Sư Đồ Quyết Tử
Lửa. Ngọn lửa hung tàn bốc lên từ những hũ dầu thông bị vỡ, liếm láp qua những rường cột gỗ mục nát của Hậu Viện Ngự Uyển Hoang Phế. Khói đen kịt cuộn lên giữa trời giông bão, hòa quyện với mùi lưu huỳnh và mùi sắt nung khét lẹt. Sức nóng kinh hoàng nhanh chóng làm nứt nẻ những bức tường đá rêu phong cổ kính, biến nơi ẩn cư thầm lặng của cựu thống lĩnh cấm quân thành một lò bát quái khổng lồ vây hãm sinh mệnh.
Trần Nam quỳ gục trên nền đất bùn nhão nhoét đẫm nước mưa và tro tàn. Lồng ngực trái của hắn phập phồng dữ dội, vết thương hoại tử từ trận chiến trước bị lực đâm của Lão Quỷ xé rách miệng, rỉ ra từng dòng máu đen đỏ quánh đặc. Cánh tay phải thạch anh hóa đen bóng buông thõng vô lực, hoàn toàn tê dại và nặng nề như một khối đá tảng găm chặt vào bả vai. Hắn cố gắng vận khí để đứng dậy bảo vệ sư phụ, nhưng đôi bắp chân kiệt quệ do vận Trọng Lực Bộ quá tải cứ run lên bần bật, không cách nào dùng lực.
"Hắc hắc... Vũ Tiến huynh, nhìn xem học trò đắc ý của ngươi kìa!" Lão Quỷ cười gằn, thanh sắt thương đen bám đầy oán khí trong tay lão quét ra một vòng hắc khí, gạt đi những tia nước mưa đang trút xuống. "Một kẻ cụt tay tàn phế, một tên nhóc kiệt sức mang giáp sống rỉ sét. Hôm nay, đầu của hai ngươi sẽ là nấc thang đưa ta lên chiếc ghế Thống lĩnh cấm quân!"
Phía sau Lão Quỷ, Thẩm Vô Kỵ đứng chắp tay trong bóng tối của ngọn lửa đang bùng cháy. Gương mặt nhợt nhạt không râu của gã mật sứ trưởng phản chiếu ánh lửa đỏ rực, quỷ dị như một bóng ma bước ra từ địa ngục. Hắn khẽ búng ngón tay, thanh Huyết Sà Kiếm mềm dẻo như sợi roi quấn quanh thắt lưng lập tức tuốt vỏ, phát ra tiếng rít xé gió chói tai.
"Lão Quỷ, đừng nhiều lời nữa." Thẩm Vô Kỵ lạnh lùng ra lệnh, giọng nói câm lặng của hắn xuyên qua tiếng sấm sét rền vang. "Thái Hậu không muốn đợi lâu. Kết liễu chúng, thu hồi Huyết Long Giáp!"
*Vút!*
Thẩm Vô Kỵ ra tay trước. Huyết Sà Kiếm trong tay hắn vung lên, hóa thành một quầng kiếm khí màu huyết dụ sắc lẹm, xé rách màn mưa rào rào lao thẳng về phía gáy Trần Nam. Cùng lúc đó, Lão Quỷ hét lớn một tiếng, vận hành Hắc Ma Thương Quyết dồn toàn bộ oán khí vào mũi thương sắt đen, đâm ra một đường thương hiểm độc nhắm thẳng vào tim Vũ Tiến.
"Sư phụ! Tránh ra!" Trần Nam gào lên, hắn cố dùng tay trái lành lặn bấu chặt vào đất bùn, định lao thân mình ra đỡ đòn thay thầy. Hắn thà để bộ giáp sống Huyết Long Giáp gánh chịu thêm một đao chí mạng, thà rút ngắn thêm năm năm tuổi thọ, cũng không thể trơ mắt nhìn người thầy đã truyền dạy võ học và cứu mạng mình bị sát hại.
Nhưng một bàn tay thô ráp, mạnh mẽ đột ngột nắm chặt lấy vai áo hắn kéo giật lại.
Đó là cánh tay duy nhất của Vũ Tiến.
