Đột Kích Thiết Giáp Đường
Luồng hắc khí tà đạo bùng nổ dữ dội xé rách rèm gỗ tháp canh, báo hiệu trận chiến chống đỡ phong ấn cấm chế của Trần Nam bắt đầu. Ngay tại tầng thứ chín của Tàng Thư Các cổ kính, những đường vân bùa chú màu đỏ rực như máu tươi trên vách tường gỗ mun đột ngột co rút rồi nở rộng, phát ra tiếng rít gào chói tai của hàng vạn oan hồn thế thân thế hệ trước. Sức ép từ trận pháp phòng ngự của gia tộc Thượng Quan mạnh mẽ đến mức không khí xung quanh Trần Nam đông cứng lại, nén chặt lấy lồng ngực hắn như một chiếc thòng lọng vô hình.
Cánh tay phải thạch anh hóa bị tê liệt hoàn toàn vô lực của Trần Nam lúc này lạnh ngắt như đá tảng dưới hầm băng. Hắn không thể cảm nhận được bất kỳ xúc giác nào từ những ngón tay hóa đá đen bóng, nhưng bản năng sinh tồn của một kẻ bò ra từ vũng bùn ngoại thành đã gầm thét trong đại não. Hắn biết, chỉ cần một tiếng nổ nhỏ từ cấm chế này lọt ra ngoài, toàn bộ cấm quân tuần tra đêm sẽ bao vây tòa tháp gỗ, và cái đầu của hắn cùng em gái Trần Dao sẽ bị bêu trên cổng thành trước khi bình minh ló rạng.
"Hấp thụ cho ta!" Trần Nam gầm thét câm lặng trong cổ họng.
Hắn không lùi lại. Bàn tay trái lành lặn duy nhất của hắn siết chặt lấy cuộn huyết thư Hoàng Gia Khế Ước Luật, trong khi toàn bộ phần vai và lưng gồng lên. Bộ giáp sống Huyết Long Giáp rỉ sét ký sinh dưới lớp võ phục cận vệ đen đột ngột thức tỉnh. Những vảy sắt màu huyết dụ rực sáng ánh kim loại tối tăm, dựng ngược lên rống rít dưới da thịt hắn. Gai nhọn của giáp sống cắm sâu thêm ba phân vào xương bả vai, điên cuồng hút lấy dòng máu Thiết Huyết nóng hổi để kích hoạt khả năng hấp thụ sát thương.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ trầm đục, nghẹn ngào vang lên ngay trong lồng ngực Trần Nam. Luồng năng lượng hủy diệt từ phong ấn bùa chú nổ tung trực diện, nhưng thay vì phá hủy tháp gỗ, toàn bộ xung lực và nhiệt lượng tàn khốc của nó đã bị các vảy sắt của Huyết Long Giáp hút trọn vào trong. Lồng ngực Trần Nam chấn động kịch liệt, xương sườn rạn nứt phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn. Hắn quỵ một gối xuống sàn gỗ, một ngụm máu tươi nóng hổi dâng lên cổ họng, nhưng hắn đã tàn nhẫn nuốt ngược trở lại. Vết sẹo bỏng lồi lõm lớn màu đỏ thẫm ở vai ngực hắn – dấu vết tàn khốc của quá trình Hỏa Luyện Thiết Giáp – bỏng rát như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào liên tục.
Cùng lúc đó, ở tầng năm của tháp gỗ, tiếng chổi tre của Lão Giả mù đột ngột quét mạnh một đường. Một luồng gió xám xịt, mang theo kình khí Thiết Huyết thâm trầm cuộn lên, tạo ra một tiếng rít gió lớn bao phủ toàn bộ tòa tháp, khéo léo át đi hoàn toàn tiếng động trầm đục từ vụ nổ phong ấn ở tầng chín. Lão Giả mù đã giúp hắn che giấu tiếng động cuối cùng.
Trần Nam không dám chậm trễ một nhịp thở. Hắn dùng bàn tay trái nhét cuộn huyết thư và cuốn Sổ Tay Trần Bắc Sơn vào sâu trong ngực áo cấm quân rách nát, rồi vận khinh công Vô Ảnh Bộ lướt nhanh ra phía cửa sổ tháp gỗ. Thân ảnh hắn như một bóng ma đen câm lặng trượt xuống từ những xà nhà, biến mất vào màn sương đêm lạnh buốt của hoàng cung trước khi đội tuần tra cấm quân kịp nhận ra sự dao động linh khí yếu ớt.
