Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Tráo Thân Dưới Trăng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của ngự uyển bao phủ lên những góc khuất của Tẩm Cung Vạn Thọ, mang theo cái lạnh buốt giá của một đêm mưa bão vừa dứt. Trần Nam ẩn mình sau cột đá chạm khắc rồng nổi, lồng ngực hắn phập phồng một cách nặng nề. Cơn gió đêm thổi qua các vết rách trên bộ võ phục cấm quân sờn cũ, khiến những vết thương hoại tử trên lưng và ngực hắn bỏng rát lên như bị xát muối. Hàn khí từ kiếm đạo của Thượng Quan Băng vẫn đang âm ỉ ăn mòn kinh mạch phổi, khiến mỗi hơi thở của hắn đều mang theo vị tanh ngọt của máu đông.


Nhưng điều tồi tệ nhất lúc này chính là cánh tay phải. Cánh tay bị thạch anh hóa đen bóng của hắn lúc này nặng trĩu, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục và hoàn toàn mất đi cảm giác vận động. Di chứng từ việc trích máu Thiết Huyết làm chất dẫn cứu em gái Trần Dao ở khu ổ chuột đã vắt kiệt phần lớn linh khí trong cơ thể hắn. Hắn phải khéo léo giấu cánh tay vô lực ấy vào trong đai lưng, chỉ còn biết dựa vào bàn tay trái để siết chặt chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông. Linh khí xám xịt từ di vật của người thầy quá cố Vũ Tiến tỏa ra, khẽ rung lên để ổn định cột sống và nén chặt chấn động lực dội ngược của nội tạng.


Từ khoảng cách mười trượng, Trần Nam nheo mắt quan sát cửa chính của tẩm điện. Đứng gác sừng sững ở đó không phải là cấm quân thường, mà là gã thái giám tổng quản mới do Thái Hậu bổ nhiệm. Lão già gầy gò mặc áo bào xám đen, đôi mắt hí sắc sảo như chim ưng không ngừng quét qua từng bụi cây, tay cầm cây gậy đầu lâu bằng đồng nung thỉnh thoảng lại gõ nhẹ xuống nền đá hoa cương phát ra tiếng trầm đục.


*Hắn là một cao thủ thính giác.* Trần Nam thầm phán đoán. Với đôi chân vẫn còn hơi cứng đờ và cánh tay phải bị liệt, một sơ suất nhỏ trong bộ pháp cũng sẽ kích hoạt gậy đầu lâu của lão.


Trần Nam kiên nhẫn chờ đợi. Hắn lắng nghe tiếng gió rít qua những kẽ lá, tính toán nhịp độ của cơn gió bão tàn dư.


*Vù... vù...*


Một luồng gió mạnh đột ngột thổi tới, làm rung chuyển những tán cây ngự uyển và khiến những chiếc lá rụng xào xạc trên mặt đất. Đúng lúc này, Trần Nam vận hành Vô Ảnh Bộ. Đôi giày vải dệt sợi tơ nhện Vô Ảnh Bộ Hài dưới chân hắn khẽ lướt đi, triệt tiêu hoàn toàn chấn động lực và tiếng bước chân trên thềm đá ẩm ướt. Hắn di chuyển như một làn khói đen, nương theo tiếng xào xạc của lá cây để lách qua điểm mù trong tầm mắt của gã thái giám tổng quản mới, nhẹ nhàng lọt qua cánh cửa sổ hé mở của bên hông tẩm điện.


Ngay khi bước chân vào bên trong tẩm cung, mùi trầm hương Thiên Ma Trầm Hương nồng nặc lập tức xộc vào mũi Trần Nam, gây ra cảm giác ảo giác nhẹ và làm tai hắn hơi ù đi. Nhưng hắn không có thời gian để điều hòa nhịp thở.


Trong phòng ngủ hoàng đế rèm lụa dày màu huyết dụ rủ xuống, một bóng người đang quỳ gục dưới đất, run rẩy dữ dội. Đó chính là hoàng đế trẻ Lý Hiên. Hoàng bào của hắn rách nát, tấm lưng trần chằng chịt những vệt lằn đỏ rực rỉ máu đen đỏ do roi da tẩm độc hoại tử của Mật Sứ Viện tàn phá. Sự liên kết của Huyết Nguyền Quy Tắc đã truyền dẫn cơn đau xé thịt này sang Trần Nam suốt cả đêm qua, nhưng chứng kiến thể xác thực tế của vị vua trẻ suy kiệt thế này vẫn khiến Trần Nam khẽ rùng mình.