Lão già cụt tay đứng sừng sững giữa biển lửa, mái tóc bạc phơ bay loạn trong gió bão. Gương mặt hằn sâu vết gió tuyết của ông không hề có một chút sợ hãi, ngược lại còn mang theo một nụ cười thanh thản, tự tại của một vị anh hùng đã thấu suốt vạn vật.
"Nam nhi, dừng tay lại." Giọng nói của Vũ Tiến trầm ấm nhưng vang dội, áp chế cả tiếng sấm sét của trời đất. Ông khẽ vận lực, dồn một luồng lôi điện màu xanh lam tinh thuần từ lòng bàn tay truyền thẳng vào bả vai Trần Nam, tạm thời phong tỏa cơn đau bỏng rát của vết thương ngực trái hở miệng.
*Ầm!*
Vũ Tiến vung chiếc chổi tre già dẻo dai trong tay, ngự khí hóa lôi đình quét ngang một đường. Luồng sét xanh lam rực sáng bùng nổ, va chạm kịch liệt với kiếm khí Huyết Sà của Thẩm Vô Kỵ và mũi thương sắt đen của Lão Quỷ. Một tiếng nổ chấn động vang lên, bụi đá và đất bùn bắn tung tóe. Thẩm Vô Kỵ bị luồng sét dội ngược lực phản chấn, phải lướt nhẹ lùi lại ba bước để hóa giải sức mạnh. Lão Quỷ cũng bị luồng lôi điện làm tê liệt cánh tay cầm thương, gầm lên một tiếng đầy tức tối.
Nhân lúc khói bụi mù mịt, Vũ Tiến xoay người, nhanh nhẹn đẩy mạnh Trần Nam và Linh Sa – người vừa từ trong hầm lò rèn chạy ra hỗ trợ – về phía chiếc giếng cổ bỏ hoang ở góc sân phế tích.
"Nghe ta nói đây, Nam nhi!" Vũ Tiến ghé sát tai Trần Nam, giọng nói khẩn thiết. "Giếng cổ này thực chất là một lối vào bí mật dẫn thẳng đến Mật Đạo Huyết Đường dưới lòng đất hoàng thành. Chỉ có dòng máu của người họ Trần mới có thể kích hoạt cơ quan mở cửa đá thoát hiểm ở cuối đường hầm. Con phải sống sót thoát ra ngoài thành, tìm đến nghĩa quân kháng chiến!"
"Sư phụ! Con không đi! Con phải ở lại chiến đấu cùng thầy!" Nước mắt Trần Nam hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt lăn dài trên gương mặt sạm đen vì khói bếp. Hắn dùng tay trái bấu chặt lấy vạt áo thô rách rưới của thầy, ánh mắt ngập tràn vẻ quật cường không chịu khuất phục.
"Ngu ngốc!" Vũ Tiến quát khẽ, nhưng ánh mắt ông lại ngập tràn vẻ yêu thương và tự hào đối với người học trò trung nghĩa. "Thể chất của con lúc này đã suy kiệt cực hạn, ở lại chỉ có con đường chết. Con chết rồi, ai sẽ cứu em gái Trần Dao của con? Ai sẽ khôi phục danh dự và nợ máu cho dòng họ Trần?"
Nói đoạn, Vũ Tiến thò bàn tay thô ráp vào thắt lưng, gỡ chiếc Đai Lưng Trọng Lực bằng đồng nung gia bảo ra. Ông không hề do dự, nhanh nhẹn thắt chặt chiếc đai lưng cổ xưa quanh hông Trần Nam.
*Cạch!*
Ngay khi nút thắt cơ quan khớp nối khép lại, một luồng linh khí xám xịt từ chiếc đai lưng bùng nổ, tự động truyền linh lực vào cột sống của Trần Nam. Sức nặng khổng lồ đột ngột bộc phát, tăng trọng lượng cơ thể hắn lên gấp mười lần, ghim chặt đôi chân run rẩy của hắn xuống thềm đá giếng cổ. Áp lực nén trọng lực cực đại tỏa ra xung quanh cột sống, ngay lập tức làm giảm 50% chấn động lực đang tàn phá nội tạng hắn, giữ cho lồng ngực đang rỉ máu không bị sụp đổ.
