Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Trận Chiến Trước Bình Minh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cơ quan đá của Mật Thất Dưới Lòng Đất Ngự Y Viện khẽ rung lên bần bật dưới sức ép kình khí của Thẩm Vô Kỵ. Từng hạt bụi cổ xưa rơi lả tả từ trần hầm tối tăm, hòa cùng mùi lưu huỳnh và hắc khí độc tính còn sót lại sau cuộc Huyết Độc Thử Thách tàn khốc.


Trần Nam quỳ sụp dưới đất, lồng ngực bập bùng thở dốc. Cơn đau từ xương sườn trái bị rạn nứt nghiêm trọng dội lên từng hồi buốt nhói, mỗi nhịp thở của hắn lúc này nặng nề như có một tảng đá ngàn cân đè chặt. Lòng bàn tay trái – di chứng từ cú đỡ đạn nổ hỏa công của Khương Viêm tại Thiết Giáp Đường – bỏng rát, da thịt rách mướp lộ ra lớp thịt đỏ hỏn rỉ máu liên tục. Nhưng đáng sợ nhất vẫn là cánh tay phải. Toàn bộ từ bả vai xuống đến các ngón tay giờ đây đã hóa thành một khối thạch anh đen bóng bẩy, cứng ngắt như sắt nguội và hoàn toàn mất đi xúc giác vật lý. Di chứng của Thạch Anh Hóa Biên Giới đang tước đi của hắn một nửa khả năng phòng thủ ngay trong thời khắc sinh tử cận kề.


"Trần Nam... ngươi phải đi ngay..." Lão ngự y trưởng Tần Hoài run rẩy nói, giọng lão khàn đặc vì lo sợ. Lão nắm chặt miếng Ngọc Bội Tần Gia trong bàn tay gầy gò, đôi mắt già nua đầy vẻ quyết tuyệt. "Viên Cửu Chuyển Huyết Đan cuối cùng đã dung hợp vào tim ngươi, độc tính Hủ Cốt Tán đã bị thanh lọc. Nhưng thể chất của ngươi lúc này... vô phương chống lại Thẩm Vô Kỵ!"


*Rầm!*


Cánh cửa đá dày nửa thước của mật thất ngầm đột ngột nứt toác ra một đường rạn lớn. Luồng sát khí màu đỏ thẫm mang theo mùi máu tanh nồng nặc luồn qua khe nứt, khiến ngọn nến duy nhất trong phòng vụt tắt.


"Tần Hoài! Bản lĩnh của ngươi lớn thật!" Giọng nói lạnh lùng, âm u của Thẩm Vô Kỵ vang lên từ phía sau cánh cửa đá đang sụp đổ. "Dám dùng Ngọc Bội Tần Gia mở hòm cấm ngự y, trộm đi thần dược cứu mạng kẻ thế thân. Ngươi có biết tội này đủ để Thái Hậu tru di tam tộc dòng họ Tần của ngươi không?"


Trần Nam nghiến răng, cơ bắp toàn thân gồng lên chịu lực. Hắn đưa tay trái bám chặt vào nút thắt cơ quan bằng đồng nung của chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông. Linh khí xám xịt từ di vật của người thầy quá cố Vũ Tiến tỏa ra, khẽ rung lên để ổn định cột sống và nén chặt chấn động lực dội ngược của nội tạng. Hắn thầm nghĩ: *"Ta nợ lão ngự y mạng sống này. Ta đã thề với Vũ Tiến sư phụ sẽ bảo vệ những người chính trực trong hoàng cung thối nát này. Hôm nay, dù có phải vỡ nát xương cốt, ta cũng phải đưa Tần Hoài thoát khỏi đây!"*


*Ầm!*


Cánh cửa đá hoàn toàn nổ tung thành trăm mảnh vụn. Trong làn khói bụi xám xịt, thân ảnh gầy gò của mật sứ trưởng Thẩm Vô Kỵ chậm rãi bước vào. Gã mặc áo bào thêu hình mãng xà đen uy nghiêm, gương mặt nhợt nhạt không râu lộ vẻ tàn nhẫn tột cùng. Tay phải gã cầm thanh Huyết Sà Kiếm đã bị gãy đôi từ trận chiến trước, nhưng nửa lưỡi kiếm còn lại vẫn rực sáng ánh huyết quang quỷ dị, không ngừng quét ra những luồng kiếm khí độc màu đỏ thẫm xé gió rít gào.


"Kẻ thế thân vô danh..." Thẩm Vô Kỵ nhướng mày nhìn Trần Nam, đôi mắt hí sắc lẹm dừng lại trên cánh tay phải thạch anh hóa đen bóng của hắn. "Hóa ra ngươi vẫn chưa chết dưới độc tố Hủ Cốt Tán. Thể chất Thiết Huyết sơ kỳ của ngươi thực sự khiến ta kinh ngạc. Thái Hậu đã ra lệnh, phải bắt sống ngươi để lột bộ Huyết Long Giáp dâng cho bà ta. Giao ra giáp sống, ta sẽ cho lão già ngự y này một cái chết toàn thây!"


"Nằm mơ đi!" Trần Nam khàn giọng gầm lên, giọng nói rách nhẹ ho ra một ngụm máu đen độc tàn dư.


Thẩm Vô Kỵ khẽ cười gằn, thân ảnh gã đột ngột mờ đi trong màn khói bụi. Huyết Sà Kiếm vung lên, quét ra hàng vạn kiếm khí độc màu đỏ nhắm thẳng vào ngực và bả vai Trần Nam. Tốc độ ám sát của một cao thủ Kim Huyết bậc 3 nhanh đến mức mắt thường vô phương nắm bắt.


