Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Đường Chạy Đẫm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa như trút nước xuống phế tích ngự uyển, nhưng bên dưới lòng giếng cổ sụp đổ, bóng tối lại đặc quánh và lạnh lẽo đến gai người. Tiếng nổ tự bạo kinh hoàng của sư phụ Vũ Tiến vẫn còn chấn động, dội ngược vào vách đá của Mật Đạo Huyết Đường những âm thanh trầm đục ghê rợn. Đất đá từ trên trần hầm rào rào trút xuống, bụi bặm và tro tàn bám đầy trên mái tóc xõa tung của Trần Nam.


Hắn quỳ gục trên nền đá ẩm ướt, hai đầu gối khuỵu xuống bùn lầy. Lồng ngực trái của hắn bị xé rách một vết thương sâu hoắm, máu đen đỏ quánh đặc rỉ ra xối xả, thấm đẫm lớp võ phục cấm quân sờn rách. Cánh tay phải bị thạch anh hóa đen bóng hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực như một khúc gỗ chết. Nhưng nỗi đau đớn thể xác đó chẳng thấm thía gì so với cơn bão oán khí đang điên cuồng tàn phá linh hồn hắn.


"Sư phụ... Sư phụ..."


Trần Nam khàn giọng gầm thét, hai mắt hắn rực lên ánh huyết quang tà ác của người làm chủ giáp sống. Chỉ số Oán Khí Tích Tụ - Cấp 1 trong cơ thể hắn đã vượt ngưỡng 50% cực kỳ nguy hiểm. Hận thù trước sự phản bội của Lão Quỷ, nỗi đau đớn tột cùng trước cái chết của Vũ Tiến đã trở thành nguồn nhiên liệu hoàn hảo kích hoạt tà tính của bộ Huyết Long Giáp rỉ sét.


*Răng rắc! Răng rắc!*


Bộ giáp sống ký sinh dưới lớp áo cận vệ đen đột ngột rung lên răng rắc đầy oán giận. Những vảy sắt màu huyết dụ vừa tiến hóa dựng ngược lên, cắm sâu thêm năm phân gai nhọn rỉ sét vào xương bả vai và cột sống của Trần Nam. Chúng điên cuồng hút lấy dòng máu Thiết Huyết tinh thuần để tích lũy năng lượng phản chấn, đồng thời truyền ngược vào đại não hắn những ảo ảnh đẫm máu của các thế hệ thế thân trước đã chết oan khuất.


"Trần Nam! Tỉnh lại! Đừng để bộ giáp nuốt chửng linh hồn anh!"


Linh Sa hét lớn, gương mặt nàng nhợt nhạt vì kiệt sức dưới áp suất trọng lực của đường hầm ngầm. Nàng quỳ bên cạnh hắn, bàn tay run rẩy cầm cây Huyền Băng Châm cuối cùng đâm mạnh vào tử huyệt trên ngực trái Trần Nam.


*Xèo!*


Một luồng hàn khí xanh lam buốt giá bùng nổ từ mũi châm bạc, cố gắng phong tỏa những sợi chỉ huyết ước đang bạo tấy xung quanh tim hắn. Nhưng luồng oán khí thù hận quá khổng lồ xua tan cả hơi lạnh của Huyền Băng Châm. Trần Nam gầm lên một tiếng đau đớn, hắn vung tay trái lành lặn đấm mạnh vào vách đá ngầm để giải tỏa áp lực. Đá tảng vỡ nát, bụi đất bay mù mịt.


"Đi mau..." Trần Nam cắn chặt răng đến rách môi, cố giữ lại một tia lý trí cuối cùng. "Thẩm Vô Kỵ... truy binh của gã sắp đến rồi... Ta không thể... chết ở đây..."


Linh Sa cắn môi đến bật máu, nàng hiểu rõ tính mạng của Trần Dao ngoài khu ổ chuột đang nằm trong tay hai người. Nàng dùng hết sức lực yếu ớt của một dược sư Phàm Cốt, choàng cánh tay trái của Trần Nam qua vai mình, nửa dìu nửa kéo thân thể nặng nề của hắn chạy dọc theo Mật Đạo Huyết Đường tối tăm.


Chiếc Đai Lưng Trọng Lực gia bảo thắt chặt quanh hông Trần Nam tỏa ra một luồng linh khí xám xịt mờ nhạt. Sức nặng khổng lồ từ đai lưng tự động tăng lên, ghim chặt đôi chân hắn xuống thềm đá ẩm ướt, nhưng đồng thời cũng tạo ra một lực nén kiên cố bảo vệ cột sống và nội tạng hắn khỏi bị vỡ nát do phản lực của giáp sống dội ngược. Mỗi bước đi của Trần Nam nặng nề như núi đá, để lại những vệt máu đen đỏ kéo dài trên nền mật đạo.


Họ chạy trốn liên tục trong bóng tối suốt nửa canh giờ, cho đến khi luồng gió lạnh mang theo mùi bùn đất và nước sông ngoại ô phả thẳng vào mặt. Lối ra của mật đạo ngầm hiện ra – một khe nứt tự nhiên khuất sau rặng tre già sát bờ sông ngoại thành Kinh Đô Vạn Thọ.


Nhưng ngay khi họ vừa bước chân ra khỏi khe nứt, bước vào màn mưa xối xả của ngoại ô, một luồng sát khí câm lặng nhưng dày đặc đã bao phủ lấy toàn bộ không gian.


*Vút! Vút! Vút!*


Từ trong bóng tối của màn mưa đêm, mười bóng người mặc y phục dạ hành đen toàn thân đột ngột xuất hiện, vây hãm mọi ngả đường dẫn ra bờ sông. Gương mặt họ che kín sau lớp mặt nạ sắt hình đầu lâu rỉ máu, đôi mắt vô hồn lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Trần Nam.


