và sự im lặng quỷ dị của "hoàng đế" trên giường khiến bản năng sát thủ của hắn ngửi thấy một mùi vị giả dối.
*"Lục Phong thà chịu phế bỏ võ công cũng không vận khí bảo vệ cơ thể... Hắn đang cố che giấu điều gì? Hay là... hắn đang cố ngăn chặn một luồng linh khí khác bộc phát?"* Thẩm Doanh thầm phán đoán, đôi bàn tay gầy gò khẽ siết chặt cặp đoản kiếm Mật Ảnh giấu dưới tay áo.
*Bốp!*
Phát gậy thứ ba mươi cuối cùng giáng xuống. Cơ thể Lục Phong đổ gục xuống sàn đá đẫm máu, hơi thở hổn hển đứt quãng. Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, run rẩy dập đầu trước Thái Hậu:
"Tạ... tạ ơn Thái Hậu... đã ban phạt..."
Thượng Quan Lệ lạnh lùng nhìn tấm lưng đẫm máu của Lục Phong, khóe môi mụ khẽ nhếch lên đầy thỏa mãn. Mục tiêu tước bỏ binh quyền của Nhất Đội cấm quân từ tay Lục Phong đã hoàn thành hoàn hảo. Mụ chậm rãi xoay người, phượng bào thêu chỉ vàng lướt qua những vũng máu tươi trên sàn:
Tào đại nhân thu hồi bàn tay đang định lột chăn rồng lại, khinh bỉ nhìn Lục Phong một cái rồi vội vã sải bước đi theo sau Thái Hậu.
Khi bước đến cửa tẩm điện, Thượng Quan Lệ khựng lại một nhịp, mụ khẽ nghiêng đầu, nói nhỏ với Thẩm Doanh đang ẩn mình trong bóng tối:
"Thẩm Doanh, từ hôm nay, ngươi hãy bí mật bám theo giám sát Lục Phong chặt chẽ hằng ngày. Nếu hắn có bất kỳ liên hệ nào với phản tặc hay có hành vi mờ ám ngoài hoàng cung, giết không tha."
"Thần tuân lệnh," Thẩm Doanh khom người nhận lệnh, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc.
Đoàn người của Thái Hậu và Vệ Binh Bóng Tối từ từ rút khỏi Tẩm Cung Vạn Thọ, để lại một khoảng không gian im lặng đến rợn người.
Ngay khi tiếng bước chân của họ vừa biến mất ngoài hành lang, Trần Nam lập tức vùng dậy khỏi long sàng. Hắn không màng đến cánh tay phải thạch anh hóa đang bị liệt và đau đớn tột cùng, dùng tay trái bỏng nặng lật tung chăn rồng, lao thẳng xuống đất nâng Lục Phong dậy.
"Lục Phong... Tại sao ngươi lại làm thế?" Giọng nói của Trần Nam khàn đặc, rách nhẹ, chứa đựng sự dằn vặt và phẫn nộ tột cùng.
Lục Phong khẽ ngẩng đầu lên, gương mặt nhợt nhạt nở một nụ cười yếu ớt đầy kiêu hãnh. Anh khàn giọng nói, máu tươi từ khóe môi rỉ ra dính bết vào cằm:
"Nam đệ... chức vị phó thống lĩnh của ta... mới đủ nặng để nhận tội mà không bị chém đầu tức thời... Nếu để gã thái giám A Phúc nhận tội... hắn sẽ bị Thái Hậu giết để diệt khẩu ngay lập tức... Bí mật thế thân của ngươi... bằng mọi giá phải được giữ kín..."
Trần Nam siết chặt nắm tay trái bỏng nặng đến mức gân xanh nổi đầy gân guốc. Hắn nhìn tấm lưng nát bấy của Lục Phong, lòng căm hận vương quyền thối nát của dòng họ Thượng Quan dâng lên ngút trời, thề trong lòng bằng mọi giá phải mạnh lên để đập tan xiềng xích nô dịch tàn bạo này.
Nhưng ở góc tối ngoài cửa cung, bóng đen của Thẩm Doanh đã bắt đầu lặng lẽ bám theo gót chân đẫm máu của Lục Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!