Không thể né tránh do xương sườn rạn nứt và đôi chân cứng đờ, Trần Nam cắn chặt răng, dồn toàn bộ Huyết Kinh Khí còn lại kích hoạt Thiết Bích Hộ Thân.


*Răng rắc! Răng rắc!*


Bộ giáp sống Huyết Long Giáp rỉ sét ký sinh dưới lớp võ phục cận vệ đen đột ngột thức tỉnh. Những vảy sắt màu huyết dụ rực sáng dựng ngược lên, cắm sâu thêm ba phân gai nhọn rỉ sét vào xương bả vai và ngực Trần Nam để hút máu kích hoạt phòng ngự. Một bức tường gai sắt đỏ thẫm tủa ra xung quanh cơ thể hắn, chặn đứng toàn bộ luồng kiếm khí độc của Thẩm Vô Kỵ.


*Keng! Keng! Keng!*


Kiếm khí va chạm vào vảy sắt giáp sống phát ra những tiếng nổ chói tai. Toàn bộ lực tấn công vật lý của Thẩm Vô Kỵ bị Huyết Long Giáp hấp thụ ngược lại. Trần Nam cảm nhận được nguồn năng lượng dồi dào tích lũy trong giáp sống bùng cháy dữ dội. Không để lỡ thời cơ, hắn hét lớn, giải phóng toàn bộ năng lượng tích lũy thành luồng sóng xung kích Phản Chấn Kích cực đại.


*Uỳnh!*


Luồng sóng xung kích màu huyết dụ bùng nổ, đẩy lùi Thẩm Vô Kỵ văng xa ba mét, lưng đập mạnh vào vách đá mật thất.


"Khốn kiếp!" Thẩm Vô Kỵ nôn ra một ngụm máu tươi, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Gã không ngờ một kẻ thế thân đang kiệt sức lại có thể phản chấn ngược lại 100% lực sát thương của mình mạnh mẽ đến thế. Điên cuồng vì tức giận, Thẩm Vô Kỵ dùng tay trái giật mạnh chiếc đòn bẩy cơ quan ngầm trên vách mật thất.


*Rầm rập!*


Hệ thống xích sắt mật ngục tẩm kịch độc Hủ Cốt Tán từ trần hầm đột ngột phóng xuống như những con hắc xà khát máu, quấn chặt lấy cánh tay trái đang bị bỏng nặng của Trần Nam. Độc tố ăn mòn xương tủy trên xích sắt lập tức tiếp xúc với vết thương hở hở hoác, gây ra cơn đau rát bỏng như bị nung đỏ trực tiếp bằng lửa lò rèn. Trần Nam quỵ xuống, cánh tay trái bị khóa chặt, hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển.


"Hắc hắc... Để xem ngươi phá xích sắt này bằng cách nào khi cánh tay phải đã bị liệt!" Thẩm Vô Kỵ cười sằng sặc, chậm rãi tiến lại gần với thanh kiếm gãy rực sáng sát khí.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Trần Nam nhìn về phía Tần Hoài đang nằm bất tỉnh bên góc phòng, rồi nhìn xuống cánh tay phải thạch anh hóa đen bóng của mình. Hắn hiểu rằng, không thể trốn chạy được nữa. Hắn phải mạo hiểm dùng đến bài tẩy cuối cùng.


Trần Nam dồn toàn bộ trọng lực của chiếc Đai Lưng Trọng Lực và luồng Huyết Kinh Khí Thiết Huyết sơ kỳ vào cánh tay phải thạch anh hóa. Dù không có cảm giác xúc giác, nhưng mật độ thạch anh đen bóng bẩy đã biến cánh tay hắn thành một khối thép đặc cực nặng. Hắn gầm lên một tiếng xé rách cổ họng, vung cánh tay phải hóa đá tung ra cú đấm Thạch Hóa Quyền cực đại nhắm thẳng vào mắt xích sắt đang trói buộc.


*Bùm!*


Một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển toàn bộ Ngự Y Viện ngầm. Cú đấm nặng ngàn cân bộc phát chấn động lực khổng lồ, đập nát vụn hệ thống xích sắt mật ngục thành trăm mảnh sắt vụn. Lực phản chấn cực đại từ cú đấm dội ngược khiến cánh tay phải thạch anh của Trần Nam xuất hiện nhiều vết rạn nứt thủy tinh nhỏ rỉ máu đỏ tươi, tiêu hao hơn ba phần mười lượng máu hiện có trong cơ thể.


Sức công phá của Thạch Hóa Quyền không dừng lại ở đó. Nó đập vỡ nát cột đá chịu lực chính của mật thất ngầm, gây ra một cuộc sập hầm dữ dội. Đá tảng từ trần hầm rơi xuống rầm rập, ngăn cách hoàn toàn Thẩm Vô Kỵ ở phía bên kia đống đổ nát.


"Trần Nam... mau đi..." Tần Hoài lồm cồm bò dậy, cố gắng đỡ lấy Trần Nam đang kiệt sức hoàn toàn.


Trần Nam dùng bàn tay trái rỉ máu bám chặt lấy vai lão ngự y, cắn răng lết đôi chân cứng đờ trốn chạy vào lối mật đạo ngầm dẫn về phía Mật Ngục Mật Sứ Viện theo sơ đồ Bản Đồ Hoàng Lăng.


Đúng lúc này, tiếng còi báo động cấm quân vang dội liên tục khắp các ngõ ngách của hoàng cung Vạn Thọ. Âm thanh rít gào chói tai của bẫy hỏa thương vang lên rầm rập từ phía trên trần đá, báo hiệu toàn bộ cấm quân đã bắt đầu bủa lưới bao vây. Ánh sáng đỏ rực của bình minh đang bắt đầu rọi xuống qua các khe hở của gạch đá đổ nát, nhuộm đỏ cả một vùng trời thâm cung u tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!