Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Huyết Long Hống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân sắt thép dồn dập vang lên khắp phế tích hoang vắng, báo hiệu một cuộc chiến phá vòng vây nghẹt thở sắp sửa bắt đầu.


Dưới hầm đá ẩm ướt của Hậu Viện Ngự Uyển Hoang Phế, không khí vẫn còn hầm hập hơi nóng từ lò rèn của Tống Lão Bản. Trần Nam quỳ sụp một gối dưới đất, lồng ngực gầy guộc phập phồng dữ dội. Lớp bột đen Hắc Thần Sa mà Linh Sa vừa thoa lên bả vai anh đang tạm thời phong tỏa luồng tà khí đỏ sẫm của Huyết Long Giáp, nhưng nó không thể làm dịu đi nỗi đau đớn thể xác đang gặm nhấm kinh mạch anh.


Toàn thân Trần Nam bỏng rát nghiêm trọng. Vết sẹo bỏng lồi lõm lớn màu đỏ thẫm – dấu vết tàn khốc của quá trình Hỏa Luyện Thiết Giáp vừa kết thúc – kéo dài từ bả vai trái lan rộng ra khắp lồng ngực, đỏ rực và rỉ máu mỗi khi anh cử động. Thêm vào đó, thực quản bị bỏng rát do thử thách nuốt Thiết Sa Khoáng nóng chảy từ mấy ngày trước vẫn chưa hề khép miệng vết thương. Anh hoàn toàn mất đi vị giác, cổ họng khô khốc như có hàng vạn mảnh sành cào xé, khiến mỗi hơi thở hít vào đều mang theo vị máu tanh nồng.


"Đến nhanh hơn ta tưởng!" Tống Lão Bản nghiến răng, tay trái cụt tai khẽ giật mạnh chiếc đòn bẩy để dập tắt ngọn lửa than đỏ rực trong lò rèn, dùng tro xám lấp vội những dấu vết rèn đúc. "Ngô Ma đã dùng huyết cổ trùng để định vị hỏa khí. Trần Nam, ngươi đang kiệt sức, không thể chính diện đối đầu với quân cấm vệ của Thượng Quan Hùng!"


Lục Phong từ ngoài cửa hầm lao vào, giáp bạc cấm quân của anh bám đầy sương đêm hoang dã. Gương mặt tuấn tú của vị phó thống lĩnh lúc này tái mét, thanh kiếm Bạch Hổ dắt bên hông run lên bần bật: "Ngô Ma đã dẫn theo một đội ẩn vệ của Mật Sứ Viện bao vây toàn bộ ngự uyển hoang phế. Tôi đã cố tình điều hướng đội tuần tra của Thượng Quan Hùng sang phía Đông, nhưng gã phù thủy kia quá quỷ quyệt, hắn không hề mắc bẫy!"


"Hắc hắc hắc..."


Một tiếng cười khàn đặc, quỷ dị đột ngột vang lên từ phía trên đỉnh hầm đá, xuyên qua những kẽ nứt của gạch vỡ và rễ cây hoang dã. Tiếng cười ấy như tiếng cọ xát của hàng vạn chiếc chân côn trùng trên lá khô, khiến da gà da vịt của người nghe dựng ngược lên.


"Mùi sắt nung rỉ sét... mùi máu Thiết gia bang tinh thuần... làm sao qua mắt được huyết cổ của ta?" Giọng nói của Ngô Ma vọng xuống, mang theo sự điên loạn tột cùng. "Trần Nam! Ngươi tưởng bôi thứ bột đen kia lên là có thể che giấu được thần khí sống của hoàng gia sao? Giao ra bộ giáp sống, ta sẽ xin Thái Hậu chừa cho em gái ngươi một con đường sống!"


Trần Nam không thể trả lời. Thực quản bị tổn thương nghiêm trọng khiến anh chỉ có thể phát ra những tiếng khò khè đứt quãng trong cổ họng. Anh nhìn sang Linh Sa, nữ dược sư nghĩa quân đang giả dạng cung nữ. Gương mặt nàng nhợt nhạt vì kiệt sức sau một đêm dài phối chế dược liệu và châm cứu, nhưng đôi mắt thông tuệ của nàng vẫn ngập tràn sự kiên định. Nàng siết chặt hộp châm cứu Huyền Băng Châm trong tay, khẽ lắc đầu với anh: "Đừng nghe hắn. Nếu rơi vào tay Thái Hậu, cả anh và Trần Dao đều sẽ bị hiến tế vĩnh viễn."


*Ầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát của hầm đá đổ sập dưới một lực lượng cực mạnh. Luồng chướng khí màu tím đen tràn vào, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của côn trùng chết.


Hiện ra dưới ánh trăng lạnh lẽo là thân ảnh gầy trơ xương của Ngô Ma. Lão mặc bộ áo bào rách tả tơi bám đầy những con rết và bọ cánh cứng đang bò lổm ngổm trên da thịt xám xịt. Đôi mắt lão đỏ ngầu dã tính, tay phải nâng chiếc bình gốm chứa 'Huyết Cổ Vương' đang tỏa ra luồng năng lượng huyết dịch màu đỏ sậm quỷ dị. Phía sau lão, hàng chục ẩn vệ cấm quân phe Thái Hậu mang giáp đen, tay cầm trường thương sắt lạnh, dàn trận bao vây hoàn toàn lối ra duy nhất.


"Đại Dịch Huyết Cổ... khởi!" Ngô Ma gầm lên điên cuồng. Lão lắc mạnh chiếc bình gốm.


*Vù vù vù!*


Hàng vạn, hàng triệu con huyết cổ trùng nhỏ như sợi chỉ đỏ, mảnh như kim châm bỗng nhiên phun ra từ miệng bình gốm, tạo thành một cơn bão côn trùng màu đỏ thẫm dày đặc, che kín cả bầu trời đêm ngự uyển. Tiếng cánh đập rào rào của chúng tạo ra một luồng áp suất âm u, đè nặng lên vai những người có mặt trong hầm đá. Đàn cổ trùng đói khát ngửi thấy mùi máu Thiết Huyết tinh thuần trên người Trần Nam, lập tức điên cuồng lao xuống như một thác nước màu máu.


"Tránh ra sau tôi!" Linh Sa hét lên. Nàng nhanh như cắt lướt lên phía trước, hai tay vung mạnh. Mười hai cây Huyền Băng Châm bạc phóng ra xé gió, cắm chặt vào các mắt xích cơ quan ở cửa hầm đá. Luồng hàn khí buốt giá từ bột nấm Băng Tâm Linh Chi tẩm trên kim châm lập tức bùng phát, tạo thành một bức tường băng xanh nhạt bao phủ lấy lối vào hầm, đóng băng hàng ngàn con cổ trùng tiên phong thành những hạt đá đỏ rơi lách tách xuống đất.


Nhưng bầy huyết cổ trùng quá đông. Chúng điên cuồng bám vào bức tường băng, dùng những chiếc vòi sắc nhọn tẩm độc dịch ăn mòn lớp băng xanh nhạt với tốc độ kinh hoàng. Tiếng nhai nuốt rào rào vang lên ghê rợn.


Trần Nam siết chặt nắm tay trái, dồn linh khí Thiết Huyết (Sơ kỳ) xuống hai lòng bàn chân, vận Trọng Lực Bộ để đứng vững bất chấp cơn bại liệt nhẹ ở cột sống. Anh không thể đứng nhìn Linh Sa và Lục Phong hy sinh vì mình. Anh dồn Huyết Kinh Khí vào cánh tay phải thạch anh hóa, tung ra một đòn Thiết Sa Chưởng cực mạnh nhắm thẳng vào tâm bão cổ trùng hòng mở đường máu tiếp cận Ngô Ma.


*Bùm!*


Cú đấm mang theo năng lượng Thiết Huyết hóa sắt đập nát một khoảng không gian, nhưng bão côn trùng quá dày đặc. Ngay khi tay phải anh chạm vào đàn cổ, hàng trăm con huyết cổ trùng lập tức bám chặt lấy da thịt thạch anh đen, cố gắng dùng vòi độc khoan sâu vào kinh mạch để hút máu. Cơn đau nhói buốt xương tủy truyền thẳng vào đại não khiến Trần Nam phải lập tức thu tay về, lùi lại ba bước.


"Không thể cận chiến!" Lục Phong vung kiếm Bạch Hổ chém ra những luồng kiếm khí bạc xua đuổi cổ trùng, nhưng kiếm khí nhanh chóng bị bầy côn trùng nuốt chửng. "Số lượng của chúng quá lớn, nếu tiếp tục để chúng tiếp cận, chúng ta sẽ bị hút cạn máu trong vòng ba mươi nhịp thở!"


