Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Người Quét Rác Kỳ Lạ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Tẩm Cung Vạn Thọ đặc quánh như mực, chỉ có tiếng gió bão gào rú ngoài cửa sổ và tiếng bước chân nặng nề của Lục Phong đang tiến lại gần bức rèm lụa rách nát. Mỗi bước chân của vị phó thống lĩnh cấm quân như nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng đau đớn của Trần Nam. Máu từ vết chém sâu hoắm ngang lưng anh vẫn không ngừng tuôn ra, thấm qua lớp võ phục đen, nhỏ tí tách xuống sàn đá lạnh lẽo.


Lục Phong chậm rãi bước tới, bàn tay hộ vệ giáp bạc đã đặt lên chuôi kiếm Bạch Hổ. Ánh mắt gã sắc lẹm như chim ưng, nhìn chằm chằm vào vệt máu tươi kéo dài từ mép giường rồng vào tận góc tối sau rèm.


"Ai ở sau đó? Bước ra!" Giọng Lục Phong lạnh lùng vang lên, mang theo uy áp trầm nặng của một cao thủ cảnh giới Thiết Huyết.


Trần Nam cắn chặt môi đến mức bật máu, tay trái ghì chặt vết thương sau lưng để ngăn tiếng rên rỉ, tay phải bóp chặt mắt xích sắt gãy của Song Đao Xích vừa nhặt được trên sàn. Cảnh giới Phàm Cốt (Trung kỳ) vừa đột phá giúp cơ bắp anh săn chắc hơn, nhưng trước một cao thủ Thiết Huyết đỉnh cao như Lục Phong, một kẻ đang trọng thương và kiệt quệ như anh hoàn toàn không có cơ hội thắng nếu chính diện đối đầu.


Ngay khi bàn tay Lục Phong vừa chạm vào mép rèm lụa, một tiếng quát già nua nhưng đầy uy nghiêm đột ngột vang lên từ phía cửa tẩm điện:


"Lục phó thống lĩnh! Dừng tay!"


Một bóng người già nua, mặc áo bào ngự y thêu hình hạc trắng vội vã sải bước đi vào. Đó chính là ngự y trưởng hoàng gia Tần Hoài. Gương mặt lão lộ vẻ nghiêm trọng, trên tay xách theo một hộp thuốc gỗ mun tỏa ra mùi thảo mộc nồng đậm.


Lục Phong khựng lại, hơi nhướng mày: "Tần ngự y? Đêm hôm khuya khoắt, ngài đến tẩm cung làm gì?"


Tần Hoài không thèm nhìn Lục Phong, lập tức tiến thẳng đến bên long sàng nơi hoàng đế Lý Hiên đang nằm bất tỉnh, giọng nói đầy lo lắng: "Hoàng thượng bị thích khách ám hại, trúng phải tà độc của ngoại bang. Lão phu nhận lệnh của Thái Hậu phải đến cô lập tẩm điện ngay lập tức để trừ độc. Toàn bộ cấm quân, ngoại trừ hộ vệ thân cận, đều phải lui ra ngoài vòng thành thứ hai! Kẻ nào dám làm chậm trễ việc trị thương của hoàng thượng, Thái Hậu sẽ tru di tam tộc!"


Nghe đến hai chữ 'Thái Hậu', thần sắc Lục Phong khẽ biến đổi. Gã nhìn lướt qua vị hoàng đế đang mê man, rồi lại liếc mắt về phía bức rèm rách nát nơi Trần Nam đang ẩn nấp. Dù trong lòng đầy hoài nghi về vệt máu tươi kỳ lạ kia, nhưng Lục Phong biết rõ quyền lực của Thượng Quan Lệ tàn bạo đến mức nào. Gã chậm rãi thu tay khỏi chuôi kiếm, chắp tay hành lễ:


"Nếu đã là mệnh lệnh của Thái Hậu và Tần ngự y, cấm quân tự động tuân thủ. Lão phu nhân xin cáo lui. Nhưng tẩm cung này... quả thật có quá nhiều điểm khả nghi."


