Ám Sát Đỉnh Tháp
Gió đêm rít gào qua những khe đá hẹp của mật đạo ngầm dẫn về Tẩm Cung Vạn Thọ, mang theo cái lạnh buốt giá của sương muối biên thùy dội thẳng vào lồng ngực Trần Nam.
Lục Phong vác Trần Nam trên vai, bước chân cấm quân nặng nề dẫm lên những phiến đá ẩm ướt nhưng không hề phát ra tiếng động lớn. Đi bên cạnh, Linh Sa liên tục dùng ngón tay thon dài đè chặt vào các huyệt đạo quanh cổ Trần Nam, cố gắng cầm cự dòng máu tươi đang không ngừng trào ra từ khóe môi anh. Cổ họng anh rách nhẹ, thực quản bị bỏng rát nghiêm trọng sau khi nuốt Thiết Sa Khoáng nóng chảy, giờ đây lại phải gánh chịu phản phệ tàn khốc của tiếng thét Huyết Long Hống vừa rồi. Mỗi hơi thở của anh lúc này đều nóng hổi, khét lẹt vị máu rỉ sét và tro tàn.
"Nam đệ, ráng chịu đựng một chút! Chúng ta đã vượt qua phạm vi lùng sục của Thượng Quan Hùng." Giọng Lục Phong trầm thấp, đầy vẻ nôn nóng.
Trần Nam khẽ gật đầu, cánh tay phải bị thạch anh hóa đen bóng của anh buông thõng vô lực, nhưng đôi mắt hẹp dài vẫn rực lên ánh huyết quang mờ ảo của người nắm giữ giáp sống cổ xưa. Trên bả vai và ngực anh, vết sẹo bỏng lồi lõm lớn màu đỏ thẫm – dấu vết tàn khốc của quá trình Hỏa Luyện Thiết Giáp vừa kết thúc – đang rát bỏng như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào. Bộ Huyết Long Giáp rỉ sét dưới lớp áo cận vệ đen khẽ rung lên răng rắc, liên tục hấp thụ oán khí tích tụ để xoa dịu những rạn nứt trên các vảy sắt màu huyết dụ vừa tiến hóa.
*Vù vù vù!*
Hàn khí buốt giá từ Đỉnh Vọng Nguyệt Tháp đột ngột dội thẳng xuống lối ra của mật đạo ngầm, cắt ngang luồng hơi ấm ít ỏi của ba người. Trần Nam nhíu mày, thính giác nhạy bén của cảnh giới Thiết Huyết (Sơ kỳ) giúp anh nghe thấy tiếng gió rít quỷ dị phía trên đỉnh tháp canh cao nhất hoàng cung.
Đó không phải là tiếng gió tự nhiên. Đó là tiếng xé gió cực nhẹ, câm lặng nhưng mang theo sát khí lạnh lẽo của Vô Ảnh Trâm – loại ám khí đoạt mạng đặc trưng của Ám Ảnh Các thuộc Mật Sứ Viện.
"Thích Kế... gã sát thủ tốc độ của Thẩm Vô Kỵ đã hành động." Linh Sa khẽ thì thầm, gương mặt nàng nhợt nhạt dưới ánh trăng lọt qua khe đá. "Thái Hậu lấy cớ hoàng đế Lý Hiên u uất dâng hương để ép hắn ngự lãm gió đêm trên Đỉnh Vọng Nguyệt Tháp. Đây là cái bẫy để Thích Kế ra tay ám sát ngoài sáng, ép giáp sống của anh phải bộc phát khí tức!"
Trần Nam nghiến chặt hàm răng không còn vị giác, từng khớp xương trên cánh tay thạch anh phát ra tiếng kêu răng rắc khô khốc. Anh hiểu rõ dã tâm của Thẩm Vô Kỵ và Thái Hậu Thượng Quan Lệ. Họ muốn dùng mạng sống của vị hoàng đế bù nhìn Lý Hiên để thử nghiệm giới hạn chịu đựng của anh, ép bộ Huyết Long Giáp phải tích lũy đủ oán khí trước khi lột da xẻ thịt anh để đoạt lấy thần khí. Nếu anh trốn tránh, Lý Hiên chết, huyết ước nguyền rủa sẽ lập tức phản phệ nuốt chửng linh hồn anh vĩnh viễn.
"Lục huynh... đưa ta lên tháp." Trần Nam khàn giọng nói, giọng nói rách nát như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ xát vào nhau. "Ta phải... gác bóng... bảo vệ hắn."
