Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Đêm Ám Sát Song Đao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Máu tươi không ngừng chảy dọc theo những ngón tay của Trần Nam rơi xuống sàn đá lạnh ngắt, trong khi tiếng bước chân của tuần tra cấm quân bắt đầu tiến gần cửa tẩm cung. Mỗi tiếng giáp sắt va chạm khua lên đều đặn ngoài hành lang như tiếng gõ cửa của tử thần. Trần Nam biết rõ, nếu lính tuần đêm ngửi thấy mùi máu tanh nồng phát ra từ phía sau bức rèm lụa dày màu huyết dụ này, bí mật về một kẻ thế thân vô danh sẽ lập tức bại lộ, và cái giá phải trả không chỉ là mạng sống của anh, mà còn là linh hồn yếu ớt của em gái Trần Dao nơi khu ổ chuột ngoại thành.


Nghiến chặt răng đến mức nứt vỡ kẽ môi, Trần Nam dùng bàn tay trái run rẩy lách vào thắt lưng, lôi ra một lọ sứ nhỏ chứa Cố Thể Tán – loại dược bột cầm máu gia truyền mà thím họ Kim Chi đã âm thầm bào chế và gửi vào cung thông qua liên lạc viên Trịnh Ba. Anh dùng răng giật phắt nút bần, không mảy may do dự trút thẳng thứ bột xám lạnh lẽo ấy vào vết rách sâu hoắm trong lòng bàn tay phải.


*Xèo xèo!*


Cơn đau rát bỏng như lửa đốt lập tức bùng lên khi bột thuốc tiếp xúc với thịt da hở hoác. Da thịt Trần Nam co rút kịch liệt, các mạch máu nổi lên tím ngắt dưới áp lực tàn nhẫn của dược tính. Anh phải gập nửa người, dùng trán tì chặt vào cột gỗ lim sau rèm để ngăn bản thân không phát ra một tiếng rên rỉ. Huyết Long Giáp ký sinh trên vai anh như bị kích thích bởi mùi máu mới, những vảy sắt rỉ sét khẽ rung lên răng rắc, cắm sâu thêm ba phần gai nhọn vào xương bả vai để hút lấy huyết dịch nóng hổi. Cảnh giới Phàm Cốt (Sơ kỳ) của anh lúc này giống như một chiếc lá mỏng manh trước bão dữ, chỉ một chút lơ là cũng có thể khiến kinh mạch hoàn toàn đứt gãy.


"Có tiếng động lạ bên trong?"


Giọng nói lạnh lùng của một toán trưởng cấm quân vang lên ngay sát cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn rồng nổi. Tiếng bước chân dừng lại. Ánh đuốc lập lòe hắt qua khe cửa, in những bóng dài quái dị lên bức rèm che.


Trần Nam nín thở hoàn toàn, vận khí dồn vào lòng bàn tay để ép bột thuốc đông cứng lại. Phía trước bức rèm, hoàng đế Lý Hiên vẫn đang nằm gục trên bàn tiệc, hơi thở nồng nặc mùi rượu Vạn Thọ Ngọc Lộ hòa lẫn với tiếng lầm bầm vô nghĩa của một kẻ say xỉn tự hủy. Vết trầy xước trên tay phải của Lý Hiên ngoài sáng đã ngừng chảy máu, giúp vết thương truyền dẫn trên tay Trần Nam trong tối cũng giảm bớt lực xung kích.


"Toán trưởng, chỉ là hoàng thượng say rượu đập vỡ bầu ngọc mà thôi. Chúng ta không nên tự tiện xông vào làm phiền giấc nồng của ngài, kẻo Thái Hậu trách phạt," tiếng của một cận vệ khác can ngăn.