Nói xong, Lục Phong hừ lạnh một tiếng, xoay người dẫn theo toán cận vệ bước ra ngoài, đóng chặt cửa điện lại.


Ngay khi tiếng bước chân cấm quân xa dần, Trần Nam không thể chống đỡ thêm được nữa, toàn thân anh đổ rạp xuống sàn đá, hơi thở đứt quãng. Tần Hoài vội vàng lách người ra sau bức rèm, đỡ lấy thiếu niên đang lịm đi vì mất máu.


"Nam Nhi! Ráng chịu đựng!"


Tần Hoài nhanh chóng dìu Trần Nam đi qua một lối mật đạo nhỏ giấu sau bức bình phong tẩm cung, dẫn thẳng xuống một gian ngục tối bỏ hoang nằm sâu dưới nền móng cung điện. Đây là nơi tịnh dưỡng bí mật duy nhất mà lão ngự y có thể sắp xếp để che mắt tai mắt của Mật Sứ Viện.


Đặt Trần Nam nằm sấp trên chiếc giường đá lạnh buốt, Tần Hoài nhanh tay dùng kéo cắt phắt lớp võ phục đẫm máu sau lưng anh. Vết chém sâu hoắm ngang lưng rách toác, để lộ ra những vảy sắt rỉ sét của Huyết Long Giáp đang run rẩy cắm sâu gai nhọn vào xương bả vai anh để hấp thụ chấn động lực.


Tần Hoài thở dài một tiếng đầy xót xa, mở hộp thuốc lấy ra một lọ bột màu xám tro. Đó chính là Cố Thể Tán – dược bột cầm máu gia truyền cực mạnh.


"Sẽ rất đau đấy, Nam Nhi. Ráng cắn răng mà chịu!"


*Xèo xèo!*


Ngay khi bột thuốc vừa rắc lên vết thương hở, một luồng khói xám bốc lên cùng tiếng rít ghê rợn. Cơn đau rát bỏng như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé da thịt khiến toàn thân Trần Nam co rút kịch liệt. Anh áp chặt mặt xuống giường đá, hai bàn tay bấu chặt vào mép đá đến mức móng tay gãy nát, nhưng tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Ý chí sắt đá của một thiếu niên nghèo khổ vùng biên viễn đã được tôi luyện qua hàng trăm trận đòn roi giờ đây trở thành tấm khiên tinh thần vững chắc nhất.


Sau một khắc đau đớn tưởng chừng như kéo dài vô tận, máu tươi sau lưng cuối cùng cũng đông cứng lại dưới tác dụng của Cố Thể Tán. Hơi thở của Trần Nam dần ổn định, dù gương mặt anh trắng bệch không còn một giọt máu.


Tần Hoài khẽ lau mồ hôi trên trán cho anh, thì thầm vào tai thiếu niên: "Yên tâm đi, Nam Nhi. Viên Cửu Chuyển Huyết Đan đầu tiên mà Thẩm Vô Kỵ đưa cho con, ta đã nhờ liên lạc viên Trịnh Ba âm thầm chuyển ra ngoài thành cho chú họ Trần Diệp rồi. Con bé Dao Nhi... tối qua đã được uống thuốc. Cơn đau thối tủy của nó đã tạm thời được khống chế, sinh mệnh bảo toàn trong vòng một tháng tới."


Nghe thấy ba chữ 'Trần Dao Nhi', đôi mắt u tối của Trần Nam chợt lóe lên một tia sáng ấm áp. Anh khẽ gật đầu, giọng nói khàn đặc rệu rã: "Cảm... cảm ơn ngự y... Chỉ cần Dao Nhi sống... con chịu thế nào cũng được."


