Bình Minh Rực Lửa
Tiếng còi báo động rít lên chói tai xé toác màn sương đêm lạnh buốt của hoàng cung Kinh Đô Vạn Thọ, rống rít như một con quái thú đang thức giấc giữa thâm cung u tối. Khói xám từ đống đổ nát của mật thất ngầm dưới lòng Ngự Y Viện vẫn cuồn cuộn bốc lên, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tươi tanh nồng. Trần Nam khuỵu một gối trên nền đá lạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp võ phục cận vệ đen rách nát.
Cơn đau từ xương sườn trái bị rạn nứt nghiêm trọng dội lên từng hồi buốt nhói, mỗi nhịp thở của hắn lúc này tê dại như bị kim châm. Nhưng đáng sợ nhất vẫn là cánh tay phải. Toàn bộ từ bả vai xuống các ngón tay đã hóa thành một khối thạch anh đen bóng bẩy, cứng ngắc và tê liệt hoàn toàn. Những vết rạn nứt thủy tinh nhỏ dọc theo cánh tay hóa đá đang rỉ ra từng vệt máu đỏ tươi, nóng hổi, tương phản gay gắt với làn da nhợt nhạt của hắn. Đây là cái giá tàn khốc cho cú đấm Thạch Hóa Quyền phá hủy xích sắt cơ quan ngục tối ở tập trước.
"Nam Nhi... con phải đi ngay! Đừng lo cho ta!" Lão ngự y trưởng Tần Hoài run rẩy đẩy mạnh vai hắn, đôi mắt già nua đỏ ngầu đầy quyết tuyệt. Lão biết, viên Cửu Chuyển Huyết Đan cuối cùng đã dung hợp vào tim Trần Nam, độc tính Hủ Cốt Tán đã tạm thời được thanh lọc. Nhưng với thể chất Thiết Huyết sơ kỳ đang kiệt quệ này, Trần Nam vô phương chống lại đại quân cấm vệ đang bủa vây phía trên.
Trần Nam nghiến chặt hàm răng rách mướp, máu đen độc tàn dư rỉ ra nơi khóe môi dính bết vào cằm. Hắn nhìn lão ngự y – người vừa mạo hiểm cả gia tộc để cứu mạng mình – rồi thầm nghĩ về lời thề trước linh hồn Vũ Tiến sư phụ. Hắn không thể để những người chính trực phải chết thay cho kẻ thế thân vô danh như hắn.
"Tần lão... bảo trọng!" Trần Nam khàn giọng nói, giọng nói khàn đặc rách nhẹ. Hắn không thể mang theo Tần Hoài lúc này khi truy binh đã áp sát. Hắn phải mượn bóng tối để thu hút toàn bộ sự chú ý của Mật Sứ Viện về phía mình, tạo cơ hội cho lão ngự y ẩn nấp.
*Rầm!*
Phía sau đống đổ nát của mật thất, tiếng kình khí cuồng bạo của Thẩm Vô Kỵ lại vang lên rầm rập. Gã mật sứ trưởng đang điên cuồng dùng tàn lực của Huyết Sà Kiếm đánh nát những tảng đá chịu lực để mở đường truy sát. Sát khí màu đỏ thẫm của một cao thủ Kim Huyết bậc 3 len lỏi qua các khe đá, rít gào đầy phẫn nộ.
Trần Nam không chần chừ thêm một giây. Hắn vận dụng chút linh khí Thiết Huyết sơ kỳ còn sót lại dồn xuống hai lòng bàn chân, kích hoạt đôi giày vải dệt sợi tơ nhện độc Vô Ảnh Bộ Hài. Đôi giày khẽ siết chặt, triệt tiêu hoàn toàn chấn động lực vật lý khi hắn bật nhảy. Thân ảnh hắn mờ đi, hóa thành một vệt bóng đen lướt nhanh vào lối mật đạo ngầm dẫn về phía Mật Ngục Mật Sứ Viện.
*Vù vù vù!*
Hắn vận hành Vô Ảnh Bộ lướt đi trên vách đá ẩm ướt của mật đạo. Đôi chân hắn cứng đờ do di chứng cấm thuật Thiên Ma Châm truyền dẫn từ hoàng cung, mỗi bước đi đều như dẫm lên bàn chông sắt nhọn. Cánh tay phải thạch anh hóa buông thõng bên hông, nặng nề như một khối đá tảng đen bóng bẩy, kéo trĩu một nửa thân người hắn xuống. Vết sẹo bỏng lồi lõm lớn màu đỏ thẫm ở vai và ngực trái – dấu vết của Hỏa Luyện Thiết Giáp – rách miệng rỉ máu nhẹ dưới áp lực vận động mạnh, nhuộm đỏ một mảng áo cận vệ đen.
