Trận Doanh Nghĩa Quân
Cơn gió đêm mang theo hơi lạnh buốt giá của rừng sương mù ngoại ô thốc thẳng vào khe nứt đá, rít lên những tiếng u uất tựa như oan hồn gào khóc. Dưới màn mưa xối xả trút xuống rặng tre già sát bờ sông ngoại thành Kinh Đô Vạn Thọ, hai bóng người liêu xiêu, nương tựa vào nhau để bước đi trong vũng bùn nhão nhoét.
Trần Nam khụy nửa người, trọng lượng từ chiếc Đai Lưng Trọng Lực thắt chặt quanh hông ghìm chặt hắn xuống mặt đất. Mỗi bước chân của hắn lúc này nặng nề như núi đá, để lại những vệt bùn đẫm máu đen đỏ rỉ ra từ vết thương hoại tử sâu hoắm nơi ngực trái. Cánh tay phải bị thạch anh hóa đen bóng hoàn toàn mất đi cảm giác, thõng xuống vô lực bên hông như một khúc gỗ chết.
"Trần Nam, cố lên một chút nữa thôi. Sắp tới lối vào mật đạo của nghĩa quân rồi."
Linh Sa khàn giọng thầm thì bên tai hắn. Gương mặt thanh khiết của nàng nhợt nhạt, bám đầy bụi xám và nước mưa, nhưng đôi bàn tay mảnh khảnh vẫn siết chặt lấy vai áo cận vệ đen sờn rách của hắn để làm điểm tựa. Nàng vừa trải qua một đêm vắt kiệt thể chất để kéo hắn trốn chạy khỏi đội truy binh Vệ Binh Bóng Tối của Thẩm Vô Kỵ. Cây Huyền Băng Châm cuối cùng nàng đâm vào ngực hắn tuy đã tạm thời phong tỏa được luồng oán khí bạo tấy vượt ngưỡng 50% của bộ Huyết Long Giáp, nhưng nó cũng khiến kinh mạch của hắn lạnh buốt, hô hấp trở nên đứt quãng khó khăn.
Trần Nam không trả lời, hắn chỉ có thể gật đầu nhẹ. Hàm răng hắn nghiến chặt đến mức rách cả khóe môi, máu tươi hòa cùng nước mưa mặn chát chảy ngược vào khoang miệng. Thực quản bị bỏng rát nghiêm trọng do Thiết Sa Thử Thách từ những ngày trước khiến hắn hoàn toàn mất đi vị giác, cổ họng nóng cháy như có lửa đốt mỗi khi hít thở. Nhưng ý chí của hắn vẫn kiên định như sắt đá. Hình ảnh em gái Trần Dao đang thoi thóp nằm chờ thuốc ở khu ổ chuột ngoại thành chính là chiếc neo duy nhất giữ cho linh hồn hắn không bị bóng tối tà ác của giáp sống nuốt chửng.
Linh Sa dìu Trần Nam rẽ qua một lối nhỏ khuất sau rặng tre già, tiến sát về phía một trang trại bỏ hoang hoang tàn nằm sụp đổ bên sườn đồi. Nàng đưa bàn tay run rẩy gõ nhẹ lên bệ đá vỡ nát dưới chân cột nhà theo nhịp ba ngắn một dài.
*Rầm rì...*
Một tiếng trầm đục vang lên từ lòng đất. Mặt đất phủ đầy lá mục khẽ nứt ra một khe hẹp, lộ ra lối đi bậc đá tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất. Đây chính là Trận Doanh Hắc Kỳ Quân Ngoại Ô – căn cứ ngầm tiền phương của nghĩa quân kháng chiến thường dân nghèo khổ.
Ngay khi Linh Sa vừa dìu Trần Nam bước xuống bậc đá cuối cùng và cánh cửa đá ngầm khép chặt lại phía sau, một bầu không khí u tối, ngột ngạt bao phủ lấy họ. Không gian dưới lòng đất sực mùi lưu huỳnh, khói súng và đất ẩm. Nhưng chưa kịp để họ thở dốc, một loạt tiếng lách cách kim khí rợn người đột ngột vang dội khắp hành lang tối.
*Vút! Vút! Vút!*
Từ trong những góc khuất bóng tối của địa đạo ngầm, hàng chục bóng người mặc y phục vải thô vá chằng vá đụp đột ngột lao ra. Trên tay họ là những khẩu hỏa thương Thần Cơ và những ngọn giáo sắt dài sắc nhọn, tất cả đều đồng loạt chĩa thẳng vào ngực Trần Nam.
"Đứng im! Kẻ nào dám tự tiện xông vào trận doanh nghĩa quân?"
Một giọng nói uy nghiêm, tràn đầy sát khí vang lên từ phía sau đội hình nghĩa sĩ. Một lão giả râu tóc muối tiêu, mặc nho phục sờn cũ bước ra. Đôi mắt lão sắc bén như chim ưng, ngay lập tức khóa chặt vào bộ võ phục cấm quân màu đen sờn rách bám đầy máu trên người Trần Nam.
