Sổ Tay Của Ông Nội
Tiếng bánh xe kiệu phượng của Thái Hậu Thượng Quan Lệ từ từ xa dần, nghiền lên những phiến đá ẩm ướt của ngự uyển, để lại một khoảng lặng tịch mịch đến rợn người trong tẩm cung Vạn Thọ. Chỉ đến lúc này, Trần Nam mới dám thả lỏng cơ mặt. Hắn thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp long bào rồng vàng rộng thùng thình.
Cơn đau từ vết hoại tử ở cổ, nơi chất độc hoại tử của sát thủ Cơ Nhã vẫn chưa được thanh lọc hoàn toàn, bỗng chốc bùng lên như lửa đốt. Vệt máu đen đỏ rỉ ra dưới gạc cổ khẽ thấm qua lớp vải lụa vàng, tanh nồng. Trần Nam cắn chặt răng, dùng bàn tay trái run rẩy bám chặt vào thành giường đá để giữ thăng bằng. Cánh tay phải của hắn – vốn bị thạch anh hóa đen bóng từ trận bạo tấy năng lượng giữa đêm – vẫn hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực như một khúc gỗ mục dính chặt vào hông.
"Hoàng... Hoàng thượng..."
A Phúc từ góc tối run rẩy bò ra, gương mặt thái giám trẻ cắt không còn giọt máu. Gã nhanh nhẹn xoay nhẹ chiếc lư hương đồng trên bàn. Tiếng cơ quan rầm rì trầm đục vang lên dưới gầm giường, bệ đá ngầm từ từ mở ra. Hoàng đế trẻ Lý Hiên lồm cồm bò lên từ mật đạo tối tăm. Tấm lưng trần của vị vua trẻ chằng chịt những vệt roi da độc đỏ rực, máu tươi vẫn rỉ ra loang lổ. Sự liên kết tàn khốc của Huyết Nguyền Quy Tắc đã truyền dẫn toàn bộ nỗi đau xé thịt đó sang thể xác Trần Nam suốt đêm qua, khiến lồng ngực hắn giờ đây vẫn co thắt kịch liệt.
Lý Hiên nhìn Trần Nam, đôi mắt u uất hằn sâu sự hối hận tột cùng: "Trần Nam... ngươi... cổ của ngươi đang chảy máu. Ta thực sự không muốn tự hủy nữa... nhưng Thái Hậu... bà ta muốn biến ta thành một con rối không hồn vĩnh viễn."
"Im lặng," Trần Nam khàn giọng ngắt lời, giọng nói rách nhẹ ho ra một ngụm máu tươi nhỏ do di chứng của tiếng thét Huyết Long Hống. "A Phúc, giúp ta tráo lại võ phục cấm quân. Ta không có nhiều thời gian. Đêm nay, ta phải đến Tàng Thư Các."
A Phúc luống cuống tay chân, vừa lau vệt máu đen trên cổ Trần Nam, vừa giúp hắn tráo lại bộ võ phục cận vệ đen sờn rách. Trần Nam khéo léo giấu cánh tay phải thạch anh hóa vào trong đai thắt lưng, dùng bàn tay trái siết chặt chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông. Linh khí xám xịt từ di vật của người thầy quá cố Vũ Tiến tỏa ra, khẽ rung lên để ổn định cột sống và nén chặt chấn động lực dội ngược của nội tạng. Hắn cẩn thận giấu cuốn Sổ Tay Trần Bắc Sơn và cuộn Bản Đồ Hoàng Lăng vào sâu trong ngực áo, rồi vận hành Vô Ảnh Bộ lướt nhanh ra phía cửa sổ tẩm điện.
Đêm hoàng cung gió rít gào dữ dội. Trần Nam vận dụng đôi giày vải dệt sợi tơ nhện Vô Ảnh Bộ Hài, di chuyển như một bóng ma câm lặng băng qua những mái ngói trơn trượt của nội thành. Mục tiêu của hắn là Tàng Thư Các – tòa tháp gỗ chín tầng cổ kính nằm ở góc Tây Bắc hoàng cung, nơi cất giữ hàng triệu cuộn sách cổ và những ghi chép lịch sử bị cấm của triều đại.
Khi tiếp cận chân tháp gỗ Tàng Thư Các, Trần Nam nấp sau một tán cây cổ thụ, nheo mắt quan sát. Cổng chính của tòa tháp được bao phủ bởi một màng cấm chế linh khí màu xanh lam nhạt, phát ra những tia sáng nhỏ li ti đầy nguy hiểm. Đây là trận pháp phòng ngự do các trận pháp sư gia tộc Thượng Quan thiết lập. Nếu chạm vào mà không có lệnh bài, cấm chế sẽ nổ tung và kích hoạt chuông báo động toàn cung điện.