"Kẻ thế thân ở hướng Tây Bắc! Truy bắt sống cho ta!" Tiếng hét lạnh lùng của Thẩm Vô Kỵ vang vọng khắp các ngõ ngách mật đạo ngầm.
Ngay lập tức, hàng chục bóng đen mặc y phục dạ hành đen toàn thân của Vệ Binh Bóng Tối lao ra từ các ngách đá. Chúng di chuyển không tiếng động như những hồn ma, trên tay cầm xích sắt bọc gai nhọn rít gào xé gió.
*Phập! Phập!*
Hai sợi xích sắt tẩm hắc khí phóng tới, quấn chặt lấy bả vai trái và eo của Trần Nam. Lực kéo cực mạnh từ các vệ binh khiến xương sườn trái đang rạn nứt của hắn phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn tột cùng. Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang bị kéo giật ngược về phía sau, máu tươi từ vết thương ngực bắn ra loang lổ trên vách đá.
*"Không được gục ngã ở đây! Dao Nhi vẫn đang chờ ta ở ngoài thành!"* Ý chí sinh tồn mãnh liệt bùng cháy trong tâm trí Trần Nam. Hắn dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất bám chặt vào nút thắt cơ quan bằng đồng nung của chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông, truyền linh khí Thiết Huyết vào kích hoạt.
*Oong!*
Chiếc đai lưng cổ xưa rực sáng ánh linh khí xám xịt của Vũ Tiến quá cố. Trọng lượng cơ thể Trần Nam đột ngột tăng lên gấp ba lần dưới áp lực nén trọng lực cực đại. Đôi chân hắn găm chặt xuống nền đá địa đạo như hai cột sắt ngàn cân.
*Rắc!*
Áp lực nén khổng lồ khiến hai sợi xích sắt của Vệ Binh Bóng Tối bị kéo trĩu xuống đất, mất đi hoàn toàn lực sát thương và giật lùi ngược lại. Trần Nam tận dụng phản lực, vung cánh tay phải thạch anh hóa đặc nghẹt nện mạnh vào xích sắt, bẻ gãy vụn các mắt xích tẩm độc. Lực chấn động dội ngược khiến kinh mạch chân hắn rạn nứt nhẹ, ho ra một ngụm máu đen độc tàn dư, nhưng hắn đã thoát khỏi gông cùm.
Không dừng lại chiến đấu, Trần Nam lướt nhanh ra khỏi cửa ngầm của mật đạo, lao lên mặt đất hướng về phía Cửa Tây Kinh Đô Vạn Thọ.
Huỳnh huỵch! Tiếng bước chân của hàng ngàn cấm quân phe Thái Hậu đang rầm rập bao vây toàn bộ nội cung. Ánh đuốc sáng rực như ban ngày nhuộm đỏ cả những bức tường thành đá xám cổ kính.
"Thượng Quan chỉ huy! Có biến động linh khí cực mạnh tại Ngự Y Viện! Mật sứ trưởng ra lệnh phong tỏa toàn bộ Cửa Tây!" Tiếng báo cáo dồn dập vang lên từ phía tháp canh cổng phụ.
Nữ tướng cấm vệ Thượng Quan Băng đứng sừng sững trên lưng chiến mã, giáp sắt xanh thẫm thêu hình hoa tuyết tỏa ra hàn khí buốt giá. Thanh kiếm cổ Hàn Băng dắt bên hông nàng khẽ rung lên, sẵn sàng đóng băng bất kỳ kẻ nào dám xâm nhập hoặc đào tẩu.
Trần Nam nấp sau góc tường thành, hơi thở dồn dập dính đầy máu. Cánh cửa Tây duy nhất dẫn về phía tẩm cung đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi hàng vạn quân cấm vệ và hệ thống bẫy hỏa thương dày đặc. Với thể trạng bại liệt một nửa và mất máu quá nhiều này, hắn không thể vượt qua Thượng Quan Băng mà không làm lộ bộ Huyết Long Giáp ký sinh rỉ máu dưới áo.
*"Khương Viêm... gã hỏa thương thủ chính trực đó... quả nhiên đã trì hoãn việc báo cáo hành tung của ta cho Thượng Quan Hùng,"* Trần Nam thầm phán đoán khi nhìn thấy đội tuần tra của Khương Viêm đang cố ý di chuyển chậm chạp ở vòng ngoài, tạo ra một kẽ hở nhỏ trong đội hình phòng ngự. Đây là sự kính trọng thầm lặng của một võ giả dành cho nghĩa khí của hắn tại Thiết Giáp Đường.