Tại góc tối khuất sau ngự uyển hoang phế, một bóng người cao lớn mặc giáp bạc cấm quân đã đợi sẵn từ lâu. Đó là phó thống lĩnh Lục Phong. Gương mặt tuấn tú của y lộ rõ vẻ lo lắng, thanh kiếm Bạch Hổ dắt bên hông khẽ rung lên dưới lớp vải đen che giấu.
"Lấy được rồi chứ?" Lục Phong khẽ thì thầm, ánh mắt sắc sảo quét qua cơ thể đẫm mồ hôi và vệt máu đen rỉ ra dưới gạc cổ của Trần Nam.
"Lấy được." Trần Nam khàn giọng trả lời, hơi thở của hắn đứt quãng, thực quản bị bỏng rát nghiêm trọng do di chứng Thiết Sa Thử Thách khiến giọng nói của hắn như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. "Nhưng bộ giáp... các khớp nối đang rạn nứt nghiêm trọng sau khi hấp thụ phong ấn. Nếu không được gia cố, nó sẽ tự động phản phệ nuốt chửng kinh mạch của ta trước khi ta kịp chạm vào hoàng lăng."
Lục Phong nhíu mày, đưa tay chạm vào bả vai Trần Nam. Y lập tức cảm nhận được những vảy sắt của Huyết Long Giáp dưới lớp áo đang run rẩy kịch liệt, tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng bỏng rát và oán khí tà ác rợn người. Các khớp cơ học nối liền các phiến giáp đang mài mòn, rỉ ra lớp bột sắt màu đỏ thẫm.
"Chúng ta cần Thiết Sa Khoáng," Lục Phong trầm giọng nói, ánh mắt nhìn về phía dãy nhà đá kiên cố nằm ở phía Đông hoàng thành. "Chỉ có Thiết Giáp Đường mới có loại quặng sắt đặc biệt chứa năng lượng kim loại thô đó. Nhưng đêm nay... Thiết Giáp Đường do Khương Viêm trực gác."
Cái tên "Khương Viêm" khiến đồng tử của Trần Nam khẽ co rút lại. Khương Viêm – hỏa thương thủ thủ khoa của kỳ thi võ tuyển cận vệ, một thiên tài trẻ tuổi nổi tiếng với tính cách nóng nảy, chính trực và thanh hỏa thương Thần Cơ Hỏa Thương có sức công phá hủy diệt tầm xa. Đối đầu với một kẻ như vậy trong trạng thái cánh tay phải bị liệt hoàn toàn và kinh mạch suy kiệt là một hành động tự sát.
"Ta không có lựa chọn," Trần Nam siết chặt chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông bằng bàn tay trái. Luồng linh khí xám xịt từ di vật của người thầy quá cố Vũ Tiến tỏa ra, thắt chặt cột sống của hắn, giúp hắn đứng thẳng vững vàng trước cơn đau đớn đang hành hạ thể xác. "Nếu không gia cố giáp sống, ta sẽ chết trước khi cứu được Dao Nhi. Đi thôi."
Hai bóng đen câm lặng lướt đi dưới ánh trăng lạnh lẽo của hoàng cung, tránh né những chốt chặn nghiêm ngặt của Vệ Binh Bóng Tối để tiến về phía Thiết Giáp Đường. Tòa nhà đá khổng lồ hiện ra trước mắt họ, uy nghiêm và lạnh lẽo, bốc lên mùi mỡ thú, than đá và sắt nguội nồng nặc.
Lục Phong dùng quyền hạn phó thống lĩnh của mình để điều động toán lính canh gác vòng ngoài sang khu vực khác tuần tra, mở ra một khoảng trống ngắn ngủi cho Trần Nam lẻn vào cửa phụ của Thiết Giáp Đường.
Bên trong Thiết Giáp Đường tối tăm, hàng vạn bộ giáp sắt và binh khí tinh nhuệ của cấm quân được xếp gọn gàng trên các giá gỗ khổng lồ. Trần Nam di chuyển không tiếng động theo sơ đồ cơ quan trong cuốn sổ tay ông nội để lại, tiến thẳng về phía khu vực rương gỗ phế thải nằm sâu trong góc tối – nơi lưu trữ các mảnh vụn Thiết Sa Khoáng chưa qua tinh luyện.
