Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Kế Hoạch Đột Nhập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vang trên bầu trời ngoại thành Kinh Đô Vạn Thọ, kéo theo cơn mưa bão xối xả như trút nước xuống những mái nhà tranh xơ xác của khu ổ chuột. Trong mật thất dưới lòng đất của Trận Doanh Hắc Kỳ Quân Ngoại Ô, không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng như có thể bóp nghẹt lồng ngực của bất kỳ ai. Ánh lửa từ ngọn đèn dầu lạc leo lét hắt lên bức tường đá ẩm ướt, phản chiếu bóng dáng gầy gò nhưng săn chắc của Trần Nam đang quỳ gục dưới đất.


Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội. Từng vệt lằn đỏ rực từ vết roi tẩm độc hoại tử của Mật Sứ Viện truyền dẫn từ hoàng cung vẫn đang bỏng rát, rỉ ra những giọt máu đen đỏ trên tấm lưng trần chằng chịt vết sẹo. Nhưng nỗi đau đớn thể xác ấy không là gì so với cơn bão đang càn quét trong tâm trí hắn.


Cánh tay phải bị thạch anh hóa đen bóng, cứng ngắc của hắn buông thõng vô lực, hoàn toàn mất đi cảm giác sau khi trích máu làm chất dẫn cứu em gái Trần Dao ở tập trước. Hắn phải dùng bàn tay trái run rẩy để quấn chặt lớp băng gạc quanh ngực, cố gắng nén chặt khí tà ác của Huyết Long Giáp đang rục rịch nổi loạn dưới da thịt.


"Nam Nhi... con nhất định phải nghe thím."


Trần Kim Chi, người thím họ khắc khổ của hắn, run rẩy quỳ bên cạnh. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của bà bám chặt lấy vai áo hắn, nước mắt hòa cùng mùi thảo mộc nồng đậm của gùi thuốc nam rơi lã chã. Bà lang nghèo hái thuốc ở ngoại ô vốn là người duy nhất nhận ra sự bất thường trong máu của Trần Dao, và giờ đây, bà không thể im lặng được nữa.


"Thối tủy của Dao Nhi... không phải là bệnh nan y tự nhiên," Trần Kim Chi nghẹn ngào, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu nhưng lại nổ vang như sét đánh ngang tai Trần Nam. "Ta đã châm cứu và phát hiện ra luồng độc tính trong xương tủy con bé mang khí tức huyết nguyền thế thân của con hằng đêm. Mỗi nhịp đao kiếm con gánh chịu trong cung, oán khí từ bộ giáp sống đó lại ngấm ngầm qua mạch máu rò rỉ ra ngoài mỗi khi con về nhà. Khế ước này đang đầu độc chết dần em gái con!"


Trần Nam bàng hoàng. Đầu óc hắn trống rỗng, hai mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không vô định.


*Chính ta... chính bộ giáp sống này đang giết chết Dao Nhi sao?*


Sự thật tàn khốc ấy như một lưỡi dao vô hình đâm xuyên qua tim hắn, gây ra sự dằn vặt nội tâm tột cùng. Hắn chấp nhận bán mạng ký huyết ước thế thân, ẩn mình trong bóng tối hoàng cung chịu đựng mọi vết thương chí mạng thay cho vị hoàng đế bù nhìn Lý Hiên, tất cả chỉ để lấy linh dược cứu em gái. Vậy mà giờ đây, chính cái khế ước nô dịch ấy lại là nguồn cơn đang đầu độc chết dần người thân duy nhất của hắn.


Nhưng hắn không có thời gian để tuyệt vọng. Tiếng nhịp tim hỗn loạn của Lý Hiên truyền dẫn qua liên kết huyết ước vẫn đang đập dồn dập trong lồng ngực hắn, báo hiệu vị hoàng đế trẻ đang bị tra khảo dã man trong cung cấm. Nếu Lý Hiên chết, huyết ước sẽ bùng nổ, kéo theo sinh mệnh của Trần Nam tan biến, và Trần Dao sẽ hoàn toàn bơ vơ giữa thế giới tàn bạo này.