Nhưng kẽ hở đó vẫn chưa đủ để hắn vượt qua Thượng Quan Băng. Thời gian đang cạn dần, ánh bình minh rực lửa đang bắt đầu rạch đôi bầu trời xám xịt của kinh thành. Chỉ cần mặt trời lên hẳn, cuộc tráo đổi thân phận với hoàng đế Lý Hiên sẽ hoàn toàn thất bại, và đầu hắn sẽ bị bêu trên cổng thành.
*Oành! Oành! Oành!*
Đột ngột, một loạt tiếng nổ kinh hoàng vang dội từ phía Cửa Tây Kinh Đô Vạn Thọ. Một quầng lửa đỏ rực bốc cao hàng chục trượng, thiêu cháy các rương gỗ hậu cần và tạo ra một màn khói đen kịt dày đặc bao phủ toàn bộ tháp canh cổng phụ.
"Có thích khách phóng hỏa! Bảo vệ cổng phụ!" Tiếng la hét hỗn loạn của binh lính cấm quân vang lên.
Thượng Quan Băng nhíu mày, thanh kiếm Hàn Băng tuốt vỏ quét ra một luồng hàn khí cực mạnh hòng dập tắt đám cháy. Nàng thúc chiến mã dẫn đầu đội Vệ Binh Bóng Tối lao thẳng về phía đám cháy giả tại Cửa Tây để truy quét thích khách.
Trong màn khói lửa hỗn loạn, Trần Nam nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của phó thống lĩnh Lục Phong đang dùng kiếm bạc Bạch Hổ vung vẩy tạo kình khí lan tỏa đám khói, khéo léo che mắt các lính canh tháp tiễn. Bên cạnh anh, binh nhì A Sinh – người từng được Trần Nam cứu giúp mẹ già ngoài thành – đang cố tình mở hé cánh cửa phụ bằng gỗ sồi hướng về phía tẩm cung hoàng đế, tay cầm chiếc đèn lồng gác đêm lắc nhẹ ba ngắn một dài làm ám hiệu an toàn.
*"Lục Phong... A Sinh... Các ngươi quả nhiên đã hành động!"*
Trần Nam nén chặt cơn đau ở xương sườn, vận hành Vô Ảnh Bộ lướt nhanh như một bóng ma qua cánh cửa gỗ sồi đang mở hé. Sự phối hợp câm lặng nhưng hoàn hảo của các đồng minh đã giúp hắn vượt qua chốt chặn nguy hiểm nhất của nội cung trong gang tấc.
Hắn luồn lách qua các hành lang sâu thẳm đầy bóng tối của Cung Điện Vạn Thọ cổ kính, hướng thẳng về phía phòng ngủ của hoàng đế. Khói lửa của cuộc nghi binh Cửa Tây vẫn đang thu hút toàn bộ cấm quân, nhưng tiếng còi báo động của Thẩm Vô Kỵ từ phía Ngự Y Viện đang ngày càng tiến gần tẩm điện.
Trần Nam lướt qua những bức rèm lụa dày màu huyết dụ hoen ố mùi máu tanh, lao thẳng vào tẩm cung Vạn Thọ.
Trên long sàng rực rỡ chỉ vàng, vị hoàng đế trẻ tuổi Lý Hiên đang run rẩy ngồi chờ đợi, gương mặt tuấn tú nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Trên chiếc khay đồng cạnh giường, bộ hoàng bào long gấm xộc xệch đã được thái giám hầu cận chuẩn bị sẵn.
Trần Nam khuỵu ngã xuống thềm đá sát mép giường, cánh tay thạch anh rạn nứt rỉ máu đỏ tươi đập mạnh xuống đất phát ra tiếng trầm đục nặng nề. Hắn dùng chút tàn lực cuối cùng của bàn tay trái bỏng rát, giật phăng lớp võ phục cận vệ đen đẫm máu ra, để lộ bộ Huyết Long Giáp rỉ sét đang khẽ rên rỉ rung lên dưới da thịt.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Đột ngột, tiếng bước chân uy nghiêm, nặng nề của phượng trượng bằng vàng ròng gõ xuống thềm đá hành lang ngoài tẩm điện vang lên rợn người. Luồng uy áp tàn bạo của cấm thuật Thiên Ma Châm lan tỏa trong không khí, khiến ngọn nến tẩm cung chao đảo dữ dội. Thái Hậu Thượng Quan Lệ cùng ngự sử Tào đại nhân dẫn đầu Vệ Binh Bóng Tối đang tiến thẳng vào phòng ngủ hoàng đế để kiểm tra đột xuất sức khỏe.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!