Sau vài giây im lặng đến nghẹt thở, toán trưởng cấm quân hừ lạnh một tiếng rồi ra lệnh cho đội tuần tra tiếp tục di chuyển. Tiếng xích sắt và bước chân xa dần. Trần Nam thở hắt ra một hơi, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh. Anh quỳ sụp xuống sàn đá, dùng vạt áo võ phục đen lau sạch những giọt máu tươi vừa rơi xuống đất. Mỗi một hành động nhỏ lúc này đều tiêu tốn của anh một lượng thể lực khổng lồ.


Đêm càng về khuya, cơn bão ngoài kia càng rít gào dữ dội. Sấm sét rạch ngang trời, soi rõ những khoảng tối âm u trong Tẩm Cung Vạn Thọ. Trần Nam ngồi xếp bằng sau rèm, hai tai khẽ động. Nhờ liên kết từ hai cây Huyết Châm bạc cắm chặt vào cột sống, anh có thể nghe thấy nhịp tim đập chậm chạp, rệu rã của Lý Hiên. Sự sa ngã của vị hoàng đế trẻ tuổi này là một sự thật cay đắng. Hắn căm ghét vương quyền bù nhìn, căm ghét sự thao túng tàn bạo của Thái Hậu Thượng Quan Lệ, và cách duy nhất hắn phản kháng là tự hủy hoại bản thân bằng rượu độc và những trò chơi nguy hiểm. Nhưng hắn không biết rằng, mỗi vết thương hắn tự gây ra trên cơ thể mình đều chuyển hóa thành nỗi đau da thịt thật sự trên người một thiếu niên vô danh đang ẩn mình trong bóng tối.


Nghĩ đến em gái Trần Dao, lòng Trần Nam thắt lại. Viên Cửu Chuyển Huyết Đan mà Thẩm Vô Kỵ trao cho tối nay chắc chắn đã được chú Trần Diệp cho cô bé uống. Ít nhất trong một tháng tới, Trần Dao sẽ không bị cơn đau thối tủy hành hạ. Chỉ cần em gái được sống, dù có phải gánh chịu ngàn đao vạn kiếm thay cho kẻ khác, Trần Nam cũng cam lòng.


*Vút...*


Một luồng gió lạnh buốt đột ngột xé toác màn mưa bão, thổi bùng những bức rèm lụa trong tẩm cung bay vật vờ. Mùi đất ẩm và hơi nước tràn vào, nhưng lẫn trong đó là một mùi hương quỷ dị – mùi thép lạnh biên giới ngâm dầu độc.


Sát khí!


Đôi mắt Trần Nam đột ngột mở trừng trong bóng tối. Nhịp tim của hoàng đế Lý Hiên phía trước rèm bỗng tăng tốc đột ngột, một dấu hiệu sinh học báo trước nguy hiểm cận kề truyền dẫn trực tiếp qua Huyết Châm. Anh vận dụng Thấu Thị Quỹ Đạo Ám Khí, tai trái khẽ động theo tiếng xé gió cực nhỏ từ trên mái nhà.


*Rầm!*


Tấm trần gỗ của tẩm cung vỡ tan tành dưới sức mạnh của một luồng hắc khí cuồng bạo. Một bóng người cao lớn mặc giáp xích đen toàn thân, đeo mặt nạ sắt hình đầu lâu rỉ máu lao xuống như một con chim ưng săn mồi.


Sát thủ đệ nhất Mật Sứ Viện – Hắc Sát.


Hắn không nói một lời, hai tay vung mạnh cặp Song Đao Xích quỷ dị. Những vòng xích sắt rít lên xé gió, mang theo hai lưỡi đao sắc lẹm rực sáng hắc khí chém thẳng về phía long sàng nơi hoàng đế đang nằm lảo đảo.


Lý Hiên giật mình tỉnh giấc khỏi cơn say, đôi mắt xanh xao co rụt lại trước luồng sát khí kinh hoàng. Hắn cố gắng lùi lại nhưng đôi chân rệu rã vì rượu độc không chịu nghe lời.