"Thím... xin thím hãy giữ kín bí mật này với Dao Nhi," Trần Nam khàn giọng nói, ánh mắt rực lên tia nhìn quyết liệt. "Con phải quay lại hoàng cung. Con phải tự tay kết liễu khế ước này ở nơi nó bắt đầu."


Hắn đứng dậy, mặc vào bộ võ phục cấm quân màu đen sờn rách do Lâm Phong chuẩn bị. Hắn khéo léo giấu cánh tay phải thạch anh hóa hoàn toàn vô lực vào trong đai lưng, thắt chặt chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông. Linh khí xám xịt từ di vật của người thầy quá cố Vũ Tiến tỏa ra, tạm thời ổn định cột sống và nén chặt chấn động lực dội ngược của nội tạng.


Lâm Phong tiến lại gần, trao cho hắn một chiếc nón lá rách che nửa mặt và thì thầm: "Ta đã dò la được lối đi tắt qua lòng sông ngầm sát bờ sông ngoại thành. Huynh có thể tiếp cận Cửa Tây Kinh Đô Vạn Thọ mà không bị cấm chế của Thần Cơ Doanh phát hiện. Nhưng hãy cẩn thận, Thượng Quan Băng đang tuần tra rất gắt gao."


Trần Nam gật đầu, không nói lời nào bước thẳng vào cơn mưa bão đen tối.


Cơn mưa lạnh buốt dội thẳng vào mặt hắn khi hắn lướt đi dưới lòng sông ngầm hoang vắng. Nước sông ngập đến ngang hông, chảy xiết và lạnh buốt xương tủy, nhưng thể chất Thiết Huyết (Sơ kỳ) giúp hắn đứng vững bất động trước sức ép của dòng nước. Hắn di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma, đôi giày vải dệt sợi tơ nhện Vô Ảnh Bộ Hài triệt tiêu hoàn toàn chấn động lực và tiếng bước chân trên sỏi đá.


Sau nửa canh giờ vượt qua lòng đất tối tăm, Trần Nam đã tiếp cận được khu vực Cửa Tây Kinh Đô Vạn Thọ. Đây là cánh cổng phụ ít người qua lại, chủ yếu dùng để vận chuyển rác thải và xác chết ra ngoài thành, nhưng lúc này, nó lại sừng sững như một pháo đài băng giá.


Từ khoảng cách trăm mét sau rặng lau sậy rậm rạp, Trần Nam khẽ nhíu mắt quan sát. Không khí xung quanh cổng thành lạnh buốt một cách bất thường, lấn át cả cái lạnh của cơn mưa bão.


Nữ tướng cấm vệ lạnh lùng Thượng Quan Băng đang đứng uy nghiêm trên bệ đá trung tâm. Nàng mặc bộ giáp sắt xanh thẫm thêu hình hoa tuyết, gương mặt xinh đẹp nhưng vô cảm như băng đá. Thanh cổ kiếm 'Hàn Băng' trong tay nàng đã tuốt vỏ, cắm thẳng xuống mặt đất đầy bùn lầy.


*Răng rắc! Răng rắc!*


Một luồng hàn khí xanh lam nhạt lan tỏa từ mũi kiếm, lập tức đóng băng toàn bộ mặt đất bùn lầy và các lối đi xung quanh Cửa Tây trong phạm vi trăm mét. Đây là cấm chế phòng ngự băng giá của Thượng Quan Băng. Bất kỳ sinh vật nào bước chân lên mặt băng, dù là một con chuột hay một chiếc lá rơi, chấn động lực và hơi ấm sinh mệnh sẽ lập tức truyền dẫn qua lớp băng trực tiếp đến thanh kiếm của nàng.


Trần Nam khẽ chạm tay vào chiếc Thiên Cơ Ấn trong ngực áo, contemplating việc sử dụng nó để tạm thời vô hiệu hóa cấm chế. Nhưng hắn lập tức lắc đầu, dập tắt ý nghĩ đó trong đầu.