"Đây là chiếc Đai Lưng Trọng Lực gia bảo của Thiết Gia Bang chúng ta mười năm trước." Vũ Tiến khẽ thầm thì, ông truyền vào tai Trần Nam khẩu quyết kích hoạt phong ấn cuối cùng của bảo vật. "Nó sẽ ổn định cột sống và nội tạng cho con khi gánh chịu truyền dẫn sát thương chí mạng. Hãy giữ lấy nó, làm bảo vật bảo mệnh!"
"Sư phụ!" Trần Nam cố gắng dồn lực xuống chân để lao ngược lên bờ giếng cứu thầy, nhưng chiếc đai lưng trọng lực đã ghim chặt chân hắn như hai cột sắt ngàn cân, khiến hắn hoàn toàn bất động, không thể di chuyển ngược chiều.
Linh Sa đứng bên cạnh, nước mắt đầm đìa gò má, nàng siết chặt chiếc hộp châm cứu Huyền Băng Châm trong tay, hiểu rõ ý định quyết tử của Vũ Tiến. Nàng cắn chặt môi đến bật máu, dùng hết sức lực của một phàm nhân ôm chặt lấy vai Trần Nam kéo hắn xuống lòng giếng sâu thẳm: "Trần Nam! Đi mau! Đừng để sự hy sinh của tiền bối trở nên vô ích!"
Phía trên bờ giếng, Lão Quỷ đã hóa giải xong dòng điện tê liệt, gầm lên điên cuồng vung sắt thương lao tới: "Muốn trốn? Đi chết đi!"
Thanh sắt thương mang theo Hắc Ma Thương Quyết cuồng bạo nhắm thẳng vào đầu Trần Nam phóng tới. Cùng lúc đó, Thẩm Vô Kỵ cũng lướt nhanh như bóng ma lướt gió, vung Huyết Sà Kiếm chém ra một đường kiếm khí đỏ thẫm sắc bén hòng chặt đứt lối thoát giếng cổ.
"Lũ tay sai vương quyền bạo ngược! Hôm nay, Vũ Tiến ta sẽ dùng dòng máu Kim Huyết này để thanh tẩy sự phản bội của các ngươi!"
Vũ Tiến gầm lên một tiếng vang dội như sấm truyền. Cánh tay phải còn lại của ông đưa lên, vận hành Cửu Thiên Lôi Đình Thần Công đến mức cực hạn cực đoan. Toàn bộ các mạch máu trên cơ thể ông rực sáng ánh kim rực rỡ của cảnh giới Kim Huyết đỉnh cao. Luồng sấm sét màu xanh lam bùng nổ dữ dội xung quanh thân thể già nua, tạo thành một quầng lôi điện khổng lồ bao phủ toàn bộ phế tích hoang vắng.
*Ầm oành!!! Ầm oành!!!*
Sét đánh nổ liên hoàn giữa đêm giông bão. Vũ Tiến không hề phòng thủ, ông chủ động lao thẳng vào mũi thương của Lão Quỷ và lưỡi kiếm của Thẩm Vô Kỵ. Ông dùng ngực đỡ lấy mũi sắt thương đen, để mũi thương xuyên thủng lồng ngực mình, đồng thời dùng bàn tay phải bọc lôi điện chộp chặt lấy cổ Lão Quỷ kéo sát lại.
"Lão Quỷ... kẻ phản bội bằng hữu cầu vinh... Đi chết cùng ta!" Vũ Tiến cười lớn, giọng cười hào sảng vang vọng khắp trời đất.
*Oành!!!*
Vũ Tiến quyết định tự bạo kinh mạch. Toàn bộ năng lượng lôi điện tàn dư kết hợp với dòng máu Kim Huyết bùng nổ thành một cột sáng sấm sét khổng lồ rực trời, thiêu rụi hoàn toàn Hậu Viện Ngự Uyển Hoang Phế trong chớp mắt.
Lực tự bạo kinh mạch của cao thủ Kim Huyết cực kỳ khủng khiếp. Thanh sắt thương đen bám đầy oán khí của Lão Quỷ bị luồng sét đánh nát vụn thành trăm mảnh sắt phế thải. Lão Quỷ không kịp hét lên một tiếng, cơ thể Thiết Huyết đỉnh cao của lão đã bị dòng điện nung chảy hoàn toàn, hóa thành tro bụi bay biến giữa màn mưa bão.