Anh khẽ mở lòng bàn tay phải, để lộ mắt xích sắt gãy của Song Đao Xích mà anh đã bẻ gãy từ vũ khí của sát thủ Hắc Sát hòng giữ làm vật chứng. Tần Hoài nhìn thấy mắt xích sắt đen bám đầy tà khí ấy thì kinh hoàng biến sắc, vội vàng bảo anh giấu kỹ vào trong ống giày vải.


"Đây là vũ khí của sát thủ cao cấp Mật Sứ Viện. Thẩm Vô Kỵ cố tình thả chúng vào để thử thách sức chịu đựng của con và Huyết Long Giáp. Con tuyệt đối không được để lộ mắt xích này ra ngoài, nếu không cả hai chúng ta đều sẽ đầu lìa khỏi cổ!"


Sáng hôm sau, khi ánh bình minh yếu ớt chưa kịp xuyên qua làn sương mù dày đặc của Kinh Đô Vạn Thọ, Trần Nam đã phải gượng dậy. Dù lưng đau nhói như kim châm và đầu óc quay cuồng do di chứng của Huyết Phản Phệ - Mức Thấp, anh vẫn phải mặc vào bộ võ phục cận vệ cấm quân chỉnh tề để đi tuần tra hằng ngày. Bất kỳ sự vắng mặt hay biểu hiện bất thường nào lúc này cũng sẽ khơi dậy sự nghi ngờ của Thẩm Vô Kỵ và tướng quân Thượng Quan Hùng.


Nhiệm vụ tuần tra hôm nay của Trần Nam là tại Hậu Viện Ngự Uyển Hoang Phế.


Đây từng là khu vườn thượng uyển lộng lẫy của hoàng gia, nhưng sau một vụ hỏa hoạn lớn mười năm trước, nơi này đã bị bỏ hoang hoàn toàn. Cỏ dại mọc um túm, những rừng gai độc phủ đầy trên các bức tường đá cháy sườn đen kịt, không khí tràn ngập mùi ẩm mốc và tử khí u ám. Vì bị coi là nơi xui xẻo hoang phế, hầu như không có quý tộc hay binh lính nào dám bén mảng đến đây, ngoại trừ những phu quét dọn cấp thấp.


Trần Nam vác thương sắt đi dọc theo con đường đá phủ đầy rêu phong. Mỗi bước đi, vết thương chưa lành sau lưng lại co rút, cọ xát vào lớp vải thô ráp khiến anh đau đến phát lạnh toàn thân.


*Hự!*


Đột nhiên, một cơn đau nhói dữ dội từ cột sống truyền thẳng lên đại não. Tai Trần Nam ù đi, mắt hoa lên, máu cam từ mũi trái đột ngột chảy dài xuống cằm. Trạng thái Huyết Phản Phệ - Mức Thấp bùng phát kịch liệt do hoàng đế Lý Hiên ở tẩm cung đang bị Thái Hậu ép uống thuốc đắng để thanh lọc độc tố. Sự biến động huyết dịch đột ngột của hoàng đế truyền dẫn sang khiến Huyết Long Giáp ký sinh trên người Trần Nam mất kiểm soát.


*Răng rắc! Răng rắc!*


Những vảy sắt rỉ sét của giáp sống đột ngột dựng ngược lên dưới lớp võ phục. Các gai nhọn hoắt điên cuồng cắm sâu vào vai và lưng Trần Nam để hút máu, rạch rách nát lớp vải áo đen, lộ ra những đường vân đỏ rực rỡ của huyết ước đang bốc cháy như lửa đỏ.


"A... hự..."


Trần Nam quỵ gối xuống sàn đá đầy lá rụng, hai tay ôm chặt lấy bả vai đang rỉ máu dữ dội. Anh cố gắng vận dụng toàn bộ sức mạnh cơ bắp của Phàm Cốt (Trung kỳ) để ép các gai sắt co rút lại, nhưng sức mạnh cơ học thuần túy hoàn toàn bất lực trước sự cuồng bạo của bộ giáp cổ tà ác. Càng dùng sức ép vật lý, gai sắt càng cắm sâu, máu tươi chảy dọc theo hông nhỏ xuống đất cát.


