Sự Phản Bội Của Lão Quỷ
Nhịp tim lạnh ngắt dưới mũi Huyền Băng Châm khẽ nhói lên một nhịp yếu ớt, kéo Trần Nam trở lại từ bờ vực của cái chết.
Hắn mở mắt. Bóng tối của mật thất ngầm dưới lòng đất Ngự Y Viện bao phủ lấy tầm nhìn, chỉ có ánh sáng leo lét từ ngọn đèn dầu lạc đặt trên chiếc tủ gỗ mun cũ kỹ. Mùi thảo mộc nồng đậm quyện với mùi máu tanh nồng bốc lên từ lồng ngực khiến Trần Nam không nhịn được mà ho khan một tiếng. Cơn ho rạch rách cuống họng vốn đã tổn thương, mang theo những giọt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra nơi khóe môi.
"Anh tỉnh rồi? Đừng cử động!"
Linh Sa vội vã tiến lại gần, gương mặt nàng nhợt nhạt vì kiệt sức, đôi bàn tay vẫn còn bám đầy bột thuốc xám và những vệt máu khô đen. Nàng nhanh tay ấn nhẹ lên vai Trần Nam, ngăn không cho hắn ngồi dậy. Trên lồng ngực trái của hắn, lớp băng gạc trắng đã bị máu đen hoại tử nhuộm đẫm một mảng lớn. Độc tính của Thất Tinh Độc Dịch từ trận chiến trên Đỉnh Vọng Nguyệt Tháp vẫn chưa được thanh lọc hoàn toàn, nó đang gặm nhấm da thịt hắn như hàng vạn con kiến độc.
Trần Nam khàn giọng, giọng nói yếu ớt như tiếng gió rít qua khe cửa rách: "Dao Nhi... em gái tôi..."
"Trần Dao vẫn an toàn ở khu ổ chuột ngoài thành. Thuốc bổ khí và linh dược đã được chú Trần Diệp cho uống đúng giờ." Linh Sa khẽ thở dài, đôi mắt thông tuệ đượm buồn nhìn thẳng vào lồng ngực đẫm máu của hắn. "Nhưng anh thì khác. Nghịch Huyết Trảm đã vắt kiệt ba phần mười lượng máu nguyên bản của anh. Thể chất Thiết Huyết sơ kỳ vừa đột phá của anh suýt nữa đã bị hủy hoại hoàn toàn. Nếu không có Huyền Băng Châm của tôi phong tỏa kinh mạch kịp thời, quả tim của anh đã ngừng đập vĩnh viễn rồi."
Trần Nam khẽ nhắm mắt, cảm nhận nỗi đau rát bỏng như lửa thiêu đang âm ỉ chạy dọc theo cánh tay phải bị thạch anh hóa đen bóng. Những khớp xương hóa đá rạn nứt nhẹ từ trận chiến trước nay đã khép miệng, nhưng cảm giác tê liệt vô lực vẫn bao trùm từ khuỷu tay xuống đến các ngón tay.
"Tôi phải đến Hậu Viện Ngự Uyển Hoang Phế..." Trần Nam gượng sức nói, tay trái bấu chặt vào mép giường đá lạnh ngắt. "Sư phụ Vũ Tiến... vẫn đang đợi tôi."
"Anh điên rồi sao?" Linh Sa gắt khẽ, bàn tay nàng siết chặt chiếc hộp châm cứu Huyền Băng Châm. "Ninh Vô Song đang lùng sục khắp nội cung! Cô ta nhặt được chiếc kim châm bạc dính máu đen hoại tử của anh ngay dưới bệ đá Vọng Nguyệt Tháp. Với nhãn lực của nữ kiếm sĩ đệ nhất, cô ta đã bắt đầu nghi ngờ có một cận vệ quân bị thương nặng trùng khớp với hoàng đế. Lục Phong đang phải dùng quyền lực phó thống lĩnh để lấp liếm, nhưng nếu anh bước ra ngoài lúc này, chỉ cần một mùi máu rò rỉ cũng đủ khiến cả hai chúng ta đầu lìa khỏi cổ!"
Lời cảnh báo của Linh Sa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Trần Nam. Hắn biết Ninh Vô Song là kẻ chính trực nhưng cực kỳ nhạy bén. Chiếc kim độc dính máu đen kia là một manh mối chí mạng. Nếu nàng ta tìm ra sự thật về kẻ thế thân, trò chơi vương quyền này sẽ sụp đổ, và tính mạng của Trần Dao sẽ là thứ đầu tiên bị Thái Hậu đem ra tế cờ.