"Giáp sắt cấm quân? Hắn là chó săn của triều đình thối nát!" Một nghĩa sĩ trẻ tuổi gầm lên đầy căm hận, ngón tay gã siết chặt lấy cò súng hỏa thương. "Trưởng lão! Thượng Quan gia lại phái gián điệp mật sứ đến dò tìm căn cứ của chúng ta! Giết hắn!"
Sự nghi kỵ giai cấp sâu sắc bùng nổ trong không gian chật hẹp. Những nghĩa sĩ Hắc Kỳ Quân ở đây đều là những thường dân nghèo khổ, phu mỏ bị bóc lột sức lao động đến bước đường cùng, hoặc những kẻ có gia đình bị Mật Sứ Viện tàn sát. Đối với họ, bộ võ phục cấm quân đen trên người Trần Nam chính là biểu tượng của sự áp bức tàn bạo nhất.
"Dừng tay! Tất cả dừng tay lại cho ta!"
Linh Sa hét lớn, nàng dũng cảm bước lên phía trước, dùng thân hình mảnh mai của mình che chắn hoàn toàn trước những họng súng hỏa thương đang chĩa vào Trần Nam. Gương mặt nàng đầy vẻ kiên quyết, giọng nói run rẩy nhưng vang dội:
"Hắn không phải là kẻ thù! Hắn là người đã cứu mạng ta khỏi sự truy sát của Thẩm Vô Kỵ ngoài rừng sương mù! Ta dùng danh dự của một dược sư Hắc Kỳ Quân để bảo lãnh cho mạng sống của hắn!"
"Linh Sa muội muội, muội bị tên cấm quân xảo quyệt này lừa rồi!"
Từ trong đám đông nghĩa quân, một thiếu niên mặc áo lam phong trần bước ra, tay cầm thanh cổ kiếm Thanh Phong rỉ sét nhưng sắc bén. Ánh mắt gã thiếu niên đột ngột khựng lại khi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng, lầm lì của Trần Nam dưới ánh đuốc bập bùng.
Đó chính là Lâm Phong.
Lâm Phong trợn tròn mắt, thanh kiếm trong tay gã khẽ run lên. Gã nhận ra gương mặt này. Đây chính là kẻ cận vệ đen bí ẩn đứng sau rèm lụa dày ở tẩm cung hoàng đế – kẻ đã dùng Thiết Bích Hộ Thân chặn đứng đường kiếm báo thù của gã, nhưng cuối cùng lại chọn cách tha mạng và thả gã đi trong đêm tối.
"Là ngươi...?" Lâm Phong lầm bầm, sát khí kiếm đạo trên người gã khẽ giảm bớt.
"Lâm Phong! Ngươi nhận ra tên cấm quân này sao?" Lão trưởng lão nghĩa quân nhíu mày hỏi, ánh mắt vẫn đầy vẻ cảnh giác nghiêm ngặt.
Lâm Phong siết chặt chuôi kiếm Thanh Phong, bước lên một bước, đối diện trực tiếp với Trần Nam. Gã hiểu rõ quy tắc của nghĩa quân: một kẻ mang danh cấm quân triều đình muốn bước vào đây trị thương, nếu không có thực lực hoặc lòng trung thành được chứng minh bằng máu, sẽ chỉ mang lại tai họa diệt vong cho hàng vạn thường dân dưới địa đạo.
"Hắn từng tha mạng cho ta trong tẩm cung." Lâm Phong khàn giọng nói với lão trưởng lão, nhưng rồi gã quay sang nhìn Trần Nam, ánh mắt rực lên chiến ý. "Nhưng quy tắc của Hắc Kỳ Quân không thể phá bỏ. Trần Nam, ngươi mang danh cận vệ hoàng gia. Muốn nghĩa quân chúng ta tin tưởng và cứu chữa cho ngươi, ngươi phải chứng minh ngươi có đủ bản lĩnh để đứng vững ở đây. Nhận của ta một đường kiếm khí Thanh Phong, nếu ngươi không rút vũ khí phản kháng mà vẫn đứng vững, ta sẽ tin ngươi!"
"Lâm Phong! Hắn đang trọng thương! Kinh mạch của hắn sắp đứt gãy rồi!" Linh Sa lo lắng hét lên, nàng định lao ra ngăn cản nhưng bị hai nghĩa sĩ giữ chặt lại.
Trần Nam khẽ đẩy nhẹ Linh Sa ra sau bệ đá cổ ngầm. Hắn đứng thẳng người lên, dù đôi chân đang run rẩy dữ dội do di chứng bại liệt của cấm thuật Thiên Ma Châm truyền dẫn từ tẩm cung hoàng đế Lý Hiên. Hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong, không hề có một tia sợ hãi hay thối lui. Hắn hiểu rằng, trong thế giới tàn khốc này, lòng tin không thể cầu xin bằng lời nói, mà phải đánh đổi bằng ý chí sắt đá và thực lực chịu đựng.