Giữa làn sương mù dày đặc, tiếng chổi tre quét lá rụng *xoành xoạch... xoành xoạch* đều đặn từ xa tiến lại gần.


Trần Nam giật mình, cố gắng gượng dậy để trốn vào bụi gai độc bên cạnh, nhưng đôi chân anh tê dại không thể cử động.


Một bóng người già nua hiện ra từ trong sương mù. Đó là một lão già cụt tay trái, mặc bộ áo vải thô rách rưới bám đầy bụi đất, tay phải cầm chiếc chổi tre già dẻo dai quét lá rụng. Đôi mắt lão đục ngầu nhưng sâu thẳm như đầm nước cổ, không hề vương một chút hoảng sợ khi nhìn thấy bộ giáp sống đầy gai nhọn đang rỉ máu trên người Trần Nam.


Lão già quét rác quét lá rụng dừng lại trước mặt anh, thở dài một tiếng khàn khàn: "Dùng sức mạnh phàm nhân để chống lại thần khí ký sinh... thật là ngu xuẩn."


Trần Nam cảnh giác tột độ, tay trái nắm chặt chuôi đao găm giấu trong thắt lưng, gầm lên một tiếng khàn đặc: "Ông... ông là ai? Tránh ra!"


Lão già không đáp. Đột ngột, lão sải bước lướt tới. Tốc độ của lão nhanh đến mức cơ thể hóa thành một bóng mờ xám xịt xé toác màn sương mù, hoàn toàn không phát ra một tiếng bước chân nào.


*Vút!*


Cán chổi tre già trong tay lão đâm thẳng tới như một luồng sấm sét câm lặng, gõ mạnh vào tử huyệt vai phải của Trần Nam.


Theo bản năng sinh tồn, Trần Nam bộc phát toàn bộ sức mạnh Phàm Cốt (Trung kỳ), tay phải biến thành Thiết Sa Chưởng cứng như sắt thép chụp lấy cán chổi tre, định bẻ gãy vũ khí của đối phương.


Nhưng ngay khi lòng bàn tay xám đen của anh vừa chạm vào cán chổi, một luồng lực đạo mềm mại nhưng dẻo dai như nước chảy từ cán chổi truyền tới. Vũ Tiến khẽ xoay nhẹ cổ tay phải, cán chổi tre nương theo lực đẩy lùi hoàn hảo, hóa giải toàn bộ sức mạnh Thiết Sa Chưởng của Trần Nam một cách dễ dàng, đồng thời mượn lực đẩy anh lùi lại ba bước.


Trần Nam kinh hoàng chấn động. Kỹ thuật hóa giải lực đạo này đã vượt xa tầm hiểu biết của anh về võ học phàm nhân.


Không đợi Trần Nam kịp phản ứng, lão già cụt tay đã áp sát cự ly gần. Cán chổi tre của lão lại gõ nhẹ ba nhát vào ba tử huyệt xung quanh vùng xương bả vai nơi Huyết Long Giáp đang ký sinh.


*Phập! Phập! Phập!*


Mỗi nhát gõ như một luồng điện nhẹ chạy dọc kinh mạch, tạm thời phong tỏa dòng máu đang bùng cháy của Trần Nam. Cơn đau rát bỏng đột ngột dịu đi một nửa.