Thái giám hầu cận A Phúc đang quỳ bên cạnh, gương mặt tròn trịa cắt không còn giọt máu, tay cầm chiếc khay đồng chứa mật chỉ tráo đổi thân phận đang run bần bật.


"Trần... Trần cận vệ... ngài đã về rồi!" A Phúc khóc không ra tiếng, giọng nói thều thào đầy hoảng loạn. "Thái Hậu... kiệu của Thái Hậu đang tiến về phía Vạn Thọ Cung! Người nói muốn đích thân kiểm tra sức khỏe của Hoàng thượng!"


Lý Hiên ngước gương mặt xanh xao, nhợt nhạt nhìn Trần Nam, đôi mắt u uất hằn lên tia nhìn hối hận tột cùng: "Trần Nam... ta... ta không ngờ bọn chúng lại ra tay tàn độc như vậy... Ta đã cố chịu đựng... nhưng khế ước này..."


"Im lặng." Trần Nam khàn giọng ngắt lời. Giọng nói của hắn khàn đặc vì vết rách cổ họng chưa lành hẳn sau tiếng thét Huyết Long Hống. "A Phúc, chuẩn bị tráo đồ. Chúng ta chỉ có mười lăm giây."


*Xoạt... xoạt... xoạt...*


Từ phía hành lang bên ngoài, tiếng chổi tre quét lá rụng đột ngột vang lên. Ba tiếng ngắn, một tiếng dài. Đó là ám hiệu cảnh báo khẩn cấp của cung nữ Tiểu Lan! Kiệu của Thái Hậu đã bước vào khuôn viên ngự uyển!


"Nhanh lên!" Trần Nam rít qua kẽ răng.


Quy Tắc Tráo Đổi Thân Phận lập tức được kích hoạt trong bóng tối của tẩm điện. Trần Nam dùng bàn tay trái còn linh hoạt phối hợp cùng A Phúc nhanh chóng cởi bỏ bộ võ phục cận vệ đen đẫm máu của mình. Lý Hiên cắn răng chịu đựng đau đớn khi lớp vải lụa dính chặt vào vết roi rách da thịt được lột ra.


Trần Nam khéo léo giấu cánh tay phải thạch anh hóa hoàn toàn vô lực vào trong ống tay rộng của long bào rồng vàng, kéo vạt áo che kín bả vai và ngực – nơi mang vết sẹo bỏng lồi lõm lớn màu đỏ thẫm do Hỏa Luyện Thiết Giáp để lại. Lớp bột ngụy trang Hắc Thần Sa thoa trên bề mặt Huyết Long Giáp dưới áo bắt đầu phát huy tác dụng, hấp thụ hoàn toàn luồng hắc khí tà ác và mùi máu tanh nồng phát ra từ bộ giáp sống ký sinh, ngăn chặn sự phát hiện của bất kỳ pháp sư hay cổ trùng nào.


"Hoàng thượng, xin hãy xuống dưới!" A Phúc run rẩy xoay nhẹ chiếc lư hương đồng trên bàn.


Một tiếng rầm rì trầm đục vang lên dưới gầm giường đá. Bệ đá cơ quan ngầm từ từ nứt ra một khe hẹp. A Phúc nửa dìu nửa kéo thân thể đẫm máu của Lý Hiên bước xuống khoảng không gian tối tăm dưới lòng đất. Ngay khi bóng dáng vị vua trẻ biến mất, cánh cửa đá khép lại không một tiếng động.


Trần Nam lập tức lao lên long sàng, kéo tấm chăn gấm thêu chỉ vàng phủ kín cơ thể, chỉ để lộ gương mặt xanh xao và phần cổ quấn băng gạc trắng.


*Rầm!*


Cửa chính của tẩm điện đột ngột bị đẩy mạnh ra. Luồng gió lạnh buốt mang theo uy áp kinh hoàng của cấm thuật Thiên Ma Nghịch Thiên Quyết ập vào phòng, làm những bức rèm lụa dày bay phần phật và thổi tắt một nửa số nến trên các giá đồng.