Trần Nam không rút thanh kiếm sắt cấm quân gãy bên hông, cánh tay phải thạch anh hóa vẫn buông thõng vô lực. Hắn hít sâu một hơi, vận hành Trọng Lực Bộ.
*Rầm!*
Hắn găm chặt hai lòng bàn chân xuống nền đá đất ẩm ướt của địa đạo. Một luồng hắc khí trọng lực vô hình từ chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông tỏa ra, ghim chặt thân thể hắn xuống đất như một cột sắt khổng lồ. Mặt đất xung quanh bàn chân hắn xuất hiện những vết rạn nứt nẻ nhẹ, bụi đất bốc lên cuồn cuộn.
Lâm Phong nghiến răng, vận hành Thanh Phong Kiếm Ý Quyết. Thanh cổ kiếm Thanh Phong rực sáng ánh kiếm quang xanh lam xé gió. Gã vung kiếm chém mạnh ra một đường kiếm khí sắc bén, mang theo tiếng rít gào của gió bão lao thẳng về phía ngực Trần Nam.
*Uỳnh!*
Đường kiếm khí Thanh Phong chém mạnh vào ngực Trần Nam. Nhưng ngay khi đòn tấn công chạm vào lớp áo cận vệ đen, bộ Huyết Long Giáp rỉ sét dưới lớp áo đột ngột rung lên răng rắc. Vảy sắt màu huyết dụ dựng ngược lên, kích hoạt Trọng Lực Kháng Tính - Cấp 1 kết hợp với Đai Lưng Trọng Lực để tạo ra một lực nén cực đại dội ngược lại.
*Rắc!*
Sát khí kiếm đạo sắc bén của Lâm Phong bị lực nén trọng lực vô hình làm lệch hướng hoàn toàn, dội ngược ra xung quanh làm vỡ nát một góc vách đá địa đạo. Trần Nam đứng bất động như một bức tượng sắt cổ xưa dưới áp lực chấn động khổng lồ, không hề lùi lại dù chỉ nửa bước.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Cú va đập mạnh khiến vết thương hoại tử ở ngực trái của hắn rách miệng dữ dội, máu tươi đen đỏ trào ra xối xả dưới lớp áo sờn. Bộ giáp sống rít lên đau đớn, cắm sâu thêm gai nhọn vào xương vai hắn để hút máu duy trì năng lượng phản chấn, khiến kinh mạch nội tạng của hắn rạn nứt nhẹ.
Trần Nam nén oán khí giáp sống xuống lồng ngực, cắn chặt răng đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lâm Phong.
Toàn bộ không gian địa đạo ngầm rơi vào sự im lặng chết chóc. Những nghĩa sĩ Hắc Kỳ Quân xung quanh trợn tròn mắt kinh hoàng trước sức chịu đựng phi thường của thiếu niên nghèo khổ mang danh cận vệ hoàng gia. Một kẻ trọng thương đến mức này, bại liệt nửa người, mà vẫn đứng vững trước kiếm khí sắc bén của Lâm Phong mà không hề lung lay.
Lâm Phong chậm rãi thu kiếm Thanh Phong vào vỏ, gã thở hắt ra một hơi, ánh mắt lộ rõ vẻ nể phục ý chí sắt đá của Trần Nam: "Ngươi thực sự là một nam tử hán Thiết Huyết. Trưởng lão, hắn không phải là chó săn của Thái Hậu. Một kẻ có ý chí như vậy, không bao giờ chịu cúi đầu làm nô lệ cho kẻ ác."
Lão trưởng lão nghĩa quân trầm mặc hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho các nghĩa sĩ hạ hỏa thương xuống: "Được rồi. Cho phép hắn tiến vào mật thất tịnh dưỡng dưới sự giám sát chặt chẽ của Lâm Phong. Linh Sa, mau đưa hắn vào trong trị thương."
Linh Sa vội vã chạy lại đỡ lấy thân thể đang dần quỵ xuống của Trần Nam. Sức lực của hắn đã cạn kiệt hoàn toàn sau đợt bộc phát trọng lực chịu đòn.
Nhưng ngay khi họ vừa định bước đi, một nghĩa sĩ liên lạc viên từ khu ổ chuột ngoại thành hớt hải chạy vào địa đạo, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn, quỳ sụp xuống trước mặt trưởng lão:
"Trưởng lão! Tin khẩn cấp từ khu ổ chuột! Căn bệnh thối tủy của Trần Dao muội muội đột ngột bộc phát dữ dội, nàng đang co giật liên tục, hơi thở thoi thóp cận kề cái chết do thiếu hụt linh dược điều trị!"
Trần Nam nghe thấy cái tên của em gái, lồng ngực hắn thắt chặt lại đầy nghẹt thở. Hắn cố gắng gượng dậy bằng tay trái lành lặn, đôi mắt rực lên ánh huyết quang tột cùng hoảng sợ và lo lắng.
Liệu lòng tin yếu ớt của Linh Sa có đủ bảo vệ Trần Nam trước hàng trăm mũi giáo đang chĩa vào ngực anh?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!