Dược Liệu Cứu Mạng
Tiếng bước chân dồn dập của nghĩa sĩ liên lạc viên vừa dứt, bầu không khí bên trong Trận Doanh Hắc Kỳ Quân Ngoại Ô lập tức đông cứng lại như băng giá. Trần Nam khụy hai gối xuống thềm đá ẩm ướt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Vết thương ngực trái bị hoại tử từ trận chiến trước rách miệng, từng vệt máu đen đỏ rỉ dọc xuống lớp võ phục cận vệ đen sờn rách, nhỏ giọt xuống mặt đá xám tạo thành những vệt đỏ quỷ dị.
"Dao Nhi..."
Hắn khàn giọng lầm bầm, cổ họng nóng cháy như có lửa đốt. Di chứng của Thiết Sa Thử Thách khiến thực quản hắn bỏng rát nghiêm trọng, hoàn toàn mất đi vị giác, ngay cả việc nuốt nước bọt cũng mang theo vị máu tanh nồng buốt nhói. Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng là gì so với cơn bão hoảng loạn đang cào xé tâm trí hắn lúc này. Em gái hắn, Trần Dao, điểm tựa sinh mệnh duy nhất của hắn, đang cận kề cái chết.
Linh Sa không hề do dự. Nàng quay sang nhìn Lâm Phong và lão trưởng lão nghĩa quân, ánh mắt thông tuệ lộ rõ vẻ khẩn cầu quyết liệt: "Trưởng lão, Lâm Phong! Trần Dao đang nguy kịch ở khu ổ chuột ngoài thành. Thối tủy bùng phát sẽ ăn mòn toàn bộ sinh mệnh lực của con bé trong vòng một canh giờ. Chúng ta phải đưa con bé vào đây ngay lập tức!"
Lâm Phong siết chặt chuôi kiếm Thanh Phong, trầm mặc một nháy mắt rồi gật đầu mạnh: "Ta đi cùng muội. Ta biết một lối đi tắt từ địa đạo dẫn thẳng đến phía sau ngôi nhà tranh ở khu ổ chuột. Đi!"
Nhờ sự thông thuộc địa hình của Lâm Phong và sự phối hợp khẩn cấp của nghĩa quân, nửa canh giờ sau, Trần Dao đã được đưa an toàn vào mật thất trị thương dưới lòng đất của trận doanh. Thím họ của Trần Nam – Trần Kim Chi, bà lang nghèo hái thuốc ở ngoại ô – cũng vội vã chạy theo, gương mặt khắc khổ hằn sâu nỗi lo sợ, tay vẫn ôm chặt chiếc gùi thuốc nam bốc mùi thảo mộc nồng đậm.
Trên chiếc giường đá lạnh lẽo của mật thất, Trần Dao nằm co giật dữ dội. Gương mặt cô bé mười sáu tuổi nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, đôi mắt to tròn nhắm nghiền, đôi môi tím tái không ngừng run rẩy. Tiếng xương cốt bên trong cơ thể cô bé thỉnh thoảng phát ra những tiếng kêu rắc rắc nhỏ vụn – dấu hiệu tàn khốc của căn bệnh thối tủy đang ăn mòn đến tận gốc rễ sinh mệnh.
"Dao Nhi!" Trần Nam lết thân thể tàn tạ đến bên giường đá. Hắn muốn vươn tay ôm lấy em gái, nhưng cánh tay phải bị thạch anh hóa biên giới của hắn lúc này đen bóng, cứng ngắc như đá tảng và hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý. Hắn chỉ có thể dùng bàn tay trái run rẩy áp lên vầng trán nóng hầm hập của cô bé, nước mắt hòa lẫn máu tươi rỉ ra từ khóe môi.
Linh Sa nhanh nhẹn mở hộp châm cứu Huyền Băng Châm. Nàng đặt một viên đan dược màu đỏ rực rỡ lên bàn đá – Cửu Chuyển Huyết Đan, viên linh dược hoàng gia tối cao mà Trần Nam đã phải đánh đổi bằng cả mạng sống và tuổi thọ để đoạt lấy.
"Linh Sa, mau cho con bé uống đan dược đi!" Trần Nam nghẹn ngào thúc giục.
Nhưng Linh Sa lại giữ chặt tay hắn, gương mặt nàng đầy vẻ ngưng trọng: "Không được! Trần Dao quá yếu. Thể chất của con bé lúc này giống như một sợi tơ mỏng trước gió bão. Cửu Chuyển Huyết Đan mang dược tính cực dương mạnh mẽ của linh thú cổ đại, nếu uống trực tiếp, luồng linh khí khổng lồ đó sẽ lập tức làm nổ tung toàn bộ kinh mạch yếu ớt của con bé!"
"Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ trơ mắt nhìn con bé chết sao?" Giọng Trần Nam lạc đi, lồng ngực hắn đau nhói như bị hàng vạn chiếc gai sắt của Huyết Long Giáp đâm thấu.
"Chúng ta cần một chất dẫn." Linh Sa giải thích nhanh, tay vẫn thoăn thoắt nghiền mịn một tai nấm Băng Tâm Linh Chi khô màu xanh lam nhạt. "Băng Tâm Linh Chi có tính hàn cực mạnh, dùng để làm dịu dược tính bùng cháy của huyết đan. Nhưng để hai thứ này dung hợp và thẩm thấu vào tủy xương của Trần Dao mà không gây phản phệ, chúng ta cần một dòng máu Thiết Huyết tinh thuần có khả năng dung hòa độc tố cực cao để làm chất dẫn trung hòa."
Nàng nhìn thẳng vào mắt Trần Nam, ánh mắt đầy vẻ đau đớn: "Máu của anh, Trần Nam. Anh đã đột phá cảnh giới Thiết Huyết (Sơ kỳ), cơ thể đã tự sản sinh kháng thể dung hòa độc tố nhờ sự ký sinh của giáp sống. Nhưng máu của anh cũng mang theo oán khí phản chấn của Huyết Long Giáp. Đây là một canh bạc sinh tử. Nếu oán khí trong máu anh không được trung hòa hoàn toàn bởi Băng Tâm Linh Chi, nó sẽ đẩy Trần Dao vào cơn bạo tấy tà khí và lấy mạng con bé ngay lập tức."
"Dùng máu của tôi!" Trần Nam không hề do dự một giây. Hắn gầm lên, tay trái chụp lấy con dao găm rỉ sét giắt bên hông Lâm Phong.
Hắn đặt cánh tay phải thạch anh hóa đen bóng lên bát sứ thuốc. Việc rạch một cánh tay bình thường rất dễ dàng, nhưng đối với cánh tay đã bị thạch anh hóa cứng như sắt đá, đây là một thử thách tàn khốc. Trần Nam phải dồn toàn bộ Huyết Kinh Khí còn sót lại vào tay trái, dùng lực cực mạnh ấn lưỡi dao găm xuống da thịt hóa đá của cánh tay phải.
*Két... rắc...*
Tiếng kim loại nghiến trên bề mặt đá thạch anh phát ra những âm thanh ghê rợn. Cơn đau rát bỏng, tê dại dội ngược từ cánh tay phải thẳng vào đại não Trần Nam. Hắn trợn trừng mắt, mạch máu trên thái dương nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Lưỡi dao găm lách sâu vào lớp da hóa đá, rạch ra một đường rãnh dài.
Từ vết rạch, dòng máu Thiết Huyết màu đỏ đen đặc quánh, tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng bỏng và hắc khí oán hận của giáp sống, từ từ nhỏ từng giọt nặng nề vào chén thuốc chứa bột Băng Tâm Linh Chi và Cửu Chuyển Huyết Đan đã nghiền mịn.
*Xèo xèo!*
Ngay khi dòng máu của Trần Nam chạm vào bột nấm xanh lam, một phản ứng hóa học kịch liệt xảy ra. Tiếng rít xèo xèo vang lên cùng luồng khói xám bốc nghi ngút. Tính hàn cực mạnh của Băng Tâm Linh Chi va chạm với oán khí nóng bỏng trong máu Nam, tạo thành một cuộc chiến năng lượng vi mô. Linh Sa nín thở, tay dùng chày ngọc khuấy đều liên tục. Kỳ tích xuất hiện, luồng hắc khí tà ác từ máu Nam dần bị sắc xanh lam thanh khiết của Linh Chi bao phủ và trung hòa hoàn toàn, biến chén thuốc thành một hỗn hợp dịch lỏng màu huyết dụ rực rỡ, tỏa ra hương thơm mát lạnh của thảo mộc.
Trong lúc đó, Trần Kim Chi bước đến bên giường đá. Vận dụng kỹ thuật châm cứu của Dược Thảo Dưỡng Sinh Pháp, bà lang nghèo nhanh nhẹn cắm hàng chục cây kim tre già ngâm ngải cứu vào các tử huyệt trên người Trần Dao. Đôi bàn tay thô ráp của bà run rẩy nhưng cực kỳ chính xác, phong tỏa hoàn toàn các mạch máu dẫn về tim của cô bé để ngăn chặn độc tính thối tủy bùng phát trong lúc tiếp nhận dược liệu.
