Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Hoàng Đế Gặp Nguy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau tàn khốc dội ngược từ khoảng cách vạn dặm khiến Trần Nam trợn trừng mắt, lồng ngực co thắt dữ dội.


Giữa mật thất tối tăm dưới lòng đất của Trận Doanh Hắc Kỳ Quân Ngoại Ô, không khí vốn đang ấm áp sau khi Trần Dao qua khỏi cơn nguy kịch đột ngột bị xé toác bởi một tiếng gầm nghẹn ứ trong cổ họng của Trần Nam. Toàn thân thiếu niên nghèo co rúm lại, hai gối đập mạnh xuống nền đá hộc lạnh buốt. Bàn tay trái của hắn găm chặt vào ngực áo cấm quân rách nát, nơi vết thương hoại tử từ trận chiến trước vừa khép miệng nay lại nứt toác ra, rỉ máu đỏ sẫm hòa cùng dịch độc đen nhạt.


"Nam đệ!"


Linh Sa kinh hô, chiếc chày ngọc trên tay nàng rơi xoảng xuống đất. Nàng vội lao đến đỡ lấy bả vai trái đang run rẩy của Trần Nam, nhưng ngay khi đầu ngón tay nàng chạm vào lớp vải gấm, một luồng chấn động lực vô hình dội ngược ra, khiến lòng bàn tay nàng tê dại.


*Chát! Chát! Chát!*


Không hề có tiếng roi thực tế trong mật thất ngầm, nhưng trên da thịt trần trụi sau lưng Trần Nam, từng vệt lằn đỏ rực quỷ dị đột ngột nổi lên rợn người. Chúng nứt rách, rỉ máu tươi xối xả, hằn sâu vào da thịt hắn như thể có một kẻ vô hình đang vung roi quất điên cuồng từ phía sau.


"Huyết Nguyền Quy Tắc..." Trần Nam rên rỉ, răng cắn chặt vào môi đến mức máu chảy ròng ròng xuống cằm. Hắn nhận ra cảm giác này. Đây là roi da tẩm độc hoại tử của Mật Sứ Viện. Cơn đau nóng rát, buốt nhói chạy dọc theo tủy sống, tàn phá các bó cơ như hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé. Ở nơi sâu thẳm trong hoàng cung cấm, hoàng đế bù nhìn Lý Hiên đang bị tra khảo dã man.


"Nam Nhi! Mau nằm xuống giường đá!" Trần Kim Chi hốt hoảng hét lên, tay vội vàng rút mấy cây kim tre già từ gùi thuốc nam. Nhưng Trần Nam không thể nằm. Cánh tay phải bị thạch anh hóa biên giới của hắn lúc này đen bóng, cứng ngắc và hoàn toàn tê liệt vô lực sau khi trích máu làm chất dẫn cứu em gái ở tập trước. Hắn chỉ có thể dùng một tay trái run rẩy chống xuống đất, đầu cúi gục, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dội xuống sàn đá.


*Không được gục ngã... Nếu ta ngất đi lúc này, nhịp tim sẽ hỗn loạn, lực truyền dẫn sẽ tăng gấp đôi!* Trần Nam gầm thét trong lòng. Hắn cố gắng vận hành Thiền Định Tịnh Tâm, hít sâu một hơi dài hòng điều hòa dòng máu Thiết Huyết đang bùng cháy dữ dội. Hắn muốn dùng ý chí để tạm thời đóng băng kinh mạch, cắt đứt sợi dây liên kết huyết ước tàn khốc này.


Nhưng vô ích. Huyết Nguyền Quy Tắc là luật vật lý tuyệt đối của khế ước thế thân ngàn năm. Mọi vết roi thực thể quất lên tấm thân ngọc ngà của Lý Hiên đều chuyển hóa 100% thành vết rách thịt da trên cơ thể kẻ thế mạng. Sợi chỉ đỏ huyết nguyền dưới da hắn rực sáng ánh huyết quang tà ác, điên cuồng hút lấy linh khí để duy trì sự truyền dẫn. Càng cố gắng chống cự bằng nội lực phàm nhân, phản lực dội ngược lại càng tàn nhẫn, khiến lồng ngực hắn co thắt kịch liệt, suýt nữa nôn ra một ngụm máu tươi.


