Huyết Độc Thử Thách
Ngòi nổ hỏa dược khẽ lóe lên một tia lửa đỏ rực rỡ, báo hiệu cú đấm Thiết Sa Chưởng quyết định của Trần Nam sắp va chạm với nòng đồng nung. Nhưng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng rít câm lặng từ sâu trong mạch máu hoàng cung dội thẳng vào đại não Trần Nam. Sợi chỉ đỏ huyết ước quấn quanh cột sống hắn đột ngột căng ra như dây đàn bị kéo quá cự hạn. Cách đó vạn trượng, tại đại điện sáng rực ánh đèn, vị hoàng đế bù nhìn Lý Hiên vừa bưng chén canh bổ dưỡng do ngự thiện phòng dâng lên. Hắn không hề biết rằng, bên trong làn khói nghi ngút ấy là Hủ Cốt Tán – thứ kịch độc ăn mòn tủy xương do độc thủ môn đồ Vương Hạt đặc chế theo mật lệnh của Thái Hậu.
*Phụt!*
Một ngụm máu đen đặc bộc phát ra từ miệng Trần Nam, nhuộm đen cả khoảng đất trống dưới chân hắn tại Thiết Giáp Đường. Sức mạnh của cú đấm Thiết Sa Chưởng bỗng chốc tiêu tán. Khương Viêm, người đang bị khóa chặt cổ chân, kinh ngạc nhìn đối thủ của mình đột ngột đổ gục xuống như một thân cây bị đốn hạ. Luồng hỏa khí từ khẩu Thần Cơ Hỏa Thương sượt qua bả vai Trần Nam, thiêu cháy một mảng võ phục cận vệ đen sờn rách, để lại vết bỏng rát bỏng.
"Ngươi..." Khương Viêm khựng lại, nòng súng đồng nung run lên. Hắn nhìn thấy vệt máu đen hôi thối rỉ ra từ khóe môi Trần Nam, nhìn thấy những đường vân đỏ rực của huyết ước đang điên cuồng bạo tấy dưới làn da nhợt nhạt của đối phương. Đó không phải là vết thương do hỏa thương của hắn gây ra. Đây là dấu hiệu của sự phản phệ nguyền rủa.
Trần Nam cắn chặt hàm răng rách mướp, dùng chút tàn lực cuối cùng từ bàn tay trái bị bỏng nặng do nhiệt lượng hỏa công đẩy mạnh vào lồng ngực Khương Viêm, mượn lực lùi thẳng vào bóng tối của đống rương sắt phế thải. Khương Viêm không đuổi theo. Sự chính trực của một võ giả không cho phép hắn ra tay sát hại một kẻ đang bị hành hạ bởi tà độc đến mức mất đi khả năng kháng cự. Hắn chậm rãi thu hỏa thương, ánh mắt phức tạp nhìn bóng đen đang lết đi trong đau đớn tột cùng.
Trần Nam dùng khinh công Vô Ảnh Bộ lướt đi như một bóng ma đứt ruột. Đôi chân hắn cứng đờ, mỗi bước chân dẫm lên thềm đá lạnh buốt của hoàng cung đều như bước đi trên bàn chông sắt nhọn. Cánh tay phải thạch anh hóa bị tê liệt hoàn toàn vô lực buông thõng bên hông, nặng nề như một khối đá tảng đen bóng. Hắn phải dùng bàn tay trái bỏng rát, rỉ máu liên tục để bám vào các bức tường đá, cố gắng lết thân xác rách nát trở về phía Ngự Y Viện.
*Ầm!*
Cánh cửa đá của Mật Thất Dưới Lòng Đất Ngự Y Viện vừa khép lại, Trần Nam đã ngã quỵ xuống nền đất lạnh ngắt. Lồng ngực hắn co thắt dữ dội, xương sườn rạn nứt từ trận chiến trước nay lại bị áp lực nén độc ép đến mức phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn. Tần Hoài – lão ngự y trưởng đang âm thầm túc trực trong mật thất – lập tức lao tới. Gương mặt già nua của lão trắng bệch không còn giọt máu khi nhìn thấy vệt máu đen hôi thối đang không ngừng trào ra từ miệng, mũi và tai của Trần Nam.