Bức tường băng của Linh Sa bắt đầu rạn nứt dữ dội dưới sức ăn mòn của Huyết Cổ Vương. Ngô Ma đứng ngoài hầm cười sằng sặc đầy đắc ý, chiếc bình gốm trên tay lão rực sáng huyết quang đỏ rực: "Vô ích thôi! Thần khí rỉ sét kia sẽ thuộc về Thái Hậu! Toàn bộ cấm quân, chuẩn bị tràn vào bắt sống kẻ thế thân!"


Trần Nam quỳ một gối xuống nền đá, mồ hôi trộn lẫn máu tươi chảy dài trên vết sẹo bỏng ở ngực. Anh nhìn thấy sự tuyệt vọng hiện rõ trên gương mặt của Linh Sa và Lục Phong. Huyết Long Giáp trên vai anh bỗng nhiên rung lên răng rắc đầy oán giận. Nó đang cộng hưởng với nỗi đau thể xác tột cùng của anh, hấp thụ oán khí từ phế tích ngự uyển hoang tàn – nơi mười năm trước hàng vạn oan hồn đã bị thiêu chết oan uổng.


Dòng máu Thiết Huyết màu huyết dụ bên trong giáp cổ bùng cháy dữ dội. Trần Nam cảm nhận được một luồng năng lượng cuồng bạo, u uất tích tụ hàng ngàn năm đang cuộn xoáy từ bả vai truyền thẳng vào lồng ngực, dồn nén lên cổ họng đau rát của anh.


Anh nhớ lại lời dạy cuối cùng của Vũ Tiến trước khi ông ẩn cư: *'Sức mạnh của Thiết gia bang không đến từ binh khí vô tri, mà đến từ việc biến nỗi đau thấu xương thành luồng sóng xung kích hủy diệt. Khi oán khí tích tụ đạt đến cực hạn, hãy dùng chính huyết mạch của mình làm chất dẫn để gầm lên!'*


Trần Nam hiểu rằng, thực quản của anh đang bị tổn thương nghiêm trọng. Nếu anh bộc phát chiêu thức âm thanh lúc này, cổ họng anh sẽ bị rách toác, kinh mạch âm thanh có thể bị phế hoàn toàn. Anh sẽ phải gánh chịu Huyết Phản Phệ - Mức Thấp cực kỳ tàn khốc.


Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Để cứu Linh Sa, cứu Lục Phong, và bảo vệ mạng sống của em gái Trần Dao ngoài thành, anh sẵn sàng đánh đổi cả sinh mệnh này.


Trần Nam cắn chặt răng, nuốt ngụm máu tươi đang dâng lên cổ họng. Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ Huyết Kinh Khí bậc 2 và oán khí tích tụ của Huyết Long Giáp nén chặt vào phế quản đang bỏng rát.


*Ầm!*


Toàn thân Trần Nam bỗng nhiên bao phủ bởi một luồng huyết khí màu đỏ thẫm rực cháy như lửa thiêng. Đôi mắt anh rực lên ánh huyết quang tà ác của người làm chủ vận mệnh. Anh há miệng, giải phóng toàn bộ năng lượng dồn nén ra ngoài.


"HUYẾT LONG HỐNG!!!"


Một tiếng thét chấn động, rền vang như tiếng sấm sét rạch đôi bầu trời đêm, bộc phát ra từ miệng Trần Nam.


Đó không phải là giọng nói của một con người phàm trần, mà là tiếng gầm rú kim loại đầy oán hận, uy nghiêm của một con Huyết Long cổ đại thức tỉnh. Luồng sóng âm màu đỏ thẫm, mang hình dáng một chiếc đầu rồng khổng lồ rực lửa, bùng nổ xé toác không khí, tạo ra một luồng sóng xung kích cơ học cực mạnh càn quét ra xung quanh.


*Rầm rầm rầm!!!*


Bức tường đá hoang phế của hầm ngự uyển bị sóng âm chấn động nứt vỡ, đổ sập hoàn toàn. Luồng sóng xung kích màu đỏ thẫm quét qua đến đâu, hàng vạn con huyết cổ trùng của Ngô Ma lập tức bị chấn động lực nghiền nát cấu trúc cơ thể, nổ tung thành những làn sương máu đỏ nhạt rồi tan biến vào hư vô.