Lục Phong siết chặt chuôi kiếm Bạch Hổ, ánh mắt đầy vẻ giằng xé nhưng nhanh chóng hóa thành sự quyết đoán sắt đá. Anh vác Trần Nam lướt nhanh qua các cơ quan mật đạo, trực tiếp tiếp cận chân tháp canh khổng lồ.
Đỉnh Vọng Nguyệt Tháp cao hàng chục trượng, quanh năm bao phủ bởi mây mù và gió bão kinh kỳ. Nơi đây là điểm cao nhất hoàng cung, đứng từ trên bệ đá xám có thể thu trọn toàn bộ kinh thành Vạn Thọ vào tầm mắt. Gió đêm gào thét như muốn thổi bay mọi sinh vật phàm trần rơi xuống vực sâu.
Trên đỉnh tháp, vị hoàng đế trẻ tuổi Lý Hiên đang đứng ngoài sáng, long bào thêu rồng bốn móng bay phần phật trong gió bão. Gương mặt hắn xanh xao, nhợt nhạt dưới ánh trăng lạnh lẽo, đôi mắt u uất nhìn về phía tháp canh đối diện cách đó trăm mét với vẻ bất cần đời. Hắn cố tình đứng sát mép bệ đá, phơi bày cơ thể hoàn toàn trước bóng tối.
Đứng cách hắn ba bước chân là Ninh Vô Song – nữ kiếm sĩ đệ nhất kinh thành, hộ vệ danh dự của hoàng tộc. Nàng mặc bộ giáp đỏ cấm quân oai phong, tóc đuôi ngựa cột cao bay lượn, tay phải luôn đặt trên chuôi thanh cổ kiếm Vô Song phát ra kiếm khí xanh lam mờ nhạt. Ánh mắt nàng sắc bén như chim ưng, không ngừng quét qua màn sương mù dày đặc xung quanh.
Trần Nam âm thầm lẻn vào bóng tối dưới bệ đá xám, ngay phía dưới vị trí đứng của Lý Hiên. Anh ngồi xếp bằng, lưng tựa vào cột đá lạnh ngắt, cắn chặt môi để ngăn bản thân không phát ra tiếng ho khan rỉ máu. Vết sẹo bỏng lớn màu huyết dụ ở vai ngực anh cọ xát vào lớp áo cận vệ đen sờn rách, đau nhức tột cùng.
"Đồng bộ... hơi thở..." Trần Nam thầm nhủ.
Anh nhắm chặt mắt, vận dụng Đồng Bộ Hơi Thở Pháp để điều hòa nhịp thở rách nát của mình trùng khớp hoàn hảo với nhịp thở dồn dập, hoảng loạn của Lý Hiên phía trên. Thông qua sợi chỉ huyết ước mờ ảo nối liền ngực hai người, Trần Nam kích hoạt năng lực đặc thù Thấu Thị Quỹ Đạo Ám Khí.
*Thình thịch! Thình thịch!*
Tiếng tim đập của Lý Hiên vang dội trong đầu Trần Nam như tiếng trống trận. Nhịp máu chảy truyền dẫn qua các cây Huyết Châm bạc dọc cột sống bắt đầu tăng tốc. Trần Nam có thể cảm nhận rõ rệt từng luồng khí huyết đang vận hành trong cơ thể hoàng đế.
Cách đó một trăm mét, trên đỉnh tháp canh đối diện chìm trong bóng tối, Thích Kế đang kiên nhẫn như một con nhện săn mồi. Gương mặt gầy gò nhợt nhạt của gã ẩn sau chiếc mặt nạ xám, hai tay nâng chiếc hộp phóng ám khí tự động 'Bạo Vũ Lê Hoa Châm'. Gã nín thở, ngón tay gầy guộc đặt trên lẫy cò bằng đồng rỉ sét, nhắm thẳng vào ngực trái của hoàng đế Lý Hiên.
*Tách!*
Một tiếng động cực nhỏ, câm lặng vang lên giữa tiếng gió bão gầm rú của Đỉnh Vọng Nguyệt Tháp. Một cây Vô Ảnh Trâm – mũi kim châm bằng xương thú kịch độc tẩm Thất Tinh Độc Dịch – xé rách sương mù, bay vút đi với tốc độ kinh hoàng.
Trong không gian tinh thần của Trần Nam, đôi mắt anh đột ngột rực lên ánh huyết quang mờ ảo.
*Một giây...*
Anh nhìn thấy một tia sáng màu xanh mướt, mang theo tà khí độc địa, đang xé đôi màn sương đêm, vẽ nên một đường cong hoàn mỹ nhắm thẳng vào ngực trái của Lý Hiên.