"Hủ Cốt Tán!" Tần Hoài thốt lên, giọng nói run rẩy đầy kinh hoàng. Lão nhanh nhẹn bắt mạch cho Trần Nam, nhưng dòng khí huyết nóng bỏng rát như lửa thiêu bên trong kinh mạch của hắn khiến đầu ngón tay lão ngự y như bị bỏng. "Thái Hậu... bà ta đã ra tay rồi. Vương Hạt đã hạ độc hoàng đế ngoài sáng. Độc tính này... đang ăn mòn toàn bộ tủy xương của ngươi!"
Trần Nam không thể trả lời. Cơn đau từ Huyết Độc Thử Thách tàn khốc hơn bất kỳ vết chém hay vết roi da nào hắn từng gánh chịu thay hoàng đế. Nó không phải là nỗi đau cơ học ngoài da thịt, mà là sự tàn phá sinh học từ bên trong. Hắn cảm thấy tủy xương của mình như đang bị hàng vạn con bò cạp độc tẩm axit gặm nhấm, từng đốt xương sườn, xương ống chân rạn nứt và rã ra từng mảnh nhỏ. Thần trí hắn bắt đầu mơ hồ, ảo ảnh về người em gái Trần Dao đang nằm liệt giường tại khu ổ chuột ngoại thành chập chờn hiện lên trước mắt.
"Dao Nhi..." Trần Nam thầm thì câm lặng trong cổ họng đầy máu.
"Không được ngất đi! Trần Nam!" Tần Hoài hét lớn. Lão vội vàng rút miếng Ngọc Bội Tần Gia đeo ở thắt lưng, ấn mạnh vào khe lõm khóa cơ quan của chiếc tủ thuốc cấm bằng gỗ mun. Tiếng cơ quan rầm rì vang lên, lão ngự y mạo hiểm tính mạng lấy ra viên Cửu Chuyển Huyết Đan cuối cùng còn sót lại trong mật hòm. Đây là thần dược tối cao của hoàng gia, thứ duy nhất có thể bảo vệ nhịp tim và giữ cho kinh mạch của Trần Nam không bị tan biến hoàn toàn trước khi độc tính tàn phá hết nội tạng.
Tần Hoài bóp nát viên đan dược, hòa vào nước ấm rồi đổ thẳng vào miệng Trần Nam. Dược lực tinh thuần của tuyết liên vạn năm và máu linh thú cổ đại lập tức bùng nổ trong dạ dày hắn, tỏa ra một luồng sinh mệnh lực ấm áp, bao phủ lấy quả tim đang thoi thóp đập của kẻ thế thân.
Có được sự bảo hộ của Cửu Chuyển Huyết Đan, Trần Nam gượng dậy ngồi xếp bằng. Hắn vận hành Huyết Kinh Khí bậc 2 dồn linh khí phàm nhân vào kinh mạch, cố gắng dùng lực lượng của Thiết Huyết sơ kỳ để đẩy độc tố ra ngoài. Thế nhưng, Hủ Cốt Tán quá quỷ quyệt. Độc tính ăn mòn xương tủy của Vương Hạt như những sợi rễ cây bám chặt vào sâu trong các hốc xương, hút lấy sinh mệnh lực của hắn và không chịu buông lỏng một phân.
*Rắc!*
Một tiếng nứt vỡ lớn vang lên từ xương sườn bên ngực trái của Trần Nam. Áp lực nén độc cực đại khiến xương sườn hắn bị rạn nứt thêm một đường dài, máu tươi đỏ thẫm phun ra hòa cùng máu đen độc tính. Thể chất Thiết Huyết hóa sắt của hắn lúc này lại trở thành rào cản, khiến độc tố bị giam hãm bên trong xương tủy, không thể thoát ra ngoài qua các thớ cơ cứng ngắc.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, bộ giáp sống Huyết Long Giáp rỉ sét ký sinh trên vai và lưng Trần Nam đột ngột thức tỉnh. Cảm nhận được chủ nhân đang đứng trước ranh giới diệt vong, những vảy sắt màu huyết dụ vừa tiến hóa bỗng nhiên rung lên răng rắc đầy oán giận. Chúng không còn ngoan ngoãn co rút dưới lớp võ phục nữa.