*Không được. Cửa Tây đang bị Thượng Quan Băng giám sát trực tiếp. Thiên Cơ Ấn chỉ có thể bẻ khóa cấm chế trận pháp cấp thấp của Thần Cơ Doanh. Nếu ta dùng nó, luồng linh khí dao động nhân tạo sẽ tạo ra một khoảng trống trong nhật ký tuần tra của trận pháp, Thượng Quan Băng sẽ phát hiện ra ngay lập tức. Ta bắt buộc phải dùng thực lực bộ pháp để lẻn qua.*


Hắn quan sát kỹ lưỡng quỹ đạo tuần tra của các vệ binh cấm quân trên tháp canh. Đúng lúc này, trên watchtower phía Tây Bắc, một bóng người quen thuộc xuất hiện. Đó là A Sinh, gã lính canh cổng phụ chất phác có mẹ già từng được Trần Nam cứu giúp ngoài thành.


A Sinh cầm chiếc đèn lồng gác đêm có dấu hiệu riêng, khẽ lắc nhẹ ba ngắn một dài. Đó là ám hiệu an toàn! Ám hiệu chỉ ra điểm mù duy nhất trong tầm mắt của Thượng Quan Băng và khoảng thời gian 10 giây khi các hỏa thương tự động của Thần Cơ Doanh xoay nòng đổi hướng.


*Chính là lúc này!*


Trần Nam vận hành Vô Ảnh Bộ. Hắn dồn toàn bộ Huyết Kinh Khí Thiết Huyết vào đôi chân mang Vô Ảnh Bộ Hài. Thân hình hắn nhẹ nhàng lướt đi như một bóng ma đen, không hề chạm chân xuống mặt đất đóng băng của Thượng Quan Băng. Hắn chọn cách di chuyển theo góc khuất bóng tối của các bức tường đá cổ kính, mượn sức gió bão gào rít và tiếng mưa rơi xối xả để triệt tiêu hoàn toàn tiếng gió rít cơ học phát ra từ cơ thể.


Hắn bật nhảy cực nhẹ, lướt qua khoảng trống giữa hai watchtower, bám chặt vào vách tường đá nhám.


Nhưng ngay khi hắn vừa đặt chân lên mái ngói trơn trượt của watchtower thứ hai, một tiếng hum hum quỷ dị đột ngột vang lên từ họng súng cơ học của cấm chế hỏa thương Thần Cơ Doanh đặt ở góc tháp. Bộ giáp sống Huyết Long Giáp ký sinh trên vai hắn, do phản ứng tự nhiên với luồng hàn khí buốt giá của Thượng Quan Băng, khẽ rung lên một nhịp răng rắc dưới lớp áo cận vệ đen, phát ra một luồng linh khí dao động cực nhẹ.


*Cạch!*


Nòng hỏa thương tự động của Thần Cơ Doanh lập tức xoay nhanh, nhắm thẳng về phía vị trí ẩn nấp của Trần Nam. Sức nổ từ hỏa dược nung đỏ đã bắt đầu tích tụ trong nòng súng sắt đen.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Nam không thể né tránh hay bộc phát Phản Chấn Kích vì tiếng nổ sẽ làm lộ hành tung ngay lập tức. Hắn nhắm chặt mắt, vận hành Quy Tức Thuật.


Hơi thở của hắn dừng lại. Nhịp tim của hắn ngừng đập hoàn toàn. Dòng máu Thiết Huyết nóng bỏng trong cơ thể hắn đột ngột ngưng kết, hạ nhiệt độ cơ thể xuống mức lạnh ngắt như một xác chết phàm nhân đã đông cứng từ lâu dưới mưa bão. Hắn hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối và cái lạnh của những viên ngói đá.


Nòng súng hỏa thương Thần Cơ Doanh mất đi mục tiêu dao động linh khí sinh mệnh, khẽ khựng lại rồi từ từ xoay trở lại quỹ đạo tuần tra ban đầu.


Nhưng Thượng Quan Băng trên bệ đá trung tâm đột ngột nhướng mày. Bản năng sắc bén của một cao thủ Thiết Huyết đỉnh cao mách bảo nàng có điều bất thường. Nàng không hề do dự, tay phải siết chặt chuôi kiếm 'Hàn Băng', vung mạnh một đường chém xé gió nhắm thẳng về phía mái watchtower nơi Trần Nam đang ẩn nấp.