Cơn bão côn trùng màu đỏ thẫm che trời đất bị tiếng gầm rú xé toác ra làm đôi trong chớp mắt.


Ngô Ma đứng ở chính diện đòn đánh, nụ cười điên loạn trên gương mặt lão lập tức cứng đờ. Sóng âm Huyết Long Hống xuyên thấu qua màng nhĩ, tàn phá trực tiếp vào kinh mạch âm thanh và đại não của lão.


*Phụt!*


Ngô Ma phun ra một ngụm máu đen đặc, hai tai rỉ máu tươi xối xả. Lão ôm đầu gào thét thảm thiết, chiếc bình gốm chứa Huyết Cổ Vương trên tay rạn nứt nẻ rồi vỡ vụn thành trăm mảnh. Luồng tà khí cổ trùng bị dập tắt hoàn toàn. Thân thể gầy trơ xương của lão bị luồng sóng xung kích thổi bay xa hàng chục trượng, đập mạnh vào bức tường đá cháy đen của phế tích rồi ngã gục, bất tỉnh nhân sự.


Đội ẩn vệ cấm quân phe Thái Hậu đứng phía sau cũng không thoát khỏi tai kiếp. Sóng âm chấn động mạnh mẽ khiến toàn bộ kinh mạch và cơ bắp của chúng bị tê liệt hoàn toàn. Chúng đứng bất động như những bức tượng sắt dưới trăng lạnh, không thể cử động hay nâng thương suốt ba giây đồng hồ.


*Phụt!*


Ngay khi tiếng thét dứt, Trần Nam ngã quỵ xuống đất, hai tay ôm chặt lấy cổ họng. Thực quản bị bỏng rát trước đó nay bị sóng âm xé rách một đường nhỏ, máu tươi trào ra xối xả từ khóe miệng anh. Mũi trái của anh cũng chảy ra một dòng máu cam đỏ thẫm – di chứng tàn khốc của Huyết Phản Phệ - Mức Thấp do lạm dụng năng lượng giáp cổ. Đầu óc anh quay cuồng, đau nhức dữ dội như có búa bổ, thể chất hoàn toàn suy kiệt.


"Trần Nam!" Linh Sa lao đến đỡ lấy thân thể đang run rẩy của anh. Nàng vội vàng dùng băng gạc sạch quấn chặt lấy cổ họng anh để cầm máu, đồng thời bôi một lớp thuốc mỡ ấm ngực để làm dịu cơn nóng rát.


Lục Phong nhìn chiến trường phế tích đổ nát, bầy cổ trùng bị tiêu diệt hoàn toàn và đội cấm quân đang bị tê liệt, không khỏi chấn động tinh thần: "Tiếng thét thật khủng khiếp... Chúng ta chỉ có ba giây! Đi mau!"


Lục Phong nhanh chóng vác Trần Nam lên vai, phối hợp cùng Linh Sa luồn lách qua đội hình cấm quân đang bị tê liệt, lao thẳng vào mật đạo tối tăm dẫn về phía tẩm cung hoàng đế. Lục Phong khéo léo dùng kiếm Bạch Hổ xóa sạch mọi dấu vết máu và tàn tro lò rèn tại phế tích hoang phế hòng che mắt Thượng Quan Hùng.


Đêm đen bao phủ lấy bước chân chạy trốn của họ. Trần Nam nằm trên vai Lục Phong, ý thức mờ dần do mất máu và kiệt sức. Anh cố gắng hướng tầm mắt về phía Đỉnh Vọng Nguyệt Tháp cao nhất cung điện đang ẩn hiện trong sương mù lạnh buốt.


Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, thính giác nhạy bén của Thiết Huyết sơ kỳ giúp anh nghe thấy một tiếng gió rít nhẹ, câm lặng nhưng đầy sát khí đang di chuyển với tốc độ kinh hoàng trên các mái nhà hoàng cung, hướng thẳng về phía đỉnh tháp canh.


Một bóng đen thon mảnh, mang theo luồng sát khí câm lặng của Vô Ảnh Trâm, đang âm thầm bủa lưới nhắm vào hoàng đế Lý Hiên. Thích Kế – sát thủ tốc độ của Mật Sứ Viện – đã bắt đầu hành động dưới mật chỉ của Thái Hậu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!