*Xoẹt!*


Một lưỡi đao xích sượt qua, chém một đường sâu hoắm ngang lưng Lý Hiên. Vị hoàng đế trẻ hét lên một tiếng đau đớn rồi ngã gục xuống sàn, máu tươi tuôn ra như suối.


Cùng một khoảnh khắc ấy, phía sau bức rèm lụa dày, Trần Nam cảm thấy toàn bộ cột sống của mình như bị một thanh sắt nung đỏ chém đôi.


"Ư...!"


Võ phục đen sau lưng anh rách toác một đường dài hơn một thước. Da thịt nứt ra, máu tươi phun trào xối xả nhuộm đỏ rực lớp vải lót bên trong. Cơn đau thấu xương tủy truyền dẫn từ Lý Hiên khiến toàn bộ hệ thống thần kinh của Trần Nam tê liệt trong tích tắc. Huyết Long Giáp rỉ sét gầm lên một tiếng câm lặng trong không gian linh hồn anh, những gai sắt của nó điên cuồng cắm sâu vào vai để hấp thụ chấn động lực, nhưng vết chém quá sâu khiến cơ thể Phàm Cốt (Sơ kỳ) của anh suýt nữa vỡ vụn.


Trần Nam quỵ gối xuống sàn đá, hai tay bám chặt lấy bệ đá để không bị đổ gục. Đầu óc anh quay cuồng, tầm nhìn nhòe đi vì mất máu đột ngột.


Ngoài sáng, Hắc Sát thu hồi xích sắt, đôi mắt lạnh lùng dưới mặt nạ đầu lâu nhìn chằm chằm vào Lý Hiên đang quằn quại dưới đất. Hắn chậm rãi bước tới, vung cao thanh đao thứ hai, chuẩn bị tung ra đòn kết liễu nhắm thẳng vào cổ họng hoàng đế.


Nếu Lý Hiên chết, huyết ước sẽ lập tức phản phệ nuốt chửng linh hồn Trần Nam. Trần Dao sẽ mất đi nguồn thuốc cứu mạng.


*Ta không được chết ở đây! Dao Nhi vẫn đang đợi ta!*


Một luồng ý chí sinh tồn quật cường bùng lên từ tận cùng linh hồn Trần Nam. Huyết dịch trong người anh như sôi sục, bùng cháy dữ dội. Trong cơn đau đớn tột cùng xé thịt da, Trần Nam cảm nhận được một sự biến đổi thể chất tàn khốc đang diễn ra bên trong cơ thể. Các thớ cơ bắp ngực và bụng của anh co rút lại, trở nên săn chắc và dẻo dai như da trâu hoang dã. Mạch máu nổi cuồn cuộn dưới da chuyển sang màu đồng nhạt dẻo dai.


Đột phá!


Nỗi đau cực hạn đã ép Trần Nam bước qua ranh giới của Phàm Cốt (Sơ kỳ), thăng tiến thẳng lên Phàm Cốt (Trung kỳ). Cơ thể anh giờ đây có khả năng chịu đựng chấn động lực vật lý vượt trội.


"Chết đi!" Hắc Sát gầm lạnh, lưỡi đao xích xé gió chém xuống cổ Lý Hiên.


*Vút!*


Bức rèm lụa dày màu huyết dụ đột ngột rách toác. Một bóng đen lao ra từ bóng tối với tốc độ kinh hoàng.


Trần Nam dồn toàn bộ Huyết Kinh Khí bậc 1 vừa thăng tiến vào hai lòng bàn tay, vận hành Thiết Sa Chưởng. Hai bàn tay thiếu niên chuyển sang màu xám đen bóng bẩy của sắt nguội, phát ra tiếng kim loại va chạm răng rắc.


*Keng!!!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp tẩm cung, bắn ra những tia lửa xẹt xẹt rực sáng bóng tối. Hắc Sát trợn tròn mắt kinh hoàng dưới lớp mặt nạ đầu lâu. Thanh đao xích sắc bén có thể chém sắt như chém bùn của hắn lúc này đang bị hai bàn tay trần xám đen của Trần Nam chụp chặt lấy ngay sát cổ họng Lý Hiên chỉ đúng một inch.