*Vút! Ầm!*


Một luồng kiếm khí hàn băng khổng lồ, hình bán nguyệt màu xanh lam rực sáng xé toác màn mưa bão, quét qua mái tháp canh với tốc độ kinh hoàng. Kiếm khí đi qua đến đâu, nước mưa giữa không trung lập tức đông cứng thành hàng vạn cây kim băng sắc nhọn rơi rào rào xuống đất.


Trần Nam đang trong trạng thái Quy Tức giả chết, hoàn toàn bất động chân tay dưới mái ngói. Luồng kiếm khí hàn băng tàn bạo quét trực tiếp qua bả vai và lưng hắn. Lớp vải gấm của bộ võ phục cấm quân mới bị xé rách một mảng lớn.


Hàn khí buốt giá tàn nhẫn xuyên thấu qua lớp bảo hộ Thiết Huyết sơ kỳ, xâm nhập thẳng vào các vết roi hoại tử chưa lành hẳn trên lưng hắn. Cơn đau buốt nhói, lạnh thấu xương tủy lập tức bùng lên, tàn phá các kinh mạch cột sống như hàng vạn cây kim băng đang đâm xuyên qua nội tạng. Phổi hắn co thắt kịch liệt dưới áp lực của hàn độc rò rỉ (cost paid), máu tươi nghẹn ứ nơi cổ họng ho ra máu cam nhẹ.


Nhưng nhờ vào ý chí sắt đá và trạng thái Quy Tức, Trần Nam không hề nhúc nhích dù chỉ một phân. Cơ thể hắn lạnh ngắt, bất động như một tảng đá vô tri gánh chịu toàn bộ đòn chém hàn băng.


Thượng Quan Băng nhìn lên mái tháp canh. Dưới ánh sáng mờ nhạt của ánh đuốc mưa bão, nàng chỉ thấy những viên ngói đá đã bị đóng băng trắng xóa, không có bất kỳ hơi ấm sinh mệnh hay vết máu đỏ tươi nào rò rỉ ra ngoài. Nàng khẽ chau mày, thu kiếm trở lại vỏ: "Chỉ là gió bão kích hoạt cấm chế hỏa thương sao?"


Nàng quay lưng lại, tiếp tục tổ chức tuần tra các khu vực khác.


Trần Nam từ từ hồi khí, nhịp tim đập lại một nhịp yếu ớt. Hắn ho nhẹ ra một ngụm máu đông lạnh ngắt, cơ thể run rẩy dữ dội vì hàn độc nhiễm vào xương cốt, nhưng đôi chân hắn đã phục hồi được cảm giác vận động. Hắn lướt nhanh qua bức tường thành thứ ba, tiến sâu vào khu vực nội cung cấm.


Dưới sự phối hợp ngầm của Lục Phong tạo ra các ca trực đêm giả ở vòng ngoài, Trần Nam dễ dàng luồn lách qua các chốt chặn cấm quân để tiếp cận Tẩm Cung Vạn Thọ.


Hắn nấp sau một cột đá chạm khắc rồng nổi ở ngự uyển trước tẩm cung, hướng ánh mắt sắc bén nhìn về phía cửa phòng ngủ của hoàng đế Lý Hiên. Cơn mưa bão đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước mưa rơi tí tách từ mái hiên gạch ngọc.


Nhưng ngay khi nhìn thấy cảnh tượng trước cửa tẩm cung, Trần Nam khẽ nín thở, bắp thịt toàn thân căng cứng trở lại.


Cửa tẩm điện không hề có cấm quân thường canh gác, mà đứng sừng sững ngay trước cửa gỗ chạm khắc rồng vàng chính là vị thái giám tổng quản mới (thái giám tổng quản mới) vừa được Thái Hậu bổ nhiệm để giám sát hoàng cung. Lão già gầy gò mặc áo bào xám đen, tay cầm một cây gậy đầu lâu bằng đồng nung, đôi mắt hí sắc sảo như chim ưng không ngừng quét chậm qua từng góc khuất của courtyard.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!