Nhưng trong lòng Trần Nam lại dâng lên một dự cảm bất an mãnh liệt. Đêm nay, ngực trái của hắn không chỉ đau vì độc tố, mà bộ Huyết Long Giáp rỉ sét ký sinh trên bả vai đang khẽ rung lên những nhịp trầm đục, báo hiệu một luồng sát khí lạnh lẽo đang bao vây lấy người thầy của hắn.
"Nếu tôi không đi, sư phụ sẽ gặp nguy hiểm." Trần Nam nghiến răng, dùng tay trái lành lặn chống xuống giường, dồn lực xuống đôi chân vẫn còn run rẩy. Hắn vận hành Huyết Giáp Khống Chế Thuật, ép các vảy sắt màu huyết dụ dưới lớp áo cận vệ đen co rút lại, giấu kín luồng tà khí giáp sống vào sâu trong da thịt. Hắn nhìn Linh Sa với ánh mắt kiên định không thể lay chuyển: "Tôi không thể để người thầy đã truyền dạy võ học cho mình phải gánh chịu tai kiếp."
Biết không thể ngăn cản được ý chí sắt đá của kẻ thế thân, Linh Sa chỉ biết im lặng thở dài. Nàng nhanh nhẹn bôi một lớp mỡ thú ngụy trang dày lên vết thương ngực của hắn để át đi mùi máu tanh, rồi trao cho hắn một lọ thuốc bột Cố Thể Tán dự phòng.
Trần Nam khoác lên mình bộ võ phục cận vệ đen sờn rách, vận khinh công lướt nhẹ ra khỏi mật thất ngầm, hòa mình vào màn mưa đêm lạnh buốt của Kinh Đô Vạn Thọ.
***
Mưa giông trút xuống Hậu Viện Ngự Uyển Hoang Phế, biến những lối đi rêu phong phủ đầy cỏ dại thành những vũng bùn lầy lội. Rừng gai độc hoang dã đung đưa trong gió bão, phát ra những tiếng xào xạc ghê rợn.
Giữa phế tích hoang tàn, một bóng người già nua cụt một tay, mặc áo vải thô rách rưới đang lầm lũi cầm chổi tre quét những chiếc lá rụng bám đầy bùn đất. Đó chính là Vũ Tiến. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa lôi điện của cựu thống lĩnh cấm quân khẽ liếc về phía bóng tối hành lang đổ nát khi nghe thấy một tiếng bước chân cực nhẹ lướt qua.
"Ngươi đến rồi sao, Nam nhi?" Giọng nói trầm thấp của Vũ Tiến vang lên giữa tiếng mưa rơi rả rích.
Trần Nam bước ra từ bóng tối, quỳ một gối hành lễ: "Sư phụ."
Vũ Tiến dừng chổi, quay người lại. Ánh mắt ông dừng lại trên vết băng gạc đẫm máu ngực của học trò, khẽ thở dài: "Nghịch Huyết Trảm... Ngươi đã dám dùng đến chiêu thức kiếm đạo ngược đó để kết liễu Thích Kế. Thể chất Thiết Huyết sơ kỳ của ngươi tuy cứng cáp, nhưng nội tạng vẫn là phàm nhân. Dùng máu làm kiếm chính là tự hủy hoại sinh mệnh lực của bản thân."
"Con không có lựa chọn nào khác, thưa thầy. Lúc đó hoàng đế bị bão kim châm vây hãm, con buộc phải bộc phát để giữ mạng cho cả hai."
"Bí Mật Của Vũ Tiến..." Trần Nam thầm nghĩ trong đầu, nhìn vào cánh tay cụt của thầy. Hắn biết Vũ Tiến bị phế truất võ công và tước đi cánh tay trái mười năm trước cũng chỉ vì ông đã từ chối lệnh hành quyết tàn nhẫn của Thái Hậu đối với một kẻ thế thân tàn phế thế hệ trước. Lòng trung nghĩa sắt đá của người thầy này chính là ngọn hải đăng duy nhất trong thâm cung thối nát này.
"Đứng lên đi." Vũ Tiến bước lại gần, đặt bàn tay thô ráp lên vai Trần Nam. "Ta sẽ truyền dạy cho ngươi cách vận hành Trọng Lực Bộ ở mức độ cao hơn. Khi kẻ thù dùng đao kiếm cận chiến phá giáp, đôi chân ngươi phải găm chặt xuống đất như rễ cây cổ thụ, mượn lực hút của chiếc Đai Lưng Trọng Lực để triệt tiêu chấn động lực dội vào nội tạng..."