*Hai giây...*
Mũi kim độc sẽ xuyên thủng tim hoàng đế, kết liễu sinh mệnh yếu ớt của hắn và kéo theo cái chết của chính Trần Nam.
Trần Nam định vận dụng oán khí giải phóng Huyết Long Hống để thổi bay ám khí tầm xa, nhưng cổ họng anh lập tức nhói lên đau đớn, máu tươi trào ra nghẹn ứ ở cổ. Gió bão đỉnh tháp quá dữ dội, nếu anh thét lớn lúc này, luồng sóng âm sẽ bị gió bão xé toác và tiêu tán hoàn toàn trước khi chạm đến mũi kim độc. Thất bại! Anh không thể dùng đòn sóng âm diện rộng.
"Chỉ có thể... gánh chịu!"
Trần Nam nghiến răng đưa ra quyết định tàn khốc. Anh dồn toàn bộ Huyết Kinh Khí bậc 2 vào nhóm cơ ngực trái tương ứng với vị trí bị bắn của hoàng đế. Anh vận hành trạng thái Thiết Huyết (Sơ kỳ), ép da thịt và các mạch máu ở ngực trái hóa cứng dẻo dai như sắt thép rèn nguội.
*Phập!*
Mũi Vô Ảnh Trâm độc đâm trúng ngực Lý Hiên ngoài sáng. Nhưng nhờ Huyết Nguyền Quy Tắc tuyệt đối, toàn bộ lực đâm vật lý và kịch độc Thất Tinh Độc Dịch lập tức chuyển hóa 100% sang cơ thể Trần Nam dưới bệ đá.
*Ực!*
Trần Nam gập nửa người về phía trước, một ngụm máu đen đặc phun mạnh ra từ miệng, thấm đẫm phiến đá xám dưới chân anh. Cơn đau nhói buốt thấu tim gan bùng phát ở ngực trái như có một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua lồng ngực. Kịch độc Thất Tinh Độc Dịch ăn mòn da thịt ngực trái anh, tạo ra một vết thương hoại tử nhỏ màu đen rỉ máu hôi thối.
Nhưng nhờ Thiết Huyết (Sơ kỳ) hóa sắt chặn đứng, mũi kim độc truyền dẫn bị kẹt chặt giữa các thớ cơ cứng cáp, không thể đâm sâu vào tim anh. Nhịp tim của Trần Nam hỗn loạn cực độ, nhảy múa điên cuồng trong lồng ngực, chảy máu cam ròng ròng ở mũi trái do Huyết Phản Phệ - Mức Thấp.
Phía trên bệ đá, Lý Hiên chỉ cảm thấy ngực trái nhói nhẹ như bị kiến cắn, hắn loạng choạng lùi lại một bước, tay ôm lấy ngực áo bào rách nhẹ nhưng không hề có một giọt máu nào chảy ra.
"Hoàng thượng!" Ninh Vô Song kinh hô. Nàng nhanh như chớp lướt lên chắn trước mặt Lý Hiên, cổ kiếm Vô Song tuốt vỏ phát ra tiếng rít xé gió, chém bay một mũi kim độc thứ hai đang lao tới.
Ánh mắt sắc sảo của nữ kiếm sĩ lập tức quét xuống phía dưới bệ đá xám, nơi phát ra tiếng rên rỉ trầm đục đầy đau đớn của Trần Nam. Nàng nhìn thấy cận vệ đen Trần Nam đang quỳ gục trong bóng tối, tay phải thạch anh hóa ôm chặt lấy ngực trái đẫm máu đen hoại tử, gương mặt gầy gò nhăn nhó tột cùng dưới ánh trăng lạnh.
Sự nghi ngờ bùng lên dữ dội trong lòng Ninh Vô Song. Tại sao hoàng đế bị bắn hụt, nhưng tên cận vệ vô danh ẩn nấp bên dưới lại bị thương đẫm máu đen trùng khớp hoàn hảo ở ngực trái?
Cách đó một trăm mét, Thích Kế thấy đợt bắn lén đầu tiên bị chặn đứng, gương mặt gã hóa thành sự điên cuồng tột độ. Gã nâng hộp phóng ám khí 'Bạo Vũ Lê Hoa Châm', ngón tay gầy guộc điên cuồng bóp mạnh cò cơ học.
*Cạch cạch cạch cạch!!!*
Hàng vạn, hàng triệu mũi kim châm tẩm độc Thất Tinh Độc Dịch bỗng nhiên phun ra xối xả từ họng súng cơ học, tạo thành một cơn bão ám khí màu xanh mướt, bủa vây hoàn toàn đỉnh tháp canh trong tiếng gió bão rít gào dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!