"Cái gì?!" Hắc Sát khàn giọng thốt lên. Hắn cảm giác như lưỡi đao của mình vừa chém vào một tảng đá hắc thiết ngàn năm, hoàn toàn không thể tiến thêm một phân nào.


Trần Nam cắn chặt răng, máu tươi rỉ ra từ vết rách sau lưng chảy dọc xuống chân, nhưng đôi mắt anh rực lên ánh huyết quang kiên định tột cùng. Anh không hề lùi bước.


"Kẻ muốn giết hắn... phải bước qua xác ta trước!" Trần Nam khàn giọng gầm lên.


Hắc Sát gầm lên giận dữ, vận lực cánh tay định giật mạnh Song Đao Xích để kéo lê cơ thể Trần Nam, nhưng Thiết Sa Chưởng của anh đã khóa chặt lưỡi đao như gọng kìm bằng thép nguội. Trần Nam tận dụng lực kéo của đối thủ, dồn toàn bộ trọng lực Thiết Huyết vừa đột phá vào đôi chân, găm chặt xuống sàn đá.


*Rắc!*


Trần Nam dùng tay trái bẻ gãy một mắt xích sắt của Song Đao Xích, đồng thời tung một cú đá sấm sét vào lồng ngực Hắc Sát. Sức mạnh cơ bắp Phàm Cốt (Trung kỳ) bộc phát khiến gã sát thủ đệ nhất bị hất văng ra xa, va rầm vào bức tường đá của tẩm cung, nứt vỡ cả giáp xích.


Hắc Sát lồm cồm bò dậy, nôn ra một ngụm máu đen độc tính. Hắn kinh hoàng nhìn thiếu niên cận vệ đen kịt trước mặt – kẻ đang gánh chịu một vết chém sâu hoắm rỉ máu sau lưng nhưng vẫn đứng vững như một vị thần hộ vệ câm lặng. Tiếng còi báo động của cấm quân tuần đêm ngoài hành lang bắt đầu vang dội, ánh đuốc sáng rực bủa vây khắp các ngả đường.


Biết nhiệm vụ đã thất bại và không thể dây dưa thêm, Hắc Sát nghiến răng, vung tay ném ra một quả bom khói độc màu tím rồi phóng người lao ngược lên lỗ thủng trần nhà, biến mất vào màn mưa bão gào rú.


Cơn bão khói độc nhanh chóng khuếch tán. Trần Nam quỵ gối xuống sàn đá bên cạnh hoàng đế Lý Hiên đang bất tỉnh nhân sự. Vết thương rách lưng sau lưng anh lúc này không còn bị áp lực chiến đấu đè nén, bắt đầu bộc phát cơn đau rát bỏng tột cùng, máu tươi chảy tràn lan ra sàn tẩm cung.


*Cạch! Cạch! Cạch!*


Cánh cửa tẩm cung bị tông vỡ hoàn toàn. Phó thống lĩnh cận vệ quân kiêu ngạo Lục Phong dẫn đầu hàng trăm binh lính cấm quân giáp bạc cầm đuốc sáng rực xông vào tẩm điện.


"Hoàng thượng!" Lục Phong hét lớn, ánh mắt sắc sảo lập tức quét qua hiện trường đẫm máu.


Trần Nam quỳ trong bóng tối sát bệ đá, cố gắng kéo vạt áo võ phục đen che giấu vết rách đẫm máu sau lưng, nhưng mùi máu tanh nồng đậm đặc không thể giấu kín đang bốc lên ngột ngạt trong không khí. Lục Phong chậm rãi bước tới gần bức rèm rách nát, ánh mắt nghi ngờ dừng lại trên tấm lưng đẫm máu đang run rẩy của Trần Nam.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!