Tuy nhiên, khi chạm vào mạch máu của Trần Dao để kiểm tra phản ứng, gương mặt Trần Kim Chi đột ngột biến sắc. Bà trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào những đường vân đỏ mờ ảo đang chạy dọc dưới da thịt cô bé.
"Trời đất ơi..." Trần Kim Chi lầm bầm trong lòng, toàn thân run rẩy. Là người duy nhất hiểu rõ y lý dân gian ở khu ổ chuột, bà đột ngột nhận ra một chân tướng kinh hoàng: độc tính kỳ lạ đang tàn phá tủy xương của Trần Dao thực chất không phải là bệnh nan y tự nhiên, mà nó mang chính khí tức huyết ước thế thân của Trần Nam! Sợi dây liên kết huyết nguyền tàn khốc giữa Trần Nam và hoàng đế hằng đêm đã vô tình rò rỉ oán khí và tà độc, truyền dẫn ngược qua dòng máu huyết thống sang cơ thể yếu ớt của em gái hắn.
Bà ngước nhìn Trần Nam đang quỳ gục bên cạnh, gương mặt đẫm mồ hôi và máu, lòng đau đớn tột cùng. Hắn chấp nhận bán mạng ký huyết ước thế thân để lấy linh dược cứu em, nhưng chính khế ước nguyền rủa đó lại là nguồn cơn đang giết chết em gái hắn từng ngày. Trần Kim Chi cắn chặt môi, quyết định giấu kín bí mật tàn khốc này vì biết nếu nói ra lúc này, Trần Nam sẽ hoàn toàn sụp đổ tinh thần.
"Linh Sa, thuốc đã hòa hợp xong chưa? Mau lên!" Trần Kim Chi thúc giục để che giấu sự hoảng loạn.
"Xong rồi!"
Linh Sa cẩn thận nâng chén thuốc màu huyết dụ lên, nhẹ nhàng đổ từng thìa nhỏ vào khuôn miệng nhỏ nhắn của Trần Dao.
Cả mật thất nín thở theo dõi. Trần Nam siết chặt thắt lưng của chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông để giữ cho thân thể không bị đổ gục. Cánh tay phải của hắn sau khi trích máu đã hoàn toàn mất đi chút cảm giác ít ỏi cuối cùng, tê liệt và lạnh ngắt như băng đá vĩnh cửu.
Dược lực bắt đầu phát tác. Luồng ánh sáng màu huyết dụ ấm áp từ chén thuốc lan tỏa khắp cơ thể Trần Dao. Những đường vân hoại tử đen sạm trên da thịt cô bé từ từ nhạt đi, tiếng co giật giảm dần. Nhịp thở của Trần Dao bắt đầu đều đặn và sâu hơn, gương mặt xanh xao dần lấy lại chút huyết sắc hồng hào nhẹ nhàng. Cô bé khẽ thở ra một hơi dài, chìm vào một giấc ngủ yên bình, không còn những cơn đau thấu xương hành hạ.
"Ổn rồi... Sinh mệnh lực của con bé đã tạm thời ổn định." Linh Sa thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.
Trần Nam nhìn em gái đã ngủ yên, một gánh nặng ngàn cân trong lòng như được trút bỏ. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng ngập tràn hạnh phúc của người anh trai vừa giật lại mạng sống của em mình từ tay tử thần. Nhưng ngay sau đó, thể chất suy kiệt cực hạn sau khi mất đi một lượng lớn máu Thiết Huyết khiến đầu óc hắn quay cuồng, ngã sụp xuống bên cạnh giường đá.
*Hự!*
Chưa kịp để hắn chìm vào bóng tối tịnh dưỡng, một cơn đau nhói kịch liệt, dữ dội đột ngột phóng thẳng từ cột sống lên thẳng đại não Trần Nam. Sợi chỉ đỏ huyết nguyền dưới da thịt hắn bỗng nhiên rực sáng ánh huyết quang tà ác.
Đó là cảm giác đau đớn xé thịt của những vết roi tẩm độc quất mạnh vào da thịt!
Huyết Nguyền Quy Tắc đã kích hoạt truyền dẫn. Ở tẩm cung hoàng đế sâu trong cung cấm, hoàng đế bù nhìn Lý Hiên đang bị tra khảo dã man. Cơn đau tàn khốc dội ngược từ khoảng cách vạn dặm khiến Trần Nam trợn trừng mắt, lồng ngực co thắt dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!