Hắn rút chiếc Thiên Cơ Ấn – ấn ngọc bích nhỏ do Thượng Quan Nghiệp trao tặng – từ trong thắt lưng ra. Trần Nam dùng bàn tay trái run rẩy áp ấn ngọc vào mắt xích trận pháp trên cánh cửa gỗ cổ xưa.
*Uỳnh... rắc...*
Một luồng sáng ngọc bích bùng lên, tạm thời vô hiệu hóa cấm chế trận pháp cấp thấp xung quanh cửa tháp. Nhưng đồng thời, một tiếng nứt vỡ thanh giòn vang lên từ lòng bàn tay hắn. Trên bề mặt chiếc Thiên Cơ Ấn xuất hiện một vết nứt nhỏ chạy dọc thân ngọc, linh khí bọc ngoài giảm đi rõ rệt. Cái giá phải trả để bẻ gãy cấm chế hoàng gia chưa bao giờ là rẻ.
Trần Nam nhanh chóng lách người qua khe cửa gỗ vừa hé mở, bước vào bên trong Tàng Thư Các. Không khí bên trong tối tăm, nồng đậm mùi giấy cũ, gỗ thông và bụi bặm của hàng trăm năm tích tụ. Hắn bắt đầu leo lên các tầng tháp cao bằng bộ pháp không tiếng động.
Tầng thứ nhất... tầng thứ ba... tầng thứ năm.
Khi Trần Nam vừa đặt chân lên thềm gỗ của tầng thứ năm, một tiếng động cực nhẹ đột ngột vang lên từ góc tối phía trước: *Xoạt... xoạt... xoạt...*
Đó là tiếng chổi tre quét lá rụng đều đặn, câm lặng nhưng mang theo một nhịp điệu quỷ dị. Trần Nam khựng lại, toàn thân gồng cứng. Thính giác nhạy bén của cảnh giới Thiết Huyết (Sơ kỳ) giúp hắn nhận ra luồng sát khí câm lặng nhưng uy áp tột cùng đang bao phủ toàn bộ không gian xung quanh.
Một bóng người già nua từ trong bóng tối của những giá sách cổ bước ra. Đó là Lão Giả – lão thủ thư mù canh giữ kho sách cổ. Lão mặc một bộ áo xám sờn rách, lưng còng rạp xuống đất, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ. Đôi mắt lão nhắm nghiền, nhưng bàn tay thô ráp đang siết chặt chiếc chổi tre già dẻo dai như nhuyễn kiếm.
*Xoạt...*
Chiếc chổi tre khẽ quét ngang mặt đất, nhưng luồng kình khí vô hình phát ra từ nó lại mạnh mẽ như một bức tường sắt, chặn đứng hoàn toàn lối lên tầng trên của Trần Nam. Sát khí Thiết Huyết trong người Trần Nam bùng lên theo bản năng sinh tồn, Huyết Long Giáp dưới lớp võ phục bắt đầu rục rịch nổi loạn, muốn dựng ngược vảy sắt để phản công.
*Không được động thủ!* Trần Nam thầm cảnh báo bản thân. Vũ Tiến từng dặn, kẻ canh giữ Tàng Thư Các là một cao thủ ẩn cư sâu không lường được. Nếu dùng võ lực, hắn chắc chắn sẽ bại lộ thân phận thế thân lập tức.
Trần Nam hít một hơi sâu, nén chặt sát khí Thiết Huyết xuống kinh mạch. Hắn cúi đầu thật thấp, gập nửa người hành lễ kính cẩn trước lão già mù, giọng nói khàn đặc nhưng đầy cung kính: "Tiểu bối cận vệ quân trực ca đêm, mạo muội vào các tìm kiếm thư tịch cổ. Xin tiền bối lượng thứ."
Lão Giả khựng chiếc chổi tre lại. Đôi tai lão khẽ động, dường như đang lắng nghe nhịp tim và hơi thở của Trần Nam. Gương mặt nhăn nheo của lão khẽ giãn ra, lộ ra một nụ cười kỳ quặc, đầy ẩn ý. Lão Giả khẽ gật đầu hài lòng trước thái độ kính lão đắc thọ và chính trực của thiếu niên nghèo khổ.
"Nhịp tim bình ổn... không mang theo sát niệm hoàng tộc... tốt... tốt lắm..." Lão Giả thầm thì bằng giọng nói khàn khàn như tiếng hai phiến đá cọ sát vào nhau.
Lão xoay người quét rác hướng về góc tối, nhưng khi bước đi, bàn tay lão khẽ run nhẹ. Chiếc chìa khóa vạn năng bằng sắt gỉ sét đeo bên hông lão đột ngột tuột xích, rơi xuống nền gỗ phát ra tiếng *keng* thanh giòn ngay trước mũi giày của Trần Nam.