*Phập! Phập! Phập!*
Hàng chục gai nhọn rỉ sét của giáp sống đột ngột bộc phát, cắm sâu vào da thịt bả vai, lồng ngực và ghim chặt trực tiếp vào xung quanh quả tim của Trần Nam. Cơn đau rát bỏng như bị nung đỏ trực tiếp bằng lửa lò rèn khiến Trần Nam trợn trừng mắt, toàn thân co rút kịch liệt. Bộ giáp sống đang dùng chính gai sắt của nó làm bộ lọc sinh học, điên cuồng hút lấy dòng máu độc đang chảy về tim hắn.
Trần Nam nhận ra ý đồ của giáp cổ. Hắn không còn cố gắng đẩy độc tố ra ngoài bằng linh khí phàm nhân nữa. Hắn cắn chặt răng chịu đựng đau đớn tột cùng, vận hành năng lực thụ động Dung Hòa Độc Tố của Huyết Long Giáp. Hắn để mặc cho giáp sống hút máu độc vào trong các vảy sắt rỉ sét, biến nỗi đau thấu xương tủy thành nguồn năng lượng nung đỏ để tịnh hóa toàn thân.
Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trong mật thất ngầm. Toàn thân Trần Nam rạn nứt da thịt, rỉ ra một luồng hắc khí màu đen hôi thối. Dưới tác dụng của Dung Hòa Độc Tố, bộ giáp sống chuyển hóa độc tính Hủ Cốt Tán thành các luồng năng lượng kim loại thô ráp, nung đỏ toàn bộ bề mặt các vảy sắt. Khói độc bốc lên nghi ngút từ lỗ chân lông của hắn, mang theo mùi lưu huỳnh và máu tanh nồng nặc. Nhiệt lượng cực đại của quá trình thanh lọc khiến da đầu Trần Nam bỏng rát, từng mảng tóc bị cháy sém và rụng xuống nền đá lạnh.
Suốt một đêm dài vô tận, Trần Nam quỳ gục giữa mật thất, chịu đựng cơn đau xé thịt xé tủy không ngừng dội ngược lên từ giáp sống. Tần Hoài đứng bên cạnh, tay cầm kim châm run rẩy, không ngừng châm vào các huyệt đạo để giữ cho dòng máu Thiết Huyết của hắn không bị đông cứng.
Khi tia nắng bình minh đầu tiên rạch đôi sương mù kinh thành, Trần Nam trút ra một hơi thở dài mang theo luồng khói đen cuối cùng. Độc tố Hủ Cốt Tán đã bị Huyết Long Giáp hấp thụ hoàn toàn và chuyển hóa thành năng lượng gia cố vảy sắt màu huyết dụ trở nên bóng bẩy, cứng cáp hơn trước. Cơ thể hắn khẽ rung lên, một luồng kháng thể tự nhiên được sản sinh trong huyết quản, giúp hắn đạt được sự miễn nhiễm vĩnh viễn đối với loại độc ăn mòn xương tủy này.
Trần Nam mệt mỏi mở mắt, gương mặt nhợt nhạt và cơ thể đầy vết sẹo thủy tinh rạn nứt. Hắn đã vượt qua Huyết Độc Thử Thách thành công. Nhưng cái giá phải trả quá tàn khốc: xương sườn trái bị rạn nứt nghiêm trọng, một phần tóc bị rụng do bỏng độc, lòng bàn tay trái vẫn còn bỏng rát nặng nề.
Chưa kịp để hai thầy trò thở phào nhẹ nhõm, một tiếng còi báo động vang dội từ phía cổng chính của Ngự Y Viện đột ngột rít lên chói tai. Tiếng bước chân sắt thép của cấm quân dồn dập vang lên rầm rập trên nền gạch hành lang đá phía trên trần mật thất.
"Tần ngự y!" Giọng nói lạnh lùng, âm u của mật sứ trưởng Thẩm Vô Kỵ vang lên từ phía phòng bào chế thuốc bên ngoài. "Thái Hậu phát hiện có sự dao động linh khí độc bất thường tại đây. Mở cửa kho dược ngay lập tức, bằng không ta sẽ cho cấm quân san phẳng Ngự Y Viện!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!