*Rắc!*
Một tiếng cành cây khô gãy vụn vang lên từ phía rừng gai độc phía sau phế tích, cắt ngang lời dạy của Vũ Tiến.
Tiếng cười khàn khàn, quỷ dị đột ngột vang lên giữa màn mưa lạnh buốt:
"Hắc hắc... Đúng là một tình sư đồ cảm động lòng người. Một kẻ cụt tay bị phế truất, cùng một tên cận vệ rách rưới mang giáp sống ký sinh..."
Từ trong màn mưa bão, một bóng người già nua chột mắt phải bước ra. Lão mặc bộ giáp sắt cấm quân sờn cũ, gương mặt xảo quyệt đầy những nếp nhăn nham hiểm rùng rợn. Trên tay lão cầm thanh thương bằng sắt đen bám đầy oán khí, phát ra những luồng hắc khí màu đen quỷ dị.
Đó chính là Lão Quỷ – kẻ phản bội cựu cấm quân, cựu bằng hữu của Vũ Tiến.
"Lão Quỷ!" Đôi mắt Vũ Tiến co rút lại, luồng lôi điện tàn dư trong mắt ông đột ngột bùng sáng. "Ngươi còn dám vác mặt đến đây?"
"Vũ Tiến huynh, mười năm trước ngươi chọn cái danh trung nghĩa hão huyền để rồi bị phế võ công, cụt một tay quét lá rác ở đây." Lão Quỷ cười gằn, thanh sắt thương trong tay lão khẽ quét một đường dưới đất bùn, phát ra tiếng rít chói tai của Hắc Ma Thương Quyết. "Còn ta chọn lòng trung thành với Thái Hậu, giờ đây ta sắp được phong làm thống lĩnh cấm quân mới. Chỉ cần ta dâng đầu của ngươi và bộ Huyết Long Giáp trên người tên nhóc này cho Mật Sứ Viện!"
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng chục bóng đen mặc y phục dạ hành thêu hình mãng xà đen từ trên các mái nhà đổ nát nhảy xuống, bao vây hoàn toàn khu vực phế tích ngự uyển.
Từ trong bóng tối của hành lang rêu phong, một nam tử trung niên gầy gò, mặc áo bào thêu hình mãng xà đen bước ra. Ánh mắt sắc lẹm như rắn độc của hắn khóa chặt vào Trần Nam.
Mật sứ trưởng Thẩm Vô Kỵ.
"Trần Nam, trò chơi tráo đổi thân phận của ngươi đến đây là kết thúc rồi." Thẩm Vô Kỵ khẽ cười lạnh, thanh kiếm mềm 'Huyết Sà' quấn quanh thắt lưng hắn khẽ rung lên như lưỡi rắn độc thò ra thụt vào. "Giao ra Huyết Long Giáp, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh gọn."
"Sư phụ, thầy hãy lùi lại!" Trần Nam gầm khẽ, hắn bước lên phía trước che chắn cho Vũ Tiến. Tay trái hắn nắm chặt thắt lưng, dồn linh khí huyết mạch Thiết Huyết kích hoạt bộ pháp phòng thủ.
"Hắc hắc! Để xem tên nhóc kiệt sức này đỡ được mấy thương của ta!" Lão Quỷ hét lớn, thân hình lão đột ngột lao tới như một bóng ma xám. Thanh sắt thương đen bám đầy oán khí rít lên vù vù, tung ra chiêu thức Sát Nhân Thương Pháp hiểm độc nhắm thẳng vào ngực Vũ Tiến.
*Ầm!*
Trần Nam không hề do dự, hắn lao ra chắn trước mặt người thầy tàn phế của mình. Hắn vận hành Trọng Lực Bộ, hai chân găm chặt xuống nền gạch đá phế tích nứt nẻ. Luồng hắc khí trọng lực từ chiếc Đai Lưng Trọng Lực quanh hông bùng nổ, tạo thành một bệ đứng bất động chịu lực.
*Keng!!!*
Mũi thương sắt đen của Lão Quỷ đâm thẳng vào ngực áo Trần Nam, va chạm cực mạnh vào các vảy sắt màu huyết dụ của Huyết Long Giáp dưới lớp võ phục. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp phế tích hoang vắng, bắn ra những tia lửa đỏ rực giữa màn mưa đêm.