"Tránh ra! Để tôi giúp anh ấy!" Linh Sa quyết đoán đẩy Trần Kim Chi sang một bên. Nàng biết nếu không hành động ngay, Trần Nam sẽ bị phản phệ nội tạng đến chết trước khi hoàng đế dừng cuộc tra tấn. Nàng vội vàng lấy một nắm bột nấm Băng Tâm Linh Chi mát lạnh bôi trực tiếp lên các vết roi đang rỉ máu trên lưng Trần Nam.


*Xèo xèo!*


Dược chất lạnh buốt vừa chạm vào vết thương hở liền phát ra tiếng rít ghê rợn, bốc lên luồng khói xám nhạt bốc mùi tanh nồng của độc roi. Trần Nam quằn quại, cơ lưng co rút kịch liệt dưới tác động của tính hàn cực mạnh đối chọi với độc tính nóng bỏng.


"Trần Nam, nghe tôi!" Linh Sa hét sát tai hắn, giọng nói run rẩy nhưng đầy uy lực. "Anh đã đột phá Thiết Huyết (Sơ kỳ). Da thịt anh đã hóa sắt. Hãy dồn toàn bộ Huyết Kinh Khí bảo vệ lấy xương cốt và nội tạng, đừng cố gắng cắt đứt liên kết! Hãy chịu đựng nó!"


Trần Nam trợn tròn hai mắt rực huyết quang. Lời nói của Linh Sa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào thần trí đang điên loạn của hắn. Đúng thế, Thiết Huyết sơ kỳ có khả năng chống nén vật lý cực cao. Hắn lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì chống cự, hắn chủ động vận hành Tạng Di Chuyển Pháp. Cơ bụng hắn co rạp sâu vào sát cột sống, lồng ngực phồng to chứa đầy khí bảo hộ. Bằng một kỹ thuật giải phẫu thực tế được truyền dạy dưới ngục tối, hắn điều khiển các cơ quan nội tạng chính như tim và phổi dịch chuyển lệch sang bên trái khoảng hai inch, tránh xa các tử huyệt truyền dẫn chính trên cột sống.


Đồng thời, hắn nhắm chặt mắt, kích hoạt năng lực Thấu Thị Quỹ Đạo Ám Khí. Nhưng lần này, mục tiêu của hắn không phải là ám khí tầm xa, mà là lắng nghe nhịp mạch máu truyền dẫn từ tẩm cung hoàng đế.


*Thình thịch... Thình thịch... Thình thịch...*


Trong không gian tâm linh u tối, Trần Nam nghe thấy tiếng tim đập hỗn loạn, hoảng loạn tột độ của Lý Hiên. Tiếng roi da quất vào da thịt vang lên chan chát cùng tiếng cười lạnh nhạt, uy nghiêm của Thái Hậu Thượng Quan Lệ từ phía trên phượng tọa.


"Nói! Kẻ thế thân mang giáp sống rỉ sét của ngươi đang ẩn nấp ở đâu ngoài thành? Ai đã mở cửa Tây cho hắn trốn chạy?" Giọng nói của Thẩm Vô Kỵ vang lên trầm đục, mang theo sát khí lạnh lẽo của Huyết Sà Kiếm.


Lý Hiên nằm trên sàn đá của Tẩm Cung Vạn Thọ, long bào rách nát, lưng đẫm máu. Nhưng vị hoàng đế trẻ tuổi sa ngã hằng ngày vốn bất cần đời ấy, lúc này lại cắn chặt răng đến mức gãy cả một chiếc răng cửa, nhất quyết không hé răng nửa lời. Hắn đang cố chịu đựng cơn đau rách thịt da để không làm lộ hành tung của Trần Nam ngoài thành. Hắn biết, mỗi tiếng kêu la của hắn lúc này sẽ là một đao chí mạng chém vào ngực người bằng hữu đang suy kiệt bên ngoài.


*Lý Hiên... tên hoàng đế ngu ngốc này... sao ngươi không khai ra ta đi?* Trần Nam gầm thét trong tâm trí, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt khắc khổ. Sự đồng cảm sâu sắc nảy sinh giữa hai con người ở hai giai cấp đối lập, cùng bị xích chặt bởi vương quyền thối nát của dòng họ Thượng Quan, bùng cháy dữ dội trong lồng ngực hắn. Hắn không còn căm ghét vị vua bù nhìn sa ngã nữa. Hắn nhận ra, Lý Hiên đang dùng chính tấm thân ngọc ngà của mình để bảo vệ mạng sống cho hắn và em gái Trần Dao.