Đội truy binh vô danh của Mật Sứ Viện – Vệ Binh Bóng Tối.


Thẩm Vô Kỵ tuy bị thương nặng sau vụ nổ tự bạo của Vũ Tiến, nhưng dã tâm và sự xảo quyệt của gã vẫn không hề giảm bớt. Gã đã sớm phái đội quân huyết nguyền này phong tỏa toàn bộ khu vực ngoại ô bờ sông để chặn đường thoát của kẻ thế thân.


"Kẻ mưu phản mang giáp sống... Thái Hậu có lệnh, bắt sống, thu hồi thần khí rỉ sét!" Tên đội trưởng Vệ Binh Bóng Tối khàn giọng ra lệnh. Gã khẽ vung tay, năm tên ẩn vệ phía sau lập tức lao tới, trên tay chúng cầm những sợi xích sắt nặng nề tẩm huyết phù chú đỏ rực, xé rách màn mưa bao vây chặn đứng lối thoát.


Trần Nam thở dốc, tầm nhìn của hắn bị nhòe đi bởi nước mưa và huyết quang tà ác từ giáp sống. Hắn cố gắng vận khí dồn sức mạnh Thiết Sa Chưởng vào cánh tay phải bị thạch anh hóa để cận chiến, nhưng khớp xương hóa đá hoàn toàn bất động, phát ra những tiếng răng rắc khô khốc đầy bất lực. Phản lực từ nỗ lực vận khí thất bại khiến hắn khụy gối, nôn ra một ngụm máu đen đặc ngay trên bãi bùn lầy.


"Trần Nam! Tránh ra!"


Linh Sa hét lớn, nàng nhanh nhẹn lướt lên phía trước che chắn cho hắn. Với y thuật thiên tài của mình, nàng vung tay phóng ra một quầng bột độc màu xanh lục từ túi dược liệu – Vạn Độc Quy Nguyên Châm Quyết.


*Bùng!*


Bột độc gặp nước mưa bùng nổ thành một làn khói độc dày đặc, che mắt đội truy binh Vệ Binh Bóng Tối tạm thời. Tiếng la hét hỗn loạn vang lên khi chất độc ăn mòn da thịt của những tên ẩn vệ đứng gần.


Nhưng tên đội trưởng Vệ Binh Bóng Tối cực kỳ nhanh nhạy. Gã vận hắc khí lướt qua màn khói độc, vung xích sắt tẩm phù chú quật mạnh nhắm thẳng vào bả vai trái đang rỉ máu của Trần Nam hòng khóa chặt giáp sống.


sợi xích sắt xé gió lao tới như một con hắc sà khát máu.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Nam cắn chặt răng chịu đựng cơn đau rát bỏng ở ngực trái. Hắn nhớ lại lời dặn cuối cùng của sư phụ Vũ Tiến, nhớ lại khẩu quyết kích hoạt phong ấn của bảo vật gia bảo. Hắn dùng tay trái bấm mạnh vào nút thắt cơ quan bằng đồng nung của chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông.


*Oành!*


Một luồng trọng lực khổng lồ đột ngột bùng nổ xung quanh thân thể Trần Nam, ép nát những hạt mưa đang rơi xuống đất. Lực nén trọng lực cực đại tăng lên gấp ba lần bình thường, tạo thành một bức tường áp suất vô hình ghim chặt đôi chân hắn xuống bùn lầy ngoại ô.


Sợi xích sắt tẩm phù chú của tên đội trưởng Vệ Binh Bóng Tối vừa bay vào phạm vi trọng lực lập tức bị lực nén khổng lồ kéo trĩu xuống, cắm phập sâu xuống bãi bùn nhão nhoét ngay trước mũi chân Trần Nam, hoàn toàn mất đi lực sát thương.


"Cơ hội đến rồi! Chạy mau!" Linh Sa khẽ thì thầm bên tai hắn.


Trần Nam tận dụng khoảnh khắc đối thủ bị bất ngờ, hắn vận hành khinh công Vô Ảnh Bộ kết hợp với đôi giày vải dệt sợi tơ nhện câm lặng Vô Ảnh Bộ Hài dưới chân. Nhờ có Đai Lưng Trọng Lực ổn định cột sống và triệt tiêu chấn động lực dội ngược, hắn dồn toàn bộ sức mạnh Thiết Huyết sơ kỳ vào gót chân, lướt nhanh như một bóng ma đen qua kẽ hở đội hình địch đang bị khói độc che mắt.


*Vút!*


Bước chân của hắn không hề phát ra một tiếng động nhỏ, hoàn toàn triệt tiêu mọi chấn động vật lý trên mặt đất bùn lầy. Trong chớp mắt, Trần Nam bế thốc Linh Sa lao thẳng vào khu rừng sương mù biên giới phía Bắc hoang dã, tạm thời cắt đuôi được toán lính tuần đêm đang hoảng loạn phía sau.


Tuy nhiên, khi bước chạy của hắn dần chậm lại ở rìa rừng sâu, Trần Nam bỗng khựng người lại. Bộ Huyết Long Giáp rỉ sét dưới lớp áo cận vệ đen đột ngột co rút kịch liệt, những gai sắt sống không còn hút máu bả vai nữa, mà bắt đầu từ từ bò dọc theo xương sườn, hướng thẳng về phía quả tim đang đập dồn dập của hắn. Cơn đau nhói buốt lạnh thấu xương tủy dâng lên, khiến lồng ngực hắn thắt chặt lại đầy nghẹt thở.


Liệu Đai Lưng Trọng Lực có giúp Trần Nam đứng vững khi Huyết Long Giáp bắt đầu phản phệ ngược vào tim?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!