Thanh Huyết Sà Kiếm mềm dẻo của Thẩm Vô Kỵ cũng bị luồng lôi điện đánh gãy đôi, phát ra tiếng nổ giòn giã. Bản thân Thẩm Vô Kỵ bị sức ép của vụ nổ tự bạo hất văng xa hàng chục trượng, đập mạnh vào bức tường đá đổ nát, nôn ra một ngụm máu tươi rực đỏ, bị thương nặng nề.
Dưới lòng giếng cổ tối tăm, Trần Nam bị Linh Sa kéo tuột xuống mật đạo ngầm ngay trước khi vụ nổ sập hoàn toàn miệng giếng. Tiếng nổ tự bạo vang dội phế tích dội xuống đường hầm, làm rung chuyển cả địa tầng đất đá xung quanh.
Trần Nam bấu chặt tay trái vào vách đá ẩm ướt, trơ mắt nhìn miệng giếng cổ phía trên bị đất đá sụp đổ lấp kín hoàn toàn. Ánh sáng lôi điện xanh lam rực rỡ của sư phụ lụi tàn trong nháy mắt, nhường chỗ cho bóng tối vĩnh cửu của lòng đất.
Sư phụ... đã hy sinh rồi.
Người thầy vĩ đại đã truyền dạy võ học, trao cho hắn chiếc Đai Lưng Trọng Lực bảo mệnh, đã chọn cái chết tự bạo bi tráng để diệt kẻ phản bội và mở đường sống cho hắn... đã vĩnh viễn biến mất khỏi cõi đời này.
Nỗi cô độc tột cùng của một kẻ vô danh gánh nợ vương quyền, sự bất lực khi không thể cứu được người thân yêu, và nỗi căm hận ngút trời đối với dòng họ Thượng Quan thối nát đột ngột bùng nổ dữ dội trong tâm trí Trần Nam.
*Răng rắc! Răng rắc!*
Bộ giáp sống Huyết Long Giáp rỉ sét ký sinh trên bả vai hắn như bị kích thích bởi hận thù tột đỉnh, bắt đầu điên cuồng bạo tấy oán khí. Những vảy sắt màu huyết dụ dựng ngược lên, cắm sâu hàng chục gai nhọn sắt rỉ sét vào xương bả vai và lồng ngực trái của hắn để hút máu tươi nuôi dưỡng giáp.
Chỉ số Oán Kiế Tích Tụ - Cấp 1 trong người Trần Nam đột ngột bùng nổ vượt ngưỡng 50% nguy hiểm. Đôi mắt hắn rực lên ánh huyết quang tà ác dữ dội, hắc khí màu đen cuồn cuộn bốc lên từ các vảy giáp sống, che lấp cả tầm nhìn.
"A... A... A!!!"
Trần Nam ngửa mặt gầm thét điên cuồng trong bóng tối của mật đạo ngầm. Tiếng thét chấn động rền vang như tiếng rồng gầm bị thương, chứa đựng oán hận ngàn năm của những kẻ thế thân đã chết oan khuất dưới cái bóng của vương quyền rực rỡ. Nỗi đau thể xác thấu xương tủy khi gai sắt cắm sâu vào tim và nỗi đau tinh thần mất thầy đang giằng xé cơ thể hắn thành trăm mảnh.
"Trần Nam! Bình tĩnh lại! Đừng để oán khí giáp sống nuốt chửng linh hồn anh!" Linh Sa kinh hoàng hét lớn. Nàng vội vàng rút cây Huyền Băng Châm cuối cùng ra, mạo hiểm tính mạng đâm mạnh vào tử huyệt trên ngực hắn hòng phong tỏa cơn bạo tấy tà khí.
Nhưng luồng oán khí quá mạnh mẽ xua tan cả hàn khí của châm bạc. Trần Nam điên cuồng vung tay trái đập mạnh vào vách đá ngầm, làm vỡ nát các tảng đá lớn xung quanh hầm tối, thần trí chìm dần vào trạng thái cuồng bạo tàn sát hoang dã.
Liệu oán khí vượt ngưỡng cực hạn có khiến Trần Nam đánh mất hoàn toàn lý trí, hóa quỷ ngay trước mặt Linh Sa dưới lòng mật đạo tối tăm?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!