Thái Hậu Thượng Quan Lệ bước vào. Bà ta mặc phượng bào thêu chỉ vàng lộng lẫy, gương mặt trẻ trung nhờ cấm thuật duy trì nhưng đôi mắt phượng lại lạnh lùng, tàn bạo tột cùng. Tay phải bà ta siết chặt chiếc phượng trượng bằng vàng ròng chứa phong ấn ma đạo cổ đại, mỗi bước đi của bà ta đều khiến sàn đá hoa cương rung chuyển nhẹ.


Phía sau bà ta, gã thái giám tổng quản mới và hai tên Vệ Binh Bóng Tối đeo mặt nạ sắt lặng lẽ bám theo như những bóng ma.


Trần Nam nằm trên giường, nhắm chặt mắt. Hắn lập tức vận hành Huyết Đồng Bộ - 40%. Trong không gian tinh thần, một sợi chỉ đỏ mờ ảo xuất hiện nối liền từ lồng ngực hắn trực tiếp xuống bệ đá cơ quan ngầm bên dưới. Hắn nghe thấy tiếng nhịp tim hoàng đế Lý Hiên đang đập dồn dập, hoảng loạn vì sợ hãi.


*Bình tĩnh lại... phải đồng bộ hơi thở.* Trần Nam thầm nhủ. Hắn vận dụng Quy Tức Thuật để điều hòa nhịp tim của mình trùng khớp với nhịp tim yếu ớt, đứt quãng của Lý Hiên, đồng thời giả vờ như độc tính của rượu độc vẫn đang tàn phá cơ thể phàm nhân.


Thượng Quan Lệ chậm rãi tiến lại gần long sàng. Tiếng phượng trượng gõ xuống đất *Cộc... cộc... cộc...* vang lên đều đặn, mỗi tiếng gõ như một nhát búa nện thẳng vào tinh thần của Trần Nam. Luồng uy áp Thiên Ma từ cơ thể bà ta tỏa ra đè nặng lên ngực hắn, khiến Huyết Long Giáp dưới lớp chăn rồng khẽ rung lên răng rắc đầy oán giận. Trần Nam phải dùng ý chí sắt đá để đè nén các vảy sắt màu huyết dụ không được dựng ngược lên bộc phát Phản Chấn Kích.


Thái Hậu dừng bước ngay sát mép giường đá. Ánh mắt phượng sắc sảo của bà ta quét chậm qua gương mặt nhợt nhạt của Trần Nam, dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất.


"Hoàng nhi," giọng nói của Thượng Quan Lệ vang lên, thanh tao nhưng lạnh buốt như băng tuyết biên thùy. "Ta nghe nói đêm nay tẩm cung có biến động linh khí bất thường. Sức khỏe của con thế nào rồi?"


Trần Nam khẽ mở mắt, giữ cho đồng tử hơi giãn ra, ánh nhìn vô hồn và yếu ớt. Hắn cố tình run rẩy bắp thịt bả vai, khàn giọng trả lời: "Mẫu... Mẫu hậu... nhi thần chỉ là... cơn đau tủy lại tái phát... không thể đứng dậy hành lễ..."


Thượng Quan Lệ không trả lời. Bà ta khẽ híp mắt, dường như không hề tin vào lời nói của hắn. Bà ta chậm rãi nâng chiếc phượng trượng bằng vàng ròng lên, đầu phượng trượng tỏa ra một luồng hắc khí tà đạo lạnh ngắt, từ từ hướng về phía cằm của Trần Nam.


*Nguy rồi.* Trần Nam thầm nghĩ, lồng ngực co thắt dữ dội. Cánh tay phải của hắn vẫn đang tê liệt hoàn toàn, không thể dùng lực để chống đỡ nếu bà ta đột ngột ra tay tấn công.


Đầu phượng trượng bằng vàng lạnh buốt chạm vào cằm Trần Nam, từ từ nâng gương mặt hắn lên để Thái Hậu nhìn rõ hơn. Dưới áp lực của phượng trượng, lớp chăn gấm thêu chỉ vàng khẽ tuột xuống, để lộ phần cổ quấn băng gạc trắng sờn rách của hắn.


Do chuyển động đột ngột, lớp băng gạc ở cổ – nơi vết thương hoại tử đen rỉ sét từ trận chiến trước vừa mới khép miệng nhờ hỏa luyện – khẽ xê dịch. Một vệt máu đen đỏ chưa lành hẳn, mang theo mùi tanh nồng đặc trưng của vết thương gánh nợ vương quyền, từ từ rỉ ra dưới mép băng gạc trắng rách nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!