Hắn quỳ một gối xuống, dùng bàn tay trái lục tìm trong đống quặng thô màu đỏ xám. Những viên Thiết Sa Khoáng nặng trịch, tỏa ra năng lượng kim loại thô ráp ấm áp. Ngay khi hắn vừa nhặt được một vốc quặng lớn giấu vào túi da, một tiếng động kim loại thanh giòn đột ngột vang lên từ phía sau lưng hắn.
*Rắc...*
Đó là tiếng bóp cò lên đạn cơ học đặc trưng của hỏa khí hoàng gia. Một luồng sát khí nóng bỏng như lửa đốt bùng lên, khóa chặt hoàn toàn mọi hướng trốn chạy của Trần Nam.
"Kẻ nào? Lẻn vào Thiết Giáp Đường ban đêm, tội đáng chém đầu!"
Một giọng nói bộc trực, nóng nảy vang lên từ bóng tối của giá vũ khí đối diện. Khương Viêm bước ra. Mái tóc đỏ rực rỡ của hắn như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối, giáp nhẹ cấm quân ôm sát cơ thể săn chắc lẫm liệt. Trên hai tay hắn là khẩu hỏa thương cổ Thần Cơ Hỏa Thương dài bóng loáng, họng súng bằng đồng nung to bản đang chĩa thẳng vào ngực Trần Nam, tỏa ra mùi hỏa dược nồng nặc và nhiệt lượng kinh người.
Trần Nam đứng im bất động. Đôi chân hắn cứng đờ, di chứng từ cấm thuật Thiên Ma Châm truyền dẫn từ hoàng cung khiến hắn không thể vận dụng Vô Ảnh Bộ để lướt tránh tầm bắn ở cự ly gần này. Hơn nữa, cánh tay phải thạch anh hóa của hắn vẫn buông thõng vô lực bên hông.
Khương Viêm nheo mắt nhìn bộ võ phục cấm quân sờn rách của Trần Nam, ánh mắt hắn chợt lóe lên sự nghi ngờ: "Cận vệ quân? Ngươi là binh nhì tuần tra đêm... Tại sao lại lén lút trộm quặng sắt phế thải? Nói! Bằng không, hỏa thương của ta sẽ thổi bay lồng ngực ngươi!"
Trần Nam không trả lời. Hắn biết bất kỳ lời giải thích nào lúc này cũng sẽ kéo theo sự nghi ngờ về thân phận thế thân. Hắn khẽ thở dài, dồn toàn bộ Huyết Kinh Khí dồn xuống hai lòng bàn chân, chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử câm lặng.
Thấy đối phương im lặng và gồng cứng cơ thể chuẩn bị phản công, Khương Viêm nổi giận. Với tính cách bộc trực và tôn thờ kỷ luật, hắn không chấp nhận bất kỳ hành vi mờ ám nào trong kho vũ khí do mình canh giữ.
*Phanh!*
Khương Viêm bóp cò Thần Cơ Hỏa Thương không một chút do dự. Một tiếng nổ lớn vang dội trong không gian khép kín của Thiết Giáp Đường. Viên đạn sắt mang theo năng lượng nổ hỏa công cực mạnh xé rách không khí, vạch ra một đường sáng đỏ rực lao thẳng về phía ngực Trần Nam với tốc độ kinh hoàng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Nam không thể lùi bước. Hắn slam mạnh chân trái xuống nền gạch đá hoa cương, kích hoạt bộ pháp phòng thủ Trọng Lực Bộ. Mặt đất dưới chân hắn rạn nứt nẻ nhẹ, trọng lượng cơ thể hắn tăng lên gấp ba lần dưới sức hút của Đai Lưng Trọng Lực, găm chặt cơ thể hắn xuống đất như một cột sắt ngàn cân.
Đồng thời, hắn vung cánh tay phải thạch anh hóa – cánh tay hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn và cử động nhưng lại cứng như sắt thép – đưa lên che chắn trước ngực như một tấm khiên vật lý.
*Bùm!*
Viên đạn nổ hỏa thương đập thẳng vào cẳng tay thạch anh đen bóng của Trần Nam. Một quầng lửa đỏ rực bùng nổ dữ dội, nhiệt lượng tàn khốc của hỏa dược nung chảy một mảng võ phục cận vệ của hắn, để lại vết bỏng xèo xèo trên da thịt. Nhưng thể chất Thiết Huyết (Sơ kỳ) và độ cứng bất hoại của thạch anh hóa đã chặn đứng hoàn toàn lực xuyên thấu của viên đạn sắt.