Trần Nam chấn động dã tâm. Hắn nhìn chiếc chìa khóa gỉ sét dưới đất, rồi ngước nhìn bóng lưng còng của Lão Giả đang từ từ chìm vào bóng tối tầng năm. Lão già mù này rõ ràng đã nhận ra khí tức đặc biệt của dòng máu họ Trần và Huyết Long Giáp trên người hắn, cố tình đánh rơi chìa khóa vạn năng để chỉ điểm cho hắn.
"Đa tạ tiền bối," Trần Nam nói thầm, cúi người nhặt chiếc chìa khóa vạn năng giấu vào ống tay áo trái, rồi nhanh chóng lướt thẳng lên tầng thứ chín – tầng cao nhất và cũng là nơi giam giữ những tài liệu cấm tối mật của triều đại.
Tầng thứ chín Tàng Thư Các nhỏ hẹp hơn các tầng dưới, được bao phủ bởi các phong ấn cơ quan bùa chú màu đỏ rực rỡ của Vương Pháp Sư. Trần Nam tiến lại gần chiếc tủ gỗ mun khóa kín ở trung tâm căn phòng. Hắn rút chiếc chìa khóa vạn năng gỉ sét của Lão Giả ra, tra vào ổ khóa cổ xưa.
*Cạch!*
Ổ khóa rỉ sét dễ dàng bị bẻ gãy. Trần Nam mở cửa tủ, cẩn thận đặt cuốn Sổ Tay Trần Bắc Sơn và cuộn Bản Đồ Hoàng Lăng lên bàn gỗ để đối chiếu. Hắn lật tìm trong các ngăn tủ cấm, cuối cùng dừng lại trước một cuộn huyết thư cổ đại tỏa ra luồng hắc khí tà ác rợn người. Đó chính là Hoàng Gia Khế Ước Luật – văn bản luật pháp tối cổ quy định dòng họ Trần phải chịu tội thế thân đời đời kiếp kiếp để chuộc tội mưu phản giả tạo.
Trần Nam dùng bàn tay trái lật mở cuộn huyết thư. Những dòng chữ viết bằng máu tươi rực sáng ánh huyết quang tà đạo, phản chiếu vào đôi mắt hẹp dài của hắn. Càng đọc, lồng ngực hắn càng co thắt dữ dội vì căm hận. Chân tướng lịch sử tàn độc hiện ra: dòng họ Trần của hắn chính là những người hùng lập quốc bị hoàng tộc Lý phản bội, vu oan và nô dịch hóa bằng khế ước thế thân này. Bản chất của khế ước thế thân thực chất là một nghi lễ hiến tế sinh mạng kéo dài hằng đêm, hút sạch linh hồn của kẻ thế thân để nuôi dưỡng và hồi sinh bạo quân Lý Nguyên dưới lòng hoàng lăng.
*Khế ước này chỉ có thể bị hủy bỏ hoàn toàn khi bản gốc của văn bản luật pháp cấm nguyền bị tiêu hủy ngay tại Tế đàn thiên không của Lõi Hoàng Lăng.*
Trần Nam siết chặt nắm tay trái, huyết dịch Thiết Huyết trong người bùng cháy dữ dội. Hắn đã tìm ra con đường tự do thực sự cho bản thân và em gái Trần Dao. Hắn phải đột nhập vào Lõi Hoàng Lăng bằng mọi giá.
Nhưng ngay khi Trần Nam vừa đưa cánh tay phải bị thạch anh hóa đen bóng – vốn đang tê liệt hoàn toàn – khẽ chạm vào bề mặt cuộn huyết thư Hoàng Gia Khế Ước Luật để thu hồi nó, một biến cố kinh hoàng đột ngột xảy ra.
Luồng tà khí hắc ám của cấm thuật phong ấn bảo vệ tầng thứ chín bị kích ứng bởi năng lượng thạch anh hóa của cánh tay phải Trần Nam. Những đường vân bùa chú màu đỏ rực trên vách tường tháp gỗ đột ngột rực sáng chói mắt, phát ra tiếng rít gào chói tai của hàng vạn oan hồn thế thân trước đã chết oan khuất. Không khí xung quanh Trần Nam co rút kịch liệt, áp suất trọng lực tăng vọt gấp hàng chục lần, đe dọa nổ tung toàn bộ tháp gỗ Tàng Thư Các.
Bộ Huyết Long Giáp rỉ sét dưới lớp áo cận vệ đen bỗng chốc rung lên răng rắc đầy điên cuồng, những vảy sắt màu huyết dụ dựng ngược lên bộc phát luồng năng lượng hấp thụ cực đại để chống đỡ sức ép hủy diệt sắp nổ tung.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!