Một giọng nói già nua, trầm ấm bỗng vang lên trực tiếp trong đại não Trần Nam bằng cấm thuật truyền âm:


*"Nhắm mắt lại! Nghe nhịp thở của ta! Hít vào ba ngắn, thở ra một dài. Dẫn luồng huyết khí từ đan điền đi ngược lên phong phủ huyệt, dùng ý chí tịnh tâm để dập tắt oán khí của giáp sống! Đây là Huyết Giáp Khống Chế Thuật!"*


Trần Nam chấn động tâm thần. Lão già quét rác này thực chất biết cách khống chế Huyết Long Giáp! Nhận ra đối phương không có ác ý và sở hữu kỹ thuật tối cao, Trần Nam quyết định đánh cược mạng sống. Anh nhắm chặt mắt, dập tắt mọi phòng ngự reflex, tập trung tinh thần điều hòa hơi thở theo đúng khẩu quyết truyền âm của lão già.


*Hít vào... hít vào... hít vào... Thở ra!*


Một luồng hơi mát lạnh từ đan điền dâng lên, chạy dọc theo cột sống qua các cây Huyết Châm bạc, bao phủ lấy vùng xương vai gáy.


*Rột... rột...*


Những vảy sắt rỉ sét của Huyết Long Giáp đang dựng ngược bỗng khẽ run rẩy, rồi từ từ co rút lại, áp sát vào da thịt Trần Nam. Các gai nhọn hoắt cắm sâu trong xương bả vai chậm rãi rút ra ngoài, để lại những vết sẹo lỗ tròn nhỏ rỉ máu nhạt dần. Luồng huyết quang đỏ rực bốc cháy trên da thịt anh cũng từ từ dập tắt, trả lại sự yên lặng cho bộ giáp sống.


Trần Nam mở mắt ra, mồ hôi đầm đìa trên trán. Anh đứng vững dậy, kinh ngạc nhìn xuống cơ thể mình. Bộ giáp tà ác từng khiến anh suýt vỡ vụn kinh mạch giờ đây đã hoàn toàn im lặng nằm dưới lớp võ phục cận vệ.


Lão già cụt tay đã thu chổi tre lại, tiếp tục thản nhiên quét những chiếc lá rụng trên con đường rêu phong như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


Trần Nam tiến lại gần, cung kính cúi đầu hành lễ, giọng nói đầy kính trọng lẫn hoài nghi: "Đa tạ tiền bối cứu mạng... Tiền bối thực chất là ai? Làm sao ngài biết cách khống chế bộ giáp sống tà ác này?"


Lão già quét rác không ngẩng đầu lên, giọng nói khàn khàn đều đặn theo nhịp chổi: "Ta chỉ là một phu quét dọn cụt tay ở phế tích này mà thôi. Bộ giáp trên người con... nó được rèn bằng máu và oán hận của dòng họ Trần. Nếu con chỉ biết dùng sức mạnh phàm nhân để áp chế nó, sớm muộn gì linh hồn con cũng sẽ bị nó nuốt chửng vĩnh viễn."


Lão ngừng chổi, liếc nhìn Trần Nam bằng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa lôi điện mờ ảo: "Thái Hậu đang chuẩn bị tổ chức một đại tiệc mừng thọ cho mình tại Tế Đàn Vạn Thọ vào ba ngày tới. Lão vương gia Lý Bá dã tâm lớn chắc chắn sẽ dâng rượu độc Vạn Thọ Ngọc Lộ để thử thách sự bất tử của hoàng đế bù nhìn. Rủi ro đầu độc cực cao. Nếu con không nhanh chóng làm chủ Huyết Giáp Khống Chế Thuật để gánh chịu độc tính ăn mòn nội tạng... đêm đó sẽ là ngày giỗ của hai anh em con."


Nói xong, lão già xoay người đi vào làn sương mù dày đặc, tiếng chổi tre quét lá rụng xa dần rồi biến mất hoàn toàn, để lại Trần Nam đứng lặng người giữa phế tích hoang vắng với nỗi hoang mang tột độ.


Lão quét rác phế tích cụt tay thực chất là ai mà có thể dễ dàng khống chế được bộ giáp cổ tà ác?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!