Sát Nhân Thương Pháp của Lão Quỷ mang theo lực đâm phá giáp cực mạnh của cảnh giới Thiết Huyết đỉnh cao. Mặc dù Trọng Lực Bộ đã triệt tiêu hoàn toàn lực đẩy lùi, giữ cho Trần Nam đứng vững không lùi nửa bước, nhưng lực chấn động khổng lồ vẫn dội ngược qua bộ giáp sống, tàn phá thẳng vào lồng ngực trái đang bị hoại tử của hắn.
*Phựt!*
Vết thương hoại tử ngực trái của Trần Nam bị lực chấn động xé rách miệng băng gạc. Máu đen lẫn máu tươi phun trào ra, nhuộm đỏ cả vạt áo cận vệ đen. Cơn đau thấu xương tủy khiến gương mặt hắn co rút kịch liệt, hàm răng nghiến chặt đến rỉ máu.
"Nam nhi!" Vũ Tiến kinh hô.
"Con... vẫn chịu được!" Trần Nam gầm lên, tay trái hắn nắm chặt lấy thân thương sắt đen của Lão Quỷ, dồn sức mạnh Thiết Huyết sơ kỳ gồng cứng cơ bắp để khóa chặt vũ khí đối thủ.
Lão Quỷ trợn mắt kinh hoàng: "Cái gì? Ngươi dám dùng tay không đỡ thương của ta?"
Đúng lúc đó, từ trong bóng tối phía sau lưng Trần Nam, một luồng kiếm khí màu đỏ thẫm quỷ dị xé gió lao tới với tốc độ kinh hoàng. Thẩm Vô Kỵ đã ra tay. Thanh Huyết Sà Kiếm mềm dẻo như một con rắn độc lách qua góc khuất, nhắm thẳng vào gáy Trần Nam hòng kết liễu hắn trong một chiêu.
"Nghiệt chướng! Tránh ra!"
Vũ Tiến gầm lên một tiếng như sấm truyền. Mặc dù cụt một tay và bị phế một phần võ công, nhưng uy nghiêm của cựu thống lĩnh cấm quân vẫn bùng nổ dữ dội. Ông vận dụng Cửu Thiên Lôi Đình Thần Công, luồng sấm sét màu xanh lam rực sáng bọc quanh nắm đấm của cánh tay phải còn lại.
*Ầm oành!!!*
Vũ Tiến tung ra Lôi Đình Quyền Pháp cực đại, một luồng sét đánh trực diện đẩy lùi thanh Huyết Sà Kiếm của Thẩm Vô Kỵ văng ngược trở lại bóng tối. Sức mạnh sấm sét chấn động khiến Thẩm Vô Kỵ phải lùi liên tiếp năm bước trên bùn lầy, gương mặt nhợt nhạt lộ vẻ kinh ngạc.
"Vũ Tiến... ngươi vẫn còn giữ được lôi điện tàn dư sao?" Thẩm Vô Kỵ cười gằn, hắn khẽ liếm vệt máu rỉ ra từ khóe môi. "Nhưng để xem ngươi chống cự được bao lâu với cái thân xác tàn phế đó!"
Thẩm Vô Kỵ vung tay lên, ra lệnh cho hàng trăm mật sứ ẩn vệ xung quanh bủa vây sát sao hơn. Những sợi tơ thép Thiết Ty vô hình bắt đầu căng ngang khắp các lối thoát của phế tích ngự uyển, cô lập hoàn toàn hai thầy trò giữa biển mưa giông.
Trần Nam quỳ sụp xuống một gối, máu ngực vẫn không ngừng tuôn rơi rỉ xuống đất bùn hoang phế. Cánh tay phải thạch anh hóa của hắn run rẩy vô lực, hoàn toàn tê liệt do di chứng dập nứt từ trận chiến trước chưa kịp phục hồi.
Lão Quỷ giật mạnh thanh thương sắt ra khỏi tay Trần Nam, cười lớn đầy đắc ý: "Vũ Tiến huynh, hôm nay cả hai thầy trò ngươi đều phải làm con ma dưới lòng ngự uyển này!"
Thẩm Vô Kỵ đứng trong bóng tối, ánh mắt lạnh lùng nhìn ngọn lửa oán khí đang bốc lên từ bộ giáp sống của Trần Nam. Hắn khẽ vẫy tay ra hiệu cho các mật sứ mang theo những hũ dầu thông lớn vây quanh phế tích hoang vắng.
"Phóng hỏa!" Thẩm Vô Kỵ lạnh lùng ra lệnh. "Thiêu rụi cái phế tích ngự uyển hoang phế này cho ta! Ta muốn xem bộ giáp sống kia có chịu nổi ngọn lửa nung của Mật Sứ Viện hay không!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!