Bộ Huyết Long Giáp rỉ sét dưới lớp áo của Trần Nam khẽ rên rĩ oán giận, điên cuồng hấp thụ xung lực khổng lồ từ vụ nổ để bảo vệ nội tạng của hắn khỏi bị dập nát. Trần Nam cảm nhận được một luồng năng lượng phản chấn cực đại dâng lên trong lồng ngực, oán khí giáp sống bạo tấy muốn bộc phát thành chiêu thức Phản Chấn Kích để phá hủy mọi thứ xung quanh.
*Không được bộc phát phản chấn!* Trần Nam cắn chặt răng đến rách cả môi, máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm. Nếu hắn giải phóng sóng xung kích phản chấn lúc này, tiếng nổ và hắc khí tà đạo sẽ phá hủy Thiết Giáp Đường, làm lộ hoàn toàn tà khí giáp sống trước Thái Hậu. Hắn tàn nhẫn vận khí nén chặt luồng năng lượng dội ngược đó lại vào trong kinh mạch.
*Phụt!*
Trần Nam nôn ra một ngụm máu tươi do phản lực nén ép nội tạng kịch liệt, nhưng đôi chân hắn vẫn găm chặt xuống đất, không hề lùi lại một bước nào trước sức nổ của hỏa khí.
Khương Viêm trợn tròn mắt kinh ngạc. Hắn không thể tin nổi một binh nhì cận vệ bình thường lại có thể dùng cánh tay trần đỡ trực diện viên đạn nổ phá giáp của Thần Cơ Hỏa Thương mà vẫn đứng vững bất động. Sự chấn động tinh thần khiến động tác nạp đạn tiếp theo của Khương Viêm khựng lại một nhịp.
Chỉ một nhịp đó là quá đủ cho Trần Nam.
Hắn vận khinh công Vô Ảnh Bộ, lướt nhanh như một bóng ma đen băng qua màn khói súng mù mịt, áp sát cự ly gần với Khương Viêm. Cánh tay trái lành lặn duy nhất của hắn vung lên, dồn toàn bộ năng lượng Thiết Sa Khoáng nóng đỏ vào lòng bàn tay, kích hoạt kỹ năng cận chiến Thiết Sa Chưởng. Lòng bàn tay trái của hắn chuyển sang màu xám đen bóng bẩy của sắt nguội, phát ra tiếng kim loại chạm nhau răng rắc đầy uy hiếp.
Khương Viêm phản xạ cực nhanh của thủ khoa võ tuyển. Nhận thấy đối thủ đã áp sát, hắn không kịp nạp đạn hỏa thương, lập tức vận hành Xích Viêm Thần Thương Quyết, dồn hỏa công vào chân phải và tung ra một cú đá quét tàn bạo mang theo luồng lửa đỏ rực nhắm thẳng vào mạn sườn Trần Nam.
*Bùng!*
Cú đá hỏa công của Khương Viêm xé gió lao tới, nhưng Trần Nam không hề tránh né. Hắn dùng mạn sườn Thiết Huyết của mình đỡ trọn cú đá để tạo điểm tựa, đồng thời vung bàn tay trái Thiết Sa Chưởng chụp lấy cổ chân phải của Khương Viêm.
*Chát!*
Bàn tay sắt nguội của Trần Nam khóa chặt lấy cổ chân Khương Viêm như một gọng kìm bằng thép nung. Nhiệt lượng hỏa công từ chân Khương Viêm thiêu đốt lòng bàn tay trái của Trần Nam, khói da thịt cháy khét bốc lên nghi ngút, nhưng Trần Nam không hề buông lỏng một phân. Gương mặt hắn lạnh lùng, đôi mắt hẹp dài rực lên ánh huyết quang tà ác đầy kiên định của kẻ đã trải qua hàng vạn nỗi đau thấu xương tủy.
Khương Viêm kinh hoàng nhận ra chân phải của mình hoàn toàn bị khóa cứng, không thể rút ra nổi trước sức mạnh cơ bắp Thiết Huyết khổng lồ của đối phương. Hắn hoảng hốt dùng hai tay siết chặt khẩu Thần Cơ Hỏa Thương, cố gắng chĩa nòng súng nạp sẵn đạn nổ thứ hai vào đầu Trần Nam ở cự ly gang tấc.
Cơ hội sống sót duy nhất của Trần Nam nằm ở bàn tay trái Thiết Sa Chưởng đang khóa chặt chân đối thủ. Hắn phải bẻ gãy nòng hỏa thương trước khi ngòi nổ hỏa dược kịp kích hoạt lần thứ hai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!