Nhưng giới hạn chịu đựng của Lý Hiên có hạn. Thân thể phàm nhân không có võ công của vị vua trẻ đang suy kiệt nhanh chóng dưới những nhát roi độc của mật sứ. Nhịp tim của Lý Hiên bắt đầu đập chậm lại, đứt quãng và yếu ớt rợn người.


*Thình... thịch... thịch...*


Cơn đau phản phệ mức chí mạng dội ngược khiến tim Trần Nam ngừng đập lâm sàng trong vòng năm giây. Hắn ngã quỵ hoàn toàn xuống sàn mật thất ngầm, miệng phun ra một ngụm máu tươi đẫm đá hộc. Hắn hiểu rằng, nếu Lý Hiên chết hoặc bị Thái Hậu phế truất vĩnh viễn dưới ngục tối, huyết ước thế thân sẽ lập tức bùng nổ tà khí, kéo linh hồn hắn xuống vực thẳm vĩnh viễn. Bộ Huyết Long Giáp dưới lớp áo sẽ tự động cắm gai sâu vào tim hắn để tự hủy.


"Tôi phải quay lại hoàng cung..." Trần Nam khàn giọng nói, tay trái bám chặt vào giường đá cố gắng lết thân thể tàn tạ đứng lên.


"Anh điên rồi sao?!" Linh Sa giữ chặt vai hắn, nước mắt nàng rơi lã chã trên gương mặt thanh khiết. "Cơ thể anh đang mất máu nghiêm trọng sau khi hiến máu cứu Trần Dao! Cánh tay phải thạch anh hóa của anh hoàn toàn vô lực! Cửa Tây hoàng cung đang bị Thượng Quan Băng phong tỏa nghiêm ngặt với hàng vạn quân cấm vệ! Anh bước vào đó lúc này không khác gì tự sát!"


Trần Nam chậm rãi quay đầu lại nhìn Linh Sa. Ánh mắt hắn không còn sự cuồng bạo của oán khí giáp sống, chỉ còn lại sự kiên định tột cùng của một chiến binh Thiết Huyết đã thấu hiểu vận mệnh của mình. Hắn đưa bàn tay trái run rẩy chỉ về phía Trần Dao đang ngủ yên bình trên giường đá:


"Dao Nhi đã an toàn nhờ y thuật của muội và máu của tôi. Nhưng nếu hoàng đế chết, tôi cũng chết. Ai sẽ bảo vệ con bé suốt quãng đời còn lại? Tôi không thể trốn tránh trong bóng tối này nữa. Khế ước thế thân là nợ máu, tôi phải tự tay kết liễu nó ở nơi nó bắt đầu."


Hắn siết chặt chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông, cảm nhận linh khí xám xịt từ di vật của người thầy quá cố Vũ Tiến đang tỏa ra làm ấm cột sống bị rạn nứt. Hắn quay sang nhìn Lâm Phong đang đứng im lặng nể phục bên cạnh:


"Lâm huynh, giúp tôi chuẩn bị một bộ võ phục cấm quân mới. Đêm nay, tôi sẽ đột nhập ngược lại hoàng cung qua Cửa Tây."


Lâm Phong trầm mặc một nháy mắt, rồi tiến lại gần nắm lấy bả vai trái của Trần Nam, gật đầu mạnh mẽ: "Được! Ta biết một lối đi ngầm bỏ hoang sát bờ sông có thể tiếp cận cổng Tây mà không làm kích hoạt trận pháp Thần Cơ Doanh. Ta đi cùng huynh!"


"Không, một mình tôi đi là đủ. Huynh hãy ở lại bảo vệ Linh Sa và em gái tôi." Trần Nam dứt khoát từ chối. Hắn bước từng bước nặng nề ra khỏi mật thất ngầm, để lại vệt máu tươi rải rác trên thềm đá lạnh buốt. Bình minh ngoài thành vẫn chưa lên, nhưng ngọn lửa chiến ý nghịch thiên cải mệnh đã bắt đầu nung đỏ dòng máu Thiết Huyết trong huyết quản